Lúc này đây trong rừng mặc dù không có gì đặc biệt, nhưng mà trong tai Kỷ Nhược Trần lại nghe được một loạt tiếng rít dị dạng. Gã cũng không kịp ngẫm nghĩ, chân nguyên bị nén và cả người bị rủ xuống. Kỷ Nhược Trần chỉ cảm thấy đỉnh đầu hơi mát lạnh, giống như vừa có một luồng gió sắc bén phất qua, tốc độ cùng cường độ làm cho sau lưng Kỷ Nhược Trần vã mồ hôi. Sau khi tránh được luồng gió kia, ngón tay Kỷ Nhược Trần chống lên mặt đất, thân thể đột nhiên bắn lên không trung.
Chỉ là lúc này xung quanh đột nhiên có một trận nổ vang, Kỷ Nhược Trần hoảng sợ phát giác, cây cối xung quanh bên trong mười trượng đều bị cắt đứt, đang từ từ ngã xuống! Còn chưa chờ hắn có phản ứng, trong không khí lại truyền đến một mùi thơm, cô gái kia đã hiện ra ở trước mặt gã cách ba thước, trên khuôn mặt điềm mỹ không chút biểu tình, vung lên tay phải đánh tới ngực gã một quyền!
Kỷ Nhược Trần tránh cũng không thể tránh, lập tức hét lớn một tiếng, tay trái phát ra một luồng ánh sáng cũng đánh ra một quyền!
Hai quyền vô thanh vô tức va chạm với nhau.
Trong rừng chợt bùng lên một luồng sáng mạnh mẽ, lại vang lên một tiếng hổ gầm vang vọng cả trời xanh, một con quang hổ phóng lên cao, đảo mắt đã biến mất ở cuối cùng trong màn đêm mênh mông.
Cô gái bất động đứng thẳng trên không trung, Kỷ Nhược Trần thì bay về phía sau không tự dừng lại được, xương cốt tay trái đã bị vỡ hết, phịch một tiếng ngã sấp xuống đất, mặt như giấy vàng, chân nguyên trong cơ thể đã bị đánh tan toàn bộ, nhất thời không thể động đậy.
Chỉ một kích vừa rồi, Kỷ Nhược Trần chỉ cảm thấy trước mặt dường như có một tòa núi lớn đè xuống, trong sát na nghiền nát toàn bộ sự chống cự của gã, đánh tan chân nguyên trong cơ thể. Kỷ Nhược Trần bất lợi là ngay từ đầu đã bị đánh một chiêu xuất kì bất ý, thủy chung không thể vận đủ chân nguyên, cho dù một quyền liều mạng cuối cùng này chẳng qua cũng chỉ sử ra năm thành chân nguyên mà thôi. Mà cô gái kia pháp quyết tu luyện quả thật không tầm thường, với độ tuổi này có thể có được đạo hạnh như vậy thực là khó tin, bình sinh Kỷ Nhược Trần gặp qua, cũng chi có Cố Thanh mới có thể ngăn chặn được nàng ta. Không tính đến độ mạnh yếu về đạo hạnh của cô gái kia, đặc tính chân nguyên của nàng hung lệ vô bì, vừa nhấc tay nhấc chân, lại gần như có thể đem chân nguyên toàn thân dốc vào trong một kích. Bởi vậy cho dù Kỷ Nhược Trần có đạo hạnh tương đương với nàng, khi đối công cứng đối cứng cũng nhất định bị thất bại.
Kỷ Nhược Trần nằm trên đất, trong lòng chỉ biết cười khổ, rõ ràng một đường truy tung là Vân Vũ Hoa, không ngờ đột nhiên từ đâu xuất hiện ra một người như thế, chưa nói một lời thức nào cũng hung ác, chiêu nào cũng trí mạng tấn công mình. Dù Kỷ Nhược Trần linh giác hơn người nhưng không biết vì sao không hề phát hiện ra nàng ta đang mai phục tại gần đây.
Cô gái bay tới trước người Kỷ Nhược Trần, vung lên tay trái, ba sợi đây thừng làm bằng tơ vàng xuất hiện trước gió trói chặt Kỷ Nhược Trần thành một cái bánh chưng. Nàng cúi người, dùng ba ngón tay cẩn thận cầm ba đầu sợi dây thừng rồi xách Ký Nhược Trần lên. Nàng mở đôi mắt to đen thui không ngừng nhìn chằm chằm vào gã, tay phải thì duỗi thẳng ra ngoài làm như rất sợ chạm vào người Kỷ Nhược Trần dù chỉ một chút.
Ở sát cự ly gần như vậy Kỷ Nhược Trần mới phát giác cô gái nàv không tới 17,18 tuổi ngũ quan tinh xảo, khuôn mặt cực kỳ vui tươi, thực sự khiến cho người ta không thể liên hệ với cô gái có sức lực cường hãn khi giơ tay nhấc chân như vừa rồi. Nhưng không biết vì sao, một đôi mắt linh khí vô hạn của nàng khiến người ta có một loại cảm giác nhìn vạn vật như thổ kê ngoa khuyển(1). Bại trong tay một cô gái trẻ tuổi như vậy mặc dù là do nàng đánh lén trước nhưng Kỷ Nhược Trần vẫn không khỏi có chút nổi giận. Chỉ khi gã thấy cánh tay phải của cô gái kia buông xuống bên hông thủy chung vẫn bất động, hiển nhiên cũng nhấc lên không được, trong lòng mới thoáng có chút an ủi.
(1)Dùng bùn nặn gà, dùng ngói làm chó, thí dụ một người có hư danh mà không có thực dụng.
- Ngươi chính là cái người gọi Kỷ Nhược Trần phải không, ta gọi Tô Tô. Nhớ kỹ là ai đã giết ngươi, sau khi luân hồi cứ tới tìm ta báo thù.
Tô Tô nói giọng của nàng không trầm bổng du dương, cũng không hề có cảm tình, cứ như một đứa bé đang đọc kinh vậy.
Kỷ Nhược Trần nhìn nàng cũng không mở miệng, trong mắt toát ra khiếp ý. Bề ngoài mặc dù như vậy, lúc này trong lòng gã đang cấp bách nghĩ ra cách thoát thân, trong nháy mắt đã nghĩ ra hơn mười kế sách nhưng cảm thấy không có một cái dùng được. Đến bây giờ gã còn không biết mình có mối thù gì với cô gái này mà có thể khiến cho nàng hạ độc thủ như thế mới mình, đối với lai lịch sư môn của nàng cũng toàn bộ không hay biết, vậy thì kẻ dùng từ đâu?
Tô Tô xách theo gã từ từ xoay người, nhanh chóng băng qua trong rừng, trong nháy mắt đã tới bên một hồ nước trong rừng.
Tô Tô lấy ngón trỏ tay trái cởi ra mỗi thắt trên sợi dây thừng bằng tơ vàng trước ngực Kỷ Nhược Trần, tận khả năng không đụng vào thân thể gã, nhăn mày, trên dưới quan sát gã một phen. Kỷ Nhược Trần lúc này thần sắc suy sụp, mặt bám đầy bụi, lại thêm quần áo rách nát, mình đầy thương tích, thực sự là chật vật không chịu nổi. Tô Tô nhếch lên ngón trỏ, hô một tiếng, Kỷ Nhược Trần đã bay ra xa mười trượng, đầu ngã vào trong nước. Khi đầu Kỷ Nhược Trần mới vừa nhúng vào nước, mặt hồ vốn yên lặng không gợn sóng đột nhiên bắt đầu dũng động, từng đạo nước ngầm điên cuồng cọ rửa thân thể gã. Kỷ Nhược Trần không thể tự ngưng lại được, tại trong nước trên dưới phập phồng. Lúc này tuy là mùa hè nhưng nước hồ lạnh đến tận xương, trên người lại tất cả đều là vết thương lớn nhỏ không giống nhau, quả thực là không gì khổ sở hơn.
Cũng may cơn thống khổ này cũng kéo dài không bao lâu, lại một luồng lực lượng kéo Kỷ Nhược Trần nhảy ra khỏi hồ nước tự bay trở về trên ngón tay Tô Tô. Tô Tô thấy vết máu quanh thân gã đã được rửa sạch, toàn thân sạch sẽ có tinh thần hơn nhiều.
Tô Tô ngưng mắt nhìn Kỷ Nhược Trần, một lúc lâu mới nói:
-Ngươi muốn chết trực tiếp hay là trước khi chết muốn hưởng thụ nữ nhân một chút?
Kỷ Nhược Trần không ngờ nàng lại đi hỏi một câu như thế, nhưng thiên hạ nào có chuyện tốt như vậy? Không cần nghĩ cũng biết đây nhất định là một cái bẩy để nàng ta muốn làm nhục mình trước khi giết chết, vì vậy Kỷ Nhược Trần nhắm hai mắt nói:
-Thích làm gì thì làm.
Tô Tô dựng lông mày, trong mắt xẹt qua một tia sát khí, nhưng cuối cùng không có phát tác, lạnh nhạt nói:
-Kỳ thực cũng không phải do ngươi.
Cũng không chờ Kỷ Nhược Trần trả lời, Tô Tô xách hắn lăng không xẹt qua mặt hồ và đi tới bờ hồ bên kia. Bờ hồ bên này rõ ràng so với bên kia nóng hơn nhiều, cỏ xanh bên bờ hơn phân nửa đã bị héo vàng, ở giữa bãi cỏ đang nằm là một cô gái mặc đồ đen.
Tô Tô vừa lật bàn tay, trong lòng bàn tay đã có thêm một tấm phù rồi vỗ lên ngực Kỳ Nhược Trần. Phù chú bỗng nhiên cháy rụi và hóa thành một đạo hắc khí chui vào trong cơ thể Ký Nhược Trần, tiếp đó nàng lại vung tay lên thu lại ba sợi dây thừng đang trói Kỷ Nhược Trần.
Hai chân Kỷ Nhược Trần hạ xuống đất, loạng choạng mấy cái mới giữ được thăng bằng. Hắn thầm vận tâm quyết, toàn bộ chân nguyên đều ngưng kết tại kinh mạch các nơi trong cơ thể, mảy may không chịu tâm quyết khống chế. Kỷ Nhược Trần đã biết mình đã trúng chính là Thúc Tâm phù, trong vòng một ngày đừng mơ có thể tái động chân nguyên.
Tô Tô giơ tay chỉ vào cô gái đang nằm trên đất, quát lên:
-Ngươi, mau qua cùng nàng làm việc mây mưa, làm được tốt nói không chừng ta có thể tha cho ngươi một mạng!
Tuy kiến thức của Kỷ Nhược Trần phải nói cũng không hạn hẹp, nhưng vừa nghe Tô Tô nói ra mệnh lệnh trắng trợn như thế vẫn còn thiếu chút nữa khiến gã ngã sấp. Kỷ Nhược Trần nhìn theo ngón tay Tô Tô chỉ, lúc này mới nhìn thấy hắc y nữ tử kia lập tức kinh hãi nhận ra chính là Vân Vũ Hoa đã từng nhiều lần truy sát mình. Thấy nàng đang nằm ngửa trên mặt đất, hai tay giao nhau hợp lại đặt trước ngực, hai mắt đóng chặt không hề lay động. Kỷ Nhược Trần cùng Tô Tô đến đây mà nàng không có phản ứng gì, rõ ràng là đang chìm trong hôn mê.
Kỷ Nhược Trần nhìn Vân Vũ Hoa một cái rồi lại nhìn Tô Tô một cái, thực sự có phần không rõ quan hệ giữa hai người họ rốt cuộc là thế nào. Nghe giọng điệu của Tô Tô lại nhìn ánh mắt của nàng, hình như đối với Vân Vũ Hoa vô cùng thân thiết, thế nhưng sao nàng ta lại bảo mình đi làm việc ân ái với Vân Vũ Hoa? Mặc dù người tu đạo không nặng vấn đề trinh tiết như phàm nhân, nhưng nhìn vào thủ đoạn vừa rồi của Tô Tô đối với mình rõ ràng là như có thâm cừu đại hận, cho dù nàng ta cùng Vân Vũ Hoa cũng có mối thù truyền kiếp nhưng loại cách làm này vẫn không thể tưởng tượng nổi trong đó chắc chắn có ẩn tình khác.
Kỷ Nhược Trần lặng lẽ đi về phía Vân Vũ Hoa, khi gã đã phát hiện ra Vân Vũ Hoa cùng Tô Tô quan hệ rất có thể không tẩm thường, bởi vậy quyết tâm đánh cược một ván. Lúc này Vân Vũ Hoa đang bất tỉnh nhân sự. Tô Tô sẽ đứng cách xa nơi này, Kỷ Nhược Trần mặc dù chân nguyên bị phong, nhưng bí quyết có quan hệ đến Muộn Côn cũng không cần vận dụng chân nguyên.
Mà thanh cổ kiêm Thiên Quyền lại đang đặt bên cạnh Vân Vũ Hoa.
Càng đến gần Vân Vũ Hoa, trong lòng Kỷ Nhược Trần càng thêm trấn định. Đây là một cơ hội cứu mạng cực kỳ hiếm hoi, gã nhất định không thể để phạm một chút sai lầm nào. Kỷ Nhược Trần mới đi được hơn mười bước thì phía sau đột nhiên Tô Tô lạnh lùng thốt:
-Ngươi muốn tìm cái chết sao?
Kỷ Nhược Trần thầm hoảng sợ, ngạc nhiên quay đầu lại, thực sự không rõ vì sao nàng ta lại nhìn thấu mưu đồ của minh. Tô Tô quan sát trên dưới Kỷ Nhược Trần một phen, cuối cùng ánh mắt rơi vào hạ thể gã, nét mặt phủ đầy sát khí, nhíu mày nói:
-Lẽ nào ngươi là một phế nhân?
Lấy khả năng đoán ý qua lời nói và sắc mặt của Kỷ Nhược Trần và quá rành rõi tinh đời, cũng phải qua một khắc từ cái nhìn của Tô Tô mới hiểu lời của nàng ta có ý gì.
Kỷ Nhược Trần ngây ngươi tại chỗ.
Xem ra thế tục lễ phép hay giáo quy tại trên người cô nàng Tô Tô này hoàn toàn không có tác dụng gì, thực là không biết nàng xuất thân từ môn phái nào, trưởng bối trong phái dạy dỗ nàng ta ra sao. Vừa rồi trong lòng Kỷ Nhược Trần đang tính toán chỉ là nên dùng bộ pháp nào để cướp được thanh cổ kiếm Thiên Quyền ở bên cạnh, lại dùng loại thủ pháp nào để rút kiếm ra khỏi vỏ và kề lên cổ Vân Vũ Hoa bắt nàng làm con tin, khiến cho Tô Tô đi vào khuôn khổ, hành động này quả thực là đao khẩu thiểm huyết (2), mắt xích nào mà hơi chậm một chút hoặc là khiến cho Tô Tô nhìn ra dấu hiệu lập tức chính là họa sát thân. Trong lòng Kỷ Nhược Trần đang liên tục tính toán thì nào còn có thời gian nghĩ đến chuyện phong hoa tuyết nguyệt, việc này khiến trên thân thể đương nhiên sẽ không có phản ứng gì rồi, không nghĩ tới để cho Tô Tô nhìn thấy được.
(2)Lưỡi đao liếm máu: Tỉ dụ việc vô cùng nguy hiểm.
Kỷ Nhược Trần nhìn Tô Tô, thực có phần không thể tin được nàng sẽ đi nhìn cái nơi đó của đàn ông. Nhưng thấy sát khí của Tô Tô ngầm mà không phát thì Kỷ Nhược Trần biết không thể trì hoãn thêm, nếu đã biết mấu chốt ở nơi nào vậy sẽ có biện pháp, lập tức Kỷ Nhược Trần đưa ánh mắt nhìn qua Vân Vũ Hoa.
Đây là lần đầu tiên hắn ôm sắc tầm nhìn một cô gái, mặc dù là sắc tâm đã dồn hết tâm trí vào Vân Vũ Hoa đang nằm ngửa trên đất, xuyên qua tầng vải màu đen thấy có thêm một tầng y phục đen nữa kề sát da thịt, thắt lưng mảnh khảnh làm tôn thêm dãy núi phập phồng trước ngực, bên trong hình như không có mặc áo lót nên có thể rõ ràng thấy được hình dạng của đỉnh núi. Kỷ Nhược Trần tim bắt đầu đập mạnh hơn, trong đầu hiện lên tình cảnh ngày ấy thi châm với nàng.
"Ôn nhuyễn tân bác kê đầu nhục, hoạt ni hoàn như tắc thượng tô (1) (Mềm mại êm ấm như thịt đầu gà mới bóc, trắng mịn nõn nà như sữa bò mới đông)
Lúc đó hắn đương nhiên là trong đầu không có ý gì xấu, song hiện tại hoàn toàn bất đồng.
(1)Xuất sứ câu đối:
Đường Huyền Tông cùng Dương Quý Phi bình thường tại hậu cung biệt điện mở tiệc và ca múa. Một lần, quý phi say rượu y sam bị tụt xuống hơi lộ ra vú, Huyền Tông nói: "Nhuyễn ôn tân bác kê đầu nhục." An Lộc Sơn ở bên đối lại: "Hoạt ni sơ ngưng tắc thượng tô."
Ý là hình dung bộ ngực phụ nữ rất mềm mại trắng nõn.
Tay áo nàng vén lên tới khuỷu tay lộ ra cánh tay như dương chi bạch ngọc, hoàn toàn đã không còn là bộ dạng hung hăng hay đuổi giết Kỷ Nhược Trần nữa, hai cánh tay đặt tại trước ngực phảng phất giống như có một loại dịu dàng gợi tình. Mà trên làn da vốn như băng như tuyết lúc này phiếm một tầng đò ủng như màu hoa hồng rực rỡ, nhìn vào quả thực có một loại phong lưu mê hoặc nói không hết lời. Kỷ Nhược Trân trong lòng khẽ động, ánh mắt chuyển qua khuôn mặt nàng, khuôn mặt như thiên niên như được điêu khắc từ hàn băng ngọc tinh cũng nổi lên tầng đỏ ửng, ít đi sự minh mẫn lãnh đạm, nhiều hơn vài phần diễm lệ, mái tóc đen uốn lượn sau đầu, tất cả tạo nên một khung cảnh phong tình động lòng người.
Trong Đạo điển ghi rất nhiều phép môn hợp hoan song tu, Kỷ Nhược Trần hiển nhiên cũng thông hiểu chuyện giữa nam nữ, huống chi dung nhan của Vân Vũ Hoa lại mang vẻ đẹp hiếm thấy. Xưa nay nàng thường lạnh như băng, sát khí bao bốn phía, cả người như một thanh lợi kiếm mới xuất vỏ khiến người tự tiêu dục niệm, lúc này nàng lại đang yếu đuối nằm trên mặt đất mặc người xử trí. khi so sánh giữa hai phong thái càng tăng thêm quyến rũ.
Một đạo hỏa diễm trong lòng Kỷ Nhược Trần lặng yên dấy lên, hạ thể rốt cuộc nhất trụ kình thiên. Tô Tỏ rốt cuộc thở dài một hơi, xoay người sang chỗ khác làm như không muốn nhìn phía bên này, chỉ cắn răng nói:
-Cho ngươi một khắc thời gian để làm việc mây mưa!
Đột nhiên lúc này Vân Vũ Hoa khẽ ư một tiếng, khoan thai tỉnh lại vừa lúc nghe được câu nói đó của Tô Tô. Thần thức của nàng tuy mơ hồ nhưng hãy còn hiểu rõ hàm nghĩa của những lời này, chỉ cảm thấy toàn thân như trong ngọn lửa hừng hực, hình như ngay cả máu cũng đã sôi trào, mà trong đầu lại có một loại dục vọng cực kỳ cường liệt như hải triều từng đợt từng đợt ập về phía nàng, nàng cố sức mở hai mắt, nhưng tất cả cảnh vật nhìn thấy trước mắt đều vặn vẹo không rõ, trông mông lung hình như có một bóng người đang đi về phía
Vân Vũ Hoa khẽ rên rỉ một tiếng, trừng mắt nhìn chăm chú bóng người kia một lát, càng đi càng gần càng rõ ràng là một người đàn ông, không ngờ còn là Kỷ Nhược Trần! Trong giây lát từng câu từng chữ mà Tô Tô vừa nói nhảy vào trong ý thức, nàng vất vả lắm mới lắp ghép lại các mảnh nhỏ ý thức đã bị phá tan tành, mơ hồ có chút minh bạch ý của câu nói kia, nhất thời kinh hãi, nhất thời đã tinh táo không ít.
Nàng ra sức giãy dụa ngồi dậy, nhìn hầm hầm Kỷ Nhược Trần, đột nhiên thấy được dị trạng ở hạ thể gã, nàng không khỏi vừa thẹn vừa giận, quát lên:
-Đứng lại! Tiểu tặc vô si, ngươi muốn làm cái gì? Tô Tô, đây... đây là chuyện gì?
Kỷ Nhược Trằn cũng không nghĩ tới nàng sẽ tỉnh lại vào lúc này, thầm than cơ hội tốt đã mất, vì vậy ngừng bước quay lại nhìn xem Tô Tô nói như thế nào.
Tô Tô đứng ở xa cách đó hơn mười người vẫn chưa quay đầu lại, nàng chỉ trở tay vung lên, một đạo kim tuyến như điện trói chặt lấy hai tay của Vân Vũ Hoa.
Vân Vũ Hoa theo bản năng hơi tránh đi nhưng nàng không thể cử động được dù chỉ một phân, không khỏi kinh hãi la to:
-Tô Tô! Muội đang làm gì?
Tô Tô nhẹ nhàng than thở nói:
-Vũ Hoa tỷ, ta làm điều nậy cũng là vì tốt cho tỷ thôi. Hắn mặc dù đã làm hại tỷ thành như vậy, nhưng trước đây tỷ muốn bắt hắn cũng không phải thâm cừu đại hận gì. Hắn tại Đạo Đức tông thân phân không thấp, tu hành không kém, diện mạo trông cũng còn anh tuấn, vùng quanh đây cũng tìm không được người thích hợp. Sau khi chuyện xong xuôi, nếu như sư tỷ hài lòng thì giữ lại làm trai lơ, còn nếu không thích thì một kiếm giết hắn là được.
Nàng cũng không đợi Vân Vũ Hoa trả lời, chỉ hướng Kỷ Nhược Trần quát:
-Còn không mau làm chuyện của ngươi đi!
Vân Vũ Hoa cũng hướng Kỷ Nhược Trần quát lên:
-Ngươi dám!
Kỷ Nhược Trần có gì mà không dám? Hắn đối với lời của Vân Vũ Hoa mắt điếc tai ngơ, trực tiếp đi tới bên người nàng và ngồi xổm xuống, bỗng nắm lấy vai nàng, đè thân thể suy yếu cùng cực của nàng ngã xuống đất, tay kia kéo xuống cạp váy của nàng rồi xốc lên vạt áo, lộ ra hai quả tuyết lê no tròn tràn đầy sức sống, bởi vì nguyên nhân kinh sợ và kích động nên hai nụ hoa hồng nhạt trên đỉnh đã ngạo nghễ hé mở.
Mắt thấy tay Kỷ Nhược Trần lại muốn tiến xuống phía dưới lần mò, Vân Vũ Hoa la hét dừng tay, thế nhưng Kỷ Nhược Trần đâu có chịu dừng?
-Tô Tô!
Tô Tô vẫn bất động đứng ở đó, nhưng những hột xoàn thủy tinh trên hai cái búi tóc buông xuống va chạm vào nhau không ngớt. Nàng đột nhiên la lên:
-Ngừng tay trước đã!
Tô Tô vừa bảo dừng lại, Kỷ Nhược Trần mới lập túc dừng tay, nhìn Vân Vũ Hoa ở dưới thân chỉ lặng lẽ không nói. Trong lòng gã vô số các bước, động tác vừa xâu chuỗi với nhau lại phân tán đi, nhưng bất kể tổ hợp như thế nào, tại cự ly này, không thể đoạt kiếm uy hiếp ngay trước Tô Tô được.
Mà sau khi Tô Tô bảo dừng vẫn không có xoay người lại, cũng không nói ra thêm một lời.
Nhưng trái lại Vân Vũ Hoa là người phá bỏ trầm mặc trước, trải qua một phen giãy dụa vừa rồi, bộ dạng hiện tại của nàng tóc đen tán loạn thần sắc kinh sợ, lúc này đột nhiên cười nói:
-Tô Tô, chuyện này tỷ đáp ứng muội là được rồi chứ gì, nhưng mà muội chỉ học được tình huống giữa nam và nữ từ trên sách, không biết trong phiên vân dạ vũ này có lạc thú lớn lao cỡ nào. Nếu như sẽ phải có một lần như thế, không bằng thoải mái mà hưởng thụ một phen. Muội cột ta lại thế này thì còn thú vị gì nữa, mau thả tỷ ra đi.
Tô Tô có chút bán tín bán nghi, do dự nói:
-A, trong chuyện mây mưa còn có thú vị sao? Trên sách dường như không có nói đến...
Nhưng mà dưới Vân Vũ Hoa luôn miệng thúc dục, cuối cùng Tô Tô cũng thu hồi sợi dây thừng.
Hai tay Vân Vũ Hoa mới lấy được tự do, không khỏi nở nụ cười yêu mị đến cực điểm, nàng giang hay tay muốn ôm lấy cổ Kỷ Nhược Trần, ngón tay khó khăn lắm mới chạm tới được gáy gã.