"Giết ta đi..."
"Qua sông..."
"Giết chết nàng..."
Từng tiếng gào thét không ngừng truyền đến, lúc ẩn lúc hiện. Nếu chăm chú lắng nghe, thì có thể nghe được trong tiếng gào có độ lớn nhỏ khác nhau, nam nữ già trẻ đều có, trùng trùng điệp điệp vang trong tai, giống như là đang có hàng nghìn hàng vạn người đang kêu gọi, nhưng trong giọng nói đều lộ ra sự lạnh lùng, không thể cảm thụ được chút tình cảm nào trong đó.
Kỷ Nhược Trần vô tri vô giác, hoàn toàn không biết ý nghĩa trong những tiếng gào thét này, cho tới khi có một lực lượng lớn từ phía sau ập đến, đẩy hắn về phía trước, lại đánh vào phía trước người, tinh thần hắn mới có chút thanh tỉnh lại.
Kỷ Nhược Trần mở hai mắt ra, trong mắt chỉ toàn là lớp sương màu đen dày đặc, trong sương mù có nhiều bóng dáng lúc ẩn lúc hiện, mờ mờ ảo ảo, không cách nào biết được phía sau lớp sương mù này là những thứ gì.
Phía sau lại bị một cỗ lực lượng lớn đánh tới, Kỷ Nhược Trần vô cùng giận dữ, quay đầu nhìn lại, thấy một nam tử trung niên đang ẩn mặt trong sương mù, không thể nhìn thấy rõ mặt mũi. Ánh mắt của nam tử kia rất đờ đẫn, chỉ nhìn thẳng về phía trước, trong miệng không ngừng nói:
"Qua sông... Qua sông..."
Kỷ Nhược Trần chưa kịp tức giận, liền hoảng sợ, nam tử kia ngoài khuôn mặt rõ ràng ra, còn những bộ phận khác đều do sương mù đen tạo thành, vô cùng mờ ảo. Khuôn mặt của nam tử kia nhẹ nhàng bay trong gió, sau đó có một cỗ lực lượng vô hình truyền đến, đụng vào Kỷ Nhược Trần làm cho hắn không thể không lui về phía sau, khi lui hắn đụng trúng rất nhiều người.
Cảm giác được thân thể của mình dường như đang ở giữa một đám người! Kỷ Nhược Trần kinh hãi, nhìn xung quanh, lúc này mới phát hiện những người xung quanh chỉ nhìn thấy có khuôn mặt, còn những bộ phận khác lại rất mờ ảo mơ hồ! Ánh mắt của mọi người đều đờ đẫn, đều nhìn chằm chằm trước nơi trước mặt, sau đó bước đi.
Kỷ Nhược Trần nhìn về phía trước, ngoại trừ sương mù dày đặc mênh mông, bóng người dày đặc, thì không còn gì khác. Từ xa trong sương mù truyền đến tiếng sóng vỗ, xem ra là phía trước có một con sông chảy qua. Hắn quay đầu nhìn về phía sau, không khỏi hít vào một hơi khí lạnh, chỉ thấy phía sau có vô số người, đội ngũ rất dài không thể nhìn rõ điểm cuối, chìm vào vô tận sương mù đen, số người đâu chỉ là nghìn vạn!
Dưới sự sợ hãi, Kỷ Nhược Trần đã tỉnh táo hơn rất nhiều, nhớ lại các việc đã xảy ra với Vân Vũ Hoa và Tô Tô, rồi nhìn lại xung quanh, hắn chợt phát hiện, những thứ ở đây không phải là người, mà là trăm triệu linh hồn người đã chết!
Như vậy mình đang ở đâu? Nghĩ tới đây toàn thân Kỷ Nhược Trần lập tức run rẩy một cái. Kỷ Nhược Trần kinh hãi cúi đầu nhìn lại chính mình, thấy thân thể của mình vẫn còn đầy đủ, trên người vẫn còn trang phục khi còn sống, không hề giống với những hồn ma xung quanh, lúc này mới có chút an lòng. Nhưng mà hắn lại có chút nghi hoặc, vậy lúc này bản thân của mình tính là cái gì, đã chết hay chưa?
Một khi phát hiện xung quanh mình chỉ toàn là linh hồn. Kỷ Nhược Trần đã hiểu được những tiếng gào thét lúc nãy có ý nghĩa gì. Đối với Hoàng Tuyền Minh Giới, trong đạo thư có ghi chép rất nhiều. Theo đạo thư viết thì những linh hồn này sẽ qua sông, nói vậy là phải bơi qua sông Nhược Thủy.
Trong truyền thuyết thì sông Nhược Thủy ứ đọng quanh năm, bất cứ linh hồn nào còn sót lại dương khí khi bơi qua sông sẽ chìm xuống, nghìn vạn linh hồn người chết muốn qua sông chỉ còn cách nhờ vào người đưa đò mà thôi.
Nhưng mà Kỷ Nhược Trần có một nghi vấn chưa tìm được lời giải, tiếng kêu 'Giết chết nàng’ là có ý nghĩa gì, nơi này không phải là Âm Tào Địa Phủ ư, chẳng lẽ người chết rồi còn có thể chết một lần nữa? Một lát sau, một cơn sóng Hoàng Hà trong sương mù đen mơ hồ dâng lên. Những linh hồn người chết lúc này đột nhiên không đi về phía trước nữa, những linh hồn ở phía sau cũng không tiến lên, đội ngũ trật tự lúc trước đột nhiên xảy ra tình trạng mất trật tự.
Kỷ Nhược Trần không biết xảy ra chuyện gì, lại nhìn không thấy phía trước có cái gì. Hắn nhìn hai xung quanh, thân thể khẽ động, hướng chen về phía bên trái. Động tác của hắn không có gì đặc biệt, nhưng tất cả những linh hồn xung quanh đột nhiên quay đầu lại nhìn hắn. Bọn họ nhìn thẳng vào Kỷ Nhược Trần, trong miệng không ngừng hô:
"Muốn đi đâu? ! Muốn đi đâu! ?"
Hàng trăm hàng nghìn linh hồn người chết đồng loạt kêu lên, lập tức làm cho Kỷ Nhược Trần hoảng sợ. Nhưng mà hắn bỗng nhiên nghĩ đến, chết là hết rồi, còn gì phải sợ hãi?
Nghĩ đến đây, Kỷ Nhược Trần lần thứ hai chen vào đoàn linh hồn bên trái. Hắn vừa nhúc nhích, thì người trung niên ở phía sau thân thể cuồn cuộn nổi lên sương mù màu đen, bỗng nhiên vươn ra một đôi tay bóng loáng, nắm lấy cổ Kỷ Nhược Trần, kêu lên:
"Không được đi..."
Những linh hồn xung quanh cùng đồng thanh kêu lên:
"Giữ hắn lại...".
"Đừng cho hắn đi..."
"Hắn phải ở cùng chúng ta..."
Kỷ Nhược Trần quay đầu lại nhìn người trung niên đột nhiên hét lớn một tiếng:
"Ngươi an tâm chết đi!"
Tiếng quát còn chưa dứt, hắn đã đánh một quyền nhanh như thiểm điện vào mặt người trung niên. Một quyền này đánh ra, giống như đụng vào một khối nước đá, hơi lạnh bám vào da thịt làm cho xương hắn cũng muốn nứt ra, nắm tay đấm vào một nơi mềm dẻo, mơ hồ còn có phản lực lại cảm giác này rất kỳ quái không nói nên lời. Khuôn mặt của người trung niên bị méo mó đến mức dọa người, trên mặt rốt cuộc cũng có biểu cảm, giống như là sợ hãi, lại có chút giống như đau đớn.
Tâm niệm của Kỷ Nhược Trần khẽ động, sử dụng Tam Thanh tâm pháp, tạo ra một lớp hỏa diễm màu xanh nhạt, đặt chạm vào linh hồn của người trung niên, linh hồn của hắn lập tức bốc cháy!
Kỷ Nhược Trần thu tay lại, nhưng mà ngọn lửa nhàn nhạt vẫn liên tục thiêu đốt, càng đốt càng mãnh liệt, trong nháy mắt linh hồn của hắn đã trở nên vô cùng mờ ảo, nhưng mà ngọn lửa đang cháy không chút nào yếu bớt.
A! !
Linh hồn này đang cực kỳ đau đớn không ngừng gào thét dưới vùng đất Minh Giới mênh mông không hề có bầu trời hay Đông Tây Nam Bắc gì. Những linh hồn khác đều lui về phía sau, rất sợ trúng phải ngọn lửa trên tay của hắn. Kỷ Nhược Trần lúc này không có ngừng lại, trực tiếp đội chạy về phía bên trái đoàn người.
Hắn đi như vậy, làm cho những linh hồn vốn đang sợ hãi bắt đầu gào thét, kêu la muốn bắt Kỷ Nhược Trần lại, ngàn có người lên tiếng thì lập tức có nghìn vạn người hưởng ứng, liên miên không dứt, những tiếng kêu gọi này lúc đầu chỉ như nhỏ giọt nhưng dần dần tuôn trào mành liệt như sông Hoàng Hà, tất cả đều xông lên, hết người này tới người khác đánh vào thần thức của Kỷ Nhược Trần, không để cho hắn một mình thoát khỏi địa phủ, muốn cho hắn cùng với bọn họ xuống địa ngục.
Sau khi quyết định mạnh tay mà làm, áp lực nhiều năm làm cho khí phách trong người của Kỷ Nhược Trần bộc phát ra. Hắn vứt tất cả lo lắng sang một bên, dưới chân tăng tốc, vung tay phải lên, phía trước lập tức tạo thành một con đường lửa, trong con đường đó, có vô số linh hồn đang gào thét và chết dần! Trong chốc lát, hắn cảm thấy áp lực xung quanh bỗng nhiên giảm bớt khá nhiều, hóa ra là đã chạy ra khỏi đội ngũ linh hồn người chết!
Nhắc tới là thấy kỳ lạ, một đường giết ra, Kỷ Nhược Trần lại cảm thấy như mình đã chạy thoát khỏi một cái lồng chim vô hình, đầu óc lại tỉnh táo hơn trước một chút. Kỷ Nhược Trần quay đầu lại, thấy trong đội ngũ linh hồn người chết xuất hiện một mảnh đất trống, ở giữa là hàng trăm linh hồn người chết đang giãy dụa gào thét, ở đó có vô số linh hồn người chết kêu gọi hắn, nhiều linh hồn muốn xông lên, muốn kéo hắn trở lại đội ngũ người chết.
Thế nhưng những linh hồn người chết phía trước mặt này hình như là có một bức tường vô hình, mặc dù đợt sóng linh hồn này vẫn không ngừng tiến về phía trước, người phía sau đẩy người phía trước tới, nhưng không có một linh hồn nào có thể vượt qua Lôi Trì một bước.
Kỷ Nhược Trần xác định rõ phương hướng, sau đó xoay người chạy về phía sông Hoàng Hà. Nếu như con sông này là Nhược Thủy giống như trong đạo thư đã ghi, vậy có nghĩa là hắn quả thật đã chết.
Tại nơi địa phủ Minh giới này, hành động của Kỷ Nhược Trần lại không có chút ảnh hưởng nào, không hề có chút đần độn nào giống như những linh hồn người chết khác. Hắn vừa phát lực thân hình loáng một cái đã đi được vài dặm, một lát hắn đã đứng ở bờ sông.
Quả nhiên là Nhược Thủy!
Chẳng lè con sông này rộng nghìn vạn trượng? Hắn liếc mắt nhìn, thấy trước mắt là một vùng mênh mông sóng nước, sương mù khắp nơi, căn bản không nhìn thấy bờ bên kia. Phía trên con sông là một màu đen mênh mông, không có bầu trời không có nhật nguyệt.
Nói ra thì hơi kỳ quái, ở đây có thể nghe được tiếng sóng vỗ ở phía xạ, có thể nghe thấy tiếng sóng nước đập vào bờ, nhưng đứng ở bờ sông bên này, dưới chân ngược lại không hề có tiếng nước. Kỷ Nhược Trần hít vào một hơi khí lạnh, thấy xung quanh im hơi lặng tiếng, không chút tung tích, quả nhiên là Nhược Thủy.
Nước ở hai bên bờ sâu và đen không có chút sinh khí nào, còn dưới sông, từng đợt sóng vỗ vô cùng mãnh liệt.
Phía dưới có một vài bóng người lay động, không biết là bên trong có bao nhiêu linh hồn, bàn tay nắm lại thành quyền, những tiếng gào thét cứ quanh quẩn khắp nơi, nhưng Kỷ Nhược Trần lại không hề nghe thấy một chút âm thanh nào.
Kỷ Nhược Trần lúc này vẫn còn chưa rõ tình trạng của chính mình, tuy rằng bản thân đang ở cõi âm, nhưng hiển nhiên là khác với những linh hồn người chết bình thường. Cõi âm do hai màu trắng, đen kết hợp lại tạo thành, còn hắn lại có màu sắc.
Kỷ Nhược Trần quay đầu lại nhìn về chỗ lúc nãy, từ chỗ này nhìn lại, lại không hề bị lớp sương mù đen cản trở, có thể nhìn thấy những thứ cách xa một trăm trượng, trên con đường rộng mấy trăm trượng kia những linh hồn vẫn liên tục đẩy nhau ra, vẫn còn kêu la ầm ĩ, nhưng không có một linh hồn nào tiến thêm được nữa bước.
Lúc này hắn đã biết được nguyên nhân mà những linh hồn lại ngừng lại. Trên sông có một con thuyền nhỏ, cách bờ ba trượng, dòng nước chảy xiết đang chảy vòng quanh con thuyền. Nhìn chiếc thuyền nhẹ và nhỏ như vậy, cùng lắm là cùng lúc chở được bốn năm linh hồn người chết mà thôi, những linh hồn trên bờ, không biết bao giờ mới có thể qua sông hết được.
Trên chiếc thuyền có một người phụ nữ đang đứng, hình như nàng là người đưa đò trong truyền thuyết, những linh hồn người chết đang tranh giành, nỗ lực để leo lên thuyền. Hắc khí trong tay nàng tung hoành ngang dọc, giống như một thanh cự kiếm, mỗi một kiếm chém ra, đều chém bay mấy linh hồn rơi xuống sông. Nhưng mà linh hồn người chết thật sự là nhiều lắm, mặc cho kiếm khí của nàng cuồn cuộn như sóng lớn, thì vẫn không thể chém hết những linh hồn muốn lên thuyền!
Chiếc thuyền lá quanh quẩn bên ngoài cách bờ sông ba trượng, không biết là nàng không muốn lái thuyền, hay là nàng căn bản là không biết lái. Hình như ba trượng bên ngoài sông Nhược Thủy là một ranh giới vô hình, trong ba trượng linh hồn có thể đạp nước mà đi, nhưng một khi qua ba trượng, thì lập tức bị sông Nhược Thủy thôn phệ, không bao giờ ... có thể trồi lên mặt nước nữa.
Khi thấy nàng kia, Kỷ Nhược Trần nhất thời kinh hãi! Nàng, cũng có màu sắc. Nhìn phong thái múa kiếm của nàng lại hết sức quen thuộc, mơ hồ chính là Vân Vũ Hoa. Khi hắn nhìn về nữ tử kia, hình như nàng cũng có cảm giác, sau đó quay đầu nhìn sang, quả nhiên là Vân Vũ Hoa!
Kỷ Nhược Trần vẫn nhớ kỹ mọi chuyện lúc còn sống, lúc này mặc dù đang ở cõi âm, nhưng không biết nàng rốt cuộc là địch hay là bạn. Ngay lúc hắn còn do dự, Vân Vũ Hoa bỗng nhiên từ trên thuyền nhảy lên, quát lên một tiếng, phất tay đánh ra một đạo hắc khí về phía Kỷ Nhược Trần!
Đạo hắc khí hình bán nguyệt này thế tới không nhanh, uy thế cũng không mạnh mẽ, nhưng Kỷ Nhược Trần lại nhớ kỹ sức sát thương của nàng lúc còn sống, chỉ e trong hắc khí còn có huyền cơ gì đó, vì vậy nhảy sang bên cạnh ba trượng, nhẹ nhàng tránh thoát đạo hắc khí này. Khi hắc khí thoáng qua, Kỷ Nhược Trần biết được linh giác của mình vẫn còn cực kỳ nhạy cảm, hắc khí đã bị yếu đi rất nhiều, không còn chút uy lực nào. Đối phó với những linh hồn người chết thì rất dư thừa, nhưng đối phó với hắn thì không có chút tác dụng nào.
Kỷ Nhược Trần bình tĩnh, quay sang nhìn về phía bờ sông Nhược Thủy, Vân Vũ Hoa lại lúc này đã lâm vào khổ chiến, lúc này đây nàng cũng không rảnh mà chú ý đến hắn, thậm chí ngay cả liếc nhìn hắn một cái cũng không. Linh hồn người chết tụ tập ngày càng đông, thậm chí có mấy linh hồn từ trên đầu đồng bạn nhảy qua, nhào tới trên người Vân Vũ Hoa! May là Vân Vũ Hoa có ý chí cứng rắn, không bị Âm Phủ ảnh hưởng quá lớn, nàng hét lớn lên một tiếng, thanh kiếm đen trong tay chém lung tung, đem những tên leo lên thuyền chém đứt thành 2 khúc rồi rớt xuống nước.
Kỷ Nhược Trần nhìn Nhược Thủy, lại nhìn chiếc thuyền nhỏ chở linh hồn người chết, đối chiếu với đạo thư, đã hiểu ra là Vân Vũ Hoa giống như những linh hồn khác không thể đặt chân xuống Nhược Thủy, mà năng lực hành động ở cõi Âm lại có hạn, nàng tối đa chỉ có thể nhảy xa mấy trượng, mà nàng xung quanh trăm trượng toàn là linh hồn người chết, nàng còn chỗ nào để mà đặt chân?
Hắn nhìn cuộc chiến trong chốc lát, đã biết bằng nàng lực chiến đấu của Vân Vũ Hoa hiện nay, mình và tử hồn cùng nhau tấn công, hoàn toàn có thể đem nàng đánh rơi xuống Nhược Thủy, hoặc có thể lấy Tam Thanh Chân Hỏa đốt linh hồn của nàng, ngăn ngừa nguy cơ về sau.
Ý niệm này thật sự mê người, nhưng Kỷ Nhược Trần suy nghĩ một chút, lại lắc đẩu, lúc này đang là thời điểm phức tạp. Có thể tiêu diệt kẻ thù tất nhiên là tốt, nhưng tìm cách để trở lại nhân gian mới là việc quan trọng nhất.
Kỷ Nhược Trần xoay người lại, đi dọc theo dòng sông, đem cuộc tử chiến của Vân Vũ Hoa bỏ lại phía sau.
Nhược Thủy sóng to gió lớn, tử hồn hàng tỉ, tuyệt đối không phải chỉ có một chiếc thuyền lá dùng để đưa người qua sông, ở một nơi khác trên dòng sông Nhược Thủy chắc chắn còn con thuyền khác.
Quả nhiên, Kỷ Nhược Trần đi một lát, liền nhìn thấy một chiếc thuyền lá xuất hiện trên sông, chiếc thuyền giữa dòng nước chảy xiết đang rong chơi trong làn gió tung bay. Người chèo thuyền là một người mặc áo tơi (một loại áo chống mưa thời xưa), chính là người đưa đò mà đạo thư đã miêu tả.
Người đưa đò vừa thấy Kỷ Nhược Trần, liền quay đầu thuyền lại, lái thuyền về phía bên này, trong nháy mắt đã ngừng lại bên bờ sông. Kỷ Nhược Trần nhìn xung quanh, khắp nơi đều đen kịt. Xung quanh là một khoảng trống trải, không hề có một tử hồn nào, hắn hết sức kỳ quái là vì sao tử hồn bên Vân Vũ Hoa lại tụ tập nhiều đến như thế?
Lúc này cũng không phải là lúc để suy nghĩ nhiều, thân thể của hắn khẽ động, thân hình đã đứng vững trên thuyền. Người đưa đò nhìn sau lưng Kỷ Nhược Trần một cái, đứng yên một lúc lâu, đôi tay dùng để chống thuyền của hắn không nhịn được run lên nhè nhẹ. Kỷ Nhược Trần nghi hoặc, quay đầu nhìn lại, nhưng chỉ thấy phía sau là một mảnh vắng vẻ, chỉ còn lại một con đường bằng hắc khí nhàn nhạt chắc là lộ tuyến của con thuyền.
Người đưa đò bỗng nhiên cười khan một tiếng, nói:
"Chúng ta mặc dù là người đưa đò, nhưng có thể lên thuyền đều là người có duyên. Công tử ngồi vững, chúng ta sẽ qua sông."
Chiếc thuyền khéo léo quay đầu lại, hướng tới bờ bên kia của sông Nhược Thủy mênh mông lướt đi. Lúc này khi lên thuyền, Kỷ Nhược Trần mới biết Nhược Thủy cuồn cuộn mênh mông như thế nào! Con thuyền đã đi được mấy canh giờ, nhưng vẫn chưa thấy được bờ bên kia, hắn nhìn xung quanh, trước tiên là thấy nước sông đang cuồn cuộn chảy, ngay cả những oan hồn mà lúc trước Kỷ Nhược Hán gặp cũng không thấy nữa.
Người đưa đò bỗng nhiên ngừng thuyền lại, nhìn về phía Kỷ Nhược Trần, nói:
"Ở phía trước có gió to sóng lớn, vô cùng nguy hiểm, không biết công tử có mang tiền qua sông hay không? Nếu như không có tiền, vậy mời công tử rời thuyền ở chỗ này."
Kỷ Nhược Trần ngạc nhiên, hắn chua từng nghe nói muốn qua bờ bên kia sông Nhược Thủy cần phải trả tiền để qua sông, vả lại mình lúc này chỉ là một linh hồn, căn bản là hữu hình vô thể, lấy đâu ra tiền qua sông? Người đưa đò dừng thuyền ở giữa sông, khắp nơi xung quanh chỉ toàn là nước sông Nhược Thủy, hắn làm sao có thể rời thuyền, rõ ràng là cướp đoạt tài sản mà. Kỷ Nhược Trần không nhút nhích, trong lòng lại nổi lên sát khí. Hắn ôm quyền, thi lễ với người đưa đò, nói:
"Ta là người bị chết oan, trên người không có của cải gì. Không biết đại ca cần vật gì để thay tiền qua sông, nếu là ta có, ta sẽ đưa ngay."
Khuôn mặt người đưa đò là một mảnh mờ ảo, căn bản nhìn không rõ gương mặt ra sao, trên mặt chỉ có hai điểm óng ánh, chắc là đôi mắt. Hắn nhìn Kỷ Nhược Trần, bỗng cười nói:
"Người thường khi qua sông thì không cần phải trả tiền, nhưng công tử lại không phải là người thường. Chỉ cần lần sau gặp mặt công tử giúp cho ta một việc, ta sẽ đưa công tử qua sông, về phần cụ thể là giúp việc gì, sau khi gặp lại, ta sẽ cho công tử biết."
Kỷ Nhược Trần thầm nghĩ yêu cầu như vậy, chẳng phải là nói không đáp ứng là không thể qua sông hay sao? Hắn lúc này đành phải đáp ứng.
Người đưa đò lại bắt đầu điều khiển thuyền, con thuyền nhè nhẹ tiến về phía trước. Quả nhiên giống như lời hắn nói, đi tiếp một đoạn đường nữa, sóng gió trên sông Nhược Thủy bắt đầu nổi lên.
Người đưa đò nói:
"Thấy còng tử là người mới xuống địa ngục, hớn nữa ngài còn trả tiền qua sông, nên ta nói cho ngài nghe hai câu. Công tử muốn qua sông Nhược Thủy, chắc là muốn đi địa phủ Phong Đô. Nhưng công tử rất khác người, dương khí trong hồn phách của công tử vẫn chưa tiêu tan. Bởi vậy những âm binh quỷ tốt ở xung quanh không làm gì được công tử, công tử có thể làm những việc mà mình muốn. Nhưng một thân dương khí của ngài, nếu như vào Phong Đô, thì chưa chắc có thể trở ra, ngài nên tự quyết định cho tốt. Công tử ngồi vững, sóng lại nổi rỗi!"
Lúc này trên sông Nhược Thủy sóng càng ngày càng lớn, lúc nào cũng có một con sóng cao hơn một thước đập vào mặt, chiếc thuyền nhỏ như một chiếc lá, trong cơn sóng dữ dội không ngừng chìm nổi.
Sóng gió càng lớn, chiếc thuyền khi thì đứng trên đỉnh ngọn sóng, lúc thì nằm ở dưới bụng sóng.
Kỷ Nhược Trần lớn lên ở phương Bắc, đâu có gặp phải sóng lớn như thế này? Lại có một cơn sóng đánh vào mạn thuyền, nước bắn tung tóe khắp người hắn. Kỷ Nhược Trần giơ vạt áo lên che lại, đột nhiên nhìn thấy hai con ngươi không có viền mắt, có mấy ánh mắt đang lơ lửng trên bầu trời, tròng đen ít, tròng trắng nhiều, trong con mắt tràn đầy tơ máu, đang nhìn chằm chằm vào hắn. Kỷ Nhược Trần chợt cảm thấy một luồng khí lạnh nhập vào ngực hắn, hắn kinh hãi liền vận chuyển huyền công, mới ngăn cản được cơn đau.
Trong cơn sóng lớn, ở bên cạnh mơ hồ xuất hiện rất nhiều thứ. Kỷ Nhược Trần tập trung tinh thần, khi một cơn sóng lớn ập đến hắn liền chăm chú nhìn thật kỹ, lúc này mới phát hiện bên trong cơn sóng chứa đựng không biết bao nhiêu tử hồn, có một ánh mắt vẫn luôn theo dõi hắn, một đôi tay bỗng nhiên vươn về phía người hắn.
Tử hồn không thể khép mở miệng được, tuy rằng Kỷ Nhược Trần không hiểu bọn họ đang gào thét cái gì, nhưng từng đợt hàn ý không ngừng tập kích hắn.. hắn biết đó là những lời nguyền rủa ác độc, âm hiểm, bọn chúng muốn lôi hắn xuống nước! Sóng gió càng lúc càng lớn, chiếc thuyền lúc lên cao lúc xuống thấp, mỗi khi sóng lớn ập tới là suýt xảy ra tai nạn, nhìn những con sóng lúc nào cũng cao hơn mười trượng, Kỷ Nhược Trần cảm thấy đầu choáng mắt hoa, hai tay nắm chặt mép thuyền, không dám nhút nhích.
Thân đang ở giữa sông Nhược Thủy, đừng nói hắn lúc này không cách nào phi hành, cho dù là có thể bay, lại hắn cũng không dám bay loạn khắp nơi? !
Mặt Kỷ Nhược Trần trắng bệch, miệng muốn ói, lần này không phải bởi vì trong nước có ác hồn đánh lén, mà là chịu không nổi sự lắc lư, muốn ói thế nhưng hắn không biết một linh hồn có thể ói ra cái gì.
Thật vất vả lắm gió mới yên tĩnh trở lại, chiếc thuyền nhỏ tiếp tục bình tĩnh lướt đi trên sông Nhược Thủy. Kỷ Nhược Trần cảm thấy đầu choáng mắt hoa, có cảm giác như là trải qua mấy đời rồi vậy. Đến lúc này hắn mới hiểu được, vì sao năm đó những Bắc địa Thiết hán chi một lần ngồi thuyền, mà sắc mặt ai cũng vàng như đất.
Thuyền nhỏ lướt sóng mà đi, giống như là đang trượt trên kiếng vậy, trong nháy mắt đã đến bờ bên kia.
Hai chân Kỷ Nhược Trần đã chạm vào mặt đất, khi đó hắn có cảm giác giống như là được đại xá, tuy là như vậy, hắn cũng phải đứng yên trong một thời gian ngắn mới có thể hết choáng váng đầu. Hắn quay đầu nhìn lại, thấy người đưa đò đã đem thuyền quay đầu lại đi về phía bờ bên kia, từ xa nói vọng lại:
"Ta ở đây chờ công tử trở về."
Kỷ Nhược Trần nhìn về phía trước, thấy trước mặt có một thành trì vô cùng lớn, cao chọc trời, hai bên kéo ra rất dài, không thể nhìn thấy điểm cuối! Quay đầu nhìn lại, thấy Nhược Thủy mênh mông vạn trượng, không thể nhìn thấy được điểm cuối. Hắn đứng trước bức tường thành và bên cạnh dòng sông, đều cực kỳ nhỏ bé.
Kỷ Nhược Trần nhìn về phía tòa thành khổng lồ, nơi đó rất có thể là Địa phủ Phong Đô.
Hắn thật sâu hít một hơi, kiên quyết nói: "Ta nhất định sẽ trở lại."
Hắn phất vạt áo một cái, dưới chân phát lực, giống như một luồng gió, thân hình lúc này đã xuất hiện ở một nơi xa, sau lưng hắn là một tàn ảnh nhàn nhạt. Những tàn ảnh này một là bước đi, hoặc là nhảy lên không trung, nhìn rất sống động, tuy là do đám sương mù tạo thành, nhưng gió thổi qua vẫn không tiêu tán.
Người đưa đò nhìn thấy những tàn ảnh này, hai tay lại run rẩy một lần nữa, sau đó chậm rãi quỳ xuống thuyền lạy vài cái.