Kỷ Nhược Trần từ từ mở mắt ra, một tia sáng chiếu vào mắt làm cho hai mắt hắn hơi đau nhức, không thể không nhắm mắt lại một lần nữa.
Hắn nhắm mắt lại, để cảm nhận những thứ xung quanh, không khí âm áp, gió thổi hiu hiu, xung quanh còn có tiếng chim hót, khắp nơi đều là hương thơm cây cỏ, nơi này làm cho người khác có một cảm giác an bình, rất dễ chìm vào giấc ngủ. Nơi hắn gối đầu lên vô cùng mềm mại ấm áp, hắn còn ngửi được một mùi hương nhàn nhạt vô cùng kì quái.
Hắn vẫn còn nhớ kỹ việc ở cõi âm, không ngờ là sau khi tỉnh lại hai người lại trong một tư thế vô cùng thân mật như thế này, việc này không hề phù hợp chút nào với tính tình của nàng, chắc là nàng lúc này đang không thể cử động được.
Kỷ Nhược Trần cũng không ngại loại thân mật này, ở cõi âm đại náo một phen, sự ẩn nhẫn trong nhiều năm qua của hắn đã có chút thay đồi. Hắn không biết làm thế nào mà linh hồn đã trở lại thân xác, nhưng hắn biết đạo pháp đưa hắn ra khói cõi âm là của bổn tông, nên hắn cũng không hỏi gì nhiều.
"Nàng đã tốt hơn chưa, thân thể có thể hoạt động chưa?" Kỷ Nhược Trần thản nhiên nói.
Lúc này truyền đến một giọng nói ôn nhu:
"Ta đã tốt hơn rồi. Chỉ là không biết người con gái mà công tử nói, là cô nương nhà nào thế."
Kỷ Nhược Trần kinh hãi, vội vàng nhìn lại, trước mắt hiện ra một thân thể mềm mại nhu mì, hai mắt trong như nước, không phải là Thanh Y thì còn ai nữa?
Trên tay của nàng cầm một chén rượu nhỏ màu trắng, như cười như không nhìn hắn.
Kỷ Nhược Trần bình tĩnh lại, da mặt hắn rất dày, nhưng ở trước mặt nàng cũng như không, mặt hắn đỏ lên, ho khan mấy tiếng, nói:
"Ta vừa tỉnh lại, đầu óc còn hơi choáng váng, vừa rồi ta có nói gì nhỉ?"
Thanh Y cười nói:
"Hồn phách của công tử từ Địa Phủ vừa mới trở về! Chỉ là không ngờ rằng công tử lại phong lưu như thế, ở dưới Âm ty mà cũng quen được giai nhân, công tử lại còn nhớ mãi không quên. Lần này hồn trở về xác, trong lòng ta có chút không muốn. Chỉ là không biết cô nương kia là con cái nhà ai, chắc hẳn là rất xinh đẹp, Thanh Y rất muốn được gặp mặt nàng ấy."
Mặt Kỷ Nhược Trần đỏ lên, hắn lúc này đã phát hiện ra mình đang ở trên một sườn núi non xanh nước biếc, Thanh Y đang ngồi dưới đất, đầu của hắn thì gối lên đùi của Thanh Y. Từ mùi rượu nồng nặc truyền từ trong chén ra, mùi hương vừa vào mũi, Kỷ Nhược Trần liền thấy đói bụng.
Lần này gặp lại Thanh Y, trong lòng Kỷ Nhược Trần vô cùng vui sướng, trong lúc này hắn không còn biết thứ gì khác. Hắn xoay người ngồi dậy, bỗng nhiên ôm Thanh Y vào trong lòng!
Nụ cười trên mặt Thanh Y trong nháy mắt đọng lại, chiếc chén trong tay bị nghiêng qua một bên, rượu trong chén đổ xuống, rơi vào vạt áo màu xanh biếc của Thanh Y. Năm ngón tay nàng đang run rẩy, hơi do dự, nhưng vẫn vòng tay qua ôm lấy Kỷ Nhược Trần.
Nàng yếu ớt thở dài, đầu nhẹ nhàng dựa vào lòng hắn.
Hai người ôm nhau trong chốc lát, Kỷ Nhược Trần mới buông Thanh Y ra, hỏi: "Thanh Y, không phải nàng đang ở Võ Tản Hải ư, tại sao nàng lại xuất hiện ở chỗ này? Mà đây là ở đâu?"
Một lúc sau, Thanh Y mới ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhu mì như nước cười nói:
"Vô Tận Hải rất buồn, ta chịu không nổi, vì vậy trốn ra ngoài, sau đó lại đi tới nơi này tìm công tử. Theo cách phân chia của con người, thì nơi này nằm trong vùng Lợi Châu, cách Tây Huyền Sơn khá gần."
Kỷ Nhược Trần có chút kỳ quái, đất trời rộng lớn bao la, Thanh Y sao có thể tìm được mình? Lẽ nào hai người có duyên như vậy?
Sự nghi hoặc này của hắn, đều bị Thanh Y nhìn thấu. Nàng cười nhẹ, nói:
"Công tử đã quên Thanh Y là yêu, cái mũi này rất là thính, một đường truy tìm, thì đã tìm đến nơi này, không ngờ công tử lại hồn phách ly thể. Cũng may là công tử còn có hai kiện pháp bảo lợi hại bảo vệ, tà ma không thể tới gần. Khi công tử chưa tỉnh lại, thân thể sẽ nặng hơn nghìn cân, ta không thể nào dịch chuyển thân thể của công tử, không thể làm gì khác là ở chỗ này trông chừng, còn may là pháp bảo của công tử không có làm khó dễ ta. Ta ở đây bảy ngày, công tử mới tỉnh lại."
Kỷ Nhược Trần ngạc nhiên nói: "Pháp bảo? Hai kiện pháp bảo nào?"
"Một kiện nhìn giống như một cái đỉnh thật lớn, một cái khác phát ra ánh sáng màu xanh, cụ thể là cái gì, ta cũng không rõ."
Kỷ Nhược Trần vừa nghe đã biết một cái là Văn Vương Sơn Hà Đỉnh, cái còn lại có lẽ là khối Thanh Thạch. Hắn không ngờ hai món pháp bảo lạ có linh tính như vậy, có thể tự động bảo vệ chủ nhân, xem xét kỹ đặc tính, ít nhất thì nó cũng đứng ở hàng pháp bảo cấp bậc Hồng Hoang. Thế nhưng lúc trước Thanh Y không phải là rất sợ Văn Vương Sơn Hà Đỉnh, tại sao lúc này lại không chút sợ hãi nào?
Nghe câu hỏi của Kỷ Nhược Trần, Thanh Y nói:
"Sợ thì vẫn còn sợ, vì vậy ta mới uống rượu để giảm bớt sự sợ hãi. Công tử... Hôm nay..."
Thanh Y cười nhẹ, nhưng sự buồn bả trong mắt không thể che dấu được ta. Kỷ Nhược Trần nhìn vào hai mắt nàng, ôn nhu nói:
"Thanh Y, nàng làm sao vậy, có cái gì muốn nói ư?"
Thanh Y nhìn sang chỗ khác, tránh ánh mắt của Kỷ Nhược Trần, nói:
"Hôm nay là ngày mồng hai tháng chín, đã qua ngày đính hôn của công tử được vài ngày rồi. nghe nói ngày đó trên Tây Huyền Sơn khách quý rất đông, mọi chuyện đã chuẩn bị xong tất cả, chỉ chờ công tử trở về núi, Công tử lúc này hồn đã về xác, nên sớm trở về núi, nếu không các vị chân nhân sẽ khó chịu. Dù sao... ta cũng sắp đi, công tử cũng nên trở lại rồi."
Kỷ Nhược Trần ngơ ngác nghe nàng nói, trong ngực giống như có một tảng đá lớn đè xuống, hắn không nói được câu nào. Lúc tỉnh lại, gặp lại Thanh Y, hắn đã quên mất vấn đề thòi gian, không nghĩ tới lại bị Thanh Y nói ra. Chỉ là nàng nói cũng đúng, mình cũng nên trở về núi rồi.
Bên này Thanh Y không thể bỏ, bên kia trên đỉnh Tây Huyền Sơn, Cố Thanh chờ đợi đã lâu, Bên nào cùng không thể bỏ, hắn không biết phải đi đường nào bây giờ?
Thanh Y dịu dàng đứng lên, khẽ cười nói:
"Trên đời này làm gì có nhiều việc mà hai bên đều thuận lợi? Công tử không cần suy nghĩ nhiều. Lúc này trên Tây Huyền Sơn đang rất ầm ĩ. Thanh Y rất thích náo nhiệt, rất muốn theo công tử lên núi uống chén rượu mừng. Nhưng mà Thanh Y là yêu, không biết có thể được lên Tây Huyền Sơn hay không?"
Kỷ Nhược Trần không còn lời nào khác để nói, chỉ có thể than thở:
"Vì sao không được?"
Thanh Y thản nhiên cười, nói:
"Quyết định như vậy, sau khi công tử lên núi nhớ che chở cho ta. Đi thôi, đầu mồng 8 tháng 9 cùng là ngày tốt, thích hợp cho việc cưới xin, xuất hành. Chúng ta lên đường ngay, có lẽ là sẽ kịp ngày."
Nhìn Thanh Y như một đám mây không nhiễm hạt bụi trần bay đi, Kỷ Nhược Trằn giật mình trong chốc lát, mới đuổi theo nàng.
"Đã tới tháng chín rồi ư? Thật nhanh, mới chớp mắt, là đã qua hơn sáu năm..."
Dương Ngọc Hoàn lúc này đang nhìn chính mình trong gương.
Da của nàng trắng như tuyết, má ửng hồng, mắt trong như nước mùa thu, đôi môi đỏ thắm, khi liếc mắt nhìn nàng, xung quanh nàng như có mây khói nhàn nhạt, làm cho dung nhan tuyệt thế của nàng lúc ẩn lúc hiện.
Trong điện, mười cung nữ đang chạy ngược chạy xuôi, người thì tô son, người vẽ lông mày, người chải đầu, người thì cài trâm. Hai cung nữ một trái một phải, đang cẩn thận từng li từng tí chải mái tóc đen dài của Dương Ngọc Hoàn, không hề làm rối một sợi tóc nào. Trên trán các nàng đã đầy mồ hôi, nhưng không ai dám lau đi. Cũng may có hai cung nữ khác dùng chiếc khăn trắng, lau đi những giọt mồ hôi trên trán các nàng. Các nàng làm như vậy không phải vì tội nghiệp cho người khác, mà sợ là mồ hôi rơi xuống, làm bẩn mái tóc đen của Dương QUÝ Phi.
Dương Ngọc Hoàn đã ngồi hơn một canh giờ, nhưng nàng ngồi vẫn ngay ngắn, không chút nhúc nhích.
Trong gương trang điểm hiện lên hình ảnh bên ngoài cửa sổ, ngoài cửa sổ là ánh mặt trời lên cao đang chiếu rọi, nhưng nàng chợt thấy một chiếc lá vàng đang rơi xuống.
Mới chớp mắt là đã tới mùa thu, mỗi khi mùa thu đến, nàng đều có cảm xúc khác nhau.
Sáu năm trước, mọi việc xảy ra dưới ánh mặt trời rực đỏ sau giờ ngọ, ở dưới thành, ngay khi hắn rời đi, mình đã biến thành một chiếc lá vàng khô héo lượn lờ trong trời đất.
Có lẽ là một việc trùng hợp, ngày hôm sau. Diệu Ngọc gặp nàng, muốn thu nàng làm đồ đệ. Nàng đáp ứng, sau đó nàng dùng lại cái tên mà nàng có trước khi vào Lạc Phủ - Dương Ngọc Hoàn, từ đó về sau, nàng không bao giờ bước vào Lạc Phủ một bước nào nữa. Không phải là nàng quên đi nguồn gốc, mà chỉ là không muốn nhắc tới nó nữa, không muốn nhìn lại căn phòng lúc trước nữa.
"Nương nương, mọi việc đã chuẩn bị xong." Một cung nữ đang đứng bên cạnh khom người nói, nàng lúc này mới phát hiện ra là sắp hoàng hôn rồi, dưới ánh nến hừng hực chiếu rọi, nữ nhân trong tấm gương đã trang điểm đẹp đến nỗi không còn từ ngữ nào để miêu tả được.
Dương Ngọc Hoàn vẫn ngồi ở đó, tay phải nàng nhẹ nhàng vung lên. Mười cung nữ cúi đầu khom lưng, không phát ra bất cứ tiếng động nào lui ra ngoài.
Nàng nhìn những chiếc lá vàng đang rơi xuống.
Đôi mi dài của nàng hơi nhíu lại, trong mắt đã nổi lên một tầng hơi nước nhàn nhạt. Không biết tại sao mà hôm nay nàng có rất nhiều cảm xúc trong lòng, trái tim bị đóng băng của nàng xuất hiện một khe nứt.
Là vì khối Thanh Thạch nhuộm máu ư? Tuy rằng đợi sáu năm đã tìm được một chút manh mối về hắn, thế nhưng nàng không hề muốn nghĩ tới khối Thanh Thạch này, thậm chí còn muốn quên đi, thế nhưng nàng làm không được. Mỗi khi đêm đến, nàng lại thấy khối Thanh Thạch đang rỉ máu trước mắt nàng!
Nàng không muốn thừa nhận, nhưng sâu trong tim nàng, nàng biết đó chính là khối Thanh Thạch mà hắn thường đeo trên ngực.
Nàng không biết khối Thanh Thạch đã thông linh này tại sao lại rơi vào tay Kỷ Nhược Trần, vì sao hắn lại làm cho mình có cảm giác muốn nôn, hắn còn trăm phương nghìn kế muốn che giấu sự tồn tại của khối Thanh Thạch này? Đạo Đức tông lần này hiến tặng đan dược quý trọng cho Minh Hoàng, cho dù là những tu đạo đại phái cũng chưa chắc có được những thứ này, theo lẽ thường, hắn sẽ không sợ mình sẽ nổi lòng tham với khối Thanh Thạch, nhưng cho dù là mình muốn nó, thì người tu đạo cũng có vô số lý do để từ chối mà.
Vậy thì Kỷ Nhược Trần vì sao còn muốn nói dối? Nàng suy nghĩ một hồi lâu, cuối cùng nàng đưa ra một kết luận: hắn 'có tật giật mình'.
Từ sau ngày cùng Kỷ Nhược Trần gặp mặt, nàng tự tính toán trong lòng không biết bao nhiêu lần, nghĩ ra đủ loại khả năng. Nhưng mà bốn chữ này cứ quanh quẩn trong đầu nàng, nó giống như hồn không thể nào đánh tan được.
Nàng có thẻ làm được cái gì?
Trước khi đến Trường An, sư phụ Diệu Ngọc đã dặn nàng nên lấy đại cục làm trọng, lấy chúng sinh trong thiên hạ làm đầu, không thể vì một ham thích cá nhân mà làm hại tới người dân trong thiên hạ. Trước đây tuy có làm chuyện bắt ngựa chạy nghìn dặm chỉ để lấv vài cây vải (1), nhưng mà nó là lệnh của Minh Hoàng, khi xem xét kỷ, nó chỉ là một việc nhỏ không hề ảnh hưởng đến đại sự quốc gia.
(1): Nghe nói vải của Việt Nam rất ngon, cho nên Dương Ngọc Hoàn vô cùng thích ăn, Đường Huyền Tông thấy vậy bèn lập dịch trạm ngàn dặm, vận chuyển vải chỉ trong hai ngày từ Việt Nam sang Trung quốc. Từ đó mới có câu, ngựa chạy nghìn dặm lấy vải.
Trong lòng nàng liên tục giằng co, nàng chậm rãi giơ tay lên, bưng bát súp để trên bàn trang điểm, đưa tới miệng, nhẹ nhàng uống một ngụm. Bát súp này rất là cay và đắng, dược lực thật mạnh, bên trong có hơn mười vị thuốc.
Lưỡi Dương Ngọc Hoàn hơi rung động một chút, tinh tế cảm nhận mùi vị của bát súp Đông Y này, nàng phát hiện dược liệu trong chén súp tuy mạnh nhưng lại không có chút xíu mùi tanh nào. Đây chính là mùi vị đặc trưng của Kim Ti, Kim Ti là một vị thuốc rất hiếm thấy, bỏ thêm vào một số nguyên liệu quý trọng trong giới tu đạo, sẽ có tác dụng mà ít người biết, những nữ tử tầm thường khi ngửi được mùi hương của nó, sẽ làm cho nàng không thể nào có thai.
Chén thuốc này, là do người ở phủ thái tử mang đến, vốn là do thái tử Lý Hanh dâng tặng. Chén thuốc này có nguồn gốc rất rõ ràng, là bởi vì Lý Hanh tự cho là không ai có thể nhìn ra điều không bình thường trong này. Cũng khó trách hắn tự tin như vậy, chén thuốc này Tôn Quả đã từng nếm qua, nhưng cũng không phát hiện được gì. Nhưng Dương Ngọc Hoàn trời sinh đã có hai mắt thần thông, lại có tính tỉ mỉ và sự đề phòng, nên nàng đã phát hiện ra có Kim Ti trong chén súp.
"Không ngờ trong phủ thái tử còn có một vị cao nhân..." Dương Ngọc Hoàn chậm rãi uống hết chén súp, khóe môi hiện ra một nụ cười nhạt.
Kỳ thực không chỉ có mình thái tử định làm hại nàng, từ lúc vào cung tới nay, trong thức ăn nước uống của nàng đã xuất hiện qua rất nhiều loại kỳ độc. Những việc như thế, xảy ra bao nhiêu lần, nàng cũng không nhớ nổi. Những loại độc dược mà nàng gặp mỗi ngày đều khác nhau, mỗi lần đều sử dụng cách khác nhau để hạ độc. Nàng mặc dù không sợ, nhưng việc này xảy ra thường xuyên cũng phiền, vì vậy nàng sử dụng biện pháp ám sát, im hơi lặng tiếng giết chết hon mười tên thái giám và cung nữ, lại ngụy trang thành bọn chúng tự sát, mọi người mới hơi yên lặng một chút.
Tranh đấu chốn thâm cung, Dương Ngọc Hoàn từ sớm đã không còn xa lạ gì, nguyên nhân mà nàng còn do dự, là vì có quan hệ với hắn mà thôi.
'Cách' một tiếng, chén súp đã được đặt trở lại chiếc bàn.
Cửa điện lúc này được mở ra, một tiểu thái giám chạy vào, quỳ xuống trước người nàng, nhỏ giọng nói:
"Bẩm nương nương, tam trấn Tiết Độ Sứ An Lộc Sơn An đại nhân mang theo con cháu ba đời đang đi về kinh, hắn ở dịch trạm cho người mang lễ vật tới, đang đặt trong Như Ý điện, nghe nói bên trong còn có vài món báo vật Nương nương có định đi xem ngay không?"
Dương Ngọc Hoàn nhắm hai mắt lại, nhàn nhạt nói:
"Trước tiên cứ đặt ở đó đi, gần đây có chuyện gì xảy ra không?"
Lời này vốn không nên hỏi một tên tiểu thái giám, nhưng không ngờ tên tiểu thái giám này lại trả lời:
"Lúc đấu pháp trước điện, mặt mũi của Chân Võ Quan mất hết. Tôn Quả cả ngày trốn trong Chân Võ Quan, lấy cớ có bệnh trong người không hề rời khỏi Chân Võ Quan một bước, ngay cả những đệ tử cũng không cho ra ngoài. Mấy ngày nau bệ hạ rất ngưỡng mộ Vân Phong của Đạo Đức Tông, mỗi ngày đều muốn tìm hắn nói chuyện. Bệ hạ đã xây một khu nhà cho những đạo nhân của Đạo Đức Tông ở tạm, khu nhà quét dọn đã sạch sẽ, ngày mai thì có thể vào ở. Nghe nói bệ hạ còn cho phép Vân Phong ở trong thành Trường An tìm một nơi phong thủy tốt, sẽ xây cho Đạo Đức Tông một căn biệt viện, thứ nhất để bệ hạ có thể mỗi ngày được nghe giảng đạo, thứ hai để có thể bảo hộ triều đình bình an."
Dương Ngọc Hoàn ừ một tiếng, lại nói:
"Lẽ nào bệ hạ không quan tâm tới Thần Châu Khí Vận đồ?"
Tiểu thái giám nói:
"Vân Phong nói đây chẳng qua là lời nói dối của Tôn Quả để che dấu sự vô năng của Chân Võ Quan mà thôi, trên thực tế căn bản không tồn tại cái gì gọi là Thần Châu Khí Vận đồ. Bệ hạ nghe vậy nên rất an lòng."
Dương Ngọc Hoàn lại hỏi:
"Tôn Quả từ lúc đó liền ẩn núp ư?"
Tiểu thái giám nói:
"Không phải vậy. Lúc đó, hắn liên tục nhiều ngày liên lạc với những vị chân nhân đang ẩn cư tiềm tụ, có lẽ là hắn có mưu đồ gì đó. Người bên phía Tôn Quả không đông, Tư Mã Thừa Trinh đạo hạnh không kém, hắn chắc chắn sẽ không đem cục diện mà mình nhiều năm cực khổ gây dựng bị hủy trong chốc lát."
Dương Ngọc Hoàn gật đầu, lấy tay nhẹ xoa huyệt Thái Dương, nói:
“Truyền Kỷ Nhược Trần đến đây, nói ai gia muốn gặp hắn, kêu hắn lập tức vào cung gặp mặt."
Tiểu thái giám nói:
"Nương nương có chuyện không biết, sau ngày đấu pháp. Kỷ Nhược Trần đã rời thành Trường An, lúc này vẫn chưa trở lại."
Dương Ngọc Hoàn yên lặng một lúc, đưa tay mở ngăn kéo, lấy ra một bức tranh cuộn, đưa cho tiểu thái giám, nói:
"Ngày mai ngươi đến chỗ ở mới của Đạo Đức Tông, trước khi quét dọn, ngươi nghĩ cách đem vật này để vào phòng của Kỷ Nhược Trần, biết chưa?"
Tiểu thái giám nhận lấy bức họa, nhìn một cái cũng không, đem đặt bức tranh vào trong ngực, bỗng cười khẽ:
"Sư muội cứ việc yên tâm, việc nhỏ như thế này sao ta làm không được chứ? Xem ra là sư muội muốn hãm hại Đạo Đức Tông, quả nhiên hảo thủ đoạn a! Chỉ là sư muội có thể ở trước mặt bệ hạ nói vài câu, chẳng phải là cũng được sao? Cần gì phải dùng đến cách này?"
Mặt Dương Ngọc Hoàn đọng lại, lạnh nhạt nói:
"Ở trong mắt bệ hạ ta xưa nay không hề nói tới việc triều chính, vì vậy mới có thể làm cho hắn không hề nghi ngờ gì mà nói hết mọi việc với ta, lúc này Đạo Đức Tông đang cùng Chân Võ Quan tranh đấu, ta làm sao cỏ thể nói chứ? Mặt khác trong cung có nhiều tai mắt, loại xưng hô sư huynh muội này, ngươi đừng bao giờ nhắc tới nữa! Ngươi tu đạo hơn bốn mươi năm, sư phụ đặt rất nhiều hi vọng vào ngươi, ngươi sao lại có thể lỗ mãng như thế?"
Tiểu thái giám không dám nhiều lời, chỉ cúi đầu bước ra khỏi điện. lúc đi đến cửa, sâu trong ánh mắt của hắn lộ ra một tia tươi cười lạnh lẽo.