"Vô dụng! Tầm thường! Ngu ngốc! Phế vật!"
Thanh Nhàn chân nhân dùng sức vung đôi tay ngắn ngủn, đi tới đi lui trong phòng, khuôn mặt xám xịt như một cục than đen sì vừa lấy từ trong lò ra. Sau khi liên tiếp nhả ra một loạt lời lẽ thô tục vô cùng không tương xứng với thân phận cao quý của hắn xong, Thanh Nhàn chân nhân vẫn không hết tức giận, chi tay về phía chiếc giường trong góc phòng, quát lên:
"Ngươi nhìn xem, thế này còn ra thể thống gì? Thể diện của Vân Trung Cư chúng ta cũng bị hắn đánh mất hết cả!"
Ở trên chiếc giường lớn có hoa văn hình rồng được điêu khắc từ Kê Sí mộc ngàn năm. Thiên Hải lão nhân nằm ngửa mặt lên trời, chân vẫn còn mang giày vớ, chiếc áo đầy nếp nhăn vén lên qua thắt lưng, lộ ra một mảng dãy lưng, quần lớn bám đầy bụi bặm, đang lớn tiếng ngáy, mùi rượu ngút trời. Nhìn khuôn mặt hắn đã từ hồng chuyển thành tím, ngay cả đầu trọc cũng đỏ bừng, rõ ràng là đã say đến mức bất tỉnh nhân sự, ngủ muốn bao nhiêu khó coi liền có bấy nhiêu khó coi.
Cố Thanh ngồi trên ghế ở một bên, lấy tay day trán, không thể làm gì khác là thở dài một tiếng. Nàng thực sự không biết giờ phút này Vân Trung Kim Sơn và Vân Trung Thiên Hải rốt cục là ai làm mất thể diện Vân Trung Cư càng nhiều hơn.
Nhưng là Thanh Nhàn chân nhân hiển nhiên cho rằng Cố Thanh thở dài chính là hành động ủng hộ mình, cho lên giọng nói càng lớn thêm:
"Muội nhìn cái thứ không ra gì này xem, uổng phí bao nhiêu năm tu đạo như vậy, uống không lại một tiểu cô nương cũng không sao, lại còn phải nhờ nàng ta lôi trở về! Vậy mà thường ngày hắn vẫn dám tự hào ngàn chén không say! May mắn là ngày mai mới là đại lễ đính hôn của muội, nếu là lúc đó bị Thanh Y tiểu yêu đánh gục. Vân Trung Cư chúng ta mới gọi là danh vang bốn biển, truyền khắp thiên hạ!"
Cố Thanh mĩm cưỡi khuyên nhủ:
"Sư huynh cần gì phải tức giận như vậy chứ? Thiên Hải sư huynh đấu rượu cùng Thanh Y nên không thể vận dụng chân nguyên, chẳng qua là lấy tửu lượng của bản thân ra trận, thua cũng rất bình thường. Đấu rượu bị thua đường đường chính chính như vậy, người ngoài cũng sẽ không chê cười."
Đôi mắt nhỏ của Thanh Nhàn chân nhân đột nhiên trừng lên, nói:
"Đường đường chính chính! Hừ, không bị chê cười? Tâm pháp của Vân Trung Cư chúng ta tinh vi ảo diệu, âm thầm làm chút tiểu xảo để vận dụng chân nguyên, ai có thể phát hiện được? Chỉ biết có liều mạng, thực sự là cái thứ không nên thân!"
Cố Thanh dở khóc dở cưỡi, nói:
"Cái này... Có phần không ổn."
Thanh Nhàn chân nhân sẵng giọng:
"Có cái gì không ổn! Danh dự của Vân Trung Cư chúng ta mới là chuyện lớn, còn của Thiên Hải hắn chỉ là chuyện nhỏ. Giữa hai thứ đó, hắn đương nhiên phải biết lấy đại cục làm trọng, đem danh tiếng của mình ném sang một bên. Không cần biết hắn dùng thủ đoạn gì, trước tiên làm cho Thanh Y kia uống ngã rồi nói tiếp! Hừ, Vô Tận Hải cũng làm việc không đàng hoàng, không chịu nghiên cứu phát triển đại đạo, lại đi dạy ra một đám tiểu yêu chỉ biết uống rượu, thật là không ra thể thống gì! Thanh nhi, muội không nên lúc nào cùng nói tốt cho hắn, hừ, mặc dù thiên tư của muội vô song, nhưng lại chỉ biết đến những thứ không nên biết, phần cổ hủ ngoan cố này muội cũng không kém hơn hắn là bao!"
Cố Thanh cười nhạt nói:
"Được được, nếu là như vậy, vậy tối mai sư huynh tự mình ra trận uống rượu với Thanh Y, đòi trở lại mặt mũi của lần này không được sao? Với đạo hạnh của sư huynh hẳn là cũng nắm chắc."
Thanh Nhàn chân nhân hơi chột dạ, trầm giọng nói:
"Chuyện này... Đương nhiên để bàn sau! Hừ, ừ, cái kia... Nghe nói tối mai Thạch Cơ muốn tìm Cơ Băng Tiên gây phiền phức, có thật có chuyện này không?"
"Đúng là có chuyện này."
" Hừ, đúng là không biết tự lượng sức mình, chỉ bằng chút đạo thuật không nên chuyện của nó cũng muốn cùng Cơ Băng Tiên đấu? Nếu lần nậy nó thua, vậy thì ba năm diện bích là chắc chắn."
Cố Thanh liền nói: "Lời này của sư huynh không đúng rồi. Chính bởi vì đạo hạnh của nàng kém hơn Cơ Băng Tiên không ít, cho nên thua cũng không mất mặt mũi, thắng lại càng thêm vinh quang, chuyện tốt chỉ có lời mà không lỗ này đi đâu để tìm được? Nếu như vẫn thấy không dễ thắng, ầm thầm động chút tay chân là được. Nếu không nhờ có ngày vui này, chỉ sợ cũng không tìm được lí do gây chuyện."
Thanh Nhàn chân nhân vừa nghe xong liền vui mừng cực kỳ, sớm đã quên mất lời trách cứ vừa rồi của nàng, luôn miệng khen Thanh nhi suy nghĩ sâu xa.
Ngày mồng 8 tháng 10 chính là ngày đại cát đại lợi, thích hợp cho việc cưới xin, xuất hành.
Lúc sáng sớm, tiếng Thanh Loan gáy từ trên trời cao xuyên qua tầng mây, vẳng xuống đỉnh Mạc Kiền Phong hẻo lánh. Chỉ thấy một bầy Thanh Loan hiện ra từ đám mây, lông đuôi bảy màu thật dài xẹt qua bầu trời, trên dưới tung bay, khi tụ khi tán, nhẹ nhàng nhảy động. Tiếp đó là khe nước xanh gợn sóng, cây xanh biếc đâm chồi, nhiều loại hoa đua nỡ, tiếng kêu của thú mang điềm lành. Cả Thái Thượng Đạo Đức Cung tựa như một vị tiên nhân vừa mới thức tỉnh, chỉ là chuyển thân xoay mình cũng mang đến cho xung quanh vô tận sức sống.
Trong không khí tiên gia huy hoàng này, đương nhiên cũng có vài thanh âm không hài hòa.
" Hừ, chỉ có vài con chim ghé mà cũng bay tới bay lui, chẳng có gì mới mẻ cả."
Thiên Hải lão nhân nhìn Thanh Loan ở phía trên, khinh thường nói. Thực ra chỉ cần là người hiểu được một chút về chuyện cũ của Thiên Hải lão nhân cũng biết được vì sao hắn lại nói ra lời nói như vậy. Thanh Loan chính là thượng cổ thần điểu, người không có duyên cho dù muốn gặp được một con cũng không dễ dàng, về phần thuần phục lại càng là muôn vàn khó khăn, huống chi lúc này có cả một bầy cùng bay lượn trên bầu trời? Tại Vân Trung Cư ngay cả một con cũng tìm không thấy.
Nếu bàn về nơi nào nuôi dưỡng nhiều kỳ trân dị thú. Đạo Đức tông hoàn toàn xứng đáng được xưng đệ nhất thiên hạ.
Từ lúc sáng sớm, rất nhiều đệ tử của Đạo Đức tông đã bận đến bù đầu. Yêu Nguyệt điện là nơi sắp cử hành đại điển, sắc thái xinh đẹp lộng lẫy từ trên đỉnh xuống tận bậc thềm. Trên mỗi bàn cũng đều có một bó hoa tươi, sương mai trên cánh hoa vẫn còn chưa khô, tranh nhau đua sắc. Lại vội vàng bố trí cho mỗi chỗ ngồi trong yến tiệc, hái linh dược quả tiên, một vò rượu ngon trăm năm được lấy ra từ trong hầm, còn phải phối hợp cùng mấy loại dược liệu khác nữa mới thành rượu ngon độc môn của Đạo Đức tông.
Rượu này màu sắc lóng lánh, vừa uống vào miệng thì thấy ôn hòa, mùi rượu thuần hậu chính đại, liên tục đỗ đỗ, không có dừng lại, thực sự là rượu ngon khó có được. Nhưng rượu này tác dụng chậm nhưng lại vô cùng mạnh mẽ, cho dù đạo hạnh của ngươi phi thường, nếu không dùng đạo thuật để phá giải, uống quá nhiều cũng không thể chịu nổi. Nếu không, làm sao có thể cho những người tu đạo uống đến tận hứng? Rượu này tên là Túy Hương.
Đêm trước Thiên Hải lão nhân cũng thua bởi chính rượu Túy Hương này.
Suốt một ngày, các chân nhân của Đạo Đức tông thay nhau xuất hiện trên các con đường, phụng bồi tân khách đến từ các phái tham quan Thái Thượng Đạo Đức Cung và cảnh đẹp của Tây Huyền Sơn, chờ đến giờ Tuất canh ba để cùng xem đại điển. Những tân khách đến đây đã ở dưới chân núi không chỉ một ngày, đã sớm tham quan cảnh vật một lần. Nhưng hôm nay Đạo Đức tông mới bố trí trang hoàng lại, đương nhiên lại là một loại hình ảnh khác.
Về phần hai người Kỷ Nhược Trần và Cố Thanh, tự có người giúp trang điểm, thay đổi trang phục. Bởi vì Vân Trung Kim Sơn liên tục nhấn mạnh quy củ đính hôn của đạo lữ song tu, trước khi diễn ra đại điển, bọn họ không thể gặp nhau.
Chưa đến giờ Tuất ( 19 tới 21h tối), các vị tân khách đã được các nữ đệ tử tiếp khách dẫn vào chỗ ngồi. Mọi người đã ở nơi này rất lâu nên cũng sớm quen biết lẫn nhau, đặc biệt là tối qua còn thấy cuộc đại chiến kinh tâm động phách giữa Thiên Hải lão nhân và Thanh Y, người thua cuộc lại là Vân Trung Thiên Hải vẫn luôn lấy tửu làm danh hào. Trong lòng mọi người đều rung động, vô cùng hưng phấn. Nếu không phải cảm thấy thắng bằng xa luân chiến không có chút vinh quang nào, sẽ có không ít người muốn đấu rượu một trận với Thanh Y.
Có thể được Đạo Đức tông mời đến đây xem lễ đều không phải hạng người đầu đường xó chợ, rất nhiều người đã sớm nhìn ra Thanh Y thực ra là yêu. Một tiểu yêu như nàng lại có thể công khai xuất hiện tại Thái Thượng Đạo Đức Cung của Đạo Đức tông đứng đầu chính đạo, thực sự là chuyện lạ. Nhưng mọi người đều có kiến thức, có câu làm được người, luôn phải biết trong mọi chuyện đều có bí ẩn, chẳng qua là không tiện mở miệng hỏi thăm mà thôi. Đạo hạnh của Thanh Y càng thấp, mọi người lại càng không dám xem thường nàng, mà rất nhiều người còn suy nghĩ sâu xa thêm. Thanh Y này hẳn là có thân phận lớn, hơn nữa quan hệ với Đạo Đức tông không đơn giản. Nếu có thể lấy được hảo cảm của nàng, hiển nhiên sẽ kéo gần được quan hệ với Đạo Đức tông và với tộc sau lưng nàng. Kết quả là một đám biết nhìn xa trông rộng bắt đầu cản thận từng li từng tí đến gần vỗ mông ngựa.
Mãi đến lúc này, các tân khách mới nhận ra được chỗ hơn người của hai vị Thiên quân Long Tượng và Bạch Hổ. Hai Thiên quân lúc nào cũng trước sau như một đi theo bám váy Thanh Y, dường như vô cùng quen thuộc với Thanh Y, tâng bốc trắng trợn đến buồn nôn, vô liêm sĩ đến mức mọi người phải tự thẹn không bằng. Mọi người đều xuất thân từ danh môn đại phái, nếu không cũng là tán tu nổi danh tiêu diêu trong thế ngoại, vốn không xem trọng tà môn ngoại đạo như Thất Thánh Sơn, nhưng đạo hạnh của hai vị Thiên quản đều thâm hậu, làm ngươi ta phải ngước mắt lên nhìn, hơn nữa cách đối nhân xử thế của bọn họ cũng độc đáo, cho nên bất chấp có khả năng hay không, mỗi lần đều chiếm lấy tiên cơ, khiến mọi người không thể không nhìn bọn họ với cặp mắt khác xưa.
Còn có mấy đệ tử trẻ tuổi của các phái bị dung mạo của Thanh Y làm mê mẩn, cũng bỏ qua khác biệt giữa người và yêu, uyển chuyển thể hiện lòng ngưỡng mộ đối với nàng. Nào ngờ Thanh Y ở trên phương diện này hoàn toàn là tâm trí chưa được khai mở, nghe được mấy câu đại loại như "Quan quan thư cưu, tại hà chi châu" (Chim câu nho nhỏ, đứng tại bờ sông)... vẻ mặt đều là mờ mịt, liền lôi kéo đối phương hỏi xem đây là loại thần điểu nào, có dị năng gì, vì sao nhất định phải đứng ở sông đó.... Cho đến khi đối phương mặt đỏ tới mang tai mồ hôi chảy ròng ròng, chạy trối chết mới thôi.
Thường xuyên qua lại như vậy, không khí giữa các vị tân khách đã cự kỳ hòa hợp. Mặt trời gần xuống núi mặc dù vẫn chưa đến lúc Kỷ Nhược Trần và Cố Thanh vào bàn nhưng không biết là người nào đứng lên đề nghị, mọi người cũng đã cùng nhau uống rượu.
Người tu đạo uống rượu chú trọng chính là không được vận dụng chân nguyên đạo pháp, hoàn toàn dùng tửu lượng của bản thân để chống đỡ. Còn nếu như vận dụng mấy thứ như Ngũ QUỷ Bàn Vận, Tiêu Tán Giải Ly đại pháp, cho dù dùng vạc dầu để uống cũng không phân ra kết quả gì. Khi đó so đấu không phải là rượu mà là chân nguyên đạo hạnh rồi. Dĩ nhiên, rượu người tu đạo uống cũng khác so với rượu bình thường, không phải là loại người phàm có thể dùng để uống. Ví như rượu Túy Hương do Đạo Đức tông pha chế, cho dù phàm phu tục tử có tửu lượng tốt uống vài chén cũng phải say mất năm ba ngày, còn nếu như tửu lượng hơi kém một chút, chỉ cần một ngụm cũng đủ để quật ngã.
Lễ đính hôn giữa Đạo Đức tông và Vàn Trung Cư chính là đại sự của tu đạo giới, có thể tham dự sự kiện này không phải là danh vang một phương thì cũng chính là những đệ tử trẻ tuổi rất có thiên phú ra ngoài để mở mang kiến thức, thực sự có thể nói là nói chuyện có cao nhân, người lui tới không ai là kẻ tầm thường. Mặc dù Túy Hương lợi hại nhưng ở trong mắt những người này, ba tuần rượu chẳng qua chỉ là khởi động, làm nóng không khí mà thôi. Nhưng ai ngờ được trong số đông đảo người tu đạo, hết lần này tới lần khác lại có một người phàm không có chút đạo hạnh ngồi đó. Vừa uống hết chén rượu, thân thể hắn bỗng nhiên nghiêng ngả, trực tiếp chui xuống gầm bàn ngáy lớn.
Mọi người rất ngạc nhiên, rối rít dừng chén nhìn lại. Hai gã đạo sĩ tiếp khách của Đạo Đức tông vội vàng chạy tới, đỡ người đó từ gầm bàn dậy. Người này tuổi đã trung niên, mặc mỗi bộ đồ văn sĩ, nhìn qua cũng là thân hình cao lớn, tướng mạo đường đường, chẳng qua khuôn mặt lúc nàv đã đỏ bừng, say đến bất tỉnh nhân sự. Mặc dù số lượng tân khách rất nhiều, nhưng trí nhớ của đạo sĩ tiếp khách của Đạo Đức tông lại vô cùng tốt hơn nữa trong số tàn khách ngồi đây cũng chỉ có một người phàm. Hai đạo sĩ lập tức nhận ra người này, tên gọi Tể Thiên Hạ, cùng lên núi với hai vị Thiên quân Long Tượng Bạch Hổ và Vân Phong đao trưởng.
Hai gã đạo sĩ đỡ Tể Thiên Hạ dậy rồi giải thích với hai vị Thiên quân Long Tượng Bạch Hổ không nên dùng đạo thuật hoặc đan dược giải rượu cho hắn. Túy Hương pha chế từ nhiều loại tiên dược quý hiếm, mặc dù tác dụng của rượu mãnh liệt nhưng sẽ không làm người bị thương, trái lại sau khi say còn có lợi rất lớn cho thân thể, nên để tự nhiên chứ không nên tùy tiện làm hắn tỉnh lại mới có thể hấp thu được hết dược lực. Trước giờ hai gã đạo sĩ đã rất quen với cảnh khách mời say rượu, liền vững vàng nâng Tể Thiên Hạ dậy đưa về phòng nghỉ ngơi.
Những ngày qua hai vị Thiên quán Long Tượng Bạch Hổ luôn xem Tể Thiên Hạ như sư phụ, đi theo học tập về đạo trị quốc, quản lý thiên hạ. Chỗ ngồi này cũng là phân cho Tể Thiên Hạ ngồi, nhưng hai vị Thiên quân đạo pháp đặc thù; trời sinh bộ dạng khác người. Đặc biệt là đầu của Long Tượng Thiên Quán lại giống như thân rồng, vốn một ghế đủ cho hai người, nhưng một mình hắn ngồi xem ra cũng chật chội không chịu nổi. Mặc dù Bạch Hổ Thiên Quản gầy gò, nhưng hai tay lại dài ngồi trên ghế cũng cảm thấy chật chội. Vừa rồi Tể Thiên Hạ bị dìu đi, hai vị Thiên quân cảm thấy rất vừa ý, không đợi người tiếp khách tới thu dọn liền tự mình đem ba bàn rượu gộp lại làm một, ngồi như vậy mới cảm thấy hơi thoải mái.
Hai vị Thiên quân âm thầm động tay chân cũng không phải không có người nhận ra. Cách chỗ hai Thiên quán không xa, ngoan ngoãn ngồi sau bàn rượu, hai mắt rủ xuống, thực ra là đang nhìn chén Túy Hương lóng lánh trước mặt, không nói cũng không động đậy gì cả. Tân khách xung quanh mặc dù vẫn nói cười chúc rượu, trên thực tế lại có rất nhiều người vẫn len lén nhìn nàng. Rất nhiều người muốn tiến lên khiêu chiến, nhưng có vết xe đổ lúc trước của Thiên Hải lão nhân, không nói thua trận bị mất mặt mũi, lại còn cản trở người khác chúc rượu cùng Thanh Y. Mọi người đều là người trong chính đạo, chẳng lẽ còn phải dùng thủ đoạn xa luân chiến với một tiểu yêu sao?
Trong lúc nơi này đang rối rít nhốn nháo, chợt nghe thấy ba tiếng khánh vang lên. Giờ lành đã đến, lễ mừng bắt đầu. Mọi người rối rít ngồi thẳng lại, chờ đợi đại điển bắt đầu.
Dưới tiếng khánh kêu gọi, hai con Thanh Loan hạ xuống từ trên bầu trời một trái một phải đậu trên đỉnh Yêu Nguyệt điện, lông đuôi bảy màu trong bóng đêm làm hiện rõ sự bất phàm của thần điểu, ánh sáng lấp lảnh tỏa ra rực rỡ. Dưới sự dẫn đường của bốn tên đạo sĩ, Kỷ Nhược Trần mặc hoa phục, bước trên đường làm bằng bạch ngọc chậm rãi đi tới. Bởi vì đây chỉ là lễ đính hôn, không phải đám cưới nên rất nhiều lễ nghi được sắp xếp đơn giản, hắn cũng không mặc áo hỉ màu đỏ thẫm.
Vừa đến trước cửa Yêu Nguyệt điện, Kỷ Nhược Trần bỗng thấy hai tên tiểu đạo sĩ dìu một người đi ra từ của hông Yêu Nguyệt điện, không nhịn được hơi tò mò. Quay đầu lại nhìn mới thấy là Tể Thiên Hạ, bất giác cảm thấy thoải mái. Xem ra Tể Thiên Hạ mê rượu ngon, nhất định là Túy Hương mới có thể say đến mực phải nhờ người dìu ra khỏi điện. Chỉ tiếc lần đại điển đính hôn này hắn không xem được.
Xa xa vẫn có thể nghe được giọng nói mơ hồ ấp úng của Tể Thiên Hạ: "Ngã túy dục miên quân... thả khứ(1)... Hay, thơ hay..."
(1) Ta say thích ngủ, đừng ai đến.
Kỷ Nhược Trần nghỉ chân một lát, thầm nghĩ xem ra mấy ngày nay Tể Thiên Hạ và Lý Bạch cũng rất thân thiết. Chẳng qua là bản tính Lý Bạch ngay thẳng, đạo hạnh lại sâu xa, mà Tể Thiên Hạ thì lòng dạ thâm sâu nhưng lại không có chút đạo hạnh nào. Thực sự không biết lúc bọn họ ở chung một chỗ có thể nói chuyện gì.
Lúc này một tên đạo sĩ tiếp khách thúc giục:
“Thời gian đã đến, mới Kỷ sư thúc mau vào điện!”
Theo như lễ nghi bây giờ, Kỷ Nhược Trần phải vào điện trước, bái lạy tổ sư, chân nhân, sau đó chào hỏi tân khách xong. Cố Thanh mới được vào điện. Hắn kéo dài thời gian một lát, phía cuối đại đạo bằng bạch ngọc truyền đến từng tiếng chuông, ánh sáng mờ ảo xông lên phía chân trời. Kỷ Nhược Trần đây là xe chở Cổ Thanh đã tới. Hắn không chần chờ nữa, bước vào đai điện.
Cuối đại đạo bằng bạch ngọc xuất hiện một chiếc xe bốn bánh, kéo xe là một con Cửu Vĩ Lộc cao gần một trượng trên lưng phủ lụa thêu kim tuyến, trong truyền thuyết loại hươu này dùng để kéo xe cho tiên nhân, không nghĩ Đạo Đức tông cũng tìm được. Bốn góc thùng xe điêu khắc Lưu Kim Hỏa Phượng, đầu phượng hướng lên mui xe, trong miệng ngậm một viên hỏa châu to lớn. Sườn xe là cả một khối Bích ngọc lưu ly hoàn chỉnh, dưới ánh sáng đỏ thẫm của hỏa châu, toàn khối ngọc như có sóng ngầm chuyển động, tựa như biển sâu. Mảnh che ở cửa sổ xe buông xuống, che lại kín đáo.
Xa giá vừa đi tới đây liền dừng lại ở ven đường.
“Sao lại dừng lại?" Cố Thanh nói vọng ra từ trong xe.
Có tám nữ đệ tử trẻ tuổi của Đạo Đức tông đi theo xung quanh xa giá, người dẫn đầu nói:
"Vừa rồi không biết vì sao Kỷ sư thúc lại chậm trễ một chút, chúng ta phải dừng lại chỗ này một lát mới có thể vào điện hoàn thành lễ."
Cố Thanh ừ một tiếng rồi không nói thêm gì nữa, cũng không mở cửa sổ nhìn ra. Nhưng trong lòng nàng luôn có cảm giác dường như để lỡ điều gì đó. Trong mấy ngày này, cảm giác này vẫn luôn quanh quẩn trong lòng nàng khiến nàng hơi khó hiểu. Nhưng nó lại lúc có lúc không, cho dù nàng cố gắng như thế nào cũng không có cách nào bắt được. Cố Thanh cũng thử xem quẻ, nhưng cũng không thu được điều gì. Xưa nay nàng vẫn quen lạnh nhạt với việc đời, nếu xem quẻ không có kết quả, vậy thì chuyện đó cũng chỉ là tâm ma ngẫu nhiên mà thôi. Nhưng cảm giác này rắt lâu cũng không có biến mất khiến nàng hơi nghi hoặc không biết làm thế nào.
Đang lúc nàng cân nhắc, xa giá nhẹ nhàng chấn động, lại tiếp tục khởi hành.