Từ bên trong sơn trang, thấp thoáng bốn bóng áo xanh, bốn chàng trai phi thân vụt ra, cả bốn người nghiêng mình thi lễ, người đứng đầu cất giọng sang sảng :
- Thì ra là Hắc Chưởng Đạo Vương, gia shiện có việc bân không tiếp khách bên ngoài, Đạo Vương có gì chỉ giáo xin cứ dạy. Bọn vãn bối xin hầu tiếp.
Thật ra Triệu Thiên Bằng hiện bị chấn thương, hàng ngày phải điều công trị thương trong bốn tiếng bắt đầu từ giờ Ngọ. Chuyện này trên chốn giang hồ chẳng mấy ai hay, nay Mộ Dung Kiếm Bình biết được, lại biết rõ địa điểm của Ngọc Kiếm sơn trang, và biết nơi đây cất giữ Đệ Tam Đồ, hẳn phải có nguyên nhân sâu kín bên trong.
Mộ Dung Kiếm Bình không muốn kéo dài thời gian, lão nói :
- Hẳn bốn vị là Trung Hiếu Tín Nghĩa Tứ Kiếm của Ngọc Kiếm sơn trang, lão phu trình độ thấp kém, Trang chủ không muốn tự ra tay, vậy xin lĩnh giáo võ công của một trong bốn vị Tứ Kiếm cũng đủ vinh dự rồi. Phiền Trung Kiếm Tử huynh đệ mở rộng tầm mắt cho lão được chăng.
Bốn chàng trai quả đúng là tứ đại đệ tử của Triệu Thiên Bằng, đã từng dọc ngang theo chân thầy hành hiệp trượng nghĩa, giang hồ ngỡng mộ gọi họ là Trung Kiếm Tử, Hiếu Kiếm Tử, Tín Kiếm Tử và Nghĩa Kiếm Tử, đúng theo môn danh trung, hiếu, tín, nghĩa. Võ công của Tứ Kiếm tuy cao cường nhưng một chọi một làm sao địch nổi Hắc Chưởng Đạo Vương vang danh giang hồ đã bấy lâu nay.
Mộ Dung Kiếm Bình vốn đã nghe giang hồ xưng tụng về Ngọc Kiếm Tứ Tượng trận của tứ đại đệ tử Ngọc Kiếm sơn trang nên lão khôn khéo nói khích, hòng đơn chiến hạ từng người một trong tứ kiếm.
Đang trong hoàn cảnh nguy hiểm, phải tận toàn lực bảo vệ sư phụ an toàn luyện công dỡng thương nên tứ kiếm nào dám khinh địch, Trung Hiếu Tử biết không thể tránh khỏi một trận giao tranh nên vòng tay nói lớn :
- Uy danh của Mộ Dung tiền bối đã vang dội giang hồ hàng chục năm qua với tuyệt kỹ Hắc Chưởng thần công, bọn hậu bối nào dám vô lễ, nếu tiền bối cao hứng xin xuống tay chỉ giáo cho bốn anh em tiểu bối một vài tuyệt chiêu Hắc chưởng vậy.
Mộ Dung Kiếm Bình cất tiếng cười vang dội :
- Thì ra Ngọc Kiếm sơn trang chỉ có vậy thôi, được vậy lão già này đành chấp cả bốn người các ngươi vậy.
Nói chưa dứt lời, Mộ Dung Kiếm Bình đã cung hữu thủ đẩy một chưởng vào Trung Kiếm Tử, tả thủ phất một ngọn phi dao về phía Hiếu Kiếm Tử, đồng thời lão liệng người song cước tung ra nhằm vào thượng bộ và trung bộ Tín Kiếm Tử, khẽ lật mình một vòng trên không lão đã đứng sừng sững trước mặt Nghĩa Kiếm Tử.
Mộ Dung Kiếm Binh ra chiêu chớp nhoáng cốt để áp đảo tứ kiếm ngay từ đầu để đối phương không kịp lập kiếm trận. Hành động này gần như là đánh lén, theo kiểu trộm cắp trên chốn giang hồ, nhưng lão ra đòn quá kỳ ảo làm Song ma đúng đó cũng phải gật gù thán phục.
Tứ Kiếm nào phải tay vừa, bốn bóng người đồng loạt lùi ra sau 3 thước, tránh khỏi chiêu đầu của lão ma. Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt! bốn thanh kiếm đồng rút ra khỏi vỏ, bốn bóng người nhoáng động, Tứ Kiếm đã phân chia làm bốn hướng Đông Tây Nam Bắc, đồng loạt phát động Ngọc Kiếm Tứ Tượng trận bao vây Hắc Chưởng Đạo Vương vào giữa.
Nói về nội công thì cả Tứ Kiếm hợp lại mới ngang bằng Mộ Dung Kiếm Bình, lão có lợi thế ở chỗ luồng nội lực hợp nhất, sử dụng dễ dàng. Trong khi Tứ Kiếm cả bốn người hợp lại dùng trận thế tấn công, biết nội công lão quá cao cường nên bốn chàng trai thiên về sử dụng kiếm thế, lấy cái tinh xảo của kiếm trận để khắc chế sức mạnh như sấm sét của Hắc chưởng.
Bóng kiếm loang loang màu hồng ngọc vun vút chao qua đổi lại, vây tròn Mộ Dung Kiếm Bình vào giữa. bốn chàng trai giữ chặt lấy bốn phương vị Đông Tây Nam Bắc, cứ qua bốn chiêu lại đổi vị trí một lần, người ngoài nhìn vào chỉ thấy như bốn con rồng màu ngọc đang vây tròn lấy một chiếc bóng ma quái màu đen.
Nguyên trong Vô Ảnh Ngọc Kiếm có một phần về kiếm trận, gọi Ngọc Kiếm Bát Quái trận, trận thế này lấy ý tưởng từ Bát Quái trận của Gia Cát Khổng Minh đời nhà Hậu Hán thời xa.
Lưỡng Nghi sinh Tứ Tượng, Tứ Tượng sinh Bát Quái, Bát Quái biến hóa vô cùng. Kiếm trận này dùng bốn kiếm thủ, chia ra làm ba bậc.
Bậc thứ nhất là Lưỡng Nghi kiếm trận, đây là bậc thấp nhất, chỉ gồm hai phương vị Âm Dương, cứ hai kiếm thủ trấn giữ một phương vị. Sau khi luyện thành công bậc này, bậc tiếp theo là Tứ Tượng kiếm trận, trận pháp mở rộng thành bốn phương vị Đông Tây Nam Bắc, mỗi kiếm thủ trấn giữ một phương vị. Tứ Kiếm mới luyện thành công Tứ Tượng trận, chưa đạt được đến bậc cao nhất là Bát Quái kiếm trận.
Cả Tứ Kiếm đều mới khoảng đôi mươi, vậy mà đã luyện được xong bậc thứ hai của Ngọc Kiếm Bát Quái trận kể ra cũng là xuất sắc lắm rồi.
Bát Quái kiếm trận là bậc cuối cùng, cũng với bốn tay kiếm thủ nhưng mỗi người sử dụng song kiếm để trấn giữ hai phương vị, luyện thành công bậc cao nhất này thì Ngọc Kiếm đưa vào Bát Quái biến hóa vô cùng, chiêu thức liền nhau liên miên bất tuyệt, tám thanh kiếm từ tám cửa trận phối hợp với nhau liên tục như nước chảy mây trôi, tấn công địch nhân từ mọi phía, có thể nói là vô địch kiếm trận vậy. Từ trước đến nay trong Ngọc Kiếm môn, chưa có nhóm hảo thủ nào đủ trình độ luyện được hoàn hảo Bát Quái kiếm trận, nhưng cũng chỉ cần một phần của Kiếm trận cũng đủ để đi lại trên giang hồ rồi.
Mộ Dung Kiếm Bình mặc y phục đen, lão sử dụng Hắc chưởng đến tầng thứ tám, cả đôi bàn tay đã trở nên đen xì, chưởng phong ào ạt chống đỡ lại với bốn thanh Ngọc Kiếm. Với tình hình này để phân được thắng bại thì một bên không mất mạng cũng bị thương nặng. Biết đối phương nội lực còn thua mình, Đạo Vương quyết định nâng Hắc chưởng lên tầng thứ 9. Trong 12 tầng của Hắc Chưởng ma công, suốt mấy chục năm qua, lão đã luyện được 10 tầng, tuy chưa toàn vẹn nhưng cũng đủ để tung hoành giang hồ bấy lâu nay. Lần này phải dùng Hắc chưởng đến tầng thứ 9, lão mong phải hạ nhanh Tứ kiếm vì Hắc chưởng càng lên cao càng tốn nội lực.
Hiện giờ không chỉ tả hữu thủ mà cả bộ mặt của Mộ Dung Kiếm Bình cũng đã chuyển dần sang màu đen, lớp cương khí xung quanh lão như dày thêm ra, lấn dần vào cả bốn chàng trai. Tứ Tượng kiếm trận bị uy hiếp nặng nề.
Tứ Kiếm đã từng vào ra nhiều trận, đây là lần đầu tiên gặp phải đối thủ quá cao siêu, từ khi lão ma nâng Hắc chưởng lên tầng thứ 9, chưởng lực dồn dập tăng sức ép vào cả bốn người, kiếm trận bắt đầu hoạt động khó khăn hơn, vì bốn nhân ảnh chỉ huy bốn phương vị bị sức ép nặng nề của Hắc Chưởng ma công không còn di động được dễ dàng như trước nữa.
Lại một khắc thời gian nữa trôi qua, Tứ Kiếm giữ kiếm trận ở thế thủ, bốn người giữ nguyên phương vị bao vây Mộ Dung Kiếm Bình vào giữa, cốt đợi lão giảm sút chân khí mới khai triển thế tấn công trở lại. Mộ Dung Kiếm Bình nóng lòng hét vang lên một tiếng, Hắc Chưởng ma công được đưa lên tầng thứ 10, tầng cao nhất của lão. Luồng cương khí bao bọc chân thân lão mở rộng hẳn ra, hắc phong ào ào cuốn về phía Tứ Kiếm. Tứ Tượng kiếm trận có nguy cơ tan vỡ đến nơi.
Tứ Kiếm đưa mắt nhìn nhau, bốn người biết rằng nếu để cho Hắc chưởng áp đảo một lúc nữa thì trận thế sẽ vỡ. Bốn người đồng nghiến răng, quyết định đưa ra tuyệt chiêu sát thủ của Tứ Tượng kiếm trận, “Sinh Tử Phi Kiếm”, chiêu này là chiêu kết thúc kiếm trận vì sau khi ra chiêu xong, hoặc Tứ Kiếm sẽ toàn thắng, hoặc trận thế sẽ tan vỡ hoàn toàn, bốn vị kiếm chủ không chết cũng sẽ bị nội thương rất nặng. Trước đây cả bốn người chỉ mới tập luyện mà chưa dùng đến tuyệt chiêu này bao giờ. Lần này là lần đầu tiên và cũng là đòn quyết định mạng sống của Tứ Kiếm cũng như Triệu trang chủ đang luyện công trong mật thất.
Bốn thanh kiếm sáng rực màu hồng ngọc từ bốn phía đồng loạt phi vụt vào Mộ Dung Kiếm Bình, kiếm vừa rời tay, cả bốn chàng trai vận hết toàn bộ chân lực, đẩy bốn ngọn chưởng phong vào theo. Rầm! luồng kình lực của hai bên chạm nhau nổ vang như tiếng sét. Tứ Kiếm bị hất vọt về phía sau như bốn con diều bị đứt dây, bốn thanh Ngọc Kiếm bị Hắc chưởng chấn động gãy làm tám mảnh.
Hắc Chưởng Đạo Vương cũng chẳng hơn gì, vòng hắc khí dày đặc quanh lão vụt biến mất. Mộ Dung Kiếm Bình đầu tóc tả tơi hiện ra giữa cục trường trông thật thảm hại, lão đặt một tay lên ngực cố nén hơi điều tức nhưng không nổi đành ngồi phệt xuống đất, phun ra một bụm máu tươi. Xem chừng lão không còn đứng lên nổi nữa.
Độc Thủ và Độc Cước khẽ liếc nhìn nhau, kết quả thật ngoài sự trông đợi của hai lão. Hiện tuy không biết rõ tinh hình nhưng hai lão cũng ngầm đoán là Vô Ảnh Ngọc Kiếm Triệu trang chủ vì lí do nào đó không ra tay được.
Thật là thời cơ nghìn năm có một để đoạt Đệ Tam Đồ. Cả hai đồng lắc mình phi vụt vào trong Ngọc Kiếm sơn trang.