Diệp Khắc Cường tránh qua bên phải, cũng vừa lúc kiếm đâm nhanh tới, chiêu nầy Diệp Khắc Cường vốn có thể tránh được, nhưng việc kỳ lạ phát sinh, vai trái của Diệp Khắc Cường nhún cao lên, vốn có thể tránh được đường kiếm đâm đến bờ vai sưng của hắn, một tiếng la chói tai vang lên, cùng lúc thân Diệp Khắc Cường xoay qua, dùng vai mình đở lấy kiếm của Ảnh, tay phải rung động kiếm hướng về phía cánh tay của Ảnh chém tới, tuy thủ pháp của Diệp Khắc Cường không nhanh bằng Ảnh, nhưng kiếm của Ảnh bị vai của Diệp Khắc Cường khảm lấy, không thể rút lại, chỉ còn bỏ kiếm lùi lại.
Chiêu kiếm nầy của Ảnh đả dự liệu khi có biến, nhưng không thể nào ngờ Diệp Khắc Cường lại dùng đến cách đánh nầy, dùng thân mình để đón đở kiếm, với tay kiếm kỳ cựu như hắn chưa từng gặp đối thủ như vậy, một đối thủ gan dạ liều mạng, hắn cũng đã thấy qua không ít. Nhưng bọn họ liều mạng đều không nghĩ đến thối lui, mà lại biểu hiệu quyết liệt hơn. lại nữa Diệp Khắc Cường cũng chưa đến độ phải liều mạng, thật quả là một tuyệt chiêu.
Theo sự tính toán của Ành, Diệp Khắc Cường tệ nhất cũng có thể cùng với hắn đấu với nhau hơn ba mươi chiêu, và sự giảng giải của bọn người Hoàn Nhan Liệt nói lại, sức chiến đấu của Diệp Khắc Cường thật là siêu cường, nên trong lòng Ảnh sớm đã có phòng bị, lúc nào cũng giới bị cách đánh lưỡng bại câu thương của Diệp Khắc Cường, cho dù ngàn tính vạn tính cũng không thể ngờ Diệp Khắc Cường ngẩu nhiên lại dùng cách đánh nầy.
Trên đài tình thế khẩn bách, Ảnh hơi lưỡng lự, mặc dầu trong không còn kiếm, nhưng cũng đừng quên võ công của Ảnh không tệ, tuy rằng hắn đang ở hạ phong, nhưng Diệp Khắc Cường cũng không muốn chiếm tiện nghi.
“Bùng”, lại một tiếng chấn động lớn, Diệp Khắc Cường bị đá đến mặt té úp xuống đài, bả kiếm ghim trên vai sưng của hắn cùng ghim trên mặt đất, còn Ảnh thì bị hắn bức rơi xuống đài.
Ảnh đứng dưới đài giơ tay cái lên, nói:
- Hảo! Ta nhận thua! Ngươi không chút lưởng lự mượn vai đở lấy kiếm ta, và còn bức bảo kiếm ta rời tay, ngươi không ngần ngại thân chịu trọng thương để đổi lại cái giá ta không mãi mai thụ thương để bức ta hạ đài, tuy rằng ta đánh ngươi bị thương, nhưng ta lại thua, thua một cánh khẩu phục tâm phục!
Diệp Khắc Cường thân mang trọng thương, ngay như mở miệng để nói mà cũng không thể được, hắn khó khăn lắm mới rút được bả kiếm nằm thấu xương vai của hắn, từ từ chuyển người đứng lên.
Trong góc miệng của Diệp Khắc Cường máu rướm ra liên tục, lảo đảo đứng không vững, Dã Tốc Cai và Hốt Hốt Nhân song song phóng lên đài, một trái một phải dìu Diệp Khắc Cường.
Diệp Khắc Cường hơi thở hổn hển, nhìn Hoàn Nhan Liệt đương ngồi trên kim long ỷ, nói:
- Chức vị đại hãn của toàn mông cổ liên minh đáng tiếc là do tổ của bọn ta thắng được rồi chưa?
Mặt Hoàn Nhan Liệt lúc trắng lúc đỏ, nói:
- Được! ta sẻ về bẩm báo lại với Đại Kim hoàng thượng, để hoàng thượng chính thức tấn phong.
Nhưng Dã Tốc Cai liền nặng lời nói:
- Đại hãn của mông cổ ta không cần Đại Kim các người tấn phong!
Mặt Hoàn Nhan Liệt tím xanh lên, nhưng hắn là người già mưu, liền cười lên nói:
- Ta chỉ theo ý chỉ của hoàng thượng mà làm, hy vọng mông cổ có thể thống nhất. còn làm như thế nào thì hy vọng ngươi ráng mà liệu.
Nói xong, trừng mắt nhìn Thiết Mộc Chân, quay đầu ra đi, Ảnh không dám lên tiếng, và lủi theo đi. Diệp Khắc Cường nhìn Hoàn Nhan Liệt đi tuốt, cảm thấy mình đứng không vững, ngã về sau, sau đó không còn biết nhân sự gì nữa.
Đến khi Diệp Khắc Cường mở mắt lần nữa, trước mắt mình hiện ra Hốt Hốt Nhân, mắt Hốt Hốt Nhân đỏ sưng lên, hiển nhiên là đã khóc. Trong lòng Diệp Khắc Cường tràng đầy cảm động. mở miệng hỏi:
- Sao lại chỉ có nàng một người, đại ca đâu? Bây giờ là giờ nào? Ta ngất đi được bao lâu.
Hốt Hốt Nhân nói:
- Dã Tốc Cai đại ca đi tuần đêm rồi, chàng đã hôn mê được hơn ba ngày rồi, làm thiếp lo lắng chết đi được, rất sợ chàng như vậy chết đi!
Như thế nước mắt lại tuôn ra.
Diệp Khắc Cường thử cử động, lúc đó mới phát giác bên vai trái chổ bị đâm được băng một lớp vãi dầy, hắn vương tay trái mình ra vổ nhẹ lên tóc của Hốt Hốt Nhân, nói:
- Huynh là thần của trời sai xuống, đâu có dể chết như vậy chứ?
Hốt Hốt Nhân nắm giử lấy tay của Diệp Khắc Cường, mơn trớn để bên mặt mình, say sưa nhìn Diệp Khắc Cường, thật là hoàn cảnh ôn nhu không kể xiết.
- Chàng đúng là người trên trời sai xuống, là trời đưa chàng đến bên thiếp, ai bảo thiếp không thể tin chàng chính là thần chứ! Chàng là từ đâu đến vậy?
Từ khi Diệp Khắc Cường đến cái thời đại nầy chưa ngờ tới người đầu tiên hỏi đến câu hỏi nầy, ngay trong lúc nầy, không biết trả lời như thế nào. trầm ngâm hơn nữa ngày, mới nói:
- Liên quan đến việc huynh đến, thật rất là thần kỳ, hoặc dã khó có thể hiểu được, nếu như có cơ hội huynh sẻ nói cho muội biết, nhưng huynh có dự cảm, huynh sẻ trở về với thế giới của huynh, cho nên tình cảm của chúng ta sẻ không đi đến kết quả, nàng là người con gái khả ái, huynh rất yêu thích, nhưng không muốn thương hại đến muội, xin hãy lượng thứ!
Hốt Hốt Nhân chớt đôi mắt to của nàng, như là nghe không hiểu lời nói của Diệp Khắc Cường. đứng dậy một hồi rồi khóc, nói:
- Thiếp không muốn nghe, thiếp chỉ muốn cùng chung sống với chàng.
Ngừng lại đôi chút, Hốt Hốt Nhân nói tiếp:
- Để thiếp hát cho chàng nghe một bài ca nha.
Diệp Khắc Cường biết thiếu nữ thảo nguyên rất là hào sảng, liền gật đầu, thì nghe Hốt Hốt Nhân êm ả hát lên:
Đóa đóa bạch vân sơn biên xuy lai
tùy phong truy trứ tha đích ái
thiên lí vạn lí
nhất đán tương tụ, tựu vĩnh bất phân khai
hóa vi vũ
dã yếu hòa thành nê
sanh sanh thế thế vĩnh bất li.
Tạm dịch:
Đoá hoa bạch vân từ bên núi đến
gió đua đuổi tình yêu của nàng
ngàn dặm vạn dặm
một ngày gặp gở, sẻ không phân ly
hóa thành mưa
hay lẩn thành bùn
đời đời kiếp kiếp vẩn không xa.
Tiếng hát du dương êm đềm đưa vào tai Diệp Khắc Cường, nét diển cảm đả đưa ý nghĩ của hắn về với thời đại của hắn, hắn nghĩ đến Mỹ Quyên.
Hắn và Mỹ Quyên là tiểu học, trung học, và cao trung cùng trường, phụ mẩu Diệp Khắc Cường mất sớm, từ nhỏ hắn đã có lối sống tự lập rất cao, lúc đó hai nhà đều rất nghèo, Mỹ Quyên thuở nhỏ rất xinh đẹp, cho nên không ít gả con trai xấu có chủ ý xấu về nàng. Diệp Khắc Cường như là một đỉnh núi lớn bảo vệ Mỹ Quyên, mấy gả con trai xấu đó nghĩ rằng người đông lợi thế, thách thức Diệp Khắc Cường dám cùng đánh, hiển nhiên mổi khi đánh lên mấy gả con trai xấu đó đều bị Diệp Khắc Cường đánh bỏ chạy, nhưng Diệp Khắc Cường cũng bị thương không ít, lúc đó Mỹ Quyên cũng tận tâm chăm sóc băng bó lại vết thương cho hắn, dùng cục đá nhỏ lăn lên chổ sưng bầm, và cũng hát cho hắn nghe, khi bọn con trai xấu đó không còn dám doạ nạt Mỹ Quyên nữa, thì tình cảm của Diệp Khắc Cường và Mỷ Quyên đã nẩy nở, trời xanh mây trắng, bờ cát trắng, cây dừa, tiếng ca quây cuồng lẩn nhau, trăng mai tỏ sáng, hai người thề non hẹn biển, cùng nhau sống đến bạc đầu.
Hình ảnh sống động cứ mải quây cuồng, quây cuồng trong đầu, Diệp Khắc Cường không dằn được lòng, bên khía mắt ửng đỏ lên.
Hốt Hốt Nhân không còn hát nữa, chợt nhìn Diệp Khắc Cường, Diệp Khắc Cường ngây người nói:
- Ca nữa đi! Nàng ca rất hay!
Hốt Hốt Nhân mỉm cười nói:
- Chàng chắc là nghĩ đến mẹ tiểu Hào, nếu như chàng chính là thần của trời, thì mẹ của tiểu Hào đương nhiên là tiên nữ của trời. nhất định rất là xinh đẹp, nếu như có cơ hội rất muốn được hội kiến!
Diệp Khắc Cường thở dài nói:
- Nàng đích thật là rất đẹp, nhưng đã qua đời!
- Có thể cho thiếp biết chăng!
- Được chứ! Sau nầy nếu có cơ hội nhất định sẻ kể lại cho nàng, bây giờ vẩn chưa đúng lúc!
Hốt Hốt Nhân ngoan ngoản gật đầu, đồng thời dựa mình vào lòng Diệp Khắc Cường.
- Chàng còn đau lắm không? Cái tên Ảnh thần bí đó thật là ác độc!
- Không còn đau nữa, cái tên Ảnh đó dường như là bị bức bách vậy, huynh thấy hắn mấy lần tỏ ra thật thống khổ, rất có thể có khổ tâm!
Hốt Hốt Nhân không muốn nói nữa, chỉ lẳng lặng nằm trong lòng Diệp Khắc Cường, đương điếm từng nhịp tim ái tình của chàng.
“Khụ! khụ!” tiếng ho của Dã Tốc Cai từ ngoài vào.
Hốt Hốt Nhân vội đứng lên, mặt đỏ ửng.
Diệp Khắc Cường gượng ngồi dậy, nói:
- Thật khổ cho đại ca!
Dã Tốc Cai cười nói:
- Nhị đệ, sao lại khách sáo như vậy? đệ vì chúng ta mà thụ trọng thương! Ta sợ cái tên Kim cẩu Hoàn Nhan Liệt nhân cơ hội mà báo thù.
Diệp Khắc Cường liền hỏi:
- Mấy ngày nay tình huống như thế nào?
- Bên Hoàn Nhan Liệt không có động tịnh gì, Thiết Mộc Chân có lại đây, còn bọn Hợp Sát Lặc cùng Hoàn Nhan Liệt một chổ, không biết làm trò ma gì, nhưng bọn chúng chưa có hành động gì bất lợi cho chúng ta.
- Còn cái tên gọi là Ảnh thì thế nào rồi!
- Cái tên đó không thấy xuất hiện nữa!
- Thế còn Hoàn Nhan Liệt cũng không nhắc gì về chuyện đại hãn toàn mông cổ sao!
- Thế thì không, chỉ nghe hắn nói phái người đi thỉnh tấn phong gì đó, ai mà biết được hắn định giở trò!
- Hoàn Nhan Liệt cái lão hồ ly ấy sẻ không vì thế mà ngưng chuyện đâu, hắn rất có thể còn có thủ đoạn âm mưu đối phó với chúng ta!
Diệp Khắc Cường lúc bấy giờ hối hận không chịu học hỏi nhiều về lịch sữ, hắn cũng biết Dã Tốc Cai cùng Hoàn Nhan Liệt là đối thủ lịch sữ, nên cũng không quá lo lắng, cứ theo theo hướng lịch sữ phát triển mà làm. Thật ra, hắn không biết, trong lúc thời không chuyển hoán, đã thay đổi lịch sữ, lịch sữ sẻ không thể đi theo kiểu mô hình mà phát triển, dí như một ngày nào đó hắn trở về với thời không của hắn, lúc đó, nhân vật chính của lịch sữ có thể là hắn Diệp Khắc Cường hoặc dã Diệp Anh Hào. Đó là chuyện sau nầy.
- Đại ca, Hốt Hốt Nhân các người chắc là mệt rồi, hãy về nghĩ sớm đi thôi!
- Đưởc, huynh đi đây, hãy cẩn thận trong đêm tối, không muốn quấy rối các người nữa!
“Dồ mắc dịch! Nói gì đây!” Diệp Khắc Cường không kiềm lòng được thầm rủa.
Nằm được một lúc, Diệp Khắc Cường ngạc nhiên phát hiện ra Hốt Hốt Nhân vẩn còn ở đây, liền hỏi:
- Sao nàng còn chưa về nghĩ!
- Thần, mấy ngày nay thiếp đều ở trong liều nầy, chẳng lẽ chàng vừa thức tỉnh thì muốn đuổi thiếp đi, tối qua chàng còn hôn mê đã gọi tên thiếp?
Lần nầy Diệp Khắc Cường coi như là bị Hốt Hốt Nhân dọa đến hoảng sợ, trong lòng thầm nghĩ: “cho dù ta có kêu tên cô đi nữa, sao ta không cảm thấy gặp cô trong giấc mơ vậy cà?” lời nầy hắn không thể mở miệng hỏi, chỉ bỏ tại lòng, nhưng nghĩ lại vẩn không thấy đúng. “cũng hên, mình chỉ hôn mê, không phải say rượu, nếu không, ả ấy dám có thể như Tố Na vậy, nói rằng mình đuổi theo ả và như vậy đều giống như nhau, không được, như vậy quá nguy hiểm!”
Đợi đến khi tâm thần ổn định lại, Diệp Khắc Cường mới nói:
- Nàng cứ đi ngủ đi! Đã mệt hơn ba đêm rồi, cũng nên ngủ một giấc ngon!
- Chỉ ngủ ở phòng chàng thì thiếp mới có thể ngủ được, nếu chàng nhường lại cho thiếp đi ra ngoài ấy ngủ, thì thiếp cũng vẩn không thể ngủ được!
Hiện giờ Diệp Khắc Cường không biết phải nói như thế nào cho phải, hắn cảm thầy nữ nhân như cụt kẹo dẽo vậy, ngọt thì ngọt, nhưng khi mà nó đóng cứng lại thì khó mà gở ra.
Diệp Khắc Cường thở một hơi dài, Dã Tốc Cai còn khen ngợi hắn có khả năng, thế như ai thắng ai bại, thì chỉ có tự mình biết mà thôi.
Thể chất Diệp Khắc Cường rất tốt, không qua mấy ngày, hắn đã hoàn toàn khỏi hẳn, chỉ có vai trái chuyển động còn hơi bất tiện.
Diệp Khắc Cường lo cho sự an toàn của tiểu Hào, bèn cùng Dã Tốc Cai thương lượng về Hồng Cát Lạc Bộ. Thiết Mộc Chân trước đó có đến, nói Hoàn Nhan Liệt có lời mời, đại khái là thương lượng việc đại hãn toàn mông cổ. Diệp Khắc Cường vốn không định đi, nhưng Dã Tốc Cai nói liên hệ đại sự sống chết của toàn mông cổ, nên Diệp Khắc Cường đành phải đi, nếu không việc tỷ võ trước đây sẻ không còn có ý nghĩa gì nữa.
Diệp Khắc Cường ngẩm nghĩ, bèn đồng ý.
Đến khi Diệp Khắc Cường và Dã Tốc Cai tới liều của Hoàn Nhan Liệt, trong đó đã tề tựu đông đảo mọi người, bảy bộ lạc, trừ đi Thoát Hắc Tháp đã ra đi, còn lại đều tới đây, Can Diệt Thứ Dịch Bộ là A Đàn Nhẩn cùng với Thát Thát Nhân Bộ là Thiết Mộc Chân đến với bọn Dã Tốc Cai để giao tình thân mật, cho nên hai người đến đón mừng.
Thiết Mộc Chân ân cần hỏi thăm, nói:
- Thương thế của thần đã bớt chưa?
Diệp Khắc Cường hơi cau mày, nói:
- Cảm ơn đã quan tâm, đã hoàn toàn hết khỏi rồi!
A Đàn Nhẩn nghinh tiếp Dã Tốc Cai, nói:
- Dã Tốc Cai, đại ca đích thực là anh hùng chân chính của mông cổ chúng ta, anh làm đại hãn của chúng ta, đệ A Đàn Nhẩn rất phục.
Hoàn Nhan Liệt cũng ra nghinh tiếp, trước hết hỏi thăm đến Diệp Khắc Cường và Dã Tốc Cai.
Diệp Khắc Cường cũng bình thường nói:
- Hoàng gia thỉnh bọn tại hạ đến đây, không biết có chuyện chi, xin cứ trực ngôn!
Hoàn Nhan Liệt lần nầy rất cở mở, cười vói Diệp Khắc Cường, nói:
- Công phu và cơ trí của thần ở đại hội tỷ võ chúng ta đều được kiến thức qua, quả xứng danh là nhân kiệt của thời nay, hôm nay chúng ta chủ yếu là muốn bải rượu mừng công.
Diệp Khắc Cường lại cười lạnh một tiếng, nói:
- Chắc không phải là Hồng Môn Yến* !
- Sao lại là vậy chứ?
Coi vậy Hoàn Nhan Liệt còn có chút học thức, ít nhứt hắn cũng hiểu được Hồng Môn Yến là gì, chỉ có Dã Tốc Cai và Hốt Hốt Nhân trố mắt mải nhìn Diệp Khắc Cường, ý muốn nhờ Diệp Khắc Cường giải thích giùm, Diệp Khắc Cường nói:
- Sợ rằng rượu của hoàng gia uống không được ngon lắm!
Hôm nay tính khí của Hoàn Nhan Liệt có thể nói là rất tốt, cho dù Diệp Khắc Cường châm biếm riễu cợt thế nào đi nữa cũng vô sự, làm hắn kinh ngạc nhủ thầm: “ mới mấy ngày không gặp, mà hắn lại luyện đến mặt dầy đến đáng sợ.
Hoàn Nhan Liệt là người rất biết hưởng thụ, điểm nầy có thể biết được qua buổi yến hội nầy. có rất nhiều món mà trong thời đại của Diệp Khắc Cường còn chưa thấy qua, cho dù ở Hồng Cát Lạc Bộ địa vị hắn không nhỏ, đời sống sinh hoạt cũng không kém, nhưng buổi tiệc linh đình phung phí như hôm nay là lần đầu tiên mới thấy.
Theo trong kí ức của Diệp Khắc Cường, buổi yến hội linh đình như vậy là trong lần đại hội tỷ võ toàn quân sau khi được giải nhất, tổng thống thiết yến mời bọn họ, nhưng so với món ăn cũng không khác nhau mấy, ít nhất cũng không có hoa hòe nhưng vậy.
Mỗi một món ở đây, đều có thể nhìn ra do thợ đầu bếp chuẩn bị tỷ mỉ trước mấy ngày. Diệp Khắc Cường ung dung khoanh tay, nghĩ rằng tới đâu hay đó vậy, hắn cũng đang muốn biết Hoàn Nhan Liệt định giở trò gì, sau lúc Dã Tốc Cai và Hốt Hốt Nhân đưa mắt nhìn hắn, ba người cũng đã đến chổ đã dọn sẳn ngồi xuống.
- Các vị thủ lỉnh, các vị anh hùng thảo nguyên, ta Hoàn Nhan Liệt hôm nay được hợp lại trên thảo nguyên nầy, thật là tam sinh hửu hạnh, chúng ta phải ăn uống cho thật no say.
Diệp Khắc Cường trong lòng lại nghĩ, con bà ngươi, đúng là tên cáo già, ép buộc không được, giờ lại dùng mềm, thủ đoạn nầy cũng không tệ, thế rồi cứ tiếp tục nghe theo.
- Đúng ra định sắp xếp buổi yến tiệc vài hôm trước, nhưng vì thảo nguyên đệ nhất anh hùng của chúng ta là thần của Hồng Cát Lạc Bộ và Dã Tốc Cai của Lý Nhân Chích Cân Bộ đang dưỡng thương, cho nên vời đến vài ngày, nào lên, chúng ta kính hai người một ly.
Lời vừa dứt, Hoàn Nhan Liệt liền nâng ly uống cạn, tất cả các thủ lỉnh của các bộ lạc đều cạn ly, người mông cổ rất thiện uống, vì háo uống mới là anh hùng khí khái, nhược bằng rượu kính không uống, thì coi như là khinh thường. Diệp Khắc Cường không dám đắc tội với các thủ lỉnh, đành uống cạn ly.
Người mông cổ bình thường uống rượu chỉ loại rượu sữa ngựa, rất nồng đặc mùi tanh, nhưng lần nầy rượu của Hoàn Nhan Liệt đải khách là đem từ đại đô đến, là do Kim quốc đoạt từ Tống triều mà ra, hương rượu thơm bay tỏa khắp nơi, xem ra lần nầy Hoàn Nhan Liệt chịu tốn không ít của.
Phương bắc lạnh rét, lại thiếu nước, tuy rằng các vị thủ lỉnh chức trọng quyền cao, nhưng có mấy thuở được nếm qua mỹ tựu nầy, nên ai ai cũng uống thỏa thích.
Hoàn Nhan Liệt hình như cũng uống rất cao hứng dị thường, lớn tiếng hạ lệnh, nói:
- lên đi! Hãy đổi ly rượu thành chén rượu, hôm nay không say không được!
- kể từ hôm nay trở đi, mông cổ sẻ là do thần và Dã Tốc Cai lảnh đạo, đại Kim Quốc của chúng tôi cũng không vì mông cổ của các người mà đau đầu.
Dã Tốc Cai nào giờ coi kim quốc như thù, lần nầy ráng đè nén cơ giận đến dự tiệc, chỉ vì muốn tìm hiểu kim quốc đối với hai người họ và cùng với âm mưu của toàn Mông cổ. cho nên chui vào chổ nầy uống rượu không nói, lúc nảy vừa nghe Hoàn Nhan Liệt nói những lời ấy, nhịn không được liền cười lạnh, nói:
- nhìn không ra Kim Quốc vẩn còn có một phần tâm ý!
Hoàn Nhan Liệt nói:
- một khi chiến họa nổi lên, bá tánh là người gặp vạ, ta không nỡ nhìn binh sỉ của đại Kim Quốc và quân dân mông cổ chiến đấu tang thương. nếu như họp thành liên minh, do hai người các ngươi trị lí mông cổ, không phải là chuyện tốt lắm sao?
- đại kim hoàng đế ta đả sai khoái mả đi truyền chỉ, muốn hai vị đi Đại Đô đợi sách phong.còn tại nơi nầy chuẩn bị cất một tòa lâu đài cho hai vị.
Diệp Khắc Cường trong lòng chửi thầm: “đồ cáo già, đúng là cám dổ không ít, chỉ sợ bọn ta hai tên anh hùng biến thành con bù nhìn của Kim quốc ngươi thôi! cá tánh hống hách trước đây đâu rồi, sao không thấy vậy.” nhưng ngoài mặt hắn không đổi sắc, cứ mặc cho Hoàn Nhan Liệt giở trò.
Dã Tốc Cai cúi đầu mãi uống rượu giải sầu, Hoàn Nhan Liệt lầy từ trong ống tay áo ra một tấm họa đồ, chỉ vào tấm họa đồ hướng về các thủ lỉnh nói:
- đây là thảo đồ của cung điện, nó sẻ trở thành địa phương tuyệt đẹp trên thảo nguyên mông cổ, có hài lòng không? Thần!
Hoàn Nhan Liệt rất biết tánh của Dã Tốc Cai, nên hắn không dám tự mang họa vào mình, chỉ là đem bức họa trong tay mình giao cho Thiết Mộc Chân, và từ Thiết Mộc Chân đem giao lại cho Diệp Khắc Cường, như vậy tránh được chuyện khó xử có thể xảy ra.
Diệp Khắc Cường tiếp nhận bức họa đồ, chỉ là không lên tiếng, Hoàn Nhan Liệt nói:
- đến lúc đó thần có thể tự đem nữ nhân mình yêu thích vào ở chung.
hắn vừa nói vừa liếc nhìn Hốt Hốt Nhân bằng cặp mắt mờ ám.
Mặt Hốt Hốt Nhân đỏ gấc lên, nhìn cái dáng như vậy, Hốt Hốt Nhân như là uống không ít rượu, sự thật mà nói, Hốt Hốt Nhân đối với Hoàn Nhan Liệt hay bọn Thiết Mộc Chân không có chút hảo cảm nào, nhưng hôm nay có cảm giác như bọn chúng thật khả ái, nữ nhân rất dể bị ái tình làm mê hoặc đi đầu óc mình, kể cả trí thương (IQ) cũng bằng con số không, không có chút óc suy xét, Hốt Hốt Nhân nhìn Diệp Khắc Cường biểu lộ cảm tình của mình, Diệp Khắc Cường đứng trước công chúng như vậy cảm thấy khó chịu. “con bà ngươi, ta là một gả đại nam nhân của thế kỷ thứ hai mươi mốt sao lại dể bị cái con a đầu nầy làm mềm lòng đi được!” Diệp Khắc Cường nói thầm trong lòng, Hợp Sát Lặc ở đối diện đứng lên, bằng giọng tà mị nói với Diệp Khắc Cường:
- lần nầy đại kết minh, thần thâu hoạch cũng không ít? Công chúa cũng không tệ chứ!
Hốt Hốt Nhân tuy là rộng lượng nhưng cũng không thể chấp nhận lời nói như vậy, mày liễu dựng đứng lên, nói:
- lão nương tưởng ngươi sẻ không nói ra những lời xúc phạm như vậy, nói ra những lời luôn luôn không làm người cao hứng, có phải là muốn nếm lại ngọn roi nầy không!
Hợp Sát Lặc trước đó đã bị Hoàn Nhan Liệt cảnh cáo qua, nhưng qua vài ly rượu vào bụng, sau lại thấy Hốt Hốt Nhân đối với Diệp Khắc Cường với thái độ tỏ tình như vậy, trong lòng ghen cháy lên, một câu lỡ lời, bị Hốt Hốt Nhân mắng cho một trận mất khiếm nhã, nhịn không nổi nên định phát tác.
Hoàn Nhan Liệt nhìn thấy không ổn, liều nâng ly lên nói:
- nói chơi thôi, nói chơi thôi, chớ coi là thật, uống xong ly nầy, từ rầy về sau, chúng ta sẻ là liên minh một nhà, sẻ xóa bỏ hết ân ân oán oán trước đây.
A Đàn Nhẫn nhìn kiếm Dã Tốc Cai, nói:
- không cần biết hắn là Kim quốc đại thần gì, chuyện của chúng ta do chúng ta xữ.
Hoàn Nhan Liệt đúng là tên cáo già, sau khi đả ý thức được dùng mạnh không thể chinh phục được mông cổ, một mặt thể hiện ra phương pháp hòa giải, một hồi vì anh hùng cạn ly, một hồi vì mỹ nhân cạn ly, ở hiện trường, trừ Diệp Khắc Cường và Dã Tốc Cai không bị mê muội ra, ngay cả Hốt Hốt Nhân cũng bị rối loạn lẩn lên, nghĩ rằng chổ nầy sẻ là yến tiệc giữa nàng và Diệp Khắc Cường cử hành hôn lễ.
Diệp Khắc Cường trong lòng đả có cách an bài, cho nên ở buổi yến tiệc nầy không muốn làm khó dể Hoàn Nhan Liệt nữa.