Hốt Hốt Nhân bủn rủn tay chân ngã vào lòng Diệp Khắc Cường yêu kiều thốt khẽ:
- Nghe thấy tiếng nổ cùng với tiếng hỗn loạn trong trại Hoàng Nhan A Nam, thiếp cứ tưởng chàng sẽ không về nữa? Thiếp suýt nữa bỏ xuống núi quên đi chuyện này đi.
Diệp Khắc Cường nói:
- Lần này tuy có chút mạo hiểm... Cũng may ẩn tàn nguy hiểm cũng đã trừ đi, bây giờ chỉ còn chờ tin tức đại ca và tam đệ thôi.
Đến sáng, rốt cuộc rồi Hoàng Nhan A Nam cũng biết sự thật về kho hỏa dược bị nổ qua miệng của bọn quân canh giữ kho đạn dược do Diệp Khắc Cường phóng thích. Tiếp đến có quân đến hồi báo, do quân canh đằng trước Hắc hổ Sơn phát hiện, bọn quân canh phòng đêm qua hoàn toàn bị tiêu diệt, không ai chạy thoát.
Hoàng Nhan A Nam trong lòng kinh hoảng, người của Hoằng Cát Thứ Bộ trong tình trạng thần không biết quỷ không hay đã giết sạch hết bọn quân canh của mình, lại còn vô thanh vô tức đi qua doanh trại mười vạn quân của hắn, làm nổ đi kho hỏa dược của hắn, khó mà đoán ra được, hắn làm sao cũng không nghĩ ra được Diệp Khắc Cường làm bằng cách nào, cứ trong suy đoán của hắn thì không thể nào, đâu có thể nào Thần của Hoằng Cát Thứ Bộ là do trời sai xuống hay sao? Thật ra có pháp lực của Thần hay không? Hoàng Nhan A Nam cảm thấy không thể hiểu được.
Theo tài liệu mà hắn tìm được, Thần của Hoằng Cát Thứ Bộ trừ đi ở điểm giỏi võ công, khí lực bền bỉ, thì không còn cái gì đặc biệt khác hơn so vời người thường, nhưng vì sao đội quân dưới sự lãnh đạo của hắn lại lợi hại như vậy? Lại nghĩ đến tình trạng mấy ngày trước đây cùng hắn giao thủ với nhau, lòng Hoàng Nhan A Nam cảm thấy sờ sợ. không lẽ một đời anh minh của ta phải chôn tại nơi Hắc hổ sơn này sao?
- Báo cáo thần, lương thảo của chúng ta không còn bao nhiêu nữa!
Diệp Khắc Cường cau mày, vì muốn quân đội di chuyển thần tốc, nên Diệp Khắc Cường không đem nhiều lương thực, và Kim quân ở Hắc hổ sơn không có dự trữ lương thảo là bao.
- Có tin tức của hai bộ kia chưa?
- Vẫn chưa có!
- Báo cáo! Bộ của Dã Tốc Cai và Mông Lực Khắc có sai người đến đưa tin!
Lo lắng trong đợi, cuối cùng Diệp Khắc Cường mong đợi tin tức cũng đã đến.
- Mau cho người vào! Ta đoán bọn họ cũng đã có kết quả rồi.
Từ ngoài doanh trại đi vào một gã đưa tin râu ria, nói:
- Khải bẩm Thần, phụng lệnh Dã Tốc Cai và Mông Lực Khắc tường quân đặc biệt lại bẩm báo quân tình.
- Nhanh lên, tập quán tập lệ gì cũng nên miễn hết!
Diệp Khắc Cường không thể chịu nổi cái thứ nghi thức rườm rà đó.
- Bộ của chúng tôi cùng với đội quân của Mông Lực Khắc tướng quân đã hoàn toàn tiêu hủy đi đội quân của Thoát Thoát gồm năm ngàn nhân mã, và đội quân Trát Hoảng gồm hai vạn nhân mã, cầm tù hơn bốn vạn quân Trát Hoảng, Dã Tốc Cai tướng quân cảm thấy giữ lại quân Kim cũng bằng vô ít, cho nên bọn chúng đều được phóng thích!
- Khá lắm! Dã Tốc Cai đại ca làm rất đúng, bọn quân kim sợ đến táng đởm, giết đi sẽ tạo nên sát kiếp, lưu lại để đối phó với Kim quốc cũng vô dụng.
- Bọn họ bây giờ đang ở đâu?
- Tướng quân Dã Tốc Cai và tướng quân Mông Lực Khắc đang đóng quân tại hướng đông bờ sông La lạp mười dậm đang đợi lịnh!
- Cho bọn họ lui binh qua sông La lạp trước! Quân của ta sẽ lập tức cùng với bọn họ hợp lại.
- Dạ!
Gã đưa tin râu ria
ra đi.
Diệp Khắc Cường không kiềm nổi vui sướng và hưng phấn, truyền lịnh xuống:
- Ba quân tướng sĩ chuẩn bị lui binh!
Công đánh lên núi của Hoàng Nhan A Nam từ sáng đến giờ vẫn chưa ngừng, mặc dầu địa lợi, nhưng hướng đông Hắc hổ sơn không bằng hướng tây hiểm ác, dễ thủ khó đánh, Hoàng Nhan A Nam tuy rằng hao binh tổn tướng không ít, nhưng binh sĩ của Hoằng Cát Thứ Bộ cũng hao đi rất là nghiêm trọng.
Đến giữa trưa, một con số mới báo cáo được đưa đến tay Diệp Khắc Cường, Hắc hổ sơn quân lực còn lại là chín ngàn bảy trăm tám mươi bốn người.
“Phải lui binh thôi!” Diệp Khắc Cường thầm nói trong lòng. “Con bà nó! Lão tử tuy rằng lui binh nhưng cũng cho bọn bây biết tay!” Diệp Khắc Cường trong bụng thầm tính kế hoạch.
Hoàng Nhan A Nam thực sự không nhẫn tâm đem một đời anh minh chôn trên Hắc hổ sơn này. hắn hạ lệnh Kim binh của hắn toàn lực đánh, chỉ cần tấn công lên núi để cùng với Trát Hoảng và Thoát Thoát nhập lại, chịu đi mấy lần thất bại sau đó sẽ trả lại hết tất cả.
Đương lúc hắn đang giở toàn lực đúc thốc binh sĩ tấn công lên núi, trên núi đột nhiên tiếng trống vang lên ầm ỷ. “Như vậy là thỏ cũng gấp rồi!” Hoàng Nhan A Nam cũng biết binh sĩ trên núi cũng không còn bao nhiêu. Binh lực của Hoằng Cát Thứ Bộ chắc chắn sẽ chia ra làm ba bộ phận. Trên Hắc hổ sơn rõ ràng là quân tiếp viện, còn ngoài ra là quân chủ lực chuyên đối phó với Trát Hoảng và Thoát Thoát.
- Đây nhất định là bọn chúng chuẩn bị phản công trước khi trốn chạy! Truyền lệnh xuống, tạm ngừng tấn công, hãy để bọn chúng lao xuống đây!
Kim binh như làn thủy triều tràn nhau xuống núi, Hoàng Nhan A Nam thân hành thúc ngựa chạy đến nhìn lên núi, qua hơn nữa ngày, chỉ nghe tiếng trống trên núi, nhưng không thấy người chạy xuống núi!
- Không xong rồi! địch quân dùng kế huyền dương kích cổ!
Hoàng Nhan A Nam như tỉnh cơn mộng liền hướng về phía binh sĩ truyền lệnh:
- Tam quân tường sĩ nghe lệnh, ngay bây giờ, dùng toàn lực công phá lên núi.
Mười vạn Kim binh như đàn ong vỡ tổ chạy leo lên núi, vừa nghe địch quân trốn chạy, ai lại không tranh nhau lập công đầu, ai ai cũng đều nhanh chân chạy lên ngọn hắc hổ. Hoàng Nhan A Nam đáng gọi là một tướng tài, hắn dẫn đầu đám sĩ tốt, đánh lên núi. Nhưng khi Kim binh chạy gần đến phong đỉnh. Đột nhiên trên sơn đỉnh nghe được hàng loạt tiếng tên bay, từ sau đám loạn thạch, binh sĩ của Hoằng Cát Thứ Bộ tạo thành một hàng dài, tay cầm cung nỏ tên xạ xuống như mưa.
Kim quân cứ tưởng binh sĩ của Hoằng Cát Thứ Bộ rút chạy, nên không có chuẩn bị, chỉ thấy quân sĩ ở hàng đầu ngã xuống lớp lớp như rạ.
Đại bộ phận quân Kim bị đột kích thình lình khiến cho điên cả đầu, lúc đó không biết có nên đánh hay rút lui!
Địa hình lại bất lợi, quân ở hàng đầu muốn lui cũng chẳng được, quân phía sau cũng không biết phải làm sao! Hoàng Nhan A Nam lúc này mới hiểu mình đã bị trúng kế. Hắn không thể mở mắt trân trân nhìn thấy quân sĩ của mình lần lược bị giết sạch đi, Hoàng Nhan A Nam nghiến răng căm hận hạ lệnh :
- Lui!
Cờ hiệu phất động, quân đội Hoàng Nhan A Nam cứ men theo hướng chân núi mà chạy.
- Giết!
Diệp Khắc Cường còn chưa được thoả mãn trận chiến vừa rồi, hắn dẩn đầu mang theo gần năm ngàn quân của Hoằng Cát Thứ Bộ đuổi theo.
Binh sĩ Hoằng Cát Thứ Bộ là binh sĩ khoẻ mạnh, lại còn từ trên chạy xuống, khí thế đó phảng phất như mãnh hổ hạ sơn, như làn nước đổ từ trong núi tuông ra, dao sáng ngập trời, Kim binh đâu thể kháng cự nổi, binh bại như núi đổ, Kim binh lần này lại chết đi không ít.
Hoàng Nhan A Nam chỉ tức đến hai mắt trợn trắng lên, hắn không chạy, cầm dao chạy ngược lên núi, vừa khi Diệp Khắc Cường chạy xuống, nhưng không cùng Hoàng Nhan A Nam giao phong, lại lẹ làng hướng về phía chân núi mà chạy đi, Hoàng Nhan A Nam đuổi rượt theo sau.
Diệp Khắc Cường ngay lúc này rất muốn cùng Hoàng Nhan A Nam đấu một trận thư hùng, nhưng trong lòng hắn rất rõ, lúc này không phải là lúc tỏ ra anh hùng khí đoản, tuy rằng quân Kim lúc này đang rối loạn, có lúc thí thối, có lúc thì tiến, là cơ hội hiếm có để tấn công, nhưng đáng tiếc đội ngũ của hắn không thể so sánh cùng với đối phương, nhân số kém quá xa.
Sau khi Dã Tốc Cai, Mông Lực Khắc và Diệp Khắc Cường ba bộ hợ
p lại tại sông La lạp , liền bao vây tấn công giết sạch quân Hoàng Nhan A Nam, Hoàng Nhan A Nam cũng bị loạn đao đâm chết, trận chiến lần này Hoằng Cát Thứ Bộ có thể nói đại thắng vẻ vang, Diệp Khắc Cường cùng với tám vạn quân thắng hai mươi vạn quân Kim với quân số đông gấp ba lần quân mình, giết chết mười hai vạn, khí thế oai trấn toàn quốc.
Hoằng Cát Thứ Bộ áng theo kế hoạch mà lui quân về phía tây sông La lạp , đề phòng quân Kim tấn công lần nữa, Diệp Khắc Cường quyết định đóng binh ở gần ranh giới.
Mặt trời mọc đỏ ráng, Hoằng Cát Thứ Bộ, trong cung Hốt Đồ Lỗ Hãn, hai trẻ nhỏ lẳng lặng nhìn ánh triều dương xa xa, hai trẻ ấy là Diệp Anh Hào và Thiết Mộc Chân.
Diệp Anh Hào tuy nói là chính thức cùng với Thiết Mộc Chân kết bái huynh đệ, nhưng khi xưng hô vẫn gọi tên đối phương.
Diệp Anh Hào hỏi:
- Thiết Mộc Chân, ngươi có nhớ cha ngươi không?
Thiết Mộc Chân cười nói:
- Ta nào giờ có nghĩ đến người đâu, người cũng như vậy thôi, ta đã quen rồi! Ta chỉ biết người rất yêu thích mẫu thân, nhưng khi người rời khỏi thì đã hơn nữa năm, có khi còn dắt ta đi nữa, cũng có khi không!
Thiết Mộc Chân tỏa ra giống nhưng là đứa trẻ già tuổi đời vậy.
Diệp Anh Hào nói:
- Ta cũng không nhớ đến gia phụ ta, nhưng lần đánh trận này ta muốn đi coi thử, ngươi nói coi nên như thế nào?
Thiết Mộc Chân nói:
- Như vậy thì nguy hiểm lắm! vạn nhất bị quân lính Kim quốc bắt được, bọn họ sẽ uy hiếp cha ta và cha ngươi.
Nói cho cùng Thiết Mộc Chân lớn tuổi hơn hết, nên suy nghĩ rất chín chắn.
- Chúng ta cũng không phải là không có tay chân, chẳng lẽ không thể đánh được thì không thể chạy hay sao?
Có thể là vì chưa thấy nhiều cảnh chiến tranh to lớn như vậy, và cũng có thể là do dòng máu di truyền của Diệp Khắc Cường hàm chứa cá tánh hiếu chiến đó. Cho nên Diệp Anh Hào đối với chiến tranh không thấy sợ hãi.
Thiết Mộc Chân vẫn khăng khăng giữ lấy ý kiến mình nói:
- Địch nhân nhiều, lúc đó có đánh cũng đánh không xong!
Thiết Mộc Chân theo cách Dã Tốc Cai từng nói qua bối cảnh chiến tranh lớn, hắn biết rất rõ ràng, chiến trận thực không phải là kiểu hai người chơi mèo bắt chuột. Tuy rằng Thiết Mộc Chân có huyết thống mạo hiểm, nhưng hãy còn có lý trí.
- Hơn nữa, ngay cả cái ải này chúng ta còn chưa chắc có thể qua được!
Thiết Mộc Chân chỉ xung quanh cung trại toàn là quân tuần tra của Hoằng Cát Thứ Bộ. Thái độ của Thiết Mộc Chân có chút do dự.
Diệp Anh Hào nói:
- Cả một chút vấn đề cũng không có! Tới lúc đó coi ta đây!
Binh sĩ cửa ngoài là do Hốt Đồ Lỗ Hãn an bài. Bởi vì lần thành bại trên chiến trường này đều nằm trên thân của Diệp Khắc Cường và Dã Tốc Cai, ngài không muốn gợi lại, sợ chuyện lại xãy ra lần nữa, ngài phải bảo coi chừng hai đứa trẻ này, nhà tướng số danh tiếng ở thảo nguyên Mông Cổ nói không sai, hai đứa trẻ này rất có thể là Đại Hãn của toàn Mông Cổ. Diệp Anh Hào cũng đã từng cùng với Hốt Đồ Lỗ Hãn nói qua muốn đi gặp phụ thân mình, Hốt Đồ Lỗ Hãn cãm nhận được chuyện tiền tuyến rất bận rộn, hơn nữa lại không an toàn, đều cự tuyệt Diệp Anh Hào. Ngài cũng hiểu rõ Diệp Anh Hào cùng với thân phụ hắn Diệp Khắc Cường đều có tính chất ngoan cường, khi mà nghĩ được chuyện gì, thì hắn nhất định phải làm cho được, vã như cái tên tiểu thần đồng này trốn chạy ra, tự mình đi kiếm phụ thân hắn, về phương diện này Hốt Đồ Lỗ Hãn đã có nghĩ cặn kẽ.
Khi Diệp Anh Hào còn chưa bị Thiết Mộc Chân của Thát Thát Nhân Bộ cướp đi, Diệp Khắc Cường cũng thường hay dẫn quân qua những ngọn đồi nhỏ thao luyện thao, Hốt Đồ Lỗ Hãn lại đi săn thú, Diệp Anh Hào mãi đòi Hốt Đồ Lỗ Hãn cho đi cùng, Hốt Đồ Lỗ Hãn đành phải đồng ý.
Diệp Anh Hào cởi con tiểu hồng mã, trên vai mang cung tên do tự mình làm cùng đi với Hốt Đồ Lỗ Hãn.
Hốt Đồ Lỗ Hãn thường hay săn thú ở trên núi đột sơn, ở đây nhiều dã thú lớn, xét cho cùng Diệp Anh Hào cũng chỉ là đứa trẻ sáu bảy tuổi, tuy rằng thân thể hắn khoẻ mạnh, về phương diện căn bản võ công cũng khá, nhưng trong lúc săn thú có rất nhiều sự tình đều có thể xãy ra, cho nên, Hốt Đồ Lỗ Hãn luôn luôn ở bên cạnh hắn, nhìn thấy đám thủ hạ săn thú trong lòng cảm thấy ngưá ngáy, tự biết mình không thể ra tay động thủ, trong lòng Ngài cũng rõ, bọn sĩ binh không còn để ý đến Diệp Anh Hào nữa, còn Diệp Anh Hào thì lại không ngừng động đậy khi Hốt Đồ Lỗ Hãn cởi ngựa xạ tiễn, hắn cũng tự cầm lấy tiểu cung của mình, cởi con hồng mã phấn khởi không thôi. Hốt Đồ Lỗ Hãn cãm thấy trong lòng ngứa ngáy, nhưng vẫn còn ráng nhẫn nhịn được.
Hai người ráng kiềm lòng cho đến sườn đồi, nhìn xa thấy đám sĩ binh đang bao vây con mồi, bỗng Diệp Anh Hào nói đau bụng, muốn đi đại tiện. Hốt Đồ Lỗ Hãn lúc đó đương hăng say, nên mặc cho Diệp Anh Hào đi, Diệp Anh Hào dắt theo tiểu hồng mã, đi về phía sau đám rừng cây nhỏ.
Hốt Đồ Lỗ Hãn nhìn đến cao hứng tận cùng, bỗng nghĩ đến Diệp Anh Hào, “Tên tiểu tử này sao mà đi lâu quá vậy”, quay lại nhìn bên lùm cây nhỏ đó, không thấy bóng Diệp Anh Hào và tiểu hồng mã, Hốt Đồ Lỗ Hãn hốt hoảng sợ đến toát mồ hôi lạnh, liền gân cổ goị lớn:
- Tiểu Hào, tiểu Hào!
- Cháu ở đây!
Trong đám quân sĩ đương bao vây vang tiếng âm thanh trẻ con. Diệp Anh Hào mượn tiếng đi đại tiện là để đánh lừa Hốt Đồ Lỗ Hãn, từ dưới chân núi ẩn tránh thị tuyến của Hốt Đồ Lỗ Hãn, gia nhập vào chung với đám quân thợ săn.
Bọn sĩ binh bao vây lại ít, động vật trong vòng vây bị xiết chặt như vậy thì nguy hiểm lại càng lớn, đứa trẻ nhỏ như vậy rất là nguy hiểm. Hốt Đồ Lỗ Hãn lo lắng cực điểm, ngài quả thật rất thích Diệp Anh Hào, dưới mắt của ngài, Diệp Anh Hào là người thừa kế Đại Hãn của Hoằng Cát Thứ Bộ, sao lại cho hắn mạo hiểm.
- Đừng đùa nữa!
Hốt Đồ Lỗ Hãn tay ôm bụng ngựa, phóng ngựa đến bên Diệp Anh Hào.
Đường núi không có lối đi, lại không nghe thấy tiếng người. Đương lúc Hốt Đồ Lỗ Hãn phóng về hướng Diệp Anh Hào, thì nghe tiếng Diệp Anh Hào reo lên:
- Đại hãn bá bá, mau lại đây, có gấu lớn!
- Gấu!??
Hốt Đồ Lỗ Hãn cáng thêm trắng thảm, vội lớn tiếng kêu lên:
- Không được vọng động, mau lui!
Hốt Đồ Lỗ Hãn cũng đã thấy rõ con gấu rừng đang đứng trước mặt Diệp Anh Hào khoảng ba trượng xa.
Hốt Đồ Lỗ Hãn rất rõ, ở trong rừng, gấu là loại thú rất đáng sợ, nhìn thấy con vật to nặng như vậy, sức mạnh tất phải là rất khủng khiếp, khi phát tiết thì phản ứng rất nhanh, đến cọp, hay sư tử nhìn thấy còn phải lẫn tránh.
Tiếng gọi của Hốt Đồ Lỗ Hãn cũng đã trể, Diệp Anh Hào cũng đã bắn tên đi, tiển của Diệp Anh Hào rất chính xác, mủi tển đó trúng ngay vào mắt trái của con gấu lớn đó. tiếng gầm hét vang lên, Hốt Đồ Lỗ Hãn sợ đến đứng cả tim.
Nguyên khi mới bắt đầu, con gấu ấy không để ý đến Diệp Anh Hào, cả vùng rừng núi đều vang lên tiếng hò hét, làm các loài động vật đều chạy sang hướng khác, gấu lúc đó đương ngủ, bị tiếng hò hét làm cho tỉnh dậy, và nó cũng chạy theo sau đám động vật lớn nhỏ, chạy đến khi bị chướng ngại vật chặn ở phía trước, làm cho nó không thể chạy thêm được, ngay khi đó nó nhìn thấy Diệp Anh Hào đương cởi tiểu hồng mã, Diệp Anh Hào không cảm thấy chút sợ hãi đối với vùng sơn lâm vĩ đại này, giương tay xạ tiễn trúng vào mắt trái của con vật.
Đại hắc hùng nổi giận, gầm thét to lớn dị thường, hướng về phía Diệp Anh Hào tấn công, Diệp Anh Hào tay chân lanh lẹ, tránh sang một bên, kế đến ẩn lên thân cây, con tiểu hồng mã không được lanh lợi như Diệp Anh Hào, bị đại hùng đánh đến té nhào xuống đất, một tát mạnh bạo, đầu ngựa bị tát chỉ còn lại một nữa.
Diệp Anh Hào cùng con tiểu hồng mã đã sinh nở tình cảm thâm hậu, hắn phải vì bằng hữu báo thù, lúc đó không còn sợ nữa, nhắm vào chỗ lông trắng ở giữa lòng ngực con hắc hùng.
Thân cây đó chỉ lớn bằng miệng tô, con hắc hùng nhổ mũi tên trong mắt nó ra, sau một lúc đau đớn, nó bắt đầu giận dữ lên, nó chạy đến thân cây đó liều mạng rung chuyển, muốn rung rớt Diệp Anh Hào, đây cũng là lối lấy mật kinh nghiệm của nó, và nó cũng coi Diệp Anh Hào như là mật ong vậy.
Lúc đó mắt Diệp Anh Hào tràn đầy nước mắt, nó phải báo thù cho tiểu hồng mã. Thân cây như là một chiếc thuyền nhỏ đứng trước cơn giông bảo, thân cây lắc lư mảnh liệt, mặc dầu thân con hắc hùng lộ liễu, nhưng góc độ của lòng ngực rất eo hẹp, lại nữa thân cây cùng hắc hùng không ngừng rung động, Diệp Anh Hào rất khó mà nhắm đúng chỗ. Nó khẩn trương đến cắn môi, đợi cho đến lúc thân cây cong đến khúc tuột cùng. ở khoảng thời gian đó sự rung chuyển sẽ tạm dừng lại, và cũng là lúc chỗ lông trắng ở lòng ngực hở lộ ở góc độ lớn nhất, mũi tên của hắn bắn đi, trúng ngay giữa đám lông bạch mao, con đại hắc hùng liền ngã nhào xuống, lúc đó sự đàn hồi của thân cây càng mạnh thêm, Diệp Anh Hào hai chân phải bám chặt vào thân cây.
“ Đùng” đùng một tiếng, thân cây bị con hắc hùng bẻ gẩy. Diệp Anh Hào nhảy lộn ra loạng choạng mãi mới đứng vững.
Ở giữa nhóm lông trắng của con đại hùm máu tươi chảy ra không ngừng, từ chỗ cước bộ run run mà thấy, hắc hùng không còn sức lực nữa. Diệp Anh Hào vẫn còn đứng đó, rút ngọn dao ra, hắn không định chạy, hắn định cùng con vật to lớn kia quyết đấu đến chết mới thôi, hắn muốn báo thù cho hảo bằng hữu tiểu hồng mả của hắn.
Chạy được hai bước, đại hùng té ngay trước mặt Diệp Anh Hào, gầm hét điếc óc, lúc đó Hốt Đồ Lỗ Hãn cũng vừa chạy đến bên Diệp Anh Hào, ngài liền ôm lấy Diệp Anh Hào, khoảng một hồi lâu mới hỏi:
- Con có bị thương ở đâu không?
- Cái con hắc hùng đã giết đi tiểu hồng mã của con, con phải giết nó báo thù cho tiểu hồng mã.
“Không cần phải như vậy con tiểu hồng mã chết rồi, nếu con bị thương, cha con nhất định cùng ta liều mạng!” Hốt Đồ Lỗ Hãn suýt nữa sẽ nói như vậy với Diệp Anh Hào.
- Chứ không phải bá bá đã nói nam nhi trên thảo nguyên này đều nói nghĩa khí hay sao, đối với bằng hữu như huynh đệ vậy, con vì bằng hữu mà báo thù, cho dù hy sinh cả tính mệnh cũng không từ!
Diệp Anh Hào nước mắt vẫn còn lắng động bên khoé mắt, hắn ngồi bên tiểu hồng mã mà khóc lóc.
“Con bà nó! Ta lần đầu tiên thấy đứa con nít khóc như vậy! Cũng giống như phụ thân của nó vậy, đều là loại kỳ quái!” Hốt Đồ Lỗ Hãn cùng với Diệp Khắc Cường biết nhau một thời gian khá dài, cũng đã học được cách nói thô tục như vậy, nhưng câu này đều nói trong lòng mình, ngoài mặt, Hốt Đồ Lỗ Hãn vuốt ve đầu Diệp Anh Hào nói:
- Được rồi! Được rồi! Để ngày mai bá bá sẽ tặng cho con tiểu hồng mã khác, bảo đãm thớt ngựa này so với tiểu hồng mã của con giỏi hơn thập bội!
Hốt Đồ Lỗ Hãn đánh đòn tâm lý để làm vui lòng Diệp Anh Hào, nhưng đối với hắn vẫn còn chút đỉnh nghi ngờ.
- Cháu không muốn bá bá tặng ngựa cho con, cháu phải tẩm liệm cho tiểu hồng mã được tử tế!
Diệp Anh Hào mặt vẫn còn sắc rấu rỉ.
- Mới bảy tuổi đầu mà có khả năng đánh chết con gấu to của sơn lâm này, thật giống như là chuyện thần thoại vậy.
Quân lính của Hốt Đồ Lỗ Hãn cũng lần lược chạy đến. Hốt Đồ Lỗ Hãn lúc đó từ kinh hãi đến bất an rồi mới thức tỉnh, đi lại đến ước đoán đầu con đại hắc hùng.
Con đại hắc hùng cao gần hai thước, nặng bốn năm trăm cân, nhìn đến Hốt Đồ Lỗ Hãn cùng với bọn sĩ binh đều há hốc mồm miệng, Hốt Đồ Lỗ Hãn lại thêm một trận hoãng sợ.
Sau đó, Hốt Đồ Lỗ Hãn thân hành giúp Diệp Anh Hào chôn cất tiểu hồng mã, dựng lên một bia mộ rồi mới miễn cưỡng khuyên nhủ Diệp Anh Hào.
Chuyện này hình như đã làm sửng sốt trước mắt Hốt Đồ Lỗ Hãn, ngài đối với sự can đảm và cứng đầu của Diệp Anh Hào, đến giờ trong lòng vẫn còn sợ hãi, ngài bèn nói với tên quân thủ vệ truyền lệnh xuống dưới, không ai được cho Diệp Anh Hào và Thiết Mộc Chân ra khỏi doanh trại nửa bước.
Mẹ của Thiết Mộc Chân là Nguyệt Luân từ Lý Nhân Chích Cân Bộ vừa đến, nàng không an tâm đến Thiết Mộc Chân, và cũng muốn gặp lại trượng phu mình Dã Tốc Cai đã lâu rồi không có thời gian về đến nhà, Nguyệt Luân là một nữ nhân xinh đẹp, hơn mười năm về trước nàng được nổi danh trên mông cổ thảo nguyên so với bây giờ Hốt Hốt Nhân nổi tiếng còn hơn rất nhiều, tất cả những chàng trai trẻ ở Hoằng Cát Thứ Bộ đều bị Nguyệt Luân làm khuynh đảo. và cũng vì thế đưa đến thủ lĩnh của miệt nhân khất bộ là Thoát Hắc Tháp và em mình là Dã Khách Xich Liệt thân hành đến Hoằng Cát Thứ Bộ mà đề thân, có lời đồn rằng nếu như không đáp ứng, hắn sẽ cùng Hoằng Cát Thứ Bộ dùng binh mà tương kiến. lúc đó Hoằng Cát Thứ Bộ cũng chưa có thế lực lớn, khuất phục bởi võ lực, Hốt Đồ Lỗ Hãn bắt buộc phải đáp ứng. Thoát Hắc Tháp và Dã Khách Xích Liệt cũng rộng lượng, sính lễ đem ra bò dê mỗi đầu năm ngàn, vải hai trăm thất, đã vượt quá kỷ lục sính lễ ở thảo nguyên Mông Cổ.
Thời đó Dã Tốc Cai chỉ mới mười sáu tuổi. khí huyết phương cương, từng nghe qua Nguyệt Luân mỹ danh, đã âm thầm yêu nàng, chỉ là lúc đó hắn phải đi Bắc thiên sơn hái trái tuyết liên cho cha già tuổi cao. Sau khi về đến mới nghe tin Nguyệt Luân đã bị Dã Khách Xích Liệt Đô lấy đi. Do đó Dã Tốc Cai đợi đến khi Dã Khách Xích Liệt Đô về Hoằng Cát Thứ Bộ thăm nhà đi ngang qua Lý nhân chích cân bộ, đơn thân độc mã chiếm lấy Nguyệt Luân đem đi, vì thế cùng Dã Khách Xích Liệt Đô kết thành thù hận.
Người của Hoằng Cát Thứ Bộ đối với Nguyệt Luân rất quen thuộc, Diệp Anh Hào không lâu cũng đã yêu thích người dì mỹ lệ này, đến khi nàng nghe nói Diệp Anh Hào cùng Thiết Mộc Chân ra tiền tuyến tìm cha, liền nhanh đi ngăn chặn bọn chúng lại. ngày đêm theo dấu hai trẻ, một bước cũng không dám buông lỏng.
Nhưng đêm hôm nay, Thiết Mộc Chân cùng Diệp Anh Hào đã dễ dàng tách rời Nguyệt Luân, trốn ra hoàng cung.
Thiết Mộc Chân như là một gã giang hồ lão luyện, đích thị là vậy, đừng thấy Thiết Mộc Chân chỉ mới mười tuổi đầu, hắn theo Dã Tốc Cai tung hoành khắp nơi trên thảo nguyên, gần như đi qua khắp các bộ lạc, Diệp Anh Hào trừ đi bị bắt giữ ở Thát Thát Nhân Bộ ra, thì chưa bao giờ ra khỏi Hoằng Cát Thứ Bộ, nhưng hình như trời sanh đã có năng lực sức sống bên ngoài, cảm giác phương hướng và vị trí của Diệp Anh Hào thật mẫn tuệ siêu cường.
Bọn họ biết quân của Hoằng Cát Thứ Bộ sẽ nhắm hướng đông nam mà đi. Cho nên bọn họ cứ theo hướng đông nam mà phóng nhanh đi.
Khi Nguyệt Luân chạy đến khóc lóc báo cáo cho Hốt Đồ Lỗ Hãn biết hai trẻ không còn thấy nữa, Hốt Đồ Lỗ Hãn cũng ngẫn người ra, nếu như là có cao thủ của địch đến cướp đi Diệp Anh Hào và Thiết Mộc Chân để uy hiếp Diệp Khắc Cường và Dã Tốc Cai… Tâm trạng Hốt Đồ Lỗ Hãn quả thật là bối rối không yên, ngài liền tức tốc hạ lệnh tất cả các vệ sĩ đi tìm Diệp Anh Hào và Thiết Mộc Chân.
Hai trẻ cưởi ngựa liên tục không ngừng bước hướng về biên giới mà vượt đi, đêm tối đến rất nhanh, bầu trời đột biến, đen mịt khắp vùng trời, mây nén đến rất thắp.
- Thiết Mộc Chân, trông trời như vậy rất mau có mưa, chúng ta nên đi tìm chỗ để đụt mưa, không thể đi tiếp được nữa!
Diệp Anh Hào nhìn nhìn trời, rồi nhìn nhìn Thiết Mộc Chân.
Thuật kỵ mã của Thiết Mộc Chân rất giỏi, ngựa còn đang chạy, hắn đứng lên, hai tay chống lên, hai chân cong lại, ngồi chỗm lên lưng ngựa sau đó mới đứng lên, hắn nhìn quanh tứ phía, hớn hở reo lên:
- Đằng trước phía trái có một bóng đen, có thể là chòi phế bỏ của người chăn mục, chúng ta tới đó coi coi thử!
Diệp Anh Hào vừa thấy Thiết Mộc Chân trổ tài như vậy cảm thấy hứng thú, cho nên hắn cẩn thận nhớ lại tất cả các đông tác của Thiết Mộc Chân, hắn nhận thấy cũng không khó lắm. hắn rất muốn thử .
- Ở đâu? Ta cũng muốn xem!
Chẳng qua Diệp Anh Hào muốn mượn cớ, hắn học theo lối của Thiết Mộc Chân, chẳng mấy chốc đã đứng lên lưng ngựa, ngựa đang chạy nhanh, nhưng hắn vẫn đứng vững như núi thái sơn.
- là ngôi lều cỏ! không biết có thể trú mưa không!
Diệp Anh Hào nhìn được một lát thì ngồi xuống lưng ngựa.
Gió lốc nổi lên lành lạnh, mưa như thế phải mau mau đi tìm chỗ để che mưa.
Khi hai trẻ chạy đến bên lều cỏ đó, thì trời đã chuyển mưa lớn, thân hai người ước đẩm, lại thêm gió thổi vào người, khiến cho miệng hai người ngẩu nhiên đánh cầm cập, Thiết Mộc Chân vội đi đóng cửa lại.
- A! vẫn còn có cỏ cho ngựa nữa! Ở đây cũng còn có chút phân bò, thế quá tốt!
Diệp Anh Hào gần như là đặc biệt cao hứng.
Thiết Mộc Chân tỏ lịch lãm nói:
- Đây là một chỗ dịch trạm.
- Đã gần một ngày chưa có gì vào bụng, thật đói quá!
Diệp Anh Hào bèn lấy lương khô từ trong người đem ra, lần này trước khi trốn chạy sớm đã chuẩn bị đầy đủ.
Phân bò được đốt lên, cả lều đột bừng sáng lên, Diệp Anh Hào và Thiết Mộc Chân cưởi y phục ướt ra, toàn thân đều lỏa thể, hai trẻ vừa ăn vừa hơ áo.
Thiết Mộc Chân đan ưu nói:
- Mẫu thân chắc là lo lắng lắm!
- Bọn mình đã để lại thư lại cho bọn họ, bọn họ đã biết chúng ta đi ra biên giới rồi! Cũng có thể đã phái người rượt theo chúng ta nữa là khác!
- Trời ơi! Bọn họ có khi nào tới đây ép buộc chúng ta không!
Thiết Mộc Chân tuy rằng không thể khẳng định, nhưng hắn trong một thời gian ngắn làm nên chuyện như vậy, không cần biết đúng hay sai, và cũng không cần biết khó khăn như thế nào, hắn cũng phải làm cho được, cũng có thể vì thế hắn mới trở thành nhất đại kiêu hùng Thành Cát Tư Hãn chăng!
- Sao lại thế được! trời mưa lớn như vậy, bầu trời lại đen, ở đây cách đại lộ khoảng chừng ba bốn dặm đường, bọn họ đâu thể ngờ rằng bọn ta ở đây chứ?
Diệp Anh Hào như tỏ ra chắc chắn như vậy.
- Mưa đổ mạnh, sẽ đổ không quá lớn, ngày mai chúng ta có thể tiếp tục lên đường được rồi!
Sự lão luyện thành thục của Diệp Anh Hào đã làm người ta kinh ngạc không ít! Thiết Mộc Chân đối với vị kế bái huynh đệ này thì nói sao làm vậy.
Hai trẻ cưởi ngựa chạy hơn một ngày nữa đêm, toàn thân đều đau nhức, tuy rằng cắn răng chịu đựng không nói, nhưng y phục vừa khô, vội mặc vào leo lên niệm cỏ mà nằm, liền chìm vào giấc ngủ.
“Hồ thiên bát nguyệt tức phi tuyết”. Trước nữa đêm còn lắc tắc tiếng mưa rơi, sau nữa đêm lại biến thành tuyết trắng nhưng lông thiên nga.
“Thụy đắc chân hương.” Thiết Mộc Chân thức dậy trước, thúc vào người Diệp Anh Hào, nói:
- Tiểu Hào, ngoài kia bây giờ đẹp lắm, có thể trong sáng lại rồi, chúng ta mau lên đường đi thôi.
Diệp Anh Hào lăn qua ngồi dậy, dụi dụi mắt, bổng hắn nhìn thấy trên mặt vách tường chỗ rạn nứt rỉ nước giờ biến thành đá.
- Wah! Tuyết rơi rồi à!
Hắn mở cửa phòng ra, tuyết bên phòng ngoài chói cả mắt, bầu trời đã trong sáng lại.
- Mau lên đường đi thôi!
Tuy rằng toàn thân vẫn còn đau nhức, nhưng Diệp Anh Hào và Thiết Mộc Chân vẫn phải leo lên ngựa, tiếp tục hướng về biên giới Kim Mông mà đi. Thân hai trẻ thì nhẹ, thuật cưỡi lại khá, ngựa chạy không cần phải tốn hơi sức nhiều. mặt tuyết bị vết chân ngựa bắn toé tứ tung, không bao lâu lều dịch trạm đã bị Diệp Anh Hào và Thiết Mộc Chân bỏ rơi chỉ còn một chấm đen nhỏ.
Đến khi hai người cưởi đến đường chính, mới phát hiện ra con đường này còn có mấy dấu chân ngựa chạy loạn xạ.
- Lần này thì tốt quá, khỏi phải không ngừng xác định phương hướng, không ngừng hỏi người, cứ đi theo dấu chân ngựa này là được rồi!
Diệp Anh Hào cao hứng la hét lên, Thiết Mộc Chân gật gật đầu, dáng vẻ như là trầm tư vậy.
- Nói có lý.
Theo trong thâm tâm của hai trẻ, dấu chân ngựa này nhất định là Hốt Đồ Lỗ Hãn phái binh sĩ Hoằng Cát Thứ Bộ đuổi theo bọn họ để đưa họ về, nào liệu được chủ nhân của mấy thớt ngựa này là kẻ đối đầu với phụ thân bọn họ, Thiết Mộc Chân của Thát Thát Nhân Bộ và Hợp Sát Lặc của Diệt Khất Liệt TưBbộ.