Ô Tá» Hư mở mắt ra, ánh nắng chói chiếu thẳng và o mắt, nhất thá»i hắn không thấy gì cả, cà ng không biết mình Ä‘ang ở đâu, đầu nhức đến muốn nổ tung.
Hắn ngồi báºt dáºy, hai tay ôm đầu thở dốc. Mệt quá, chưa bao giá» mệt như bây giá», cảm giác hư nhược và khốn khổ hoà n toà n đánh bại hắn, giống như kẻ đánh bạc suốt mưá»i ngà y đêm không ngá»§ nghỉ, rốt cuá»™c vẫn thua sạch túi, đó là má»™t cảm giác rất đáng sợ. Gót chân Ä‘au nhói, gợi lại Ä‘oạn đưá»ng chạy trốn hÆ¡n mưá»i ngà y qua đầy gian khổ cá»§a hắn.
Äiá»u duy nhất an á»§i hắn được, là mình vẫn còn sống.
Hắn từ từ buông hai tay xuống, ngưng thần lắng nghe, nhưng chỉ có tiếng ve kêu vang, thầm thở phà o một hơi, hắn bắt đầu nhìn quang cảnh bốn bên.
Hắn Ä‘ang ngồi trên má»™t sưá»n đồi cỠướt có mùi mốc, ở chân đồi là má»™t dòng suối trong, cá» cao và cây thấp má»c um tùm bên bá», đối diện bên kia suối là rừng xanh dà y đặc. Hắn nhìn lên đỉnh đồi, cao hÆ¡n chá»— hắn chừng bốn, năm trượng, thầm nghÄ© có lẽ mình ngất Ä‘i, nên đã lăn từ trên đỉnh xuống dưới đây.
Ãnh nắng chiếu từ phÃa hữu, mặt trá»i vừa lên quá đưá»ng chân trá»i.
Nhìn vá» hướng nam, nằm chắn ngang là má»™t dãy núi liên tục, cây má»c xanh rì.
Äây là chá»— quái quá»· nà o đây?
Tháºt là xui xẻo! Không phải xui xẻo, mà là xui táºn mạng, lãnh há»a tà y trá»i. Vá»›i kinh nghiệm hà nh tẩu giang hồ phong phú cá»§a hắn, tại sao lại có thể là m chuyện ngu xuẩn như thế? May mà đã tránh khá»i truy binh, từ lúc qua sông xong, hắn có cảm giác đã thoát hiểm, hy vá»ng không sai!
Ngay lúc ấy, tai hắn bắt được tiếng ngá»±a hà rất nhá», như có như không.
Ô Tá» Hư sợ run lên, đứng báºt dáºy như chim sợ cung, bá»—ng hai chân nhÅ©n ra, hắn mất thăng bằng té lăn xuống đồi, xuống đến dưới cùng, xém chút rÆ¡i luôn xuống suối.
Tiếng ngựa kêu cà ng lúc cà ng rõ hơn.
Ô Tá» Hư quên cả mệt nhá»c, bò dáºy thất thểu chạy trốn vá» hướng nam.
Từ lúc hiểu chuyện trở Ä‘i, dưá»ng như hắn chưa từng gặp may, bây giá» lại sắp đối diện đại há»a, nếu bị kẻ địch bắt được, hắn sẽ hối háºn đầu thai là m ngưá»i.
Lúc nà y hắn chỉ có một ý niệm, ấy là trốn được xa chừng nà o hay chừng nấy, hắn không muốn chết chút nà o.
o0o
Vô Song Nữ mình mặc khinh trang mà u Ä‘en, tay dắt con hắc mã Ä‘en tuyá»n, lẳng lặng rá»i khá»i khu trại cá»§a Bách Hà Äoà n ở ngoà i thà nh. Äã chÃn năm rồi, nà ng theo Ä‘oà n Ä‘i từ hương thôn đến thị trấn, qua thà nh đô biểu diá»…n kiếm ăn, nhá» thân thá»§ hÆ¡n ngưá»i mà trở thà nh cá»™t trụ cá»§a Bách Hà Äoà n, và cÅ©ng là nữ đệ tỠđắc ý nhất cá»§a trưởng Ä‘oà n, tức vua há» An Giá»›i. Thế nhưng đêm nay nà ng bá» Ä‘i không lá»i từ biệt, lại chẳng tá» vẻ gì lưu luyến, bởi lòng nà ng chưa bao giá» ký thác ở Bách Hà Äoà n.
“Vô Song!â€.
Vô Song Nữ thở ra, dừng bước trong vùng tối nằm ngoà i ánh đuốc của khu trại, thân ảnh hòa trong bóng đêm.
An Giá»›i bước đến sau lưng nà ng, thở dà i má»™t tiếng. Ông biết rõ cá tÃnh cá»§a nà ng, có nói gì cÅ©ng không khiến nà ng từ bỠý định ra Ä‘i.
Vô Song Nữ nói khẽ: “An thúc đã Ä‘á»c thư Song nhi để lạiâ€.
An Giá»›i trầm giá»ng: “Từ lúc rá»i huyện Ninh An, con cứ như kẻ đãng trÃ, trầm mặc là m ta lo sợ, nhưng vẫn không ngá» con nói Ä‘i là đi. Thá»±c chẳng ngỠđã qua mưá»i năm mà con vẫn nghÄ© không thông, buông không đượcâ€.
Vô Song Nữ lạnh nhạt: “An thúc hiểu tâm sá»± cá»§a Song nhi chăng?â€.
An Giá»›i cưá»i buồn: “Con không nói thì ta là m sao rõ được. Từ chÃn năm trước lúc cữu phụ cá»§a con gá»i con và o Bách Hà Äoà n cá»§a ta, ta đã biết sá»± việc chẳng phải tầm thưá»ng, cữu phụ con vá»›i ta là sinh tá» chi giao, y không kể thì ta cÅ©ng không truy rõ nguồn cÆ¡nâ€.
Vô Song Nữ bình thản há»i: “Tại sao cữu phụ không trở lại tìm Song nhi?â€.
An Giá»›i thở dà i: “Ta không định nói ra, thuở ấy cữu phụ cá»§a con trước lúc rá»i Ä‘i, có nói vá»›i ta để giữ an toà n cho con, y quyết định ẩn tÃnh mai danh, không đến thăm con nữa. Y đà nh Ä‘oạn là m thế là vì con. Hãy ở lại đây, đừng phụ kỳ vá»ng cá»§a cữu phụ, cÅ©ng đừng phụ kỳ vá»ng cá»§a ta đối vá»›i con, má»™t nữ tá» tà i nghệ như con, hÆ¡n bốn mươi năm ta Ä‘i khắp đại giang nam bắc, má»›i gặp đây là lần đầuâ€.
Vô Song Nữ nhá» giá»ng: “Äại ân đại đức cá»§a An thúc, Song nhi chẳng bao giá» dám quên, nhưng Song nhi phải Ä‘i ngay, xin An thúc tha lá»—iâ€.
An Giá»›i bá»—ng nghiến răng: â€œÄÆ°á»£c! Con đã quyết ý Ä‘i, thì để ta cho biết má»™t bà máºt ta cất giấu chÃn năm nay, đó là là m cách nà o tìm đến cữu phụ conâ€.
Vô Song Nữ quay phắt lại đối diện An Giới, cặp mắt linh hoạt đen láy vụt sáng lên.
o0o
Má»—i lần Cô Nguyệt Minh đặt chân và o đại cung giám phá»§ cá»§a “Hoà ng Kim Thái Giám†Phụng công công, y Ä‘á»u có cảm giác toà n thân không thoải mái. Có lẽ vì y phải để lại bên ngoà i thanh kiếm mà bình thưá»ng là váºt bất ly thân. Trong kinh thà nh có ngưá»i bảo không ai giết được Cô Nguyệt Minh vá»›i kiếm trong tay, đấy chẳng phải lá»i tâng bốc, mà thá»±c sá»± là đến nay chưa ai là m được. Tiếng ho cá»§a Phụng công công từ trong thư phòng vá»ng ra. Chắc có lẽ y cảm thấy khó chịu vì y không thÃch Phụng công công, lão thái giám thâm trầm hỉ ná»™ vô thưá»ng, quyá»n uy bao trùm triá»u đình có thể khiến đại thần mãnh tướng run sợ. Nhưng Ä‘iá»u mà y không thÃch nhất là má»—i lần Phụng công công lại đưa ra má»™t việc mà y không thể không đáp ứng.
Ký Thiện, vị thái giám dẫn đưá»ng, không quay đầu lại mà hạ giá»ng nói: “Äêm nay tinh thần đại công công rất khá, hai ngà y trước bá»—ng bị cảm, dùng hết ba thang thuốc cá»§a thái y, đến nay đã đỡ nhiá»uâ€.
Cô Nguyệt Minh khẽ ừ, tỠý đã nghe. Ký Thiện chẳng phải tốt bụng chi, gã là thuá»™c hạ đáng sợ nhất cá»§a Phụng công công, sát thá»§ hà ng đầu, hai tay nhuá»™m đầy máu tanh. Không phải gã đối đãi đặc biệt vá»›i Cô Nguyệt Minh, mà chỉ vì đã nháºn không Ãt tiá»n cá»§a há» Cô.
Bên ngoà i thư phòng có hai tên lÃnh gác, Ký Thiện đưa mắt ra hiệu cùng Cô Nguyệt Minh, ý bảo đợi ngoà i cá»a, phần gã bước và o trong, má»™t lúc sau gã quay ra, kéo Nguyệt Minh sang bên ká» tai bảo: “Tháºt lạ, đại công công tâm tình rất vui, như Ä‘ang mong Cô gia, cÆ¡ há»™i nà y khó kiếm, Cô gia chá»› nên bá» lỡ; tại hạ đã ra công mở đưá»ng cho Cô gia rồi đấyâ€.
Trong lòng Cô Nguyệt Minh bất giác không an, tim Ä‘áºp nhanh, đối vá»›i y Ä‘iá»u nà y rất hiếm xảy ra. HÃt má»™t hÆ¡i dà i, Cô Nguyệt Minh nói lá»i cảm tạ Ký Thiện, bước và o thư phòng.
Ngưá»i kinh thà nh thưá»ng nói, thà đắc tá»™i Hoà ng thượng, chá»› nên đắc tá»™i Phụng công công. Nếu chá»c giáºn Hoà ng thượng, may ra còn nhá» Phụng công công xin tha giùm, còn như đắc tá»™i Phụng công công thì kể như chết chắc. Không ai dám chá»c giáºn vị lão thái giám từng trải tam triá»u, hầu qua ba vị hoà ng đế nà y.
Thoạt nhìn, Phụng công công trông như má»™t lão nhân hư nhược, mặt đầy nếp nhăn. Thuở còn thanh niên chắc lão cÅ©ng cao lá»›n, song bây giá» vì lưng còng nên thân hình trông suy yếu hẳn. Dưới mái tóc dà y bạc trắng bồng bá»nh, là má»™t vầng tráng cao, khuôn mặt hóp, gò má nhô lên là m nổi báºt đôi môi má»ng như hai sợi chỉ căng ngang. Nhìn qua nhìn lại, Phụng công công trông không khác má»™t kẻ gần đất xa trá»i, sức khá»e như đèn leo lét trước gió, nhưng Cô Nguyệt Minh biết rất rõ cảm quan ấy sai lầm. Tương truyá»n từ nhá» Phụng công công luyện táºp má»™t loại khà công huyá»n diệu mà chỉ có thái giám má»›i luyện thà nh được, ngà y nay đã đạt đến cảnh giá»›i chà cao vô thượng, còn như lợi hại đến bá»±c nà o thì không ai biết. Riêng Cô Nguyệt Minh vẫn có thể thoáng thấy trong mắt lão má»™t ánh tinh quang lạnh như băng, sắc bén vô song, là m bằng chứng cho má»™t trà tuệ đã trui rèn qua bao năm tháng. Má»™t ngưá»i có thể đạt đến tá»™t đỉnh quyá»n uy như thế chắc chắn không phải chuyện đơn giản. Phụng công công mình mặc trưá»ng bà o mà u lam có thêu vân viá»n và ng, ngồi trên ghế thái sư đặt phÃa nam, tay cầm ống Ä‘iếu dà i bằng và ng, Ä‘ang phì phà khói thuốc. Cô Nguyệt Minh nghÄ© thầm, ống Ä‘iếu bằng và ng nà y có trá»ng lượng không dưới mưá»i cân, mà vị lão thái giám có vẻ suy nhược nà y cầm trong tay thấy nhẹ như không, chỉ Ä‘iểm nà y cÅ©ng đủ khiến ngưá»i không dám xem thưá»ng lão.
Phụng công công nhìn Cô Nguyệt Minh thi lá»… thỉnh an, gáºt đầu: “Ngồi Ä‘i! Nguyệt Minh là m việc rất giá»i, Hoà ng thượng hết sức đẹp dạ vá»›i món quà mừng lá»… đại thá» cá»§a ngươiâ€.
Cô Nguyệt Minh ngồi xuống ghế bên tả phÃa dưới Phụng công công, nghÄ© thầm phần quà nà y phải mạo hiểm vá»›i sinh mệnh cá»§a mình má»›i lấy vỠđược. Y tốn hết ná»a năm truy lùng má»™t bá»n cướp ngang dá»c vùng đông bắc, má»›i chém lấy thá»§ cấp cá»§a đầu mục Chu Hổ Thà nh, cÅ©ng lãnh thêm ba vết sẹo trên mình.
Ãnh mắt như soi thấu cá»§a Phụng công công dò xét Cô Nguyệt Minh má»™t hồi, bèn thong dong thốt: “Ta muốn há»i ngươi má»™t Ä‘iá»uâ€.
“Xin công công cứ há»i, Nguyệt Minh nà y không giấu má»™t Ä‘iá»u gì cảâ€.
Phụng công công đặt ống Ä‘iếu xuống chiếc bà n nhá» bên cạnh, động tác ung dung. Trên bà n còn có má»™t túi da hẹp dà i độ hai thước, không biết bên trong chứa váºt gì. Ký Thiện nhìn không lầm, tâm tình Phụng công công Ä‘ang sảng khoái, đêm nay quả là cÆ¡ há»™i hiếm có. Rất hiếm khi Phụng lão được như hôm nay, quanh năm ở giữa trưá»ng tranh đấu ngấm ngầm cá»§a triá»u đình, ai mà vui được?
Phụng công công vì sao tâm tình vui vẻ?
Lão nhìn ánh trăng ngoà i cá»a sổ, nói bâng quÆ¡: “Bất luáºn là mãnh tướng hay đại thần, ai ai gặp ta cÅ©ng sợ run, chỉ có ngươi, ta cảm thấy ngươi chẳng có mảy may ý khiếp sợ, ấy là do đâu?â€.
Cô Nguyệt Minh thầm thở ra, má»—i ngưá»i Ä‘á»u có Ä‘iá»u muốn há»i, bên bị há»i có thể chá»n đáp hay không đáp, mà y thì chẳng bao giá» trả lá»i. Chỉ có khi Phụng công công há»i thì không thể không đáp. Có thể y không sợ Phụng công công, nhưng chắc chắn y sợ câu há»i cá»§a lão. Tháºm chà y cÅ©ng không thể biểu lá»™ sá»± không khứng cá»§a mình. Y so vai: “Giả như kẻ nà y nói là vì tá»± vấn mình vẫn má»™t lòng vì công công hà nh sá»±, chẳng có gì phải lo sợ, nên chẳng há» nghÄ© đến sá»± sợ hãi, công công tin chăng?â€.
Ãnh mắt Phụng công công chiếu như tên bắn và o Cô Nguyệt Minh, tỠý vui vẻ: “Ngươi là má»™t kẻ thú vị, chẳng những thẳng thắn mà còn dám nói chuyện ngang vá»›i ta, là m ta có cảm giác kỳ lạ như Ä‘ang trò chuyện vá»›i bằng hữu. À! Äã lâu lắm rồi ta không có cảm giác nà y. Nói cho ta nghe, tại sao ngươi không sợ ta?â€.
Cô Nguyệt Minh nghÄ© bụng Phụng công công có thể là ngưá»i duy nhất nháºn thấy y là má»™t kẻ thú vị, y nói thẳng: “Công công có thể không thÃch câu trả lá»i cá»§a kẻ nà y. Tại hạ là má»™t kẻ không luyến tiếc sinh mệnh, chẳng những không sợ cái chết mà còn khát vá»ng tá» vongâ€.
Phụng công công như bất động, chỉ có tiếng nói rÃt ra qua kẻ răng: “Tá» vong có thể chia ra chết nhẹ nhà ng hay chết Ä‘au đớn, hoặc thà chết sướng hÆ¡n sống, ngươi nghÄ© sao?â€.
Cô Nguyệt Minh ung dung nói: “Công công cứ xem như tại hạ tá»± tin mù quáng, tại hạ tin chắc không ai có thể bắt sống tại hạâ€.
Phụng công công báºt cưá»i: “Giá»i! Giá»i! Nói hay lắm! Ta sống đến chừng nà y tuổi, má»›i nghe có kẻ nói không sợ chếtâ€.
Nói xong lão nhìn lên trần nhà , lộ vẻ trầm tư.
Cô Nguyệt Minh nhìn bốn bức sÆ¡n thá»§y thư há»a treo giữa tưá»ng phÃa sau lưng Phụng công công, ngay lúc y thốt ra câu “không ai có thể bắt sống tại hạâ€, liá»n nghe thấy tiếng thở gấp truyá»n lại từ phÃa sau tưá»ng, y láºp tức hiểu ra. Chắc chắn đà ng sau bức tưá»ng là nÆ¡i ẩn mình cá»§a vệ sÄ© cá»§a Phụng công công, trong nhóm có má»™t ngưá»i tưởng rằng câu nói nà y sẽ khiến Phụng công công nổi giáºn hạ lệnh giết ngay, nên trong lúc khẩn trương đã thở gấp, nhưng không tránh được đôi tai thÃnh cá»§a y. Bức tưá»ng nà y chỉ là giả tạo, thá»±c chất hẳn má»ng như giấy, các vệ sÄ© ẩn mình phÃa sau có thể phóng ra bất cứ lúc nà o.
Tiếng cá»§a Phụng công công lá»t và o tai Cô Nguyệt Minh: “Ta tháºt không hiểu, vá»›i võ công và tà i trà cá»§a ngươi, bá» ngoà i lại tuấn tú phong lưu, bao nhiêu thứ tốt đẹp cá»§a cuá»™c Ä‘á»i Ä‘ang chá» ngươi thưởng thức, mà ngươi cứ xăm xăm má»™t lòng tìm cái chết. Ngươi chán sống rồi chăng? Năm nay ngươi bao nhiêu tuổi rồi? Hai mươi lăm hay hai mươi sáu?â€.
Cô Nguyệt Minh thà nh tháºt đáp: “Hai mươi lămâ€.
Trong lòng y nảy sinh cảm giác như Ä‘ang Ä‘i trên băng má»ng, cần cẩn tháºn. Tháºt ra má»—i lần gặp Phụng công công, y Ä‘á»u có cảm giác mình Ä‘ang ở trong chốn hiểm nguy. Lần nà y Phụng lão nói nhiá»u câu “dư thừaâ€, cà ng là má»™t Ä‘iá»u trước nay chưa từng xảy ra, chứng tá» lần nà y có việc khác thưá»ng.
Phụng công công không nói gì, im lặng chá» câu trả lá»i cá»§a Cô Nguyệt Minh.
Y bình tÄ©nh nói: “Tại hạ chỉ nói sá»± tháºt tình trạng bản thân. Tại hạ là má»™t kẻ thÃch mạo hiểm, chỉ thÃch đặt mình giữa nguy cÆ¡ bị giết hoặc giết ngưá»i, Ä‘iá»u đó không thể giải thÃch được. Nếu có má»™t ngà y có kẻ tiá»…n được tại hạ ra Ä‘i, tại hạ sẽ rất cảm kÃch đối phương. Nhưng tuyệt đối tại hạ không tá»± táºn, trừ phi đến đưá»ng cùng sống không bằng chết vì lúc ấy tá» vong là má»™t sá»± giải thoátâ€.
Phụng công công đăm đăm nhìn Cô Nguyệt Minh, má»™t lúc sau má»›i nói: “Äúng là suy nghÄ© nà y đã khiến ngươi trở thà nh đệ nhất danh kiếm tại kinh sư, kiêm liệp thá»§ lãnh thưởng được Hoà ng thượng trưng dụng. Song ta cà ng không hiểu, má»™t kẻ xem cái chết tá»±a giải thoát như ngươi, tại sao tìm trăm phương ngà n kế nhá» ta nói giúp vá»›i Hoà ng thượng để giải trừ quân chức cá»§a ngươi?â€.
Cô Nguyệt Minh ngầm thở phà o, cuối cùng Phụng lão đã nói và o mục Ä‘Ãch chÃnh. Vá»›i câu há»i nà y y đã dá»± bị trước câu trả lá»i thÃch hợp nhất, nên không do dá»± đáp ngay: “Tại hạ là má»™t kẻ tÃnh tình cô độc, sợ chốn đông ngưá»i, nếu Ä‘em tại hạ đẩy ra chiến trưá»ng, tại hạ sẽ có cảm giác chết sướng hÆ¡n sống như công công nói, đáng sợ hÆ¡n là chÃnh mình sẽ là m báºy, đã báo quốc chẳng đặng mà còn ngược lại là m há»ng đại sá»±â€.
Y lại thở dà i: “Từ lúc trưởng thà nh đến nay, Nguyệt Minh nà y vẫn Ä‘i lại má»™t mình, công công biết rõ Ä‘iá»u đó mà â€.
Phụng công công tá» vẻ thông cảm: “Biết thì đã sao? Vấn đỠlà Bà nh đại tướng quân, lúc sinh tiá»n...â€.
Cô Nguyệt Minh ngÆ¡ ngác há»i: “Sinh tiá»n?â€.
Phụng công công ra chiá»u thương tiếc: “Hung tÃn truyá»n vỠđây từ bắc tuyến cách nay bảy ngà y, Bà nh đại tướng quân trúng phải ổ mai phục cá»§a kẻ địch, binh bại thân vong. Äến lúc nà y ta vẫn giấu kÃn sá»± việc, để có đủ thá»i gian an bà i háºu sá»±, kẻ biết ná»™i vụ không quá mưá»i ngưá»i, ngươi chá»› tiết lá»™ chuyện nà yâ€.
Cô Nguyệt Minh không nói gì, cÅ©ng không biểu lá»™ gì cả. Từ lâu y đã trÆ¡ như gá»— đá đối vá»›i sá»± chết, chẳng biết vì giết ngưá»i nhiá»u hay vì bẩm sinh như váºy. Bà nh đại tướng quân đã từng dạy y binh pháp, y là má»™t trong khá nhiá»u môn sinh cá»§a tướng quân.
Phụng công công nói tiếp: “Bà nh đại tướng quân lúc sinh tiá»n từng nhắc đến ngươi cùng Hoà ng thượng, tướng quân chỉ ra khả năng thiên phú vá» quân sá»± cá»§a ngươi, bất luáºn quân lược binh pháp khó hiểu thế nà o, ngươi chỉ cần nghe qua là thông hiểu, lại nữa ngươi thuá»™c dòng dõi tướng môn, khiến Hoà ng thượng vẫn để tâm. Tin Bà nh đại tướng quân qua Ä‘á»i vừa truyá»n ra, Hoà ng thượng nghÄ© ngay đến ngươi, nếu không nhá» ta khuyên giải, ngươi chắc đã nháºn được thánh chỉ Ä‘i thay thế Bà nh đại tướng quânâ€.
Cô Nguyệt Minh biến sắc: “Cái gì?â€.
Phụng công công chăm chú nhìn y, không nói tiếng nà o.
Cô Nguyệt Minh bá»—ng cảm thấy mình ở và o thế kẹt. Không cần biết Hoà ng thượng có suy nghÄ© như Phụng công công nói hay chăng, chỉ cần lão quyết ý đẩy y ra chiến trưá»ng thì y cầm chắc khó thoát. Tại sao Phụng lão muốn đẩy y và o tuyệt địa?
Phụng công công nhếch mép ẩn ý cưá»i khó hiểu, hòa hoãn nói: “Trong tình huống nà y, nói thế nà o Hoà ng thượng cÅ©ng không nghe. NghÄ© tình Nguyệt Minh ngươi chuyên tâm là m việc cho ta năm năm nay, láºp công vô số, ta suy nghÄ© mãi má»›i có má»™t cách duy nhất có thể thay đổi chá»§ ý cá»§a Hoà ng thượngâ€.
“Xin công công chỉ Ä‘iểmâ€.
Phụng công công hạ giá»ng: “Các ngươi hãy lui raâ€.
Nghe tiếng vệ sÄ© phÃa sau tưá»ng rón rén rút lui, Cô Nguyệt Minh cảm thấy lạnh cả cá»™t sống.
Phụng công công sắp nói đến bà máºt gì? Vì sao chỉ cho má»™t mình y biết mà thôi?
o0o
Trong bóng tối núi rừng, tối đến độ đưa bà n tay lên không thấy năm ngón, Ô Tá» Hư gần như lả Ä‘i, không khà trong phổi như bị rút mất, không thể không há to miệng thở dốc. Vô số câu há»i xoay vòng trong đầu hắn. Không thể nà o. Hắn như con mồi bị săn lùng, bị Ä‘uổi chạy tán loạn tứ phÃa, không cách nà o theo kế hoạch ban đầu để đà o thoát. Äúng ra hắn định qua sông rồi Ä‘i vá» phÃa tây, đến Dương Châu thì tìm cách lén lên má»™t tà u Ä‘i biển, đến chốn nà o cÅ©ng được, chỉ cần rá»i xa trung thổ. Kẻ địch cá»§a hắn quá lợi hại, hắn mà ở lại Trung nguyên sẽ dá»… bị bắt. Không thể nà o! Vá»›i thân thá»§ trốn thoát cá»§a hắn, tại sao kẻ địch vẫn bám theo sau, bây giá» hắn đã tiến sâu và o dãy núi phÃa nam mà khi nãy hắn ở trên đồi cá» nhìn thấy, không biết có thay đổi tình huống chăng?
Hắn có hối háºn chăng? Chắc chắn là có, hắn hối háºn đã và o sòng bạc ấy, hối háºn gặp phải nữ nhân ấy, hối háºn... Aaa! Sai lầm nặng đã phạm, còn hối háºn được gì, chỉ tá»™i trong túi bây giá» chỉ còn má»™t lượng bạc.
Bá»—ng thấy chấn động, tiếng ngá»±a hà lại vá»ng và o tai hắn, nhưng hắn Ä‘ang ở trên núi, ngá»±a là m sao trèo núi vượt đỉnh? Hay trong núi có đưá»ng? Kẻ địch truy nã phÃa sau hẳn phải có cao thá»§, dù không bằng liệp thá»§ Cô Nguyệt Minh vang danh thiên hạ, thì cÅ©ng không thua bao nhiêu, bằng không là m thế nà o đến lúc nà y vẫn chưa mất dấu Ô Tá» Hư. Hắn đâu phải kẻ tầm thưá»ng, mà là má»™t đại đạo chưa từng thất thá»§ từ lúc bắt đầu hà nh nghỠđến giá», chỉ tức là trá»™m cà ng nhiá»u hắn cà ng đánh bạc nhiá»u, đệ nhất đại đạo mà đánh bạc rất tệ, đâm ra hắn thưá»ng xuyên rổng túi, chuyến nà y lại bị ngưá»i nháºn diện là m lá»™ hà nh tung. Nếu nói không hối háºn là nói dối. Nhưng chỉ cần hắn trốn lánh đến má»™t đại trấn, “phá giá»›i†trá»™m vặt và i lượng, đủ mua váºt liệu để hóa trang, và y theo kế hoạch ra đến Dương Châu, là hắn có thể theo đưá»ng biển trốn mất dạng.
Bao nhiêu ý niệm xẹt qua trong đầu Ô Tá» Hư, hắn báºt dáºy xông vá» phÃa trước, Ä‘ang có ý nghÄ© vùng rừng ráºm nà y rá»™ng bao nhiêu, bá»—ng hụt chân té lá»™n vòng xuống dưới, chẳng biết đụng phải bao nhiêu cà nh cây chắn ngang, bất chợt hắn thấy thân mình rÆ¡i giữa khoảng không, sau lưng tiếng nước chảy ầm ầm, thì ra là má»™t thác nước lá»›n. Không thể nà o! Tại sao khi nãy hắn không há» nghe thấy tiếng nước chảy? “Ùm†má»™t tiếng, Ô Tá» Hư rÆ¡i xuống và i chục trượng, rá»›t và o đầm nước, suýt chút ngất Ä‘i. Từ dưới nước ngoi lên, hắn đã uống không biết bao nhiêu ngụm nước, đầu óc xây xẩm không còn tỉnh táo để bÆ¡i và o bá». Giòng nước chảy xiết đẩy hắn trôi xuống dưới, chẳng còn phân biệt được phương hướng. “Bùm†má»™t tiếng, thân mình hắn lại rÆ¡i giữa không trung, thì ra thêm má»™t từng thác nước. Khi rá»›t xuống nước, Ô Tá» Hư cảm thấy giòng nước chảy cà ng mạnh hÆ¡n, hắn thầm kêu chắc tá»›i số rồi, chỉ cần đụng phải đá ngầm là vỡ óc mất.
Vừa có ý niệm ấy, hắn đã bị giòng nước xiết vùi sâu trong bóng tối.
o0o
Phụng công công thong thả há»i: “Ngươi có tin chuyện quá»· thần chăng?â€.
Cô Nguyệt Minh không hiểu tại sao Phụng lão há»i má»™t câu chẳng liên quan gì cả, nhưng không thể không trả lá»i: “Không!â€.
Phụng công công mỉm cưá»i: “Nếu ngươi sống đến tuổi ta, ngươi sẽ không còn khẳng định như váºy, vì ngươi sẽ gặp rất nhiá»u chuyện lạ mà chỉ có thể mượn quá»· thần để giải thÃch. Äể ta nói rõ ngá»n ngà nh câu chuyện cho ngươi hiểuâ€.
Cô Nguyệt Minh ngạc nhiên há»i: “Không lẽ công công muốn sai tại hạ Ä‘i là m việc có dÃnh dá»± đến quá»· thần? Mà chỉ cần tại hạ hoà n thà nh nhiệm vụ, thì có thể khiến Hoà ng thượng đổi ý, giải trừ quân chức cho tại hạ?â€.
“Äúng váºy. Chỉ cần ngươi hoà n thà nh nhiệm vụ, Hoà ng thượng sẽ bá» qua má»i thứ, kể cả cương thổ cá»§a ngưá»i. Ta có thể đảm bảo ngươi không phải ra chiến trưá»ng, mà từ nay vá» sau ngươi sẽ không bị kéo và o chiến sá»± nà o cảâ€.
Nói đến đây, tấm thân còng cá»§a Phụng công công bất giác thẳng lên, hai mắt sáng như Ä‘iện, cả ngưá»i như biến thà nh má»™t kẻ khác, không còn chút cảm giác lão suy, toà n thân toát đầy sinh khà sống động, trong mắt lão chứa đầy khát vá»ng và kỳ vá»ng, trông rất quá»· dị.
Phụng công công đang thị uy với Cô Nguyệt Minh chăng?
Y nói: “Công công gây hứng thú cho tại hạ rồi đấyâ€.
Phụng công công bá»—ng trở lại vẻ già nua bình thưá»ng, lạnh nhạt nói: “Ngươi từng nghe đến Vân Má»™ng Trạch chưa?â€.
Cô Nguyệt Minh không hiểu đầu Ä‘uôi, bèn đáp: “Äó là nÆ¡i nà o? Tên nghe cổ quái, nhưng đầy thi ýâ€.
Phụng công công không vòng vo nữa, lão nói: “Thá»i Xuân Thu chiến quốc, Äá»™ng Äình Hồ mang cổ danh nà y, vị trà nằm trong Sở quốc, Vân Má»™ng Trạch ngà y nay, đại khái là chỉ má»™t khoảng đầm lầy phÃa đông ngạn sông Tương ở phÃa nam Äá»™ng Äình Hồâ€.
Cô Nguyệt Minh không nhịn được liá»n há»i: “Trong đầm phải chăng là nÆ¡i cư trú cá»§a quá»· thần?â€.
“Có thể nói như váºyâ€. Phụng công công giải thÃch thêm: “Sá»± việc nà y bắt nguồn từ thá»i Xuân Thu chiến quốc, lúc ấy tại nước Sở, trong vùng Vân Má»™ng Trạch có má»™t tòa thà nh trì tên là ‘Chuyên’, Thà nh chá»§ vì muốn chiếm riêng má»™t bảo váºt nên chống lại Sở Vương, không chịu trao bảo váºt, xảy ra chuyện gì bên trong, trải qua bao thá»i đại không còn ai biết, chỉ biết Chuyên thà nh sau đó bị Sở Vương Ä‘em quân công phá, nhưng chẳng tìm được gì, từ đấy bảo váºt kể như biến mấtâ€.
Cô Nguyệt Minh thở hắt ra: “Công công muốn phái tại hạ Ä‘i tìm má»™t váºt đã biến mất khá»i thế gian hÆ¡n cả ngà n năm ư?â€.
Phụng công công khoan khoái mỉm cưá»i: “Công công ta tuy già nhưng chưa đến nổi lẩn thẩn, đâu là m khó ngươi mà chi. Bảo váºt nà y đã từng được phát hiện, suýt được đưa vá» kinh sư, chuyện xảy ra má»›i cách đây mưá»i nămâ€.
Cô Nguyệt Minh phấn chấn tinh thần, bắt đầu hiểu thêm má»™t chút, bèn há»i: “Váºt nà y có phải có quá»· thần yểm, và được tìm thấy bên trong đầm Vân Má»™ng, nên công công má»›i kể chuyện lúc nãy?â€.
Phụng công công chẳng biết nghÄ© đến việc gì, không có gió mà mái tóc trắng cá»§a lão cÅ©ng lay động: “Tại sao dưới trướng ta có nhiá»u kỳ nhân dị sÄ©, mà ta lại chá»n ngươi để đảm đương vụ truy tìm bảo váºt?â€.
Cô Nguyệt Minh đương nhiên không thể tá»± khen mình có bản lãnh thế nà o, nên đà nh há»i theo: “Công công vì sao chá»n tại hạ?â€.
“Bởi vì ngươi Ä‘Ãch thá»±c là má»™t kẻ không tham bất kỳ má»™t loại kỳ trân dị bảo nà o trên Ä‘á»i nà yâ€.
“Công công hẳn suy từ quan niệm xem nhẹ sá»± chết cá»§a tại hạ, mà đoán rằng tại hạ không động lòng trước váºt ngoà i thânâ€.
Phụng công công mỉm cưá»i đầy thâm ý: “Ngươi có tháºt sá»± không để tâm đến sá»± chết hay không, e phải chá» lúc trá»±c diện sinh tá» má»›i biết. Nhưng ngươi không tham cá»§a, ấy là sá»± tháºtâ€.
“Tại hạ chưa hiểuâ€.
“Còn nhá»› chăng? Ba năm trước ngươi theo lệnh cá»§a ta truy sát tên đại đạo ‘Äạo Thiên Gia’, chém đầu hắn xong, ngươi Ä‘em kho báu đầy cá»§a trá»™m cá»§a hắn ná»™p cho triá»u đình. Sau đó ta cho ngưá»i Ä‘iá»u tra cặn kẽ, biết rõ ngươi niêm phong kho tà ng ấy ná»™p lên, các váºt trân quý trứ danh không mất món nà o, khiến ta cảm thấy rất khó tin. Nếu ngươi có ý giấu riêng má»™t phần thì ta cÅ©ng khó biết vì ngươi có thể đổ cho ‘Äạo Thiên Gia’ đã bán lại những món ấyâ€.
Cô Nguyệt Minh lá»™ vẻ chua chát, thở phà o má»™t hÆ¡i: “May mà tại hạ không có hứng thú vá»›i những thứ ấyâ€.
“Äó chỉ là má»™t lý doâ€.
“Còn có lý do khác ư?â€.
“Lý do khác là sá»± thà nh bại kỳ nà y còn tùy và o ngươi, xem thá» ngươi có phát huy được lần nữa sở trưá»ng cá»§a mình chăngâ€.
“Sở trưá»ng cá»§a tại hạ là sát nhân, váºy có quan hệ gì đến việc tìm bảo váºt?â€.
“Quan hệ ở chá»— ngươi phải giết kẻ nà o? Nếu kẻ ấy là má»™t đại đạo siêu cấp, hà nh tung không lá»™ dấu vết như Äạo Thiên Gia, thì muốn giết được hắn cÅ©ng phải có nghá» riêng. Vá» phương diện nà y, trong thiên hạ không ai hÆ¡n ngươi, do đó ta chỉ chá»n ngươiâ€.
Cô Nguyệt Minh không khá»i hiếu kỳ, lại há»i tiếp: “Thế gian hãn hữu, giá đáng liên thà nh, váºt trân bảo ấy là thứ gì?â€.
Phụng công công hạ giá»ng: “Chẳng ai biết rõâ€.
Cô Nguyệt Minh thất thanh há»i: “Cái gì?â€.
- o O o -