|
Thiếu lâm bát tuyệt ( New: Chương 39)
Thiếu Lâm Bát Tuyệt
Tác giả : Thiên Ma Thánh
Chương 39: Hoàn hồn.
Dịch giả : phongphet
Nguồn : 4vn.eu - http://4vn.euforum
Người nọ đưa lưng về phía hai người, Đao Thần tự nhiên là không thấy rõ diện mạo của hắn. Bọn họ một già một trẻ, một cao một thấp đứng cách người kia ngoài hai mươi trượng. Phương Kiếm Minh vẫn còn lạnh như băng, bộ dáng xứng là thiên hạ độc tôn. Đao Thần nhìn thấy, vừa lo vừa buồn cười, không biết tiểu gia hoả này có chuyện gì xảy ra.
Phương Kiếm Minh với thân hình nho nhỏ từng bước từng bước hướng người nọ đến gần, nói: "Tẩy Tuỷ Kinh giao ra đây, ta sẽ tha cho ngươi một cái mạng."
"Hắc hắc hắc...." Một tiếng cười âm hiểm cất lên, người nọ chậm rãi xoay người lại. Đao Thần thấy diện mạo người này, trong lòng chấn động. Nguyên lai Lão lão gia này là một hạc phát đồng nhan (Tóc bạc trắng nhưng có khuôn mặt trẻ thơ-ND). Da thịt trên mặt mềm mại như trẻ con, so với da thịt của Phương Kiếm Minh còn muốn trắng hơn, là một loại trắng biến thái, không giống với cái trắng của người bình thường. Một đôi con mắt nhỏ dài vừa he hé mở, bạch quang ẩn hiện, nhìn Phương Kiếm Minh giọng cười cợt nói: "Tiểu tử, ngươi từ đâu đã học được Tá Thi Hoàn Hồn Công, cái đó không phải là bí mật bất truyền của Giang Tây Cản Thi Nhân đấy chứ?"
Phương Kiếm Minh cười lạnh nói: "Cái gì Tá Thi Hoàn Hồn, ngươi đúng là mắt bị mù."
Người nọ nói: "Oh, nguyên lai là ta nhìn lầm mất rồi. Ngươi muốn Tẩy Tuỷ Kinh phải không?"
Phương Kiếm Minh nói: "Nói lời bỏ đi. Ngươi muốn ta tự thân động thủ ư?"
Người nọ rốt cuộc lần đầu tiên thay đổi sắc mặt, nói: "Tiểu tử, ngươi biết Tẩy Tuỷ Kinh ở nơi nào không?"
Phương Kiếm Minh với âm thanh lạnh lùng nói: "Chẳng phải là đang ở trên người ngươi sao."
Điều đó đã làm cho Đao Thần choáng váng. Đao Thần chính mình cũng vừa tiến theo vào cái phòng lớn này, cũng cảm thấy cỗ lực hấp dẫn ấy ở đâu đó gần đây. Nhưng mà lại không biết nó ở nơi nào, chỉ biết là lão quái vật trước mặt sử dụng nhãn pháp để che lấp. Phương Kiếm Minh một câu đã bóc trần mấu chốt trong đó. Đao Thần lúc này mới giật mình đại ngộ, thử nghĩ Tẩy Tuỷ Kinh đó là vật quý giá bậc nào, người này không đem nó bỏ ở trên người, còn có thể bỏ ở đâu. Để ở trên người hắn, chẳng phải là nơi an toàn nhất sao. Nguyên nhân chính là vì Đao Thần gặp loại lão gia hoả này mà hồ tư loạn tưởng, thần trí bị mê trụ, vạn vạn lần không thể tưởng được Tẩy Tuỷ Kinh lại đặt ở trên người hắn. Đao Thần còn thật thà nghĩ rằng trong phòng này có mật thất.
Người nọ hắc hắc cười âm hiểm một tiếng, nói: " Tốt lắm! tốt lắm! Ta mặc dù nhìn không ra tu vi của ngươi tới cùng là cao bao nhiêu. Nhưng là từ việc ngươi có khả năng phá 'Thập Bát Binh Khí Đoạt Mệnh Trận' và một câu nói đã vạch rõ Tẩy Tuỷ Kinh là ở trên người ta, ta biết ngươi là một kình địch của lão phu. Còn như cái người kêu là cái gì Đao Thần, hắc hắc, nếu hắn lúc trước không có tổn thất nội công, có thể cùng lão phu đánh một trận. Nhưng mà bây giờ lại không phải là đối thủ của lão phu."
Đao Thần ha ha cười, nói: "Không sai, bây giờ lão phu đích xác không phải là đối thủ của ngươi. Nhưng mà lão phu cũng rất kiêu hãnh, bởi vì võ công của lão phu tất cả đều là do lão phu một mình lĩnh ngộ được. Ngươi nhờ có Tẩy Tuỷ Kinh của Thiếu Lâm Tự, còn luyện 'Bạch Cốt Địa Ngục Lục' một trong Tứ Đại Tà Thư, có nhiều đồ tốt như vậy, ngươi mới có thể có thành tựu này. Nếu không, lão phu chỉ tuỳ tiện nhấc một cánh tay là có thể đem ngươi đánh ngã lăn ra đất."
Lời này vừa được nói xong, người nọ giương gương mặt trẻ thơ đang biến đổi liên tục lên, chẳng biết tận đáy lòng suy nghĩ cái gì. Đao Thần nói lời đó
thật sự là quá hợp cảnh. Đao Thần khởi đầu lúc bái sư, là một người dốt nhất trong hàng đệ tử của Sư phụ. Sư phụ thiếu chút nữa đã đuổi hắn đi, hắn cũng không chán nản. Các sư huynh sư đệ luyện mười lượt, hắn luyện tới trăm lượt, ngàn lượt, cho đến khi đem mỗi một chiêu luyện thuần thục. Có thể nói Đao Thần hôm nay có thể có thành tựu này, cũng tại vì hắn đã chăm chỉ khổ luyện. Về sau hắn mới từ trong đám sư huynh đệ vượt trội lên, trở thành cao thủ tối lợi hại của sư môn.
Kỳ thật trên đời có rất nhiều người không làm theo cách này. Thế nhân đều thích đi theo đường tắt, tưởng rằng trên đời có bảo vật đang chờ bản thân mình, chính mình không cần chăm chỉ luyện công. Bảo vật nọ há người nào cũng có khả năng có được. Chỉ có dựa vào sự chăm học khổ luyện của chính mình, luyện ra được công phu mới là công phu thành tựu nhất trên đời này. Không ai nói người như thế là ngốc bản, ngược lại càng nhiều người bội phục loại tinh thần đó. Không có loại tinh thần đó, chưa nói đến lịch sử, ngay cả con người cũng sẽ không phát triển tốt được.
Người nọ nghe xong lời này, trên mặt nắng mưa bất định, đột nhiên cười lạnh nói: "Tục ngữ có nói 'Thắng làm vua, thua làm giặc'. Hiện tại ngươi đã không phải là đối thủ của ta, còn ở nơi này cuồng ngạo cái gì?"
Phương Kiếm Minh bỗng dưng nở nụ cười tiến lên, nói: "Hảo, ta tới lĩnh hội công phu của ngươi."
Nói xong, chậm rãi nâng Thiên Thiền đao lên, thân đao vẫn chưa ra khỏi vỏ. Ngoại trừ Đao Thần, đến nay còn chưa có ai nhìn thấy thân của Thiên Thiền Đao. Thiên Thiền Đao bay lên nửa thước, người nọ bắt đầu đứng lên, sắc mặt ngưng trọng. Thiên Thiền Đao lại bay lên nửa thước nữa, người nọ đã là hư ảnh nhoáng lên, tiến lên phía trước một trượng. Rốt cục Thiên Thiền Đao bị Phương Kiếm Minh giơ lên tới đỉnh đầu, người nọ cũng đã đến trước người Phương Kiếm Minh một trượng. Đao Thần vẫn đứng tại năm trượng bên ngoài nhìn tới. Đao Thần biết rằng giờ đây Phương Kiếm Minh đã bị một tuyệt đại cao thủ chiếm hữu thân thể. Mặc dù không rõ ràng lắm nguyên nhân bên trong, nhưng mà người nọ ở trước mặt tuyệt sẽ không gặp may mắn.
Người nọ động tác cũng là chậm rãi, thân hình cúi xuống, một cánh tay khô nhỏ trắng mềm vươn ra, hai mắt chớp động, đạo đạo bạch quang phóng qua con ngươi, lòng bàn tay hắn xuất hiện một bộ bạch cốt. Bạch cốt như là do một hoạ sư cảm hứng mà vẽ ra. Bạch cốt quá kích động như muốn bay lên. Người nọ cất giọng âm u nói: "Cho ngươi nếm mùi lợi hại của Bạch Cốt Địa Ngục Lục của lão phu, để tiểu tử ngươi biết một trong Tứ Đại Tà Thư là cái gì."
Phương Kiếm Minh đột nhiên thấp lùn xuống một thước, tiếp theo lại một thước nữa, chỉ chốc lát đã bị công phu Bạch Cốt Địa Ngục Lục của người nọ không khoan nhượng chấn xuống dưới đất, chỉ lát nữa sẽ bị chôn hoàn toàn trong đất. Đao Thần nhìn thấy, trong lòng có chút bối rối, nghĩ: Tiểu tử này như thế nào còn không phát động.
Đột nhiên chân tóc dài hai thốn trên đầu Phương Kiếm Minh như rễ cây dựng đứng lên, Thiên Thiền Đao đang giơ lên trong không trung mang theo câu nói của hắn: "Thiên Thiền Đao, hơn một trăm năm mươi năm, ta rốt cuộc lại có thể cùng ngươi đại chiến tà ma dị đạo." Trong nháy mắt đã xuất ra khỏi vỏ.
Đao quang rạch không mà vượt qua, vô số Thiền nhân tại không trung vùn vụt bay múa. Đao Thần nhìn thấy, thở dài ra tiếng, thầm nghĩ: Nguyên lai lúc này mới là bản lĩnh chân thật của Thiên Thiền Đao. Trước kia nó bất quá chỉ là đùa giỡn ta thôi. Phương Kiếm Minh phá đất mà ra, Thiền nhân đầy trời bay múa hướng người nọ quấn lấy. Người nọ sắc mặt đại biến, lùi - lùi - lùi, toàn là lùi. Công phu Bạch Cốt Địa Ngục Lục của hắn, phát xuất một đạo bạch cốt ảnh tử cư nhiên chống cự không được công kích của đối phương. Người nọ lại tăng thêm một tay nữa, hai tay trước thân, hai hàng bạch cốt ảnh tử chặt chẽ chống cự lại sự vây quấn của Thiền nhân.
"Mẹ nó, đây là loại ma đao gì, như thế nào mà Bạch Cốt Địa Ngục Lục của ta không thể địch lại nó, chẳng lẽ Tứ Đại Tà Thư này lại dễ dàng đối phó vậy sao."
Hắn đâu có biết, cùng hắn đối địch chính là Sát Thần, nổi danh trong chốn giang hồ hơn một trăm năm mươi năm trước. Hơn nữa uy lực của Thiên Thiền Đao, trừ phi hắn đưa Bạch Cốt Địa Ngục Lục luyện đến tối cao cảnh giới - tầng thứ mười, đồng thời tu hành nửa cuốn Thiếu Lâm Tự Tẩy Tuỷ Kinh, mới có thể là đối thủ. Bây giờ hắn đâu có khả năng đánh thắng được đối phương.
"Đưa Tẩy Tuỷ Kinh ra đây, nếu không lão phu giết chết ngươi." Phương Kiếm Minh quát lên.
Người nọ trên mặt toát mồ hôi hột, dáng mặt trẻ thơ nhất thời đại biến, xuất hiện vẻ nhăn nhó khổ sở. Chỉ nghe thấy hắn với giọng sợ hãi nói: "Các hạ, xin hãy thu đao, Tẩy Tuỷ Kinh ta giao cho ngươi."
Phương Kiếm Minh rung động cánh tay, Thiên Thiền Đao đã như tia chớp nhập vỏ, động tác nhanh đến cực điểm, Thiền nhân đang bay múa đầy trời biến mất không còn thấy nữa. Người nọ khắp người phát ra một tầng mồ hôi lạnh, biết rằng Bạch Cốt Địa Ngục Lục của hắn luyện mười năm đã vô ích. Một đao ấy của Phương Kiếm Minh uy lực quá lớn, chỉ hạ một cái đã đem công phu của hắn phá đi không ít.
Người nọ thấy Phương Kiếm Minh một đôi mục quang lạnh lùng trừng trừng nhìn mình, những tia hắc quang trong con ngươi chớp động, trong lòng vừa kinh vừa sợ, không còn sự lựa chọn nào khác đành miễn cưỡng từ trong áo xuất ra một quyển, giấy thuộc niên đại rất xa xưa, đưa cho Phương Kiếm Minh. Phương Kiếm Minh tiếp nhận lấy, đột nhiên sắc mặt biến đổi, thân thể vang lên tiếng răng rắc, Tẩy Tuỷ Kinh trong tay nhân đó mở ra, hướng Đao Thần ném tới. Phương Kiếm Minh ôm chặt lấy đầu, lớn tiếng kêu lên: "Đau đầu quá, đau đầu quá...." thanh âm đã khôi phục như trước.
Đao Thần chộp một cái đã cầm được Tẩy Tuỷ Kinh. Người nọ thấy Phương Kiếm Minh đã khôi phục như thường, một chưởng phi xuất, tàn nhẫn ấn lên trên ngực Phương Kiếm Minh. Phương Kiếm Minh há mồm phun ra một bụm tiên huyết lớn, bay ra ngoài. Đao Thần kêu thảm một tiếng "Phương tiểu tử" phi thân ôm lấy, cũng không quay đầu lại tung chân bỏ chạy.
"Thế nào, còn muốn chạy ư?"
Người nọ từ phía sau đuổi tới, một chưởng đánh ra, Đao Thần cứng rắn nhận một kích, nháy mắt đã đánh vỡ cửa phòng, phi ra bên ngoài. Chỉ thấy bên ngoài sớm đã đứng vài chục người, nam nữ đều có. Cừu Phong của cái Cừu gia kia, cũng oai vệ đứng ở trong đó, còn có Mỹ nam tử, Lưu công công đều ở bên trong.
Đao Thần ha ha cươi to một tiếng, quán thông lực vào Đại Khảm Đao, nói: "Ngăn cản ta là chết....."
Một đao sét đánh chém xuống, một cỗ đao khí bài sơn đảo hải thập phần khí phách ầm ầm xuất ra. Chúng nhân nhìn thấy, không trừ một ai đều đại kinh thất sắc, rối rít tránh né không ngừng. Khí thế một đao mà Đao Thần phách xuất ra, tường vây phía trước, hoa cỏ, nham thạch, không trừ một cái gì, đều tan thành tro bụi. Đao Thần vác Phương Kiếm Minh, cùng với Đại Khảm Đao bổ ra tới đường lớn, triển khai tuyệt đỉnh khinh công, phóng đi như bay.
Người kia hình như không dám lộ diện, tịnh không có ra ngoài. Tại trong phòng xa xa truyền thanh nói: "Hai người các ngươi hãy chờ đấy, lão phu quyết sẽ không tha các ngươi đâu. Giết...." trên thực tế đã sử dụng ý niệm bức ra một cỗ kình khí, trong chớp mắt đã đuổi tới phía sau Đao Thần. Đao Thần không dám dừng lại, lại cứng rắn chịu một kích nữa. Đao Thần liên tiếp chịu công kích hai lần, thần trí đã không còn tỉnh táo, ra khỏi Tình Nhân Sơn Trang, vội vàng chẳng cần phân biệt cứ có đường là chạy nhanh tới, một hồi là rừng cây, một hồi lại là sơn cốc, cũng chẳng biết muốn chạy tới nơi nào.
Hết chương 39.
Last edited by hoangcongthanh; 07-10-2008 at 04:46 PM.
|