- Từ hôm nay trở đi, Nhâm Vân đảo này đổi tên thành Quy đảo!
Tả Mạc đắc chí tuyên bố.
Phía dưới không ai hưởng ứng, mọi người đưa mắt nhìn nhau. Sau một lúc lâu, kẻ to gan lớn mật nhất là Lôi Bằng mới yếu ớt mở miệng hỏi:
- Đại nhân, tại sao lại kêu là Quy đảo a?
- Sao? Cảm thấy cái tên này không tốt?
Tả Mạc liếc mắt nhìn, ý vị thâm trường hỏi.
- Không phải! Không phải!
Lôi Bằng cuống quýt xua tay, cả khuôn mặt gấp đến mức đỏ bừng, yếu ớt lên tiếng:
- Chính là… chính là, cái tên này, tên này…. Không vẻ vang lắm a!
Mọi người chung quanh đều ra sức biểu hiện thờ ơ không quan tâm.
Tả Mạc cười lạnh một tiếng, vẻ mặt khinh thường nói:
- Ngàn năm vương bát vạn năm quy, những lời này đã nghe thấy bao giờ chưa?
- Đã nghe thấy!
Mọi người sôi nổi gật gật đầu.
- Sống được lâu thì mới có thể kiếm nhiều tiền.
Vẻ mặt lời nói của Tả Mạc vô cùng thấm thía, từ tốn nói với mọi người:
- Nhìn xem, phong quang thì sao, bảnh bao thì sao, tất cả cũng chỉ là lũ quỷ đoản mệnh mà thôi, vì sao nào? Các ngươi đã nghe rồi đấy! Người ta hay nói gì nhỉ…
Tả Mạc nhất thời không nghĩ ra định nói gì, nhíu mày sầu khổ nghĩ ngợi.
- Nói gì a?
Đám đông phía dưới rướn cổ ngóng lên, dáng vẻ rất là chờ mong.
- Nga, ta nhớ ra rồi.
Tả Mạc vui vẻ, tinh thần phấn chấn, hắn mở hai tay ra đầy thành kính hướng lên trời cao, kéo dành thanh âm, lấy ngữ khí khiến người khác phải nổi hết da gà, chầm chậm tụng niệm:
- Người đó dù đứng trong đám đông nhưng vẫn tỏa ra ánh sáng chói mắt, giống như mặt trời ban trưa chói lọi huy hoàng, khiến người người đều kính sợ!
Tất cả mọi người đều ớn lạnh toàn thân, lông tóc dựng đứng, thân hình run run như chuẩn bị chiến đấu.
Tả Mạc cúi đầu, nhíu mày nhìn qua một lượt đám người, ngữ khí đã khôi phục bình thường, bình tĩnh hỏi Lôi Bằng:
- Nếu trong trận doanh đối phương có một người như thế, ngươi sẽ làm gì?
- Giết hắn!
Lôi Bằng trợn trừng mắt, khuôn mặt đằng đằng sát khí.
- Vì sao phải giết hắn?
Tả Mạc gợi ý từng bước.
- Người như vậy hoặc là cao thủ, hoặc là thủ lĩnh, sẽ là… là… kẻ rất nguy hiểm!
Lôi Bằng cà lăm thốt lên, bình thường dưới áp lực của Tiểu Nương, học tập phương pháp tác chiến là nhiệm vụ bắt buộc của mỗi thành viên Chu Tước doanh. Cho nên Lôi Bằng đại hán thô hào như vậy cũng có thể thuận miệng đưa ra vài câu nhận định.
- Nói rất đúng!
Tả Mạc khen ngợi Lôi Bằng một câu, rồi lại nhẹ nhàng nói tiếp:
- Đạo lý bình thường chính là như vậy, đánh giặc phải cầm vương, đánh rắn đánh giập đầu. Càng là kẻ bình thường, càng có thể sống lâu, sống được lâu, mới có thể kiếm được nhiều tài phú. Giống như cái tên Quy đảo vậy, cái tên tầm thường không gây chú ý như thế, mới phù hợp với chúng ta. Nguyên tắc của chúng ta là, trước giả trang yếu ớt, giả bộ sợ sệt, sau đó thì, hắc hắc, các ngươi tự hiểu!
Mọi người bỗng chốc tỉnh ngộ, sôi nổi gật đầu, ánh mắt lóe sáng, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, không hẹn mà cùng cười gian nói:
- Hắc hắc, chúng ta hiểu rồi!
Thương Vị Minh nhìn thấy cảnh này, mồi hôi lạnh chảy ướt đẫm lưng áo.
Hắn rất muốn nói cho vị đại nhân này biết, việc mấy người bọn họ giết chết ba anh em Nhâm gia trong Hư Linh thành là sự việc kinh thiên động địa cỡ nào. Hiện giờ chỉ sợ cả Hư Linh thành đã ầm ĩ huyên náo hết cả lên rồi, thế mà cái đội ngũ này còn muốn giả làm kẻ yếu, phỏng chừng đến quỷ cũng không tin được…
Đương nhiên, những lời này chỉ ở trong đầu hắn mà thôi, hắn dù có mười lá gan cũng không dám nói ra, lão bản hẳn là có suy nghĩ riêng của lão bản, loại tiểu nhân vật như hắn, khẳng định không thể minh bạch ý tứ của đại lão bản được.
Hắn cũng biết, lão bản kia căn bản không phải là thương nhân gì hết, rõ ràng đây là một đội quân hiếu chiến khổng lồ. Bất quá, điều này cũng chẳng ảnh hưởng gì, vô luận đối phương muốn hắn làm gì, hắn cũng sẽ không do dự đi làm, dù tan xương nát thịt cũng không hối hận.
Chờ tiếng cười gian manh trong phòng chấm dứt, Thương Vị Minh liền hướng tới Tả Mạc báo cáo tổng số của cải trên Nhâm Vân đảo:
- Đại nhân, chúng tiểu nhân đã kiểm xong tài phú rồi.
Khi Tả Mạc nhìn thấy số liệu thống kê thì ánh mắt trợn trừng miệng há hốc.
Quy đảo tổng diện tích là bốn vạn bảy nghìn mẫu, khiến Tả Mạc cảm khái vô cùng, quả không hổ là một trong những đảo lớn nhất của cấp Trung Vân đảo. Tiếp đó, một loạt số lượng của cải kinh người hiện ra khiến nước miếng Tả Mạc chảy ra không ngớt.
Linh điền trên đảo có một vạn năm ngàn mẫu, trong đó linh điền cấp tam phẩm là một vạn hai ngàn mẫu, còn tứ phẩm linh điền là ba ngàn mẫu.
Nhìn thấy số lượng tài phú khổng lồ như thế, Tả Mạc thậm chí ngây người mất một lúc. Năm đó cả Vô Không Kiếm môn cũng không có nhiều linh điền như vậy, càng không phải nói tới đó lại là linh điền tam phẩm! Số lượng tam phẩm linh điền lớn như vậy, thậm chí có thể nuôi sống một môn phái nhỏ. Ngoài ra lại còn có ba ngàn mẫu tứ phẩm linh điền nữa, đây là món tài phú lớn cỡ nào a!
Lời to rồi!
Ánh mắt mừng như điên trên người Tả Mạc quét qua một lượt bảng báo cáo, rồi đột nhiên toàn thân cứng đờ.
Một vạn hai ngàn mẫu tam phẩm linh điền, lại chỉ có ba mươi vị linh thực phu!
Ba mươi vị linh thực phu!
Nhìn số lượng linh điền khổng lồ, lại nhìn số lượng linh thực phu, quả thực chênh lệch quá xa! Ba mươi vị linh thực phu, không vị nào có Hạ Hoa ngọc bài, toàn bộ đều là linh thực phu học nghề (Xuân nha cấp)!
Thế cũng có nghĩa là, gần một vạn mẫu tam phẩm linh điền bị bỏ hoang! Xuân nha cấp linh thực phu, mỗi người chỉ có thể gieo trồng năm mươi mẫu tam phẩm linh điền, tổng cộng ba mươi người gieo trồng được một ngàn năm trăm mẫu! Tứ phẩm linh điền càng không thể dùng đến, bởi bọn họ vô pháp phát huy được thực lực chân chính của nó!
Vừa nghĩ mấy vạn linh điền bị bỏ hoang, Tả Mạc đau lòng vô cùng.
- Linh thực phu khó đào tạo lắm sao?
Tả Mạc hỏi Thương Vị Minh.
Thương Vị Minh lắc đầu:
- Khó lắm. Tuy rằng gần đây số lượng tán tu xuất hiện càng ngày càng nhiều, nhưng linh thực phu vẫn không có nhiều lắm, ở đây cũng có nhiều gia tộc đang đào tạo linh thực phu.
Tả Mạc cắn răng, vẻ mặt đau lòng, trong lòng âm thầm ghi nhớ vấn đề này.
Lãng phí là điều đáng xấu hổ!
Tả Mạc rất nhanh phát hiện, những thứ bị lãng phí không chỉ có linh điền!
Trên đảo có ba mươi sáu linh tuyền nhãn, nhưng chính thức dùng được chỉ có sáu linh tuyền nhãn mà thôi, mà những loại linh thú được nuôi dưỡng trong đó lại quá tầm thường.
Trên đảo có ba cái linh hồ cả lớn cả nhỏ, nhưng lại không có người nào coi sóc, nên chẳng có tác dụng gì. Thậm chí bên linh hồ cỏ dại mọc tràn lan, Nhâm gia tam lão không chút hứng thú với linh hồ, ngay cả cỏ dại cũng không thèm nhổ.
Chỉ có một nơi phát huy được ích lợi nhiều nhất, là một cái huyệt động, chính là Tuyết Tàm động. Cái huyệt động này sâu vô cùng, lại cực âm hàn, trong động có một đám Tuyết vân tằm sinh sống, Tuyết vân tằm nhả ra một loại tơ được gọi là Lưu Vân tơ tằm, là tài liệu cao cấp tứ phẩm, rất được ưa chuộng. Lợi nhuận mà Lưu Vân tơ tằm hàng năm đem lại là khoản thu nhập lớn nhất của cả Quy đảo.
Trên đảo còn có rất nhiều huyệt động khác, bất quá đều không đem lại lợi ích gì.
Sau khi Tả Mạc xem xong bản báo cáo, cảm giác đầu tiên của hắn chính là, mấy tên Nhâm gia kia thật là đồ lãng phí bại gia chi tử!
Cảm giác thứ hai chính là, hắn được món hời to rồi!
Nhưng điều thứ nhất Tả Mạc quyết định làm chính là, hạ lệnh cho toàn bộ người trong Hắc Quy hào, thám sát kỹ càng Quy đảo một lần nữa. Nhìn kiểu tính cách lười biếng ngại phiền phức của Nhâm gia tam lão, Tả Mạc nghĩ bọn lão có khả năng bỏ sót món hời nào đó!
Bốn vạn bảy ngàn mẫu không phải nhỏ, nên bố trí phòng ngự thế nào cũng là cả vấn đề, chuyện đau đầu này Tả Mạc trực tiếp ném cho Công Tôn Sai lo liệu.
Còn toàn bộ tâm tư của Tả Mạc lại tập trung ở một chuyện, chính là làm thế nào mới có thể tận dụng tài nguyên trên Quy đảo kiếm tiền!
*****
- Nhâm gia tam lão đã bị giết chết sao?
- Có chắc chắn không vậy? Nhâm gia sao có thể bị giết hết được? Đó chính là ba tên Kim đan cấp a?
- Thật sự! Nghe nói đám người đó cũng chỉ có ba tên ra tay, còn có một người thờ ơ đứng nhìn, Nhâm đại tiểu thư cũng bị giết rồi, chính là nàng ta gây họa!
- Ha ha, ta đã sớm nói rồi, Nhâm đại tiểu thư kia ngang ngược càn rỡ, tất có ngày hại chết Nhâm gia!
- Ông trời cũng có mắt a!
- Bất quá chúng ta bây giờ phải hết sức cẩn thận đó, chỉ tùy tiện vung tay một cái mà giết sạch Nhâm gia, những kẻ đó mấy tên tiểu nhân chúng ta không thể động vào!
…
Đúng như Thương Vị Minh dự đoán, tin tức Nhâm gia tam lão bị giết đang truyền đi với tốc độ tên lửa, gây ra một trận ồn ào náo nhiệt trong Hư Linh thành. Mấy Vân đảo phụ cận Quy đảo lại càng khẩn trương như gặp đại địch, chỉ sợ mấy gia hỏa không rõ lai lịch kia sẽ gây bất lợi với mình.
Trong Điền gia, mấy vị trưởng bối tề tụ một chỗ, sắc mặt người nào cũng ngưng trọng.
- Không nghĩ tới Nhâm gia cứ như vậy bị diệt.
Điền Vĩnh Thanh suýt soa mãi.
- Nhâm gia tam Kim đan, cứ như vậy bị giết, chuyện xảy ra cũng quá bất ngờ đi.
- Đừng nói những chuyện vô bổ nữa.
Điền Hoàng Ba vẻ mặt không cho là đúng nói:
- Giờ này mấy tên gia hỏa không rõ lai lịch kia đã chiếm mất Nhâm Vân đảo rồi, đây chính là địa bàn mà chúng ta muốn chiếm đoạt từ bao năm nay! Cả một vạn năm nghìn mẫu linh điền, trong đó là ba nghìn mẫu tứ phẩm linh điền, còn lại đều là tam phẩm linh điền a! Càng không phải nói tới Lưu Vân tơ tằm, bao nhiêu tài phú của Nhâm gia đó!
- Nếu Nhâm Vân đảo thuộc về chúng ta, thực lực chúng ta sẽ mạnh hơn một bậc!
Một vị trưởng lão khác nói:
- Không nghĩ tới bỗng đâu lại có một đám ngoại lai tới đoạt mất!
Mọi người đều im lặng, linh hồn cả Điền gia là linh thực, khát vọng với linh điền của bọn hắn hơn xa các gia tộc khác. Bọn hắn đã âm mưu chiếm Nhâm Vân đảo từ lâu lắm rồi, kế hoạch đoạt đảo cũng sắp thành công, nào biết bỗng đâu xuất hiện đám Tả Mạc một hồi đánh cướp đã chiếm trọn Nhâm Vân đảo.
- Tạm thời không nên manh động.
Điền Vĩnh Thanh trầm ngâm một lát rồi nói:
- Bọn người này vốn không ai biết rõ lai lịch, lúc này chúng ta manh động ra tay, hậu quả khó lường. Chúng ta không ngại phái người tới hỏi thăm, xem bọn hắn có định bán đảo hay không? Giá cả bao nhiêu chúng ta cũng có thể thương lượng mua được!
- Một nơi tốt như vậy, kẻ nào sẽ ngu xuẩn bán đi?
Điền Hoành Ba không cho là đúng nói.
- Điều đó cũng không hẳn đúng.
Điền Vĩnh Thanh cười lạnh nói:
- Linh điền dù có nhiều bao nhiêu đi chăng nữa, nhưng nếu không có linh thực phu, cũng chỉ còn cách bỏ hoang! Điều duy nhất khiến đối phương muốn giữ, cũng chỉ có Lưu Vân tơ tằm kia mà thôi!
Mấy trưởng lão nhẹ nhàng mỉm cười, bảy thành linh thực phu trong Hư Linh thành cơ hồ đều nằm trong tay Điền gia. Điền gia tam lão tinh thông linh thực nghiệp, lấy được ngọc bài cao giai linh thực phu, những linh thực phu khác cũng vì hy vọng có thể lấy được ngọc bài, nên đua nhau đầu nhập Điền gia.
Có số lượng linh thực phu khổng lồ, nên Điền gia lại càng khát vọng có được nhiều linh điền hơn! Mà phụ cận Hư Linh thành, Vân đảo có nhiều linh điền nhất, lại chính là Nhâm Vân đảo.
- Nếu nói như thế, chúng ta cũng có cơ hội mua được.
Một vị trưởng lão mở miệng nói:
- Có lẽ chúng ta có thể dùng Tinh Vân đảo để đổi, trên đó có một mỏ quặng Tinh Vân tứ phẩm, cũng không kém Lưu Vân tơ tằm đâu!
Ahhh, không ít trưởng lão hít một hơi lạnh, mỏ quặng Tinh Vân ấy sản xuất ra Tinh Vân Thiết tứ phẩm, chính là nguồn thu khá lớn của Điền gia.
- Cái giá đó cũng quá lớn đi!
Điền Hoành Ba vẻ mặt đau lòng thốt lên.
Điền Vĩnh Thanh khoát tay:
- Chuyện này không nóng vội được, bọn hắn vừa tới đây, nếu không phải Nhâm Tịnh ngu xuẩn trêu chọc vào, bọn hắn chắc cũng không hung hăng càn quấy đến mức đó!! Trước mắt chúng ta lấy tịnh chế động, chậm rãi tiếp xúc tìm hiểu bọn hắn xem thế nào.
- Nếu bọn hắn dám đánh lại?
Một vị trưởng lão lo lắng hỏi.
Điền Vinh Thanh nhẹ nhàng cười nói:
- Nếu bọn hắn nghĩ tiêu diệt được Nhâm gia, là có thể trêu chọc đến Điền gia chúng ta, thì bọn hắn đã bước một chân xuống địa ngục rồi!
Nhìn vẻ mặt nghi hoặc của mọi người, Điền Vĩnh Thanh lạnh nhạt nói:
- Đại gia gia khoảng một hai tháng nữa sẽ xuất quan.
Các trưởng lão ngẩn ngơ rồi cùng tỏ vẻ mừng rỡ như điên.
Điền Vĩnh Thanh tựa hồ nghĩ tung ra một tin tốt còn chưa đủ, nên từ tốn nói tiếp:
- Còn một tin tức tốt nữa, Điền gia chiến bộ của chúng ta cùng với Điền Dạ sắp trở về!
Tất cả mọi người đều sững sờ không nói gì, khuôn mặt các trưởng lão đều lộ vẻ hoảng sợ.
----------oOo----------