Trên tầng cao nhất của khu trung tâm thương mại.Ông Katsu_sato có lẽ không bao giờ có thể tin rằng mình đang mắc vào một tình thế khó khăn này.Bên cạnh ông là hai người đàn ông mà ông không còn xa lạ gì,Tana và Keta,hai người bạn đã cùng ông chống đỡ để vượt qua rất nhiều nguy hiểm trong thế giới băng lạnh của thương trường.Nhưng ngay cả lúc này,họ cũng như ông,bàng hoàng và ghê sợ kẻ đang ngồi trước mặt.
Kẻ đó,một đứa con gái nhìn mong manh như một đoá phù dung diễm lệ,lại ẩn chứa sự tàn khốc sau đôi mắt trong veo như mặt hồ.Kẻ đó,thản nhiên luồn những ngón tay mảnh dẻ vào làn tóc mây mềm,đổ dài xuống dưới như một dòng thác tuyệt mĩ,đôi môi đỏ hồng hơn nhếch lên cười mà như không cười càng làm tăng thêm sức mê hoặc chết người của nó.
Nó,không còn là một kẻ yếu đuối nhu nhược đi tin vào sự thay đổi của ba năm trước.Nó,kẻ đã chết đi rồi sống lại không biết bao lần để có thể hiểu ra chân lí tàn khốc của số mệnh.Rằng cho dù nó nương tay thì chúng vẫn thuỷ chung buộc nó ra tay.
Vậy vì cớ gì nó cứ phải nhẫn nhịn,họ đã quá già để có thể tiếp tục chà đạp nó rồi,nó không còn nằm trong lòng bàn tay già nua của họ nữa.
"Lâu rồi không gặp,các ngài vẫn là bình an?"Nụ cười băng lạnh không tồn tại đã ba năm nay của nó lại được dịp xuất hiện.Nó nhướng đôi mi nhìn ba bức tượng không thốt ra lời đang ngồi trước mặt.
"Mi trở lại?đáng ra mi không nên trở lại"
Phải mất một lúc ông Sato mới mở miệng nói được một câu,hơi thở dường như bỏ quên trong căn phòng lạnh lẽo như nhà mồ này.
Một tràn cười như xé tan lớp không khí nhớp nhúa trong phòng,khiến cho ba gã đàn ông cũng phải rùng mình.Nó cười,cười như thể chưa bao giờ được cười vui vẻ như thế.Nó lặp lại câu hỏi:"Vì sao ta quay lại đây ư?không sai,ta đã quay lại đây,các người hẵn là nên vui vẻ khi thấy ta quay lại đây chứ?"
Ông Keta giống như là không thể nào chịu nổi thêm cái không khí quái gỡ này nữa,mồ hôi tuôn ra trên khuôn mặt béo phệ chảy mở của ông ta.Nó nhìn thấy,không có gì thoát khỏi cái nhìn sắc bén của nó.Nó lại cười,duy chuyển thật chậm đến gần con mồi mà nó chọn."Ông là đang sợ ta sao,ngài Keta?"
Nó chậm rãi đến gần,chạm nhẹ vào thân hình như muốn bể ra vì lượng mỡ nhét bên trong,hơi thở nóng phả lên tai ông ta,vùng nhạy cảm vô tình bị kích thích quá mức làm người đàn ông này run lên một khoái cảm không tên tràn vào toàn bộ giác quan của ông ta,làm ông ta nhất thời không thể thốt ra lời.Nó quá mê hoặc,quá xinh đẹp,quá nguy hiểm,nó giống như một thứ thuốc phiện mà cho dù biết người ta vẫn lao vào nó.Nó biết điều đó,vì vậy nó không ngần ngại ép đôi môi mộng tuyệt đẹp lên tai ông ta nhẹ nhàng mà nhay cắn.
"Ưm"Ông ta không thể kiềm chế mà rên lên đầy ham muốn,giống như lúc trước,giống như lúc ông ta đến bên nó.Nó bật cười,đưa thân thể nóng bỏng kia vào sâu trong thân thể bất động của người đàn ông đang bắt đầu điên lên vì dục vọng thiêu đốt.
"Ư..."
Trong phòng không ngừng vang ra những tiếng rên rỉ,tiếng thở của ba gã đàn ông và giọng cười chói tai của cô gái.
"Có tàn nhẫn quá không?"Một thanh niên lên tiếng khi nhìn người đang nhàn nhả xem những hình ảnh sống động hiện lên trên màng hình tv."Tàn nhẫn?"Người đó quay lại đối diện với anh,lớp mặt nạ trắng muốt che dấu cực tốt biểu cảm lạnh lùng của Yuki,nó nói mà không quên mỉm cười nhẹ tênh khi trên tv lại phát ra một tiếng hét đau đớn nữa.
"Chỉ bao nhiêu đây thôi sao?Không đâu?Chưa đủ...bao nhiêu đây thì chưa đủ!"
Yuki không nhìn tv nữa,nó cầm tập giấy chuyển nhượng tài sản,không thèm liếc nhìn một lần đã lạnh lùng ném nó vào két sắt.Nó đứng lên và nói:"Sau khi xong việc,dọn dẹp hết đi"
Người con trai gật nhẹ đầu,anh khẻ rùng mình nhìn cảnh tượng kinh hoàng đang tái diễn trên màn hình tv,sẽ rất nhanh thôi,những kẻ kia sẽ chẵn còn giữ nổi mạng của mình.
Lại một tiếng hét bay ra từ cánh cửa đã đóng kín đó.
"Yuki!"Một bàn tay đẫm đầy máu,bám lên khung cữa sơn trắng càng làm nổi bật màu đỏ của loại huyết tương quý giá đó.Yuki nghe tiếng gọi nhẹ như gió ấy,nó hướng cái nhìn có chút ấm áp nấn ná trên gương mặt cũng đẫm đầy máu như đôi bàn tay kia.Nó khẽ thở dài,vẫy vẫy tay,nhẹ giọng nói"Đến đây đi"
Dường như chủ nhân bàn tay ấy chỉ đợi có như thế,cô ta ngay lặp tức nhào vào lòng của nó,tham lam hít lấy hương thơm từ cơ thể nó,cô ta thì thầm:"Họ ghét em!"
Yuki tháo bỏ lớp mặt nạ lạnh lùng kia xuống,nó nâng khuôn mặt còn đang đầy máu kia lên rồi nhẹ nhàng lau đi chúng"Không đâu,em rất đẹp"
"tại sao họ lại rời xa em?"
"Vì họ là những kẻ ngốc"
"Không được rời xa em!"
"Ta hứa"
Bóng đêm đang tan dần,những tia nắng đầu tiên chiếu xuyên qua lớp màng mong manh ở khung cửa sổ đóng chặt,Yuki ngồi im bất động,ngắm nhìn khuôn mặt xinh đẹp mê hoặc đang thản nhiên ngủ trong lòng nó.
"Ngủ đi,chị sẽ bắt chúng trả giá,những gì chúng đã làm với chị em ta.ngủ ngon đi,Windy"
Sáng hôm sau,người ta nhìn thấy ba cái xác bị biến dạng nằm chơ vơ trên đường,không ai thương tiếc cho kẻ xấu số khi họ nhận ra chúng là những kẻ chuyên buôn bán và bắt cóc trẻ em.