Mật độ dân số ở thành phố Long Thành được liệt vào hàng cao nhất cả nước, cũng chính vì điều đó nên câu “tấc đất tấc vàng” áp dụng cho Long Thành thì bất kể về nghĩa đen hay nghĩa bóng đều hoàn toàn chính xác. Tuy rằng mọi thứ ở Long Thành cái gì cũng đắt đỏ nhưng không hiểu sao càng lúc càng nhiều người chuyển về đây sinh sống, bởi vậy để mua được một căn nhà ở thành phố này là điều vạn phần khó khăn. Tuy nhiên, với những kẻ có trong tay cả chục triệu dola thì mọi chuyện vẫn có thể xem xét được.
Chỉ sau ba ngày, Mai Thái đã tìm được một căn nhà cho Hắc Vân nằm ở phía bắc quận Trung. Ngay ngày hôm sau “bạch tạng” đã dọn đồ đạc tới đó.
Chiếc Toyota caldina màu trắng sữa được dừng sát ở lề đường, Hắc Vân xách một túi đồ bước khỏi xe, theo sau là Mai Thái. Căn nhà mà “cây sào bự” mua là một nơi khá rộng rãi, nằm ở mặt đường, phía trong có năm phòng ngủ, một phòng khách, một nhà bếp và một phòng tắm. Đồ đạc bên trong toàn bộ đã được Mai Thái sắm lại, nên độ tiện nghi của căn nhà thì khỏi phải bàn.
Đặt túi đồ ở phòng khách, Hắc Vân theo chân Mai Thái đi tham quan tổng thể ngôi nhà.
-Căn nhà này có tới năm phòng ngủ là sao? – Hắc Vân đảo mắt nhìn quanh.
-Số căn nhà được rao bán ở Long Thành chỉ có thể tính trên đầu ngón tay, mấy nhà khác thì toàn trong hang cùng ngõ hẻm, không thì cũng bé như cái mắt muỗi. Thử hỏi nếu mua mấy cái “ổ” đó cho mày thì tao còn dám nhìn mặt mày hay không? – Mai Thái dẫn “bạch tạng” tiến vào nhà bếp.
-Cũng chỉ là để ở thôi mà! – Hắc Vân nhạt giọng.
-Thì ai chả biết là để ở. Căn nhà này ngày trước được xây lên chủ yếu là để cho thuê, nên mới có tới năm phòng ngủ. Mà càng rộng thì càng thoải mái chứ sao, biết đâu sau này mày lại cưa cẩm được em nào rồi lôi về đây thì còn có chỗ cho em ấy nằm… hắc hắc…. – “cây sào bự” nheo mắt nhìn “bạch tạng” đầy ẩn ý.
-Độ dâm giật của tao chưa thể tiến xa được như mày đâu. – Hắc Vân lúc lắc cái đầu theo thói quen.
Sau khi đã tham quan hết lượt các gian, hai gã tiến ra phòng khách, lướt tay qua chiếc màn hình Plasma 50 inches, cùng bộ giàn loa 7.1 cỡ bự, Hắc Vân không khỏi có chút suy nghĩ.
-Đồ trong nhà này hình như toàn bộ đều là mới tinh cả, mà còn thuộc loại đắt tiền nữa chứ……là chủ nhà sắm từ trước hay mày mua vậy Thái?
-Tao sắm?.… làm gì có. Đây toàn bộ đều là của chủ nhà để lại, người ta ra nước ngoài nên cũng chẳng đem theo được đấy mà.
Biết rõ gã bạn mình có tính không thích phô trương cầu kì, nếu biết những đồ này vừa mới được sắm chắc chắn hắn sẽ không vui, nên Mai Thái liền đổ hết lên đầu người chủ cũ. Hắc Vân nhướn mày nhìn gã chiến hữu đang đảo mắt nhìn khắp phòng mặt tỉnh bơ huýt sáo, gã làm sao lại không biết “cây sào bự” đang nói xạo cơ chứ.
-Cứ mỗi lần mày nói dối mày lại huýt sáo…. – “bạch tạng” mỉm cười rồi xách đồ cất vào trong một phòng ngủ mà gã ưng ý.
-Hả …. Cái gì cơ….. – Mai Thái gãi đầu giả vờ không hiểu.
-Không có gì…. – Hắc Vân vui vẻ nói vọng lại.
Hai gã ngồi chém gió chặt bão với nhau độ tầm hơn tiếng đồng hồ, tới 9 giờ thì Mai Thái phải tới công ti ô tô để sắp xếp công việc cho nó hoạt động trở lại. Ra tới cửa Mai Thái trầm ngâm đôi chút rồi vỗ vai gã bạn.
-Giá mà mày và tao cùng xử lý mọi việc thì có phải nhanh hơn biết bao không …… nhưng tao tôn trọng suy nghĩ của mày… mà mày cũng đừng nên để trong lòng lâu như vậy. Dù mày có giữ lời hứa tới bao giờ đi nữa thì “người ta” cũng đâu thể biết được, người chết sao có thể……
Toan nói hết lời thì Mai Thái vội dừng lại, gã biết rằng gã vừa nói ra một câu không nên nói, nhất là trước mặt Hắc Vân. Nét mặt của “bạch tạng” lập tức biến đổi, ánh mắt gã lúc này ẩn chứa một nỗi u uất nhưng ngay sau đó lại tươi cười đáp lời.
-Thôi quên đi. Mày chắc cũng bận, nên đi sớm một chút.
Mai Thái biết rõ gã bằng hữu đang dồn nén cảm xúc trong lòng không để nó phát tác ra ngoài, gã vốn dĩ là kẻ rất giỏi chịu đựng. Nghĩ tới đây Mai Thái không khỏi thầm cười khổ thay cho bạn mình. Thấy không khí có phần nặng nề, “cây sào bự” nhanh chóng chuyển đề tài.
-À tao quên mất, trong xe tao có cầm theo 1 triệu dola……
-Không cần, mày cứ cầm cả lấy mà dùng, tao còn đủ tiền tiêu trong mấy tháng nữa ấy chứ. Giờ mới lấy được công ti, số vốn để vực dậy nó không phải nhỏ. Tao sẽ đi tìm việc gì đó để làm, mày cũng biết rõ tao là thằng rất ghét ăn không ngồi rỗi mà. Nếu cần tiền thì tao sẽ bảo, mày không phải lo. – Hắc Vân biết trước gã bạn sẽ nói gì nên nhanh chóng cướp lời.
-Vậy mày đi làm thì phải có phương tiện đúng không? Chiếc xe……
-Ô giời, tao đi bộ quen rồi, tao luôn đặt cơ thể trong tình trạng tập luyện, chứ đâu lười như hủi giống mày… - Hắc Vân tiếp tục chặn họng.
-Tao bó tay với mày rồi đấy… vậy cầm lấy cái này.
Nói rồi “cây sào bự” đưa cho Hắc Vân một chiếc điện thoại di động trông khá đẹp.
-Trong này tao đã đặt một con chip định vị, bất kì khi nào mày gọi, tao cũng có thể lập tức biết đích xác mày ở đâu. Như vậy nếu có gì xảy ra thì tao có thể kịp thời mà…… - Mai Thái nhắc nhở.
Hắc Vân khẽ lúc lắc cái đầu, thở dài nói.
-Mày lo xa quá rồi đấy, nếu có gì xảy ra chẳng lẽ tao không thể tự xử lí được? Nhưng thôi, để mày đỡ lo nên tao sẽ sử dụng cái di động này, được chưa!
Mai Thái ngồi lên xe nhìn theo gã chiến hữu đang đóng cửa bước vào nhà, đôi mắt hắn bây giờ ánh lên một tia gian xảo. Không phải tự nhiên mà “cây sào bự” lại chọn chỗ này mà mua nhà cho “bạch tạng”. Quận Trung được chia làm 13 khu vực, vài khu lại do một bang nắm giữ, còn nơi này chính là khu 13. Do khu vực này đất có giá nhất trong quận, hơn thế các tụ điểm vui chơi, ăn uống quán bar và cả trường học hầu hết đều tập trung ở đây. Có thể nói đây là cái “mỏ tiền” khổng lồ dành cho bang nào thâu tóm được, vì thế các bang phái trong quận không ngừng đấu đá nhau để giành lấy địa bàn quý báu này, cũng bởi có quá nhiều “chó” trong khi chỉ có một “khúc xương”, nên tới giờ khu 13 vẫn chưa thuộc quyền sở hữu của bang nào trong quận.
-Thằng bạn ơi là thằng bạn, mày vốn dĩ là một con hổ, mà hổ chỉ có thể ăn thịt. Tao thực sự không tin một con hổ nằm giữa rừng mà chỉ biết cam chịu gặm cỏ. Tao sẽ chờ xem đến bao giờ mày mới chịu múa vuốt đây…..
Mai Thái lẩm bẩm một mình, bất giác miệng nở một nụ cười quái lạ, gã gạt cần số cho xe rời khỏi khu 13.
………
Sau khi vào nhà, “bạch tạng” nằm ườn ra chiếc ghế sofa được làm bằng gỗ, đặt bên trên là những chiếc đệm êm ái. Gã ngồi dán mắt vào cái màn hình 50 inches để xem một số tin tức thời sự, phải tới hơn 11 giờ gã mới chịu ngồi dậy vươn vai để rời khỏi nhà. Chẳng là từ sáng tới giờ gã chưa hề ăn gì, giờ đã tới giữa trưa nên cũng phải đi kiếm đồ ăn mà nhét đầy vào cái dạ dày đang sôi của gã.
Mặc chiếc áo phông dài tay màu xanh lá, chiếc quần bò đen ống côn cùng đôi giày converse, “bạch tạng” uể oải rời khỏi nhà, trông gã lúc này giống như học sinh cấp 3 chứ chẳng ai nghĩ gã đã 23 tuổi.
Đứng ở vỉa hè nhìn quanh khu phố một lượt, “bạch tạng” gãi gãi đầu tỏ ra khó xử.
-Cách 10 mét lại có một quán ăn, đây là khu phố ẩm thực chắc……
Đang ngó dọc ngó ngang không biết vào quán nào, thì ánh mắt của “bạch tạng” vô tình lướt qua một quán ăn nằm bên kia đường. Điều làm gã chú ý không phải là sự đồ sộ hay đẹp đẽ, ngược lại quán ăn này trông còn có phần nhỏ hơn và không cầu kì như các quán khác. Cái làm cho “bạch tạng” chú ý chính là tên của quán ăn này, “Quán Ngon”.
Trước đây khi vẫn chỉ là thằng ăn mày cầu bơ cầu bất, gã và “cây sào bự” mỗi khi có một ít tiền lại chạy tới một quán ăn trưa nằm ở vỉa hè để mua cơm. Bà chủ quán ăn lúc đó luôn cho chúng thêm một ít thức ăn, dù rằng số tiền mà bà nhận về chỉ đủ cho một bát cơm nhỏ mà thôi. Bà ta luôn miệng nói cho chúng nợ, bao giờ chúng giàu có nhất định bà ta sẽ đòi lại gấp chục lần, nhưng nói thì nói vậy chứ bà chủ quán chẳng bao giờ đòi chúng một đồng nào. Điều này không những làm hai gã ăn mày cảm kích tới rơi nước mắt, mà vô tình còn gieo vào suy nghĩ của chúng rằng cuộc sống không phải bất biến, hôm nay ăn mày nhưng ngày mai thì chưa chắc. Câu nói bà ta luôn nói với hai gã là : “ Không ai giàu ba họ, cũng chẳng có ai khó ba đời.” Có thể nói bà chủ quán ăn đó đã góp phần làm chúng luôn có niềm tin vào cuộc sống. Hắc Vân cũng nhớ rõ, tuy đó chỉ là một quán ăn vỉa hè nhưng bà chủ quán cũng đã đặt tên cho quán ăn của bà ấy, Quán Ngon.
Chuyện xưa nhớ lại khiến cho “bạch tạng” không khỏi bồi hồi, gã nhanh chóng tránh các chiếc xe đang đi tới mà băng qua đường. Lúc này, “bạch tạng” đã đứng ngay trước cửa Quán Ngon, đang chuẩn bị bước vào thì một người phụ nữ độ tầm 40, gương mặt khắc khổ, đôi mắt đôn hậu, trên môi luôn thường trực một nụ cười, rảo bước tới trước mặt gã mà nồng nhiệt chào đón.
-Cậu tới ăn trưa hả? Vào đi, vào đi, quán của bác có rất nhiều món ăn, cậu có thể thoải mái mà chọn lựa… - Giọng nói của người phụ nữ này đậm chất miền nam.
-Bác Tám…… - “bạch tạng” bất giác cất giọng.
-…… sao cháu biết tên bác…… nhìn cháu hình như chưa tới quán bác lần nào cả………
Thấy cậu thiếu niên đứng trước mặt gọi tên mình thì người phụ nữ có phần ngạc nhiên, bà chủ quán vốn có một trí nhớ rất tốt, bất kì người khách nào đã từng ghé qua quán ăn này thì đều được bà nhớ như in. Nhưng cậu thiếu niên đứng trước mặt thì quả thực bác Tám không nhớ là đã gặp ở đâu.
Thấy bác Tám không nhận ra mình thì gã cười thầm, ngày trước gã là một tên ăn mày bẩn thỉu rách rưới, giờ đây trông thế này bác ấy không nhận ra cũng không có gì lạ. Nhanh chóng lấy lại tinh thần, “bạch tạng” liền biện minh cho lời nói buột miệng vừa rồi.
-Thực ra… cháu nghe bạn bè kháo nhau quán của bác có rất nhiều món ăn ngon, mà phục vụ lại tận tình…nên cháu tò mò muốn qua dùng thử một bữa.
-À, ra là vậy… thôi thôi vào đi, cứ bắt cháu đứng thế này thật bất tiện…
Bà chủ xem chừng đã hiểu ra vấn đề vội mời “khách” vào trong quán.