-Vậy giờ cứ để chúng tự tung tự tác vậy hả bác? – “bạch tạng” lắc đầu.
-Không thế biết làm sao? Dù sao chúng ta cũng chỉ là tầng lớp bình dân, thấp cổ bé họng…… thôi thì cứ cho chúng ít tiền cho xong chuyện. – Bác Tám thở dài thườn thượt.
Đang nói chuyện với nhau thì giọng nói của một người con gái khiến cho bác Tám và “bạch tạng” bất giác quay lại nhìn, tất cả mọi người trong quán cũng đồng loạt hướng mắt về phía vừa phát ra tiếng nói.
-Mấy anh mau buông tay tôi ra….. – Giọng nói của người phụ nữ có phần uất ức.
Là một người phụ nữ nhỏ nhắn cao chừng 1 mét 62, vận một chiếc quần bò, áo sơ mi ngắn tay kẻ ca-rô, đằng trước có đeo thêm một chiếc tạp dề màu xanh nhạt. Người con gái này độ tầm 25 tuổi, khuôn mặt trái xoan, bờ môi đỏ mọng, đôi mắt hiền hòa thêm vào đó nàng ta búi tóc cao trông rất hợp với nét xinh xắn đáng yêu của mình.
Lúc này nàng đang bị mấy gã mặc võ phục cầm tay bắt ngồi xuống cùng bàn với chúng, gã Vương sự phụ thì bình thản nhâm nhi cốc rượu nhìn người con gái trước mặt, đôi mắt không khỏi ánh lên vẻ thèm khát.
-Thủy à, em ngồi xuống đây tiếp rượu tụi anh một chút, bọn anh ngồi ăn một mình quả thật rất là buồn chán….. – tên đầu đinh nắm tay cô gái bắt ngồi xuống cho bằng được.
-Được ngồi cùng bàn với Vương sư phụ là vinh hạnh lắm đó…. Mà Vương sư phụ thực ra cũng rất thích em… - tên đầu nồi dâm dật nhìn cô gái, cất giọng.
Cô gái lắc đầu liên tục, cố gắng rút tay về nhưng không được.
-Xin lỗi… tôi còn phải mang đồ ăn lên cho mọi người… không thể tiếp các vị… anh mau buông tay tôi ra… - đôi mắt của cô gái lúc này như phủ một làn sương mờ, nếu thêm lúc nữa chắc chắn sẽ có hai hàng lệ chảy xuống.
Gã Vương sư phụ thấy cô gái khổ sở như vậy không những không buông tha, ngược lại còn tỏ ra khoái chí mà nở một nụ cười tục tĩu. Gã nói vài câu tiếng Trung rồi tiếp tục đưa một cốc rượu lên miệng, tên đầu nồi nghe được bèn quay ra dịch lại.
-Vương sư phụ bảo rất muốn cùng em ăn trưa, nếu em không ngồi xuống tức là không nể mặt rồi.
-Chuyện này……
Cô gái uất nghẹn không nói lên lời, đây rõ ràng không phải là một lời mời, mà là một sự đe dọa. Còn chưa biết phải làm sao thì bác Tám đã bước tới, đứng chắn trước mặt cô gái, Giọng nói vạn phần tức giận.
-Quán chúng tôi chỉ phục vụ thức ăn, không phục vụ người tiếp chuyện……Hùng, mày bỏ tay ra…… - bác Tám lườm lườm nhìn tên đầu đinh.
Tên đầu đinh nheo mắt nhìn bà chủ quán, nhưng hắn cũng đã buông tay cô gái, nàng ta nhanh chóng lùi lại đứng sau lưng bác Tám. Tên đầu nồi thì dịch lại những lời vừa rồi cho gã họ Vương, khiến gương mặt của gã liền tỏ ra bất mãn.
-Bà chủ, chúng tôi chỉ muốn mời em Thủy một bữa cơm thôi mà. Chẳng lẽ như vậy cũng không được sao? – tên đầu đinh nhìn bác Tám, nhạt giọng nói.
-Nó còn phải xuống bếp làm việc, không rảnh mà ngồi đây! – bác Tám lạnh giọng.
Gã Vương sư phụ chằm chằm nhìn bà chủ quán rồi nói vài câu ra chiều phật ý, tên đầu nồi nhanh chóng dịch lại, miệng không quên nở một nụ cười nham hiểm.
-Vương sư phụ nói, giờ võ quán đang khó khăn nên yêu cầu từ nay tăng gấp đôi tiền bảo vệ.
-Gấp đôi….. – Bác Tám tròn mắt.
Mọi người ngồi trong quán từ nãy đến giờ nhìn diễn biến sự việc thì không khỏi căm phẫn, thầm đem mười mấy đời tổ tông tên họ Vương kia ra mà nguyền rủa, chúng không những thu tiền phi lí, lại còn ức hiếp một cô gái chân yếu tay mềm thử hỏi sao có thể chịu nổi. Đã vậy hắn còn lại là một tên ngoại lai tới nơi đất khách sinh sống, đã chẳng hề có chút nhún nhường nào thì chớ, ngược lại còn mặc sức chà đạp người dân nơi đây. Mọi người nhìn thấy cảnh tượng trước mắt thì chỉ muốn đem gã họ Vương kia ra mà chặt làm trăm khúc cho chó tha. Nhưng nghĩ là một chuyện nhưng làm lại là chuyện khác, người nào mà chống đối lại hắn thì chỉ e không quá một ngày sau sẽ phải nhập viện, rồi biến khỏi cái quận Trung này. Nên ngoài việc căm hận nhìn ra, thì mọi người cũng chẳng biết làm gì hơn.
-Nhưng Vương sư phụ cũng có nói, người rất quý mến em Thủy, nên chỉ cần em ấy đồng ý đi chơi với Vương sư phụ vài hôm, thì không những tiền bảo vệ ở quán của bà không những không tăng mà còn giảm xuống một nửa. Bà thấy sao? – Tên đầu nồi hất hàm nói.
-Các người …các người rõ ràng là đang ép chúng ta mà…… - bác Tám tím tái mặt mày run run nói.
-Sao lại ép? Phải là có qua có lại chứ.
Nói rồi bảy gã thanh niên phá lên cười với nhau một cách hả hê, gã họ Vương Thì khẽ nhếch mép, hắn gắp một miếng thịt kho tầu để trên bàn rồi lẳng vào miệng.
Một đằng là con đường làm ăn của quán sau này, một đằng là cháu gái mình, lũ côn đồ này thì chẳng thể dây vào, làm phật ý chúng thì cái quán này cùng tâm huyết của bà trong nhiều năm qua chắc chắn sẽ bị chúng phá tan tành. Còn đang bối rối không biết làm sao, cô gái thì chỉ biết núp sau lưng người cô của mình, đôi mắt đã đẫm lệ từ bao giờ. Mọi người trong quán cũng thương thay cho số phận của hai cô cháu nhưng không biết làm cách nào mà giúp được.
Hắc Vân chứng kiến từ đầu tới cuối thì không khỏi nóng mắt, giờ đang thấy bác Tám bị dồn vào chân tường, “bạch tạng” đành lên tiếng. Gã không nói tiếng Việt mà trực tiếp dùng tiếng Trung nói chuyện với gã họ Vương. Lúc còn trên đảo, hầu hết các thứ tiếng thông dụng trên thế giới “bạch tạng” đều đã nắm trong lòng bàn tay.
-Vương sư phụ, ông vốn là một người ngoại quốc tới đất nước tôi sinh sống, chẳng lẽ lại không biết đạo của người làm khách sao? Giờ lại đi ép buộc một người con gái, tôi không hiểu tinh thần thượng võ của Tiệt Quyền Đạo ông để đâu cả rồi? – Vừa nói Hắc Vân vừa bình thản bước tới trước mặt đám người mặc võ phục.
Khí sắc trên gương mặt gã họ Vương lập tức biến đổi, hắn lườm lườm nhìn “bạch tạng” rồi từ từ đứng dậy tiến tới đứng đối diện với Hắc Vân, mấy tên đệ tử thấy vậy cũng nhanh chóng buông bát đũa đứng bao quanh gã thanh niên to gan lớn mật.
Mọi người trong quán thấy anh bạn trẻ vừa cất mấy lời tiếng Trung liền bị đám côn đồ kia bao vây thì không khỏi thất khinh, thầm lo lắng cho số phận của cậu ta. Mọi người liền hiểu cậu ta chắc không chịu nổi sự áp bức của mấy tay hung đồ nên đã bồng bột nói vài câu xúc phạm tới chúng, giờ chắc chắn sẽ phải trả một cái giá rất đắt. Còn bà Tám cùng cô cháu gái thì không khỏi bàng hoàng, cậu thanh niên trông yếu ớt kia lại dám nói gì đó khiến gã họ Vương giận dữ, người đã gầy ốm thì chớ, giờ mà còn để chúng đánh cho thì sống làm sao nổi.
Tên đầu đinh đứng cạnh gã họ Vương, trợn mắt chỉ tay nạt nộ.
-Thằng oắt con, có phải mày chán sống rồi không? Dám làm Vương sư phụ tức giận à?
Gã Vương sư phụ liền giơ tay ra lệnh cho tên đầu đinh ngừng lại, rồi gã cất giọng trầm ổn bằng tiếng Trung.
-Mày vừa nói tao đang đứng trên mảnh đất của chúng mày nên phải biết “đạo làm khách” phải không?
-Đúng. – “bạch tạng” thản nhiên đáp trả bằng tiếng Trung.
-Tao nói cho mày biết, tao đặt chân tới đây sống là vinh hạnh cho bọn “Nam man” chúng mày, vì vậy tụi mày cũng phải hiểu cái gì là “đạo làm chủ nhà” chứ hả? Nhìn mặt mày thì có được mấy cái tuổi đời mà dậy khôn người Trung Quốc chúng tao. Chúng tao là một cường quốc mạnh nhất thế giới, lũ người Việt chúng mày chẳng qua cũng chỉ là một cái chấm trên bản đồ. Chúng tao cho sống thì được sống, bảo chết là phải chết…
Mọi người nghe thì không hiểu, nhưng Hắc Vân tuyệt đối hiểu từng chữ một. Gã họ Vương kia đã động chạm tới lòng tự hào tộc của Hắc Vân, trong lòng gã không khỏi dậy sóng, toan dậy cho đám côn đồ trước mặt một bài học để chúng nếm mùi. Nhưng đôi mắt của gã liếc nhìn qua vẻ mặt sợ hãi của bác Tám thì lập tức đình chỉ hoạt động. Gã dù sao cũng chỉ mới chuyển tới đây sinh sống chưa được một ngày, còn chưa hiểu hết mọi chuyện. Bây giờ lỗ mãng mà hành động, tuy có thể thu thập mấy tên côn đồ trước mặt, nhưng đồng bọn của chúng thì còn nhan nhản ngoài kia. Mình bảo vệ được một ngày nhưng không thể bảo vệ được mãi mãi, chẳng những thế gã họ Vương còn cả một thế lực đằng sau làm chỗ dựa. Chỉ e động tới bọn chúng rồi chúng sẽ tìm mọi cách để hãm hại bác Tám, nhẹ thì đập bàn đập ghế chặn đường làm ăn, nặng là đánh người đổ máu. Mà Hắc Vân từ trước đã biết bác Tám, nên hiểu rõ bà luôn có một ước mong mở được một quán ăn đàng hoàng, không phải ngày ngày bán trên vỉa hè nữa. Không cần nói cũng biết đây chính là tâm huyết cả đời của bác Tám, nếu mới gặp lại mà đã gián tiến phá tan tâm sức của bác ấy chẳng phải gã sẽ phải ăn năn cả đời hay sao? Nghĩ đến đây, “bạch tạng” liền thu toàn bộ cảm xúc vào bên trong, dù sao hắn cũng là một kẻ có khả năng chịu đựng xuất chúng.
Nét mặt của “bạch tạng” hơi trùng xuống, trong giọng nói có phần xuống nước, hiển nhiên gã vẫn nói tiếng Trung.
-Ngươi dù sao cũng là một bậc tôn sư…không nên làm khó đàn bà con gái như vậy…
Thấy thằng nhóc trước mặt vừa rồi còn lớn giọng, bây giờ đã ra chiều “năn nỉ”, gã họ Vương tưởng “bạch tạng” bị mình nạt nộ cho sợ “vãi ra quần” nên không khỏi khoái trá mà cười lên vài tiếng.
-Hắc hắc…không làm khó ư? Cũng được thôi, tao cũng không chấp nhặt mấy chuyện cỏn con. Giờ chỉ cần mày quỳ xuống khấu đầu lậy tao một cái lập tức tao sẽ không làm khó bà ta.
Quỳ xuống khấu đầu? Gã “bạch tạng” thà bị đánh còn hơn là phải khấu lạy tên ngoại lai trước mặt, đây là một sự chà đạp lên lòng tự tôn của gã đời nào gã lại chấp nhận.