Tuy bên ngoài “bạch tạng” vẫn bình thản như không, nhưng trong lòng thì như một trái bom hẹn giờ có thể phát tác bất kì lúc nào. Thấy tên oắt con chỉ thần người ra đứng nhìn mình, gương mặt tuyệt nhiên không tỏ ra một cảm xúc gì, gã họ Vương trong lòng không khỏi có chút bực bội. “ Vẫn lì mặt ra à! Vậy để xem ta dạy dỗ thằng ôn con nhà ngươi thế nào!” – họ Vương thầm nghĩ.
-Có vẻ như mày cảm thấy khó khăn khi làm chuyện này phải không? Vậy để tao giúp mày làm “anh hùng cứu mĩ nhân” một lần vậy… hắc hắc… – gã Vương sư phụ cười lên một cách hiểm độc.
Dứt lời lập tức một đạo cước nhanh như điện liền xuất ra nhắm thẳng bụng Hắc Vân mà phóng tới, dựa vào chiêu này mà phán đoán gã họ Vương tuyệt đối là một cao thủ chứ không phải chỉ có hư danh, thảo nào một mình gã có thể thu thập toàn bộ đám côn đồ trong khu phố.
“Bụp”
Bạo cước dính thẳng vào bụng “bạch tạng”, đạo lực thẩm thấu vào trong khiến gã cảm thấy bụng như quặn thắt. Nếu cước này không phải là “bạch tạng” lãnh mà là một người bình thường thì chỉ e đã ngã lộn về sau mà hộc máu.
Thấy tên oắt con trước mặt chỉ trùng người xuống ôm bụng, chân mày khẽ nhăn lại chứ không ngã bắn về sau như họ Vương tính toán, gã lập tức xuất thêm một cước thứ hai. Chỉ thấy họ Vương nhấc chân lên cao rồi dùng gót bổ mạnh xuống bả vai của “bạch tạng”.
“Bốp”
Cước này dồn nén một lực lượng hùng hậu, khiến cho Hắn Vân khụy gối, đầu theo áp lực đè nén ở bả vai mà đập mạnh xuống đất kêu cái “cộp”.
Mọi người trong quán thấy gã Họ Vương đánh người nước mình thì bất giác đứng hết dậy, trừng trừng nhìn về phía đám côn đồ.
-Mấy người tính làm loạn à…..
-Cậu ta chỉ là trẻ con thôi…..
-Mau dừng lại…
-Các ngươi không được đánh người ở đây! - bác Tám hét lên.
Bà toan lao vào thì bị một tên mặc võ phục lấy tay chặn lại, còn tên đầu đinh thấy đám người trong quán đứng hết dậy thì thì cũng có chút lo lắng, vội tìm cách trấn áp.
-Sao?...muốn ý kiến hả?... đã nhìn gương thằng ôn con này chưa?... thằng nào chán sống thì cứ lao cả vào…
Sự tức giận lên tới đỉnh điểm nhưng mọi người còn phải lo tới miếng cơm manh áo của mình, nên chỉ còn biết ôm cục tức mà từ từ ngồi xuống, ánh mắt thủy chung không rời khỏi cậu nhóc đen đủi kia.
Thấy đám người trong quán đã bị trấn áp, gã họ Vương lúc này mới cúi xuống nhìn thằng nhóc đang “khấu đầu” lậy mình. Gã liền lấy chân đang ghì vai của “bạch tạng” chuyển qua đặt lên đầu, đây là sự sỉ nhục cuối cùng họ Vương dành cho kẻ dám chống đối với gã.
Thấy đồng hương của mình bị một tên Trung Quốc thối tha chà đạp tới mức này thì mọi người chỉ còn biết nhằm mắt nhìn đi chỗ khác, trong lòng không khỏi xót xa. Bác Tám thì đôi mắt ngấn lệ trông cậu thanh niên vì mình mà bị hành hạ, cô gái đứng đằng sau cũng cảm thấy thương tâm tới ứa nước mắt.
Còn về Hắc Vân, đây không còn đơn thuần là nỗi đau thể xác mà nó còn là một nỗi đau về tinh thần, sự tự tôn, lòng tự hào dân tộc đang bị chà đạp bạo liệt. Nó còn đau gấp ngàn vạn lần những nỗi đau thể xác gã từng nếm trải, nhưng có một thứ đã đè nén mọi phẫn nộ của gã xuống đáy lòng, chính là sự yêu quý và lo lắng. Hai bàn tay siết chặt lại mà không ngừng run lên, giờ chỉ cần “bạch tạng” bạo phát lập tức sẽ có án mạng, gã thì có thể không sao nhưng người phụ nữ kia thì chắc chắn sẽ xảy ra chuyện. Suy đi tính lại, cuối cùng chữ “Nhẫn” được “bạch tạng” đẩy lên thêm một tầng nữa, gã sẽ vẫn tiếp tục kiềm tỏa cảm xúc bản thân.
Một kẻ có võ nghệ tinh thâm, một địch mười hay địch một trăm thì cũng chỉ có thể coi là một cường giả. Nhưng một kẻ có sức địch muôn người lại có thể chịu đựng bất kì sự công kích nào dù là tinh thần hay thể xác mà vẫn nhẫn nại không phát tác, thì kẻ có đó có thể coi như đã tiến vào cảnh giới chí cao – Tuyệt Cường Bá Giả.
Cái chân vẫn không rời khỏi đầu “bạch tạng”, gã Vương sư phụ thống khoái mà cất giọng ngạo nghễ.
-Nói cho mày biết, đạo lý chỉ có thể nằm trong tay kẻ mạnh, những kẻ yếu ớt như mày không đủ sức nắm giữ nó đâu, hiểu chưa? Vì thế khi không có thực lực đừng to mồm mà nói hai chữ đạo lý, mày phải hiểu nhân gian vốn dĩ vô đạo. Cũng như tao và mày vốn cùng là người, nhưng tao đi bằng hai chân, nhưng lũ “Nam man” chúng mày chỉ có thể đi bằng bốn chân thế này thôi…hắc hắc…
Nói rồi gã họ Vương thỏa mãn xoay người bước đi, đám đệ tử cũng nhanh chóng đi theo. Tên đầu đinh còn cảnh cáo thêm vài lời rồi mới chịu bước ra cửa.
-Hôm nay các người làm mất lòng Vương sư phụ sau này chắc chắn sẽ không yên thân đâu…
Mọi người tất nhiên từ đầu đến cuối không hề hiểu họ Vương nói gì, nhưng Hắc Vân thì không thể không hiểu nên sự đả kích phải tiếp nhận cũng lớn hơn vạn lần.
Thấy lũ côn đồ đã buông tha anh bạn trẻ đám người vội xúm lại nâng cậu ta dậy, hết lời hỏi han. Hắc Vân đứng dậy, gương mặt vẫn lặng như mặt hồ mà buông ra một câu bằng tiếng Trung.
-Nếu ngươi đã nghe “Nhân gian vô đạo” thì chắc cũng biết câu “Thiên đạo vô ngôn” chứ?
Đám người bước ra khỏi cửa lại thấy thằng nhóc lại cất lời thì há hốc mồm, thằng nhóc này không biết sợ là gì sao? Đám đệ tử toan quay lại dần cho “bạch tạng” một trận thì liền bị họ Vương ngăn lại, gã mỉm cười cao ngạo đáp.
-Tao thực sự chưa bao giờ thấy qua “Thiên Đạo”. Nếu đám “Nam man” chúng mày đủ khả năng thì khai sáng giúp tao xem?
Nói rồi gã Vương sư phụ ha hả cười quay người bỏ đi, tuy hôm nay không được cùng người đẹp ăn cơm, nhưng lại có thể mạt sát lũ dân đen kia thì cũng chẳng kém phần thống khoái. Đám môn đồ líu ríu theo sau như chó theo sau chủ.
Mọi người ra sức hỏi han xem “bạch tạng” có sao không, có cần tới bệnh viện không, nhưng gã chỉ hề hề cười rồi bảo mọi người đừng lo lắng. Những ai trong quán khi chứng kiến câu chuyện thì không khỏi thán phục Hắc Vân, bởi cậu ta dám làm một chuyện mà mọi người trong khu phố không ai dám, động tới kẻ không ai dám động. Nhưng họ cũng thầm lo lắng cho số phận của cậu ta, gây hấn với họ Vương kia thì coi như từ nay “bạch tạng” không còn đất sống ở quận Trung nữa rồi.
Kể từ lúc đó, bác Tám rất yêu mến cậu thanh niên đã vì mình mà lên tiếng, có khi bà còn coi cậu ta như con cũng nên. Còn người con gái bị bắt nạt chính là cháu của bác Tám, nàng tên Đỗ Bích Thủy, đã có tấm bằng đại học Tài chính Kế toán, nhưng nhất thời chưa tìm được việc làm nên một năm trước tới đây phụ giúp cho bà cô kiếm đồng ra đồng vào. Bích Thủy Là một hoa khôi trong khu phố, có cả tá “cây si” xin chết, chẳng trách sao họ Vương lại nhăm nhe tới nàng, phỏng chừng dê Trung Quốc cũng rất thích ăn cỏ lạ.
Những ngày sau đó, cứ sáng sớm “bạch tạng” lại qua giúp bác Tám dọn dẹp để mở quán, tới tầm chiều muộn lại đến giúp dọn hàng. Hắc Vân giờ coi bác Tám chẳng khác nào một người thân ruột thịt , coi Thủy như chị của mình, nhưng nàng có coi gã là em trai hay không thì chưa thể biết được. Chỉ biết là từ sau hôm đó, cứ gặp Hắc Vân là Bích Thủy lại hớn hở chạy tới bắt chuyện, mà tính gã “bạch tạng” lại hay đùa nên lần nào cũng làm cho nàng cười rũ rượi.
………
Nằm ở nhà mãi cũng chán, ngoài chuyện sáng và tối qua giúp bác Tám thì gã cũng chẳng có chuyện gì làm ngoài việc xem ti vi, nghe nhạc, hay tập lại những gì gã từng học trên đảo, thỉnh thoảng lại gọi cho “cây sào bự” chém gió. Nên gã quyết định phải đi xin việc làm, nhưng thực sự xin việc không phải là chuyện đơn giản như vậy. Kiến thức thì đầu gã có cả một kho, so ra mấy tên mắt cận có bằng thạc sĩ chưa chắc đã bằng, nhưng gã không có một thứ, đó là bằng cấp. Muốn xin vào đâu cũng cần có cái bằng, thấp nhất là trung học hay cao đẳng, nhưng “bạch tạng” thì đến cái bằng tốt nghiệp mẫu giáo gã cũng chả có nói gì tới bằng khác. Cuối cùng gã phải xin đi làm lao động chân tay, nhưng khổ nỗi nhìn cái thân hình cùng nước da của gã thì ai dám nhận? Trông vừa yếu vừa ốm, chỉ e chưa làm được đã làm hỏng đồ của người ta, mà không hỏng đồ thì gã lại chẳng may trật khớp, gãy chân trong lúc vận chuyển hàng nặng thì cũng mệt. Thành ra đi tới đâu người ta cũng dùng hết lí do này tới lí do khác từ chối, dù cho gã xin làm thử một bữa cũng không được.
Hơn một tuần trôi qua, đã xin ở 25 chỗ khác nhau nhưng đều vô vọng, Hắc Vân đâm ra cũng có phần nhụt chí.
11 giờ trưa…
Những ánh nắng chói chang chiếu xuống khiến Hắc Vân vã mồ hôi ướt đẫm cái áo phông đen dài tay. Chìm trong dòng người đang tấp nập qua lại trên vỉa hè, tiếng còi xe inh ỏi từ những chiếc xe ô tô vang lên, khiến “bạch tạng” nóng cả trong lẫn ngoài.
-Tìm chỗ nào tránh nóng thôi, mệt chết mất. – “bạch tạng” lẩm bẩm.
Toan tìm một quán nước nào đó ngồi tạm, thì hắn liền bắt gặp ngay một cái bảng tuyển người to tướng. “ Cần tuyển người làm vệ sinh, lau dọn phòng tập kiêm hỗ trợ tuyển thủ tập luyện. Lương tháng thỏa thuận. CLB Nắm Đấm Sắt.” Lúc này “bạch tạng” đang đứng trước cửa của câu lạc bộ quyền anh nằm gần một ngã tư. Chỉ cần nhìn mặt tiền cũng đủ để hiểu đây là một câu lạc bộ chuyên nghiệp, tầm cỡ thành phố chứ chả chơi.
-Wa, hoành tráng quá ta! Bảng thông báo tuyển người vẫn đặt trước cửa, chắc vẫn cần người…hắc hắc…
Dù sao Hắc Vân cũng là một kẻ có khả năng lạc quan vô cùng, 25 lần từ chối nhưng không có nghĩa sẽ có lần từ chối thứ 26. Gã hí hửng đẩy cánh cửa kính to bự để bước vào trong, có thể do muốn nhanh nhanh tìm việc mà gã đã không chú ý tới mấy chữ nho nhỏ - “kiêm hỗ trợ tuyển thủ tập luyện”.