Nắm Đấm Sắt là một câu lạc bộ quyền anh có tiếng của toàn miền bắc, những tuyển thủ đã từng được đào tạo ở đây sau này đều nổi danh trên cả nước cũng như đấu trường khu vực. Không chỉ vậy chủ tịch của câu lạc bộ còn là kẻ có quyền lực lớn nhất trong cục cảnh sát, nắm giữ an ninh của toàn miền bắc – Cục trưởng Trần Minh Cảnh. Có lẽ do sự “ảnh hưởng” của cục trưởng, nên những tinh anh trong ngành cảnh sát vào đây học nghệ rất nhiều.
Phía bên trong là một gian phòng rộng phải bằng ba sân bóng rổ gộp lại, mặt sàn được lát bằng gỗ bóng, có tới hai võ đài nằm phía trong gian phòng, hàng tá các bao cát được treo ở một góc, một góc khác thì lại toàn các dụng cụ để tập thể hình, gương được lát khắp các bức tường của gian phòng, dù là ban ngày nhưng các bóng đèn tuýp vẫn bật sáng trưng. Lúc này đã là giữa trưa, phỏng chừng mọi người đều đã ra về cả.
Hắc Vân nhanh chóng bước vào, khi thấy không gian rộng lớn và hoành tráng trước mắt khiến hắn không khỏi trầm trồ.
-Đầu tư ác chiến quá nhỉ…trong này vừa có điều hòa lại vừa có quạt, chà chà đúng là trời có lòng thương người tốt… - “bạch tạng” lẩm bẩm.
Đang ngơ ngáo nhìn khắp một lượt, tiện thể hưởng không khí mát dịu ở trong này thì một giọng nói già dặn cất lên, khiến “bạch tạng” có chút bất ngờ.
-Cậu nhóc, vào đây có chuyện gì không?
Xoay đầu nhìn lại, đứng sau lưng “bạch tạng” là một người đàn ông độ tầm 53, 54 tuổi, gương mặt tuy đã có vài nếp nhăn nhưng mái tóc vẫn đen óng, đôi chân mày rậm cùng đôi mắt mang vẻ kiên định của người từng trải. Người đàn ông này mặc một chiếc áo kẻ ngắn tay, quần âu đen, cùng một đôi giầy thể thao đã cũ. Ông ta một tay cầm cây chổi lau nhà, một tay chống nạnh, miệng thì đang ngậm một điếu thuốc lá, chau mày nhìn cậu nhóc trước mặt.
Hắc Vân thấy tướng mạo của người đàn ông kia thì không khỏi xị mặt, “Chẳng lẽ ở đây mướn được người làm rồi?” – Nghĩ vậy “bạch tạng” gãi đầu gãi tai, buồn buồn nói.
-Cháu tính vào đây xin việc, nhưng xem ra ở đây tìm được người rồi…
-Tìm được người rồi? – Người đàn ông hỏi lại.
-Bác chẳng phải đang……- Vừa nói “bạch tạng” vừa chỉ tay vào cái chổi lau nhà.
Người đàn ông liền hiểu ra vấn đề, vui vẻ giải thích.
-À…tại ở đây chưa kiếm được người lau dọn nên ta phải lau dọn hộ mà thôi, chứ ta không phải làm công việc này.
Nghe thấy vậy, đôi mắt “bạch tạng” lập tức sáng lên còn hơn cả đèn pha ô tô.
-Thật hả bác, vậy cháu có thể xin vào đây làm được không? – Hắc Vân hồ hởi nói.
-Cậu muốn làm ở đây?
-Vâng ạ. – “bạch tạng” quả quyết.
Người đàn ông săm soi kĩ cậu nhóc trước mặt từ trên xuống dưới, dáng người bình thường, da thì trắng như công tử bột, xem ra khá yếu ớt, nếu để làm công việc quét dọn lau nhà thì còn miễn cưỡng chấp nhận được, chứ hỗ trợ tuyển thủ tập luyện thì…nghĩ tới đây người đàn ông mỉm cười một cách gượng ép.
-Cậu thực sự đã đọc kĩ bảng tuyển người ngoài kia?
-Vâng.
-Không hối hận chứ?
-Vâng.
-Từng có 16 người xin vào đây làm và chỉ đúng một ngày là xin nghỉ việc đấy!
-Cháu chả quan tâm.
-Công việc rất rất nặng nhọc!
-Không sao bác ạ.
-Tiền lương thì sao?
-Bao nhiêu cũng được.
-Bao nhiêu cũng được?...... 5 triệu một tháng cậu thấy sao?
-Vâng.
Thực ra nếu chỉ với công việc quét dọn làm vệ sinh mà một tháng được 5 triệu là một mức lương khá cao, nhưng mức lương đó chỉ cao nếu làm vệ sinh đơn thuần mà thôi. Người đàn ông thở dài một hơi, cười khổ nhìn cậu nhóc trước mặt.
-Thôi được, coi như cậu đã được nhận vào đây làm, để xem cậu trụ được ở đây trong bao lâu.
Nói rồi ông ta chậm rãi ngồi xuống một cái ghế gấp để gần chiếc quạt lớn, bỏ điếu thuốc ra khỏi miệng, người đàn ông bâng quơ hỏi han mấy câu.
-Cậu có vẻ sốt sắn muốn kiếm việc làm nhỉ?
-Vâng thực ra cháu ở nhà nhiều đâm cũng chán bác ạ. – Hắc Vân vừa nói vừa son ven lại gần cái quạt lớn.
-Nhà cậu ở đâu? – Người đàn ông khoanh tay nhìn cậu nhóc, giọng nói trầm xuống đôi chút.
-Nhà cháu cách đây ba bốn dãy phố gì đó, cháu cũng chẳng để ý chính xác đâu. – Lúc này “bạch tạng” đã đứng ngay trước cái quạt lớn.
Thấy “bạch tạng” cứ son ven đứng cạnh cái quạt, rồi không ngừng tốc áo lên để gió lùa vào, điều này làm cho người đàn ông kia phải phì cười, hành động của cậu ta chẳng khác nào trẻ con.
-Cái thằng này, nóng thì cứ cởi áo ra cho mát. Cái áo ướt đẫm rồi kia kìa, nếu đã vào đây làm rồi thì không phải ngại gì cả. – Vừa nói ông ta vừa lấy cán chổi đánh nhẹ vào mông “bạch tạng”.
Hắc Vân nghe vậy thì chỉ biết ái ngại khì khì cười, gãi đầu gãi tai. Quả thực gã đang cảm thấy rất nóng, tuy đã đứng trước quạt, nhưng chiếc áo phông lại bí, hơn nữa mồ hôi ướt cả áo làm gã cảm thấy nhớp nháp khó chịu. Gã nhanh chóng cởi chiếc áo phông đen vất xuống sàn mà hưởng thụ từng đợt gió mát lạnh thổi vào da thịt, gương mặt “bạch tạng” tỏ ra vô cùng khoan khoái.
Khi mặc áo “bạch tạng” trông rất bình thường, cơ thể chả có gì nổi trội, mà có phần yếu ớt là đằng khác. Nhưng khi gã cởi áo ra thì ôi thôi, ai mà nhìn vào chắc chắn sẽ há hốc mồm miệng, kinh ngạc vô vàn. Khi lớp vải che phủ đã được bỏ ra, cơ bắp của Hắc Vân lúc này mới lộ rõ, các cơ bắp của Hắc Vân không cuồn cuộn như mấy tay tập thể hình, nhưng cực kì săn chắc, từng đường nét của cơ hình hiện rõ mồn một. Ngực, bụng, sườn, bắp tay, bả vai và cơ lưng tất cả như thể được gắn kết liền mạch với nhau bằng những đường nét hoàn mĩ. Một vẻ đẹp cơ thể không hề thô kệch nhưng cực kì mạnh mẽ, nam tính, cơ bắp của Hắc Vân chủ yếu là chất lượng chứ không phải số lượng. Để tìm được một kẻ thứ hai có cơ bắp như thế này chắc còn khó hơn “mò kim đáy biển”.
Thấy “bạch tạng” cởi áo ra, người đàn ông đang ngồi gương mặt lập tức trở nên kinh hãi, đờ người ra, miệng lắp bắp mấy chữ.
-Rồng đen….đây… chẳng phải là…. Rồng đen ư…
………
Cách đây 28 năm, khi người đàn ông kia chỉ mới 26 tuổi, ông ta có làm khán giả trong một giải quyền anh hạng cân tự do quy mô toàn thế giới. Lúc đó tất cả các anh tài trong làng quyền anh đều hội tụ tại Texas –Mĩ để tham gia giải đấu này. Từ những tuyển thủ nổi tiếng thế giới, cho tới các tuyển thủ nghiệp dư chưa nổi danh đều tới đây để cùng nhau thi tài. Lúc đó, một đại diện của Nam Phi có nghệ danh Black Dragon(Rồng đen) cũng tới tham dự, con người này trước đó chẳng hề có tên tuổi. Anh ta có một tạng người cùng cơ hình giống y hệt như gã Hắc Vân, chỉ có khác biệt về màu da mà thôi. Trong giải đấu Black Dragon xuất hiện như một kì tích, toàn thắng 58 trận,trong đó có 53 trận hạ nốc ao và không một trận thua. Các đối thủ anh ta gặp phải đều là những kì tài của làng quyền anh thế giới, nhưng tất cả đều phải dừng bước khi gặp Black Dragon. Còn nhớ tại trận chung kết, cú móc trái của anh ta khiến cho tất cả khán giả phải thần người ra, không dám tin vào mắt mình. Cú móc trái của Black Dragon khiến một cơ thể cao 1 mét 9, nặng 153 cân bị văng về sau tới ba mét và nằm bất động trên sàn ngay từ phút thứ hai của hiệp một. Hiển nhiên Black Dragon chính là nhà vô địch của giải đấu. Nhưng nhân tài thường bạc mệnh, Black Dragon chỉ có thể tham gia giải đấu duy nhất một lần trong đời, bởi anh ta đã qua đời do căn bệnh ung thư tủy sống chỉ một năm sau ngày đăng quang. Từ đó về sau Black Dragon trở thành một cái tên huyền thoại trong làng quyền anh thế giới, bất kì ai tập quyền anh cũng đều biết tới con người này và cũng chưa có ai lập lại được những kì tích như anh ta đã từng làm. Từ đó tới nay, thuật ngữ Black Dragon(Rồng đen) trong quyền anh được dùng để ám chỉ những tuyển thủ có tạng người và cơ hình gần giống như chủ nhân của nó.
Người đàn ông khi đó mới 26 tuổi đã thầm coi Black Dragon làm cái đích để vươn tới. Ông ta tập luyện ròng rã 4 năm trời, cuối cùng cũng hiểu mình vốn dĩ không có tạng người như huyền thoại năm xưa, dù có cố gắng bao nhiêu cũng vô ích. Không nản chí, ông lập ra CLB Nắm Đấm Sắt để tìm kiếm những nhân tài, những con người có thể một lần nữa tạo ra kì tích mà vinh danh cho đất nước Việt Nam, giống như Black Dragon đã từng làm cho Nam Phi năm xưa. Tuy nhiên, nhân tài thì ông đã tìm được và đào tạo cũng khá nhiều, nhưng người có một cơ hình cùng sức mạnh hoàn mĩ như Black Dragon thì hoàn toàn không có. Bởi để có một cơ hình như vậy thì tập luyện chỉ là một phần, còn lại là do tố chất bẩm sinh của cơ thể. Thấm thoắt cũng đã 28 năm trôi qua, những tưởng ước mơ cũng mãi chỉ là mơ ước, cái đích đang mờ nhạt dần thì ngày hôm nay nó lại một lần nữa bừng sáng hơn bao giờ hết.
………
Người đàn ông đang mắt chữ “O”, mồm chữ “A” nhìn “bạch tạng” không ai khác chính là chủ tịch của câu lạc bộ Nắm Đấm Sắt – Trần Minh Cảnh, đồng thời chính là cục trưởng cục cảnh sát khiến vạn người nể sợ. Nhưng với cách ăn mặc hiện nay thì cùng lắm “bạch tạng” cũng chỉ có thể đoán ông ta là một người trông coi phòng tập này mà thôi.
-…cậu…cậu…. Rồng đen… truyền thuyết… - Trần cục trưởng lắp bắp thốt lên những câu từ đứt đoạn, người không ngừng run lên nhè nhẹ.
Hắc Vân thấy từ lúc mình cởi áo ra thì ông già kia sắc mặt tự nhiên biến chuyển như thể ông ta vừa gặp phải quái vật hay chuyện gì đó đại loại như thế. Cảm thấy có phần kì quái “bạch tạng” chau mày, giọng nói có phần lo lắng.
-Bác không sao chứ…?
Chẳng quan tâm tới lời hỏi han của “bạch tạng”, Trần cục trưởng lập tức đứng phắt dậy, bước tới gần rồi không ngừng dùng tay để “động chạm” vào cơ thể của chàng thanh niên trước mặt. Điều này làm cho Hắc Vân rất nhột.
-Ấy…ấy …bác ơi…cháu nhột…. há há…bác làm gì thế… há há..
Không chịu nổi sự động chạm của ông lão trước mặt, gã vội gạt hai bàn tay đang “sàm sỡ” mình qua một bên. Lúc này lão Trần thần người ra nhìn gã thanh niên đứng trước mặt, miệng cứ lẩm bẩm một mình.
-Chính là cơ thể này, không thể sai được, chính là cậu…người tôi đợi suốt bao năm chính là cậu…
-Cháu? Sao bác đi chờ cháu làm gì ? – “bạch tạng” chỉ tay vào mặt mình tỏ ra khó hiểu.
Gã thực sự bắt đầu nghi ngờ người đàn ông này có vấn đề về mặt thần kinh.