Hắc Vân tính kế cũng khá chu toàn, nếu phương án thứ nhất không thành công, tức là đám Trung Quốc nhất mực được mấy tay quan chức bao che, thì gã sẽ bảo Mai Thái lập tức lan truyền thông tin này qua mạng, đảm bảo không đến nửa ngày toàn bộ thành phố Long Thành sẽ biết chuyện. Thử hỏi khi biết chuyện thì người dân sẽ phản ứng ra sao? Tới lúc đó mấy tay quan chức dù muốn bênh vực cũng chẳng thể có cơ hội.
Rời khỏi sở công an, vừa bước ra cửa thì “bạch tạng” thấy sáu người đàn ông đang đứng cạnh một chiếc Rollroy màu xanh nước biển, một người đang không ngừng chỉ trích năm tên còn lại. Gã lại nghĩ ra chuyện để đùa, đôi chân nhanh chóng tiến về phía đám người, miệng thì nở một nụ cười nham hiểm.
-Hạ đại sứ!
Người đàn ông đang dậy dỗ đám “vô học” nghe thấy có tiếng gọi thì liền quay ra xem là ai.
-A, cậu Vân! – Hạ Vĩ Tưởng nhanh chóng nở một nụ cười xã giao.
-Hạ đại sứ à, mọi chuyện nếu đã qua rồi thì cũng nên cho qua. Tôi cũng không muốn để bụng chuyện này, cho nên ngài cũng đừng nên trách mắng họ mà làm gì. – “bạch tạng” thở dài, gương mặt tỏ ra trầm tư.
Thấy người thanh niên này tấm lòng rộng lượng, lấy đức báo oán thì họ Hạ không khỏi cảm mến.
-Việc này nếu không nói cho chúng hiểu thì sau này vẫn sẽ còn làm xằng làm bậy, rồi lại khiến cho đất nước mất mặt. – Hạ đại sứ nói rồi liếc xéo đám người đứng cạnh.
-Thôi hay vậy đi. Tôi sẽ ôm ngài Vương đây một cái coi như mọi thù oán, hiểu lầm sẽ xóa sạch, từ này tôi và ông ấy sẽ trở thành bạn bè. – Hắc Vân tươi cười nhìn gã Vương Hách.
-Giá mà đất nước chúng tôi có được những công dân tốt như cậu thì hay biết bao. – họ Hạ cảm thán đáp.
Họ Vương nghe thấy kẻ thù không đội trời chung sắp ôm mình thì không khỏi kinh hãi, phồng mang trợn mắt lên mà cự tuyệt.
-Đừng có chạm vào người tao, thằng khốn nạn, thằng quái vật…… tránh xa tao ra…
Gã Vương sư phụ sợ cũng phải thôi, giờ trong lúc ôm “giảng hòa” tên mặt trắng kia lại “vô tình” chạm phải một số điểm chết người nào đó, khiến cho họ Vương cả đời chỉ có thể ngồi trên xe lăn, sống không bằng chết thì liệu hắn có cam lòng không? Vương Hách biết rõ, tên mặt trắng này là sói đội lốt cừu, là ma quỷ trong lốt người.
-Vương Hách, ông quá đáng lắm rồi đó! – Hạ Vĩ Tưởng trợn mắt.
-Không sao, không sao, chỉ là ngài ấy nhất thời xúc động mà thôi. – “bạch tạng” xua xua tay nói.
Mặc kệ cho họ Vương đang giẫy lên đành đạch thì Hắc Vân vẫn chậm rãi tiến tới choàng tay mà ôm một cái, bốn tên đại huynh thì thấy gã tới gần vội nhảy giật về sau như gặp ma. Vương Hách mặc dù uất tới trào máu nhưng giờ cơ thể đã băng bó gần hết toàn thân, chẳng khác chi một phế nhân nên cũng đành chịu trận. Khi đã ôm họ Vương, Hắc Vân ghé sát vào tai hắn mà nói nhỏ mấy câu chỉ đủ để họ Vương nghe thấy.
-Về tới quê nhà nhớ đổi lại tên thành Vương “cúp đuôi”, tên này hợp với giống chó hơn.
Hắc Vân vui vẻ cáo từ Hạ đại sứ cùng năm “người bạn” rồi xoay người bỏ đi, mặc cho Vương Hách đang ức tới ứa nước mắt nhìn theo, nhưng gã cũng chỉ biết than thân trách phận vì đã động nhầm phải một ổ kiến lửa, chêu vào kẻ không nên chêu. Có điều họ Vương vẫn không thể hiểu được tại sao lúc trước con “quái vật” lại cam chịu quỳ gối trước mặt hắn.
Vừa cất bước rời khỏi sở công an được cơ tầm 100 mét thì từ phía sau một chiếc Mercedes C300 màu đen bóng từ từ áp sát vào lề đường, ngay gần Hắc Vân. Chiếc cửa sau nhanh chóng được mở ra.
-Chàng trai, mau lên xe đi! – Trần cục trưởng lên tiếng.
……
Chiếc xe sang trọng hòa vào dòng chảy tấp nập trên đường, phía sau xe là Hắc Vân và Trần cục trưởng.
-Chuyện vừa rồi thật là khiến cậu phải chịu oan ức rồi! – lão Trần khoanh tay, mỉm cười nhìn “bạch tạng”.
-Cũng không có gì, chỉ là chút hiểu lầm nho nhỏ mà thôi. – gã dựa đầu vào cửa kính nhìn ra ngoài.
-Nhưng ta lại thắc mắc một chuyện, có khi nào kẻ đánh trọng thương năm người kia lại không phải là đám môn đệ hay không?
Lão Trần hàm chứa trong câu nói đầy thâm ý, lão muốn xem thử khi chỉ còn hai người thì gã thanh niên kia sẽ đóng kịch thế nào. Nhưng trái với những gì lão Trần suy nghĩ, câu trả lời của “bạch tạng” khiến lão phải kinh ngạc không thôi.
-Là tôi làm đó, mấy thằng đệ tử kia dù có ăn gan hổ cũng chả dám động tới một cọng lông của tên họ Vương. – Hắc Vân thản nhiên nói cứ như thể đó là một chuyện rất chi vặt vãnh.
-Cậu thừa nhận do cậu làm?
-Ông bác không nghe rõ sao? Tôi nói rất rành mạch mà? – gã khẽ nhún vai.
-Cậu không sợ tôi lập tức ra lệnh bắt cậu?
Trong sở công an, qua những gì nghe được thì “bạch tạng” cũng biết lão Trần chính là cục trưởng cục cảnh sát, với quyền uy như vậy chuyện tống gã vào tù chỉ đơn giản như đếm ngón tay mà thôi. Vừa rồi gã cũng biết rõ lão Trần vốn đã biết mình đang diễn kịch, nhưng lại không hề vạch mặt ngay tại chỗ, giờ lại hỏi quanh co, nếu muốn bắt gã thì đâu cần phải dài dòng như vậy.
-Bắt, nếu sợ bác bắt thì tôi có dám đường đường chính chính mà nói thẳng ra không? – Hắc Vân cao ngạo trả lời.
-Cậu luôn làm tôi phải bất ngờ đấy! Càng lúc tôi càng có hứng thú với cậu. – Trần cục trưởng đan chéo hai lòng bàn tay đặt lên đùi, nheo mắt nhìn gã thanh niên ngồi cạnh.
-Được cục trưởng quan tâm, thực sự là có diễm phúc đó à ! – gã lúc lắc cái đầu rồi lại chăm chăm nhìn ra ngoài.
-Nếu bây giờ tôi dùng chuyện này uy hiếp, bắt cậu gia nhập CLB thì cậu thấy sao? – lão Trần dựa lưng vào chiếc đệm êm ái, đôi mắt hướng về phía trước, khuôn mặt tỏ ra thư thái.
-Uy hiếp?.. hắc hắc…trước nay chỉ có tôi uy hiếp kẻ khác chứ chuyện bị người khác uy hiếp thì thú thực là tôi chưa có thử qua bao giờ. Nếu bác cảm thấy chuyện đó có thể thành công thì cứ thử xem. – “bạch tạng” vừa nói vừa lấy ngón út ngoáy ngoáy lỗ mũi, phỏng chừng chẳng hề quan tâm.
-Thằng nhóc, ngươi chớ có tự mãn như vậy. Đừng nghĩ ta coi trọng thì lên mặt, nhất định sẽ có lúc ta lôi được ngươi vào đội tuyển. Còn chuyện đánh người ta nghĩ sau ………Ê này, đừng có chùi ra đệm chứ…sao cậu bẩn quá vậy, có biết chiếc xe này rất đắt tiền không hả?
………
Hắc Vân được Trần cục trưởng đưa về tận nhà, gã cũng xin phép nghỉ làm hôm nay với lí do là vào viện để chăm sóc bác Tám. Khi chiếc xe rời đi, thì Hắc Vân cũng cất bước tới một công trường xây dựng bỏ hoang, phỏng chừng gã có một cuộc hẹn ở đây.
Bước vào trong một căn nhà đang được xây dựng dang giở, phía trong có hơn 50 người đang đứng đợi gã, chính là đám đệ tử của họ Vương.
-Các ngươi tới đông đủ cả rồi hả? – Hắc Vân đảo mắt nhìn quanh.
-Dạ, chúng em đến đủ rồi ạ! – Đám người đồng thanh.
Mấy tên đệ tử này dù có ăn gan hùm cũng không dám tới trễ nửa giây, nếu chúng có liệt nửa người thì chắc cũng phải bằng mọi cách mà lết tới đây cho đúng giờ chứ chả chơi.
-Tốt, chuyện sáng nay coi như các ngươi đã hoàn thành suất sắc nhiệm vụ, tao có lời khen. Từ nay trở đi không đứa nào được hé mồm nhắc về chuyện này nữa, nếu để tao biết thì đừng có trách là không báo trước, rõ rồi chứ?
-Dạ chúng em rõ rồi! – Những tiếng đồng thanh lại vang lên.
-Các ngươi từ nay cấm không được quay trở lại con đường lưu manh, côn đồ. Tốt nhất nên kiếm lấy một công việc lương thiện mà sinh sống, đừng có tụ tập rồi thành lập bè phái mà gây khó dễ cho mọi người. Tao cũng chỉ có vài lời nhắc nhở như vậy, các ngươi nên nhớ kĩ.
-Dạ!
-Các ngươi đi được rồi.
Đám người lủi thủi rời khỏi công trường, chẳng tên nào dám ngoái lại nhìn Hắc Vân lấy một cái. Khi tất cả đã bỏ đi hết thì vẫn còn hai kẻ đứng yên tại chỗ, cúi mặt không dám nhìn thẳng.
-Sao bọn mày còn không đi? – Hắc Vân khoanh tay nhìn hai gã.
-Bọn em …bọn em muốn đại ca thu nhận. – Hùng “đầu đinh” lí nhí nói.
-Mong đại…ca xem xét mà tiếp nạp bọn em làm thuộc hạ…- Mạnh “đầu nồi” gãi đầu nhìn qua thằng bạn.
-Ôi trời…chúng mày không thấy tao nói gì à? Cấm không thành lập băng nhóm rồi gây khó dễ cho người dân nữa. Giờ lại bảo tao tiếp nhận chúng mày, khác nào tự tay vả vào mồm. – “bạch tạng” thở dài.
Hai tên Hùng, Mạnh liền quỳ xuống, dập đầu một cái rồi không tiếc lời van nài.
-Khi nhìn thấy đại ca thể hiện bản lĩnh thì bọn em đã thầm ái mộ đại ca, coi đại ca là thần tượng của bọn em. Ước mong lớn nhất của bọn em bây giờ chính là được theo đại ca tung hoành bốn biển…- “đầu đinh” cảm động cất tiếng.
-Chỉ cần đại ca cho bọn em vào hội thì dù phải làm gì bọn em cũng chấp nhận. Kể cả rửa chân, lau bồn cầu, hay ngày ngày đấm bóp cho đại ca thì bọn em cũng đồng ý… - “đầu nồi” dập đầu thêm cái nữa.
Thấy mấy thằng ất ơ kia khi không trở thành fan cuồng của mình thì Hắc Vân không khỏi ái ngại, xem ra gã đã phô trương hơi quá tài nghệ bản thân.
-Tao làm gì có hội nào mà cho chúng mày vào?
-Chẳng phải…đại ca nói đại ca là bố già gì đó ở Italia sao…? – Hùng “đầu đinh” gãi đầu hỏi.
Hắc Vân thực sự là quên béng mất hôm qua gã đã ba hoa những gì, giờ được nhắc lại mới sực nhớ, gã vội hắng giọng chống chế.
-E hèm… thực ra đó không phải là hội hay băng đảng, mà đó là một…tập đoàn xã hội đen, nó to hơn băng đảng nhiều, nên… bọn mày nói vậy thảo nào tao không hiểu. Nhưng chúng mày trình độ quá non kém, giờ gia nhập vào chỉ e làm xấu mặt tổ chức. – “bạch tạng” tỏ ra nghiêm nghị.
-Chỉ cần đại ca tận tình chỉ bảo, nhất định tụi em không làm đại ca xấu mặt đâu! – hai tên đồng thanh đáp.
-Chúng mày thật phiền phức, mau đi tìm việc mà làm đi, đừng có làm mấy chuyện vô bổ như vậy. Tao không có rỗi hơi mà nhận chúng mày.
Nói rồi Hắc Vân xoay người rời khỏi công trường, chẳng thèm bậm tâm hai tên phía sau không ngừng van nài.
-Đai ca xin hãy thu nhận bọn em…Đại ca…
-Bọn em nhất định sẽ không bỏ cuộc đâu…
Hắc Vân vừa đi vừa thở dài thườn thượt.
-Cuộc đời cũng lắm thằng điên! – gã lẩm bẩm.