Nghe vậy, Hướng Nhật liền nhìn về bên trái bãi đậu xe, thấy quả nhiên là Monica với quần áo gợi cảm đang đúng bên đó, trên tay kéo một rương hành lý, mà một bóng lưng quen thuộc thì vội vã quay lại, đi tới một chiếc Mercedes-Benz vừa ngừng lại, là thằng tây mặt trắng nhỏ Richard. Nhưng mà cũng lạ, thằng Sanchez mọi khi như hình với bóng với nó lại không thấy đâu.
“Không phải, kia là bạn anh.” - Hướng Nhật lúng túng quay đầu lại, vừa rồi đúng là hắn nổi lên tà niệm đối với vóc người gợi cảm nóng bỏng của Monia, bởi vì hắn nghĩ rằng một ngày nào đó cô nàng này cũng sẽ thuộc về hắn, cho nên liền không nhịn được ảo tưởng một chút.
“…Bạn gái?” - Nhớ tới em họ vừa nói đã có rất nhiều bạn gái, Dịch Trù Ngu không khỏi hiểu lầm, trong giọng nói mang chút ít tư vị phức tạp.
Nghe giọng điệu này, Hướng Nhật cũng hiểu, một cô gái dù cho biểu hiện có khoan dung độ lượng cỡ nào, đối mặt với chuyện này, cũng khó có thể quên được. “Em nghĩ đi đâu vậy? Bọn anh chỉ là bạn bè bình thường thôi, anh đang suy nghĩ không biết có nên lại chào hỏi không? Thấy không, thằng kia chính là chồng chưa cưới của cô ta đó.” - Hướng Nhật bỗng nhiên chỉ vào thằng mặt trắng nhỏ Richard, nói là quay lại xe lầy đồ gì đó nhưng lại chẳng thấy mang gì trở lại cả.
Dịch Trù Ngu nghe thế mới biết mình đã suy nghĩ nhiều, trong lòng có chút áy náy: “Thật xin lỗi, em không biết…”
“Trù Ngu, giữa chúng ta còn nói xin lỗi sao?” - Hướng Nhật vội cắt lời nàng, hắn cũng không đành lòng trách cứ nàng, tất nhiên, hắn cũng không có lý do mà trách, nhưng cũng có chút thương tiếc Dịch Trù Ngu cẩn thận quan tâm đến suy nghĩ của mình như vậy.
“Buổi tối, em, em sẽ…phối hợp với anh” - Tuy em họ không trách mình nhưng Trù Ngu lại sinh lòng áy náy, sau khi nói xong, khuôn mặt đã đỏ bừng.
Hướng Nhật nghe thấy thế rất mừng rỡ, rất muốn ôm nàng hôn một cái ngay lúc đấy, nhưng bây giờ ở trước mắt mọi người, Hướng Nhật đành nhịn xuống xúc động.
“Anh, nếu là bạn thì qua chào hỏi một câu đi” - Dịch Trù Ngu thấy lúc nãy Hướng Nhật nhìn chằm chằm mỹ nữ ngoại quốc kia, cho là hắn muốn tới chào mà lại cố kị mình bên cạnh, cho nên mới do dự không tiến lại.
“Thôi, chúng ta đi.” - Monica rõ ràng không thấy mình, mà Hướng Nhật cũng không muốn tự làm mất mặt, liền nắm tay Dịch Trù Ngu chuẩn bị đi.
Bên kia, Monica có vẻ cảm giác được có người đang nhắc đến nàng, hoặc đơn giản chỉ là nàng rảnh rỗi nhàm chán nhìn xung quanh, đúng lúc bắt gặp hình ảnh Hướng Nhật đang nắm tay một mỹ nữ xa lạ, đầu tiên là kinh ngạc, nhưng ngay sau đó mặt nàng liền lạnh đi. Trong lòng nàng đã hoàn toàn mất hết cảm tình với người nam nhân hoa tâm kia rồi, nhìn qua một cái, liền lạnh lùng quay đầu đi.
Dịch Trù Ngu vốn là đang nhìn Monica, thấy qua vẻ mặt của nàng nhìn tới, giác quan thứ sáu nhạy cảm của nữ giới lập tức nhận thấy được quan hệ của nàng với em họ có vẻ không đơn giản như vậy, "Anh, anh có lỗi với nàng ta à?"
"Xem như thế đi." - Hướng Nhật đương nhiên không thể nói là mình đã cưỡng hôn nàng, nên đáp lập lờ nước đôi.
Dịch Trù Ngu thần sắc nhất thời có chút cổ quái, bình thường một người đàn ông có lỗi với một nữ nhân, lý do đơn giản cũng chỉ có một vài cái. Một, do yêu sinh hận; hai, do thù mà sinh hận. Do yêu sinh hận, tên như ý nghĩa, chính là vì thích nhưng không chiếm được đối phương hoặc là đối phương lãnh đạm với mình làm sinh ra oán hận trong lòng; do thù sinh hận, đó chính là hai người vốn không vừa mắt nhau, hoặc là do cá nhân hoặc bạn bè dẫn đến oán hận.
Mặc dù Dịch Trù Ngu không có kinh nghiệm trên phương diện này, nhưng nàng cũng biết, một nữ nhân hận một người nam nhân đến một trình độ nào đó, chiếm đa phần là nguyên nhân thứ nhất. Nàng nghĩ liệu em họ có hoa tâm quá mức hay không, mà mỹ nữ ngoại quốc kia lại muốn độc chiếm em họ, kết quả tất nhiên là không được như ý, sau đó liền đối với hắn từ yêu sinh hận.
“Trù Ngu sao không nói gì?” - Thấy Trù Ngu lâu không nói gì, Hướng Nhật không khỏi có chút chột dạ, dù sao mình vừa rồi không nói thật với nàng.
“Không có gì” - Dịch Trù Ngu lắc đầu, đột nhiên có chút đồng tình với cô gái ngoại quốc đứng bên đó, thử nghĩ xem cũng đúng, nếu như có thể độc chiếm một mình, ai nguyện chia sẻ người yêu của mình cùng cô gái khác?
“Đi thôi” - Hướng Nhật không biết Dịch Trù Ngu trong lòng nghĩ gì, nhưng mơ hồ đoán được nàng sở dĩ như vậy là có liên quan đến Monica, có lẽ là nghe mình nói có lỗi với Monica lại hiểu theo ý khác, Hướng Nhật tất nhiên là không muốn dây dưa lâu ở chỗ này, đi nhanh là tốt nhất. Lúc này, lại thấy Richard vừa quay lại đột nhiên tiến đến mấy bước, một tiếng phịch vang lên, quỳ gối trước mặt đồng thời trong túi móc ra một cái hộp nhỏ đưa tới trước mặt Monica: “Lôi thiến, Monica tiểu thư, hãy lấy anh đi”.
Cái quỳ này mặc dù không kinh thiên động địa gì nhưng ở chỗ đông người, cũng nhanh chóng đưa tới nhiều người dừng lại xem.
Trong hai người nước ngoài, nam đẹp trai, nữ gợi cảm xinh đẹp, mà đồ vật trong chiếc hộp nhỏ người nam cầm trên tay càng làm cho người dân xung quanh vây xem ngắm nghía không dứt, là một chiếc nhẫn tinh xảo, trên đó còn đính một viên kim cương rất to, dưới ánh mặt trời chiếu sáng nó càng rực rỡ làm người ta khó mà nhìn gần được. Nhìn thấy cảnh tượng tràn ngập trên TV này, có không ít người trong lòng cảm thấy ghen tức khó chịu, nhưng ở trước mặt mọi người, nên cũng không có biểu hiện ra mặt, ngược lại còn cao giọng trầm trồ khen ngợi không dứt, một số người lại mở lời khuyên Monica đáp ứng lời cầu hôn của Richard.
Hướng Nhật dĩ nhiên không ở trong hàng ngũ trầm trồ khen ngợ, tuy trong lòng ức chế, nhưng cũng không có trẻ trâu đến mức chạy tới quấy phá chuyện tốt người ta, chẳng qua là trong lòng khó chịu.
Monica cảm thấy bất ngờ với hành động của Richard, trên mặt cũng không phải là vui mừng, ngược lại đầu tiên còn quay sang liếc (lườm yêu) Hướng Nhật một cái, trong mắt nàng hiện lên một tia lạnh (đắc ý ^-^), sau đó hít sâu một hơi, cố gắng nở ra một nụ cười gượng nói: "Em đồng ý, Richard!" - Nói xong, liền nhận chiếc hộp xinh đẹp tinh xảo trên tay Richard.
Richard mừng như điên (=.=), thật ra thì hắn đã sớm nhìn thấy Hướng Nhật rồi, do hắn muốn tại trước mặt nhiều người xem như vậy, nên nhằm Monica cầu hôn, rõ ràng nói cho thằng Trung Quốc kia, mày thua rồi, Monica là của tao, mày vĩnh viễn không bao giờ xơi được!
Mà Monica lại phối hợp, càng làm cho sự mừng như điên của Richard lên thêm một cấp (=.=), có nhiều người chứng kiến như vậy, hắn tin rằng Monica tuyệt đối sẽ không đem chuyện này ra đùa. Đứng lên, kích động ôm cổ Monica, định trao một nụ hôn kiểu Pháp thật sâu.
Hướng Nhật bên cạnh chứng kiến không nhịn được, cầu hôn không còn được, chứ nếu đồng ý thật, thì tuyệt đối không được (X().
“Tao đéo đồng ý!” - Hướng Nhật phản đối một câu chói tai, làm Richard đang vui mừng vì chuẩn bị được tí giật mình, mà Monica cũng không muốn ở trước mắt nhiều người tiếp tục làm ra cử chỉ thân mật này, nhẹ nhàng lui về phía sau một bước.
Hướng Nhật chạy tới trước mặt hai người, không chút khách khí một tay nắm lấy cổ áo Richard nhấc lên như bế 1 chú cún (=.=).