Sau khi há»i ý kiến độc giả, má»™t số đông đã đỠnghị chúng tôi dịch bá»™ truyện dà i Thiên Long Bát Bá»™. Bá»™ truyện nà y cùng vá»›i Lá»™c Äỉnh Ký là hai bá»™ truyện dà i nhất cá»§a Kim Dung. Bản chúng tôi dịch là bản đã được sá»a chữa, tái bản lần thứ hai do Viá»…n Ảnh công ti tại Äà i Bắc ấn hà nh tháng 8 năm 1981 bao gồm 5 quyển, 50 chương, 2124 trang.
Ngưá»i ta vẫn bảo rằng Thiên Long Bát Bá»™ là truyện dà i nhiá»u tình tiết nhất, đông nhân váºt, má»—i vai có má»™t đặc tÃnh riêng không ngưá»i nà o giống ngưá»i nà o và có đến năm sáu ngưá»i có thể coi như vai chÃnh. Tuy thế, trong khi còn đăng tải trên mặt báo, Thiên Long Bát Bá»™ cÅ©ng đã gây ra nhiá»u mâu thuẫn, đặt ra nhiá»u câu há»i cho độc giả và nhiá»u Ä‘oạn không có câu trả lá»i. Do đó, bá»™ truyện nà y đã được Kim Dung sá»a đổi nhiá»u chi tiết, mặc dầu ná»™i dung không khác nhưng đã tạo nên những nét chấm phá má»›i khiến cho nó được xếp và o má»™t trong những kỳ thư cá»§a nhà văn Hương Cảng.
Theo Trần Thế Tương, má»™t há»c gia quá cố Trung Hoa mà Kim Dung rất kÃnh trá»ng, Thiên Long Bát Bá»™ là má»™t bá»™ truyện phải Ä‘á»c Ä‘i Ä‘á»c lại từ đầu chà cuối nhiá»u lần má»›i thấy hết được cái hay cá»§a nó. Những lá»i phê bình cá»§a há»c giả nà y đã được Kim Dung coi như là nói lên được tâm sá»± cá»§a ông và chÃnh vì thế, Thiên Long Bát Bá»™ có thể nói là má»™t bá»™ truyện mà Kim Dung rất tâm đắc. Trần tiên sinh là ngưá»i duy nhất được Kim Dung đỠtặng trong bản má»›i lần in thứ hai nà y, má»™t biệt lệ cho bất cứ tiểu thuyết nà o cá»§a Trung Hoa.
CÅ©ng như Y Thiên Äồ Long Ký, Kim Dung đã dụng công để đặt đỠtá»±a cho má»—i chương thà nh má»™t câu trong má»™t bà i thÆ¡. Bá»™ Thiên Long Bát Bá»™ bao gồm năm bà i thÆ¡, má»—i bà i mưá»i câu nhưng á»¶ Thiên Äồ Long Ký theo lối ca trù (Bá Lương Äà i thể) còn Thiên Long Bát Bá»™ thì là năm bà i, má»—i quyển má»™t bà i theo lối từ. Kim Dung tiên sinh tá»± nháºn rằng mình rất kém vá» văn chương thi ca, việc là m cá»§a ông là má»™t ná»— lá»±c hết sức gắng gượng – và chúng tôi cÅ©ng váºy, rất e ngại khi phải dịch những phần thi từ đó ra tiếng Việt nên thưá»ng lần lữa không hoà n tất. Nếu có dịch thì chỉ để cho khá»i bị thiếu sót nhưng chắc chắn có rất nhiá»u lá»§ng cá»§ng, xin độc giả cÅ©ng lượng tình cho.
Rút kinh nghiệm cá»§a thá»i gian qua, chúng tôi mong độc giả góp ý để tiếp tục sá»a chữa thưá»ng xuyên và thêm bá»›t những gì cần phải bổ túc. Rất đông thân hữu đã góp ý và hiệu Ä‘Ãnh giùm má»™t số sai lầm trong bá»™ á»¶ Thiên Äồ Long Ký, nhân dịp nà y chúng tôi cÅ©ng xin cảm tạ chung các vị đó. Má»™t số bạn bè giúp dịch má»™t và i Ä‘oạn thÆ¡ văn, có ngưá»i đỠnghị sá»a lại má»™t và i chữ khó hiểu, và nhất là bạn DPLT đã chịu khó tìm tòi, tra cứu sách vở chữ Hoa để giúp ngưá»i dịch những phần thi từ còn bá» dở.
Như đã thưa từ trước – đây chỉ là má»™t việc là m cá nhân trong những thì giá» eo hẹp cá»§a Ä‘á»i sống hết sức báºn rá»™n – sau tất cả những ná»— lá»±c phải dà nh cho công việc và gia đình, việc dịch sách là má»™t cái thú tiêu khiển nên sẽ rất ... thư thả theo chương trình hai tuần má»™t chương như năm qua. Nếu đúng theo lịch trình đó, bá»™ truyện nà y sẽ có thể hoà n tất và o cuối năm 2003 hay đầu năm 2004. Má»™t số biên khảo cÅ©ng sẽ được tiến hà nh vì có thể nói, Thiên Long Bát Bá»™ là má»™t chuyến du hà nh khắp nước Trung Hoa trong thá»i Tống, má»™t giai Ä‘oạn mà nhiá»u nước sống bên cạnh nhau, vẫn bang giao nhưng cÅ©ng đầy xung đột. Cứ theo những nhà chuyên khảo vá» Kim Dung đây là bá»™ truyện mà Kim Dung dụng công hÆ¡n cả, chẳng khác gì má»™t bức tranh trải dà i hà ng dặm vá»›i tất cả những chi tiết ly kỳ khiến cho ngưá»i Ä‘á»c phải say mê không sao dứt ra được.
Thá»i Bắc Tống là má»™t giai Ä‘oạn hết sức thà nh tá»±u vá» mặt văn chương, nghệ thuáºt cá»§a Trung Hoa mặc dầu có nhiá»u suy sụp vá» chÃnh trị và quân sá»±. Nước Tà u lúc đó được chia cắt thà nh nhiá»u quốc gia luôn luôn biến động lúc thì liên kết đồng minh, lúc lại nhòm ngó, thôn tÃnh lẫn nhau. PhÃa Bắc là nước Liêu cá»§a ngưá»i Khiết Äan đóng đô ở Lâm Hoà ng (Thượng Kinh). PhÃa Tây Bắc là Tây Hạ đóng đô ở Linh Châu. Nhà Tống ở phÃa Äông Nam, kinh đô là Khai Phong. ChÃnh Tây là Thổ Phồn tức miá»n Ba Thục bây giá». Tây Nam là Äại Lý và chÃnh Nam là nước ta.
Qui mô đó khiến chúng ta được là m má»™t cuá»™c du ngoạn theo cả thá»i gian và không gian để Ä‘i ngang qua Äại Lý, Tống, Liêu, Tây Hạ, Thổ Phồn vá»›i tất cả những đặc trưng vá» văn hóa cá»§a thá»i đại và sắc thái địa phương. Nhiá»u nhân váºt chÃnh liên tiếp mà tuyệt nhiên không có má»™t nhân váºt nà o hoà n toà n nổi báºt và chi phối toà n cục khiến chúng ta có cảm
tưởng đây là nhiá»u truyện được nối lại vá»›i nhau. Cách dá»±ng truyện đó đã tạo nên má»™t nét đặc thù và đưa Kim Dung lên má»™t tầm vóc riêng mà không phải ai cÅ©ng có được.
Mặc dù trên tổng quát bá»™ truyện không khác khi còn đăng trên mặt báo bao nhiêu nhưng nếu Ä‘i và o chi tiết thì quà độc giả sẽ thấy Kim Dung đã thay đổi rất nhiá»u. Những chi tiết rưá»m rà và không liên tục Ä‘á»u bị cắt bá», trong đó có khoảng 40,000 chữ do Nghê Khuông viết thay Kim Dung khi ông Ä‘i xa cÅ©ng bị loại Ä‘i và nhiá»u Ä‘oạn má»›i được thêm và o. Những tên nhân váºt cÅ©ng nhiá»u thay đổi và chắc chắn nhiá»u ngưá»i sẽ đặt câu há»i vá» việc đó. Tuy nhiên, má»™t cách thưá»ng tình thì bản cuối cùng bao giá» cÅ©ng là bản mà tác giả vừa ý nhất.
Bá»™ nà y được viết lần đầu năm 1963, đăng liên tục trên Minh Báo ở Hongkong và Nam Dương thương báo ở Singapore, tổng cá»™ng bốn năm má»›i hoà n thà nh. Bản tu Ä‘Ãnh – tức bản đã được Kim Dung sá»a lại hoà n tất tháng 10 năm 1978 và ấn bản lần đầu và o năm 1979.
Má»—i câu chuyện xoay quanh má»™t chá»§ Ä‘á», á»¶ Thiên Äồ Long Ký là câu chuyện cá»§a kiếm á»¶ Thiên và đao Äồ Long còn Thiên Long Bát Bá»™ thì nói lên cái phức tạp và đa dạng cá»§a con ngưá»i. Trước đây khi dịch ra tiếng Việt ngưá»i ta đã chia ra thà nh nhiá»u bá»™ nhá» hÆ¡n (có lẽ vì mục tiêu thương mại) như Lục Mạch Thần Kiếm, Thiên Long Bát Bá»™, Nhất Dương Chỉ ... nhưng nguyên tác cá»§a Kim Dung chỉ có má»™t Thiên Long Bát Bá»™ mà thôi. Kim Dung đã giải thÃch cái tên nà y như sau:
Thiên Long Bát Bá»™ là chữ lấy từ kinh Pháºt. Trong kinh cá»§a Pháºt Giáo đại thừa có kể lại khi đức Pháºt thuyết pháp cho các bồ tát, tì khưu thưá»ng có tám loại động váºt đến nghe. Kinh Pháp Hoa, trong phẩm Äá» Bà Äạt Äa có chép:
Thiên long bát bá»™, nhân dữ phi nhân, giai dao kiến bỉ Long Nữ thà nh Pháºt. (Trong tám loại chúng sinh trên trá»i, ngưá»i cÅ©ng như không phải ngưá»i Ä‘á»u thấy được Long Nữ thà nh Pháºt) (Trong kinh khi đó chư đệ tá» cá»§a Pháºt cho rằng Long Nữ là đà n bà không thể nà o thà nh Pháºt được nhưng Long Nữ biến thà nh đà n ông bay qua cõi Vô Cấu thà nh Pháºt ngay láºp tức.)
Phi nhân là nói vá» những giống trông thì hình dáng như ngưá»i nhưng lại không phải ngưá»i. Tám hạng đó Ä‘á»u là “phi nhân†là những hạng thần váºt mà Thiên và Long đứng đầu nên được gá»i là Thiên Long Bát Bá»™. Tám loại đó gồm có: Thiên, Long, Dạ Xoa, Cà n Thát Bà , A Tu La, Ca Lâu La,
Khẩn Na La, Ma Hầu La Gia.
- Thiên là thiên thần, trong Pháºt giáo không phải là cao hÆ¡n hết nhưng chỉ được hưởng phúc báu lâu dà i, to lá»›n hÆ¡n ngưá»i mà thôi. Thiên thần vẫn còn trong cõi sinh tá», có sống có chết. Trước khi chết thiên thần sẽ có năm triệu chứng: quần áo má»§n nát, hoa trên đầu héo hon, thân thể ô uế, nách chảy mồ hôi, đứng ngồi không yên là thá»i kỳ Ä‘au buồn nhất cá»§a các thiên thần. Äế ThÃch là lãnh tụ cá»§a má»i thiên thần.
- Long là long thần, nhưng rồng trong kinh Pháºt không có chân, trông giống như má»™t con mãng xà lá»›n. Quan niệm vá» rồng và vá» Long Vương cá»§a Trung Hoa chÃnh là vay mượn từ trong kinh Pháºt mà ra. Ngưá»i Ấn Äá»™ ngà y xưa rất sùng bái Long Vương, cho rằng rồng là chúa tể các loà i trong nước nên ngưá»i Trung Hoa thưá»ng dùng chữ long để chỉ những gì cao quà và đức hạnh.
- Dạ Xoa là má»™t loại quỉ thần (nguyên nghÄ©a dạ xoa là thần ăn được quỉ), rất mẫn tiệp, nhẹ nhà ng, chia là m ba giống ở trên đất, trên chốn không hư và trên trá»i. Ngà y nay nói đến dạ xoa chỉ hà m má»™t nghÄ©a ác quỉ (chắc tại ảnh hưởng cá»§a truyện Tây Du Ký) nhưng trong kinh Pháºt thì có nhiá»u dạ xoa rất tốt. Dạ Xoa Bát Äại Tướng có nhiệm vụ bảo há»™ chúng sinh.
- Cà n Thát Bà là má»™t giống không ăn thịt, không uống rượu chỉ sống bằng mùi hương là má»™t trong những nhạc thần phục thị Äế ThÃch, thân thể có mùi thÆ¡m. Theo nghÄ©a Phạn văn, Cà n Thát Bà có nghÄ©a là biến ảo khôn lưá»ng vì mùi hương và âm nhạc Ä‘á»u mênh mang không sao cân Ä‘o được.
- A Tu La là má»™t loại thần đặc biệt, đà n ông thì tháºt xấu xa còn đà n bà thì tháºt xinh đẹp. A Tu La Vương thưá»ng đánh nhau vá»›i Äế ThÃch vì má»™t bên có đồ ăn, má»™t bên có mỹ nữ nên thưá»ng muốn chiếm Ä‘oạt cá»§a nhau. A Tu La tÃnh tình đố kỵ thÃch tranh già nh là má»™t trong những ẩn dụ cá»§a nhà Pháºt để nói vá» tÃnh xấu xa cá»§a con ngưá»i.
- Ca Lâu La là má»™t giống chim lá»›n, đầu có má»™t cái bướu to gá»i là Như à Châu. Loà i chim nà y tiếng kêu bi thảm, trong thần thoại Trung Hoa gá»i là Äại Bà ng Kim Sà Äiểu (chim đại bà ng cánh và ng) mà danh tướng Nhạc Phi là hóa thân đầu thai. Giống chim nà y thÃch ăn rồng, má»—i ngà y phải bắt được má»™t long vương hay 500 con rồng con để ăn thịt. Vì nó ăn thịt rồng (độc xà ) nhiá»u quá nên khi chết chất độc xông lên cháy tiêu thà nh tro, chỉ còn má»™t trái tim xanh biếc.
- Khẩn Na La giống ngưá»i mà không phải là ngưá»i, đầu có sừng, giá»i múa hát cÅ©ng là nhạc thần cá»§a Äế ThÃch.
- Ma Hầu La Gia là má»™t vị thần rắn cá»±c lá»›n, thân hình là ngưá»i nhưng đầu là đầu rắn.
Thiên Long Bát Bá»™ lấy địa bà n là nước Äại Lý Ä‘á»i Bắc Tống (và o khoảng Ä‘á»i Tiá»n Lê và đá»i Lý bên mình). Nước Äại Lý nằm ở phÃa Tây Trung Hoa, Tây Bắc nước ta địa bà n tỉnh Vân Nam bây giá», nổi tiếng vá»›i nhiá»u loại kỳ hoa dị thảo, đặc biệt là trà gồm cả trà uống (tea) và cây hoa trà (camelia). Theo sá» sách, khoảng năm 937 Äoà n Tư Bình sau khi chiếm được nước Nam Chiếu láºp nên nước Äại Lý. Äại Lý là má»™t quốc gia theo Pháºt giáo Máºt tông (Acarya), từ vua tá»›i dân Ä‘á»u sùng đạo, vua thưá»ng tại vị má»™t thá»i gian rồi xuất gia là m sư. Truyá»n thống đó ảnh hưởng đến nước ta và đá»i Lý Ä‘á»i Trần nhiá»u ngưá»i cÅ©ng nhưá»ng ngôi rồi Ä‘i tu, là m Thái Thượng Hoà ng.
Máºt tông được truyá»n và o Trung Hoa do ba nhà sư Thiên Trúc là Thiện Vô Úy (Subhnakarasimha), Kim Cương Trà (Vajrabodhi) và Bất Không Kim Cương (Amoghavajra) và o khoảng đầu thế ká»· thứ 8. Máºt tông chú trá»ng đến niệm kinh, bắt ấn, sá» dụng Mạn đà la và quán đỉnh. Giáo pháp được thầy truyá»n bằng lá»i qua trò nên không được phổ biến rá»™ng rãi.
Nước Äại Lý kéo dà i 316 năm, 22 Ä‘á»i vua trong đó có mưá»i ngưá»i bá» ngôi Ä‘i tu, hai ngưá»i được đỠcáºp trong Thiên Long Bát Bá»™ là Bảo Äịnh Äoà n ChÃnh Minh và Trung Tông Äoà n ChÃnh Thuần. Má»™t ngưá»i khác cÅ©ng được Kim Dung nói đến là Cảnh Tông Äoà n ChÃnh Hưng (Kim Dung lại viết là Äoà n Trà Hưng) hay Äoà n Hoà ng Gia Nam Äế trong Anh Hùng Xạ Äiêu. Ông nà y cÅ©ng là con cháu há» Äoà n trong Thiên Long Bát Bá»™.
Thiên Long Bát Bá»™ được đặt trong bối cảnh Bắc Tống, Ä‘á»i vua Triết Tông Nguyên Tá, niên hiệu Thiệu Thánh khoảng cuối thế ká»· thứ 11. Kim Dung dùng cái tên Thiên Long Bát Bá»™ là để chỉ những biến hóa phức tạp cá»§a câu chuyện, ly kỳ chẳng khác gì những chuyện cổ tÃch cá»§a Ấn Äá»™ mà Pháºt Giáo mượn là m ẩn dụ. Pháºt giáo cá»§a giai Ä‘oạn nà y tại miá»n nam Trung Hoa là Pháºt giáo Máºt Tông nhiá»u thần bà pha trá»™n đủ mà u sắc, nặng phần nghi thức, đôi khi mê tÃn mặc dầu những khu vá»±c chịu ảnh hưởng cá»§a văn hóa Trung Hoa chuyên chở khá nhiá»u tÃnh nghệ thuáºt, Ä‘iển hình là những Ä‘iêu tượng và tranh vẽ mà ngưá»i ta phát hiện ở Vân Nam, Tân Cương, nhất là tại Äôn Hoà ng. ChÃnh vì mà u sắc mê tÃn cá»§a thá»i sÆ¡ khai, Nho giáo, các tôn giáo bản địa và Pháºt giáo đã có những xung khắc đáng kể. Hà n DÅ© Ä‘á»i ÄÆ°á»ng (768 - 824) đã dâng sá»› xin ngăn cấm đạo Pháºt và đã dẫn tá»›i việc phá há»§y 5000 chùa lá»›n và 40,000 am nhá». Mấy trăm ngà n tăng sÄ© và nữ ni bị bắt buá»™c phải hoà n tục. Äiá»u đó cÅ©ng không phải là không hay vì chÃnh từ đó Thiá»n tông Trung Hoa có cÆ¡ há»™i nảy nở, xây dá»±ng những cÆ¡ sở triết há»c thanh thoát hÆ¡n và tạo ra hẳn má»™t trưá»ng phái má»›i, tổng hợp được nhiá»u ưu Ä‘iểm, nhấn mạnh và o việc “kiến tÃnh thà nh Pháºt†và xa rá»i việc thá» cúng thần tượng và nghi lá»….
Tuy nhiên, Kim Dung lại khai thác được những hình thái thần bà cá»§a tôn giáo là m chất liệu khiến câu chuyện trở nên hấp dẫn hÆ¡n. Quan Âm bồ tát đã được thế tục hóa qua má»™t vương phi tá»± hiến thân cho má»™t ngưá»i ăn mà y để sinh ra má»™t đứa con hoang giải quyết hầu như toà n bá»™ những khúc mắc triá»n miên từ đầu đến cuối. Lẽ dÄ© nhiên, chi tiết tưởng tượng kia khiến cho câu chuyện thêm li lỳ, tuyệt nhiên không phải là má»™t cách giải thÃch những căn bản giáo lý.
Ngoà i Pháºt giáo Máºt Tông đã đóng má»™t vai trò khá quan trá»ng là m ná»n tảng cho nhiá»u tình tiết cá»§a câu chuyện, hai đỠtà i khác chúng ta cÅ©ng cần biết thêm, má»—i đỠtà i Ä‘á»u bao quát đáng trở thà nh má»™t nghiên cứu riêng. Trong phần giá»›i thiệu nà y chúng tôi chỉ đỠcáºp đến má»™t cách khái quát.
Thứ nhất là ngoà i môn Nhất Dương Chỉ, há» Äoà n Äại Lý còn má»™t tuyệt kỹ khác là Lục Mạch Thần Kiếm, má»™t loại kiếm khà dùng sáu kinh mạch cá»§a hai bà n tay để sá» dụng:
- Thủ thái âm phế kinh bắt đầu ở trung tiêu, đi vòng xuống ruột già rồi chạy lên ngực, yết hầu đi ra cánh tay và chấm dứt ở đầu ngón tay cái.
- Thá»§ dương minh đại trưá»ng kinh bắt đầu từ đầu ngón tay Ä‘eo nhẫn chạy lên vai rồi chia thà nh hai nhánh, má»™t nhánh xuống ruá»™t già , má»™t nhánh lên đầu chấm dứt ở cạnh mÅ©i.
- Thủ thiếu âm tâm kinh bắt đầu từ tim chia ra ba nhánh, một nhánh qua hoà nh cách mạc xuống ruột non, một nhánh theo thực quản lên mắt, và một nhánh đi qua phổi, sang tay tới ngón tay út.
- Thá»§ thái dương tiểu trưá»ng kinh bắt đầu từ ngoà i ngón tay út chạy theo tay lên vai gặp đốc mạch ở huyệt đại truy chi thà nh hai nhánh, má»™t nhánh Ä‘i xuống ruá»™t non, má»™t nhánh chạy lên mặt Ä‘i và o tai.
- Thá»§ quyết âm bao tâm kinh bắt đầu từ ngá»±c nối liá»n tam tiêu rồi chạy ra cánh tay tá»›i ngón tay giữa.
- Thá»§ thiếu dương tam tiêu kinh khởi đầu từ ngón tay Ä‘eo nhẫn chạy theo tay lên vai chia thà nh hai nhánh má»™t nhánh nối liá»n tam tiêu, má»™t nhánh chạy lên cổ vòng qua tai rồi ngừng lại tại mắt.
Thá»§ thái âm PHẾ kinh, thá»§ quyết âm TÂM BAO kinh và thá»§ thiếu âm TÂM kinh là ba đưá»ng kinh ÂM nằm ở bên trong cánh tay, gá»i là THU TAM ÂM thuá»™c lý (bên trong) dẫn chân khà từ ngá»±c chạy và o tay.
Thá»§ dương minh ÄẠI TRƯỜNG kinh, thá»§ thiếu dương TAM TIÊU kinh, và thá»§ thái dương TIỂU TRƯỜNG kinh nằm ở mặt ngoà i cánh tay gá»i là THỦ TAM DÆ¯Æ NG, thuá»™c biểu (bên ngoà i) từ tay chạy lên đầu.
Thứ hai má»™t đặc sản cá»§a nước Äại Lý là hoa trà cÅ©ng được nhắc tá»›i khá nhiá»u. Khi đỠcáºp tá»›i vùng Vân Nam, ngưá»i Trung Hoa vẫn thưá»ng tá»± hà o là ở đây có tám loại danh chá»§ng nổi tiếng trên thế giá»›i gồm có sÆ¡n trà (camelia), đỗ quyên (azalea), má»™c lan (magnolia obovata), báo xuân, bách hợp, phương lan, long đảm, lục nhung hao.
SÆ¡n trà cá»§a Äại Lý đã biến câu chuyện trở nên thÆ¡ má»™ng và thú vị khi chúng ta nghe Äoà n Dư luáºn vá» hoa trà vá»›i Vương phu nhân sau đây:
Vương phu nhân vẻ mặt đắc ý, nói:
- Äoà n công tá», nước Äại Lý cá»§a cáºu hoa trà rất nhiá»u, nhưng nếu so sánh vá»›i cá»§a ta chắc không thể bì kịp.
Äoà n Dư gáºt đầu:
- Những hoa trà loại nà y dân Äại Lý chúng tôi chẳng ai trồng cả.
Vương phu nhân cưá»i khanh khách:
- Tháºt ư?
Äoà n Dá»± nói:
- Những ngưá»i dân quê mùa tầm thưá»ng ở Äại Lý cÅ©ng biết các loại hoa nà y phẩm chất kém cá»i, trồng chẳng cao sang gì.
Vương phu nhân mặt biến sắc, giáºn dữ nói:
- Ngươi nói sao? Ngươi bảo hoa trà ta trồng là loại tục phẩm ư? Nói như thế chẳng hóa, chẳng hóa .... khinh ngưá»i quá lắm.
Äoà n Dá»± nói:
- Phu nhân tin hay không tin cÅ©ng tùy ở ngưá»i.
Chà ng vừa nói vừa chỉ một cây hoa tra ngũ sắc trước lầu:
- Giá thư như cây nà y, bà tưởng nó quà lắm ư. Hứ, đẹp tháºt, cái lan can nà y tháºt là đẹp, tháºt là đẹp.
Chà ng tấm tắc khen cái lan can đẹp mà hoa thì chẳng nhắc đến má»™t câu khác nà o ngưá»i xem chữ viết, không nhắc đến chữ mà chỉ khen lấy khen để má»±c Ä‘en và giấy tốt.
Cây hoa trà đó vừa trắng vừa Ä‘á», vừa tÃa vừa và ng, sắc hoa tháºt là rá»±c rỡ, từ trước tá»›i nay Vương phu nhân vẫn coi là trân phẩm. Nay thấy Äoà n Dư có vẻ xem thưá»ng nên lông mà y bà nhướng lên, mắt lá»™ sát ý. Äoà n Dá»± nói:
- Xin há»i phu nhân, giống hoa nà y Æ¡ Giang Nam gá»i tên là gì?
Vương phu nhân háºm há»±c đáp:
- Chúng tôi chẳng gá»i tên gì đặc biệt, chỉ gá»i là hoa trà NgÅ© Sắc.
Äoà n Dá»± mỉm cưá»i:
- Äại Lý chúng tôi có đặt cho nó má»™t cái tên, gá»i là Lạc Äệ Tú Tà i (thư sinh thi há»ng).
Vương phu nhân hừ một tiếng:
- Cái tên sao khó nghe là m váºy, chắc ngươi tiện mồm đặt ra chứ gì. Cây hoa đẹp Ä‘e như thế, sao lại giống gã thư sinh thi há»ng?
- Phu nhân thỠnhìn lại xem, cây hoa nà y cả thảy tất cả mấy mà u.
Vương phu nhân nói:
- Ta đã đếm qua, cÅ©ng phải có đến 15, 16 mà u khác nhau. Äoà n Dá»± nói:
- Cả thảy đúng ra là 17 mà u. Äại Lý có má»™t loại hoa quà giá nổi tiếng tên gá»i Tháºp Bát Há»c SÄ©. Äó là thiên hạ cá»±c phẩm, trên cây có đủ 18 đóa hoa, má»—i đóa má»™t mà u khác nhau, hồng thì toà n hồng, tÃa thì toà n tÃa, không má»™t mảy lẫn lá»™n. Nhưng cả 18 đóa hoa má»—i đóa hình trạng khác nhau, má»—i đóa má»™t vẻ, nở thì cùng nở, tà n thì cùng tà n, phu nhân đã thấy bao giá» chưa?
Vương phu nhân nghe qua thẫn thá», lắc đầu:
- Trên Ä‘á»i nà y lại có loại hoa như thế sao? Äến nghe nói tá»›i ta cÅ©ng chưa nghe bao giá».
Äoà n Dá»± nói:
- So vá»›i Tháºp Bát Há»c SÄ© kém má»™t mức là Tháºp Tam Thái Bảo là 13 đóa hoa khác nhau trên cùng má»™t cây. Rồi đến Bát Tiên Quá Hải là 8 đóa khác nhau má»™t cây. Thất Tiên Nữ là 7 đóa. Phong Trần Tam Hiệp là ba đóa. Nhị Kiá»u là má»™t trắng má»™t đỠhai đóa. Nói đến hoa trà là phải thuần sắc, nếu như trong đỠcó lẫn trắng, trong trắng lẫn tÃa thì là hạ phẩm rồi.
Vương phu nhân bỗng nhiên đỠđẫn, nhìn vỠxa xăm, nói một mình:
- Sao y không nói cho ta biết nhỉ?
Äoà n Dá»± nói tiếp:
- Trong Bát Tiên Quá Hải có cả hoa mà u tÃa sáºm và mà u hồng nhạt, đó là Lý Thiết Quà i và Hà Tiên Cô, nếu thiếu hai mà u đó, dù là tám mà u khác nhau cÅ©ng không được gá»i là Bát Tiên Quá Hải mà gá»i là Bát Bảo Trang, tuy cÅ©ng là danh chá»§ng nhưng so vá»›i Bát Tiên Quá Hải còn thua má»™t báºc.
Vương phu nhân nói:
- Nguyên lai như thế.
Äoà n Dá»± lại tiếp:
- Trở lại Phong Trần Tam Hiệp cÅ©ng có chÃnh phẩm và phó phẩm. Nếu là chÃnh phẩm, trong ba đóa thì đóa mà u tÃa phải to nhất, đó là Cầu Nhiêm Khách, đóa mà u trắng nhá» hÆ¡n, đó là Lý Tịnh, đóa mà u hồng nhá» nhất nhưng cÅ©ng kiá»u diá»…m nhất đó là Hồng Phất Nữ. Nếu như hoa mà u hồng lại to hÆ¡n hoa mà u tÃa, hoa mà u trắng thì là phó phẩm, hai đằng má»™t trá»i má»™t vá»±c.
Ngưá»i ta đã bảo quen thuá»™c như đồ trong nhà mình. Trong nhà Äoà n Dá»± có tất cả những loại nà y nên chà ng nói ra vanh vách đâu ra đấy. Vương phu nhân nghe tháºt thÃch thú thở dà i:
- Äến phó phẩm ta cÅ©ng chưa được nhìn qua nói gì chÃnh phẩm!
Äoà n Dá»± chỉ và o cây hoa trà ngÅ© sắc nói:
- Còn loại hoa trà nà y, nếu luáºn vá» sắc so vá»›i Tháºp Bát Há»c SÄ© còn kém má»™t, lại không thuần, nở thì khi sá»›m khi muá»™n, hoa thì đóa nhỠđóa to. Chẳng khác gì Äông Thi giả nhăn mặt, há»c đòi là m Tháºp Bát Há»c SÄ© thì không xong. Vì thế chúng tôi đặt cho cái tên Lạc Äệ Tú Tà i.
Quả tháºt khi Ä‘á»c xong Ä‘oạn nà y, chúng tôi cÅ©ng tò mò Ä‘i tìm tà i liệu để xem những gì Kim Dung viết ra là có thá»±c hay chỉ do óc tưởng tượng phong phú cá»§a ông nhưng đến nay vẫn chưa có kết quả như ý. Theo những sách vở chúng tôi có trong tay, đặc biệt là cuốn sách viết rất công phu Vân Nam Phong Váºt Chà (Dư Gia Hoa, Vân Nam Nhân Dân xb 1984) trong đó có những chương nghiên cứu khá công phu vá» hoa trà nhưng không thấy nói đến những chá»§ng loại mà Kim Dung đã đỠcáºp.
Trên thế giá»›i hiện nay có chừng hÆ¡n tám mươi loại hoa trà (không kể những giống được lai tạo) thì Vân Nam đã có khoảng ba mươi lăm loại. Trong những loại hoa trà danh tiếng ở Vân Nam ngưá»i ta thấy có đồng tá» diện, tuyết sư, tùng tá» lân, tá» bà o, kim đái, ngân đái, mẫu đơn trà , háºn thiên cao, Ä‘iệp sÃ, liá»…u diệp ngân hồng, tảo đà o hồng, kim biên mẫu đơn, thông thảo phiến ... má»—i loại có má»™t đặc Ä‘iểm.
Hiện nay tại nhiá»u danh thắng, cổ tÃch tại hai tỉnh Vân – Quà còn nhiá»u cây trà cổ thụ, má»—i năm ra hà ng vạn đóa hoa, chẳng hạn như tại chùa Ngá»c Phong bên bá» sông Lệ chân núi Ngá»c Long còn má»™t cây trà kép dÃnh liá»n hai loại vá»›i nhau nên mà u sắc rất phong phú. Cây trà nà y trồng từ Ä‘á»i Minh Thà nh Hóa (thế ká»· thứ 15) tÃnh ra đã hÆ¡n 500 năm được mệnh danh là “đệ nhất hoà n cầuâ€. Tần Nhân Xương, má»™t thá»±c váºt gia Trung Hoa đã nói:
- Vua các loà i trà trên thế giới là ở Trung Hoa, vua các loà i trà của Trung Hoa là ở Vân Nam, vua các loà i trà của Vân Nam là hoa trà ở Lệ Giang.
Quách Mạt Nhược, một thi sĩ nổi tiếng của Trung Hoa đầu the kỷ 20 khi đến Vân Nam đã cảm tác một bà i thơ như sau:
Những tưởng trà kia ưa quà tộc,
Ai ngỠdân dã cũng đầy sân.
Mẫu đơn ai nấy Ä‘á»u ca tụng,
So với trà hoa vẫn chẳng bằng.
(Diễm thuyết trà hoa thị tỉnh hoa,
Kim lai thủy kiến mãn thà nh hà .
Nhân nhân đô đạo mẫu đơn hảo,
Nga đạo mẫu đơn bất cáºp trà )
Khi là m má»™t số nghiên cứu nho nhá» vỠđất Vân Nam – Quà Châu, ngưá»i dịch đôi khi cÅ©ng thấy bồi hồi khi Ä‘á»c tá»›i những chi tiết địa phương rất gần gÅ©i vá»›i ngưá»i Việt chúng ta, nhất là vá» má»™t số sắc tá»™c thiểu số mà nhiá»u há»c giả cho rằng cùng giống vá»›i ngưá»i mình. Chắc chắn nếu có những khảo sát qui mô, chúng ta có thể tìm được khá nhiá»u di tÃch văn hóa còn lưu lại ở miá»n nam Trung Hoa để có cái nhìn chÃnh xác hÆ¡n vá» lịch sá», truyá»n thống và nguồn gốc cá»§a dân tá»™c mình. Má»™t ngưá»i bạn tôi sau những chuyến du lịch ở Quảng Châu, Ä‘i và o những vùng xa xôi hẻo lánh để nghiên cứu vỠâm nhạc, đối chiếu vá»›i những Ä‘iệu dân ca cá»§a mình đã phải ngạc nhiên vá» sá»± tương đồng khó hiểu giữa sinh hoạt cá»§a ngưá»i Tà u ở Nam Trung Hoa và ngưá»i miá»n Bắc nước ta. Biết đâu trong khi dịch Thiên Long Bát Bá»™ chúng ta sẽ cùng nhau tìm ra được má»™t Ä‘iểm nà o má»›i mẻ chăng?
CÅ©ng như á»¶ Thiên Äồ Long Ký, chúng tôi mong má»i được sư tiếp tay cá»§a quà bằng hữu trong má»i lãnh vá»±c để cùng nhau chia xẻ niá»m vui khi Ä‘á»c Thiên Long Bát Bá»™.
Tháng 5/01
Nguyá»…n Duy ChÃnh