Cổ Thần cắn một miếng thịt, nói:
- Sư phụ huynh cũng thích ăn thịt?
Mao Vinh gật đầu, nói:
- Đương nhiên, mặc dù bản tính ta thích ăn thịt uống rượu, nhưng những ảnh hưởng này đều đến từ sư phụ, lão đệ, thịt đệ nướng quá ngon, ha ha, nếu như một ngày ta tỉnh dậy, ngẩng đầu thấy cả căn phòng treo đầy thịt đệ nướng, cúi đầu thấy một hồ đầy ngọc quỳnh tiên nhưỡng thì tốt biết mấy...
Cổ Thần kinh ngạc nhìn Mao Vinh, nghĩ: Tên này định sống cả đời trong rượu thịt sao.
Nghe Mao Vinh nhắc đến sư phụ, mặc dù biết có chút không nên, nhưng Cổ Thần vẫn tò mò hỏi:
- Sư phụ của huynh là người thế nào?
Nhắc đến sư phụ, khuôn mặt Mao Vinh thêm sáng bừng, nói:
- Sư phụ ta tên Nam Thiên đạo nhân, ông ấy lợi hại lắm, lợi hại hơn ta gấp vạn lần, đối với ta cũng rất tốt, nhưng, lúc nào cũng đá vào mông ta, hắc hắc... Đợi một ngày, ta lợi hại được như sư phụ, ta sẽ quay lại đá vào mông ông ta.
Nam Thiên đạo nhân? Cổ Thần lẩm nhẩm trong đầu, nghĩ, có lẽ là vị đạo sĩ trung niên kiếp trước đi cùng Mao Vinh, tương chiến với Tàng Thiên Cơ và Vô Chân. Lúc đó Tàng Thiên Cơ đã là đại tu sĩ Mệnh Tuyền cảnh Đoạt Xá kỳ, có thể tương chiến được với Tàng Thiên Cơ, bản lĩnh của Nam Thiên đạo nhân có lẽ không tầm thường.
- Nếu như may mắn gặp được sư phụ của huynh thì tốt biết mấy.
Cổ Thần cảm thán, đối với Nam Thiên đạo nhân, hắn vô cùng hiếu kì, tại sao ông ta lại biết pháp quyết của Hư Thiên Tông, hơn nữa, không hề tỏ ra thua kém Tàng Thiên Cơ, vậy tu vi phải hơn tông chủ Hư Thiên Tông.
Cổ Thần kiếp trước ở Hư Thiên Tông tám năm, chưa bao giờ nghe qua tin tức về Nam Thiên đạo nhân.
- Đệ muốn gặp sư phụ ta? Cứ đi cùng ta, sư phụ sẽ tìm đến ta nhanh thôi.
Mao Vinh nói, nói xong lại ngoạm một miếng thịt lớn và tán thưởng thêm một câu:
- Ngon...
Cổ Thần vui vẻ cười nói:
- Đệ phải đi Linh Hư Sơn Hư Thiên Tông, chúng ta đồng hành nhé?
- Hư Thiên Tông?
Mao Vinh ngây người, lắc đầu điên cuồng, nói:
- Không được không được, sư phụ nếu như biết ta đến Hư Thiên Tông, chắc chắn sẽ cắt ta làm tám mảnh, không đi được... không đi được...
- Tại sao?
Cổ Thần ngạc nhiên, Nam Thiên đạo nhân khẳng định có liên quan rất lớn đến Hư Thiên Tông, nhưng, tại sao lại không cho Mao Vinh đi Hư Thiên Tông?
Mao Vinh nuốt miếng thịt nướng, nói:
- Sư phụ nói, tất cả mọi nơi trong thiên hạ ta đều có thể đi, chỉ có duy nhất Hư Thiên Tông là ta không được đặt chân đến, hơn nữa, không được tiếp cận Hư Thiên Tông trong vòng phạm vi một vạn dặm.
Thấy Cổ Thần vẫn thắc mắc nhìn mình, Mao Vinh nhún vai, nói:
- Ta cũng không biết tại sao? Sư phụ nói sao thì ta làm vậy.
Cổ Thần ngẫm nghĩ, nói:
- Nơi này cách Hư Thiên Tông còn mấy vạn dặm, huynh có thể đi cùng ta một đoạn, chỉ cần không ở gần Hư Thiên Tông một vạn dặm là được chứ gì.
Mao Vinh suy nghĩ một lúc, nói:
- Vậy cũng được, nhưng trên đường đệ phải nướng thịt cho ta ăn đấy.
- Không vấn đề gì...
Cổ Thần gật đầu nói, hỏi lại:
- Nhưng, sư phụ của huynh sẽ đến tìm huynh thật chứ?
Mao Vinh nâng bình ngọc quỳnh tiên nhưỡng trong tay, nói:
- Hắc hắc, trong tay ta có thứ này, sư phụ khẳng định đến tìm ta.
Nói đoạn, lại giơ miếng thịt nướng trong tay, nói:
- Nếu đệ cứ nướng thịt thơm như thế này, sư phụ sẽ đến tìm chúng ta nhanh hơn, mũi của sư phụ ta thính với mùi rượu ngon thịt thơm lắm.
- Vậy được... Con mê hương thú đó đủ cho chúng ta ăn hai ba ngày, bên trong túi trữ vật của đệ còn hai con mê hương thú nữa, đủ cho chúng ta ăn liền tám chín ngày. Lâu như vậy, đủ để sư phụ huynh đến tìm chúng ta, đệ với huynh đi về phía Bắc, mỗi ngày đi thật chậm, nơi này cách Linh Hư Sơn khoảng năm vạn dặm nữa, một ngày đi ba bốn ngàn dặm, đủ để chúng ta đi khoảng mười ngày.
Cổ Thần nói.
Mao Vinh gật đầu cười nói:
- Cứ thế đi, ha ha... thịt đệ nướng, ngon quá, chi bằng chúng ta mỗi ngày đi hai ngàn dặm, cứ từ từ đi khoảng hai mươi ngày càng tốt, hắc hắc...
Nói đến đây, đột nhiên thấy một cái bóng trắng lóe lên từ tay áo Cổ Thần, một con tiểu bạch hồ từ đó chui ra, nhìn miếng thịt nướng trên tay Cổ Thần, hai mắt sáng rực.
Bây giờ Tiểu Bạch mới tỉnh rượu, ngửi thấy mùi thịt nướng nên lập tức nhảy ra.
Cổ Thần đưa thịt nướng cho Tiểu Bạch, Tiểu Bạch nhảy lên vai hắn, vui vẻ ăn thịt.
Mao Vinh mắt đầy vẻ kinh ngạc, nói:
- Đó... đó là gì vậy?
Cổ Thần cười nói:
- Đây là Tiểu Bạch, bạn đệ, là một con yêu thú.
- Có yêu thú xinh đẹp như vậy sao?
Mao Vinh ngạc nhiên nói:
- Đẹp quá, ta có thể sờ được không?
Nói đoạn, Mao Vinh giơ tay, định sờ vào đầu Tiểu Bạch. Nhưng bàn tay vừa mới tiếp cận Tiểu Bạch được chừng một thước, chít... một tiếng rít chói tai, là Tiểu Bạch đang hù dọa Mao Vinh.
Mao Vinh vội vàng rụt tay lại, nhíu mày nói:
- Nó dữ quá...
Cổ Thần cười cười, nói:
- Tiểu Bạch không thích người lạ, đợi một thời gian nữa, quen huynh rồi, nó sẽ không vậy nữa!
- Thật chứ?
Mao Vinh nhìn Tiểu Bạch, lộ rõ vẻ vui mừng, nói:
- Vậy chúng ta cứ chậm thêm chút nữa, một ngày đi một ngàn dặm, đi một tháng cũng không vấn đề gì...
Cổ Thần xoa xoa đầu Tiểu Bạch, Tiểu Bạch trợn mắt nhìn Mao Vinh sau đó lại cúi đầu, tiếp tục ăn thịt của mình.
Cổ Thần nói:
- Hai tháng sau đệ phải đến Hư Thiên Tông có chút chuyện, quãng đường còn lại cùng lắm chỉ có thể đi trong một tháng, đợi ăn no thịt, chúng ta tiếp tục lên đường...
Mao Vinh gật gật đầu, đột nhiên nhìn Cổ Thần nói:
- Trước khi lên đường, có một chuyện ta phải nhắc nhở đệ...
- Là chuyện gì?
Thấy thần sắc Mao Vinh có chút kì quái, Cổ Thần hỏi.
- Đệ bị truy nã...
Mao Vinh nói.
- Cái gì?
Cổ Thần lập tức nghĩ đến Tàng Truy Dương, khẳng định lúc xuất thành, hắn đã ra lệnh truy nã,
- Trên lệnh truy nã nói gì?
Mao Vinh nói:
- Đế Đình nghi ngờ đệ là Lý Nghiêm cải trang, dán hình của đệ với hình Lý Nghiêm cạnh nhau, lúc nhìn thấy đệ, ta cứ tưởng đệ đúng là Lý Nghiêm thật, nhưng thông qua cách đệ xuất thủ, biết đệ không phải, Lý Nghiêm là một tu sĩ Thần Hải cảnh, tu vi cao hơn đệ rất nhiều.
- Bây giờ cả giới tuyền này có rất nhiều tu sĩ tuần tra, Lý Nghiêm vẫn còn trong lãnh địa Thân gia sao?
Cổ Thần hỏi.
Mao Vinh gật gật đầu, nói:
- Không có tin đã rời đi, có lẽ sau khi thay đổi diện mạo, ở một nơi nào đó, đệ có ý định vào lãnh địa Thân gia bằng cách nào không? Bộ dạng này của đệ đã bị một tu sĩ nhìn thấy rồi, rất nguy hiểm.
Cổ Thần nói:
- Ba tháng trước cấm thành, đệ chỉ xông qua có một lần thôi, một lúc chủ quan, không ngờ lại bị biến thành Lý Nghiêm. Nhưng, huynh không cần lo lắng, ta có thuốc biến hình, không phải Tu sĩ Thần Hải cảnh trở lên, không thể dùng thần thức nhìn ra điểm dị thường đâu.
Nói đoạn, Cổ Thần nuốt một viên thuốc nấm rỗ, lập tức biến thành một ông già tay chân nấm ngứa còn mặt thì chi chít vết rỗ.
Mao Vinh vỗ tay tán thưởng:
- Thế này tốt quá, chúng ta không vào thành nữa, đi qua một vài thôn làng nhỏ, rất khó đụng phải Tu sĩ Thần Hải cảnh.
Dùng thuốc thay đổi dung mạo, Cổ Thần cùng Mao Vinh vào lãnh địa Thân gia, tu sĩ tuần tra biên giới cùng làm chỉ có tu vi Tiên Thiên cảnh tầng chín, không thể nhìn ra trò mèo này được.
Nghe Mao Vinh nói, lệnh cấm thành được thực hiện một tháng, sau đó bị quá nhiều tu sĩ phản đối kịch liệt, hai tháng trước, sớm đã khai cấm, chỉ có điều, bây giờ trong thành thậm chí còn có Tu sĩ Thần Hải cảnh tọa trấn. Trước thần thức của Tu sĩ Thần Hải cảnh, thuốc biến hình gần như không có hiệu quả, hai người quyết định sẽ đi vòng qua thành.