Chương 154: thần kỳ tử kiếm
"Tử sắc quang mang?" Ngô Lai cùng Trương Ngọc Oánh nhìn nhau, cơ hồ đồng thời kinh ngạc nói.
Nhìn thấy hai người kinh ngạc như vậy, Lãnh Ngưng Vũ bên cạnh không khỏi kỳ quái, nói: “Vô lại, ngươi sao lại kinh ngạc như vậy? Không phải là tử sắc quang mang sao? Nói không chừng là có bảo vật xuất thế đó”. Lãnh Ngưng Vũ nói xong, đột nhiên nhớ tới điều gì, kinh ngạc nói: “Không phải là tử kiếm xuất hiện chứ?” Dừng lại một chút lại nói: “Gần đây, tin tức tử kiếm xuất hiện tại Lâm Châu đã lan truyền trên giang hồ, mà tử kiếm đúng là có thể phát ra tử sắc quang mang, ta có thể khẳng định đúng là tử kiếm xuất thế.”
"Không thể, tuyệt đối không thể là tử kiếm được"
Sự kết luận của Lãnh Ngưng Vũ đã bị lời nói của Ngô Lai phủ quyết hoàn toàn.
Nghe vậy, Lãnh Ngưng Vũ nhất thời ngẩn ngơ, không khỏi lộ vẻ kỳ quái đưa mắt nhìn Ngô Lai, hỏi: “Vô lại, chàng vì sao lại dám khẳng định đó không phải là Tử kiếm?”
Ngô Lai nhìn Lãnh Ngưng Vũ với ánh mắt tràn đầy vẻ thâm tình, thầm nghĩ: “Nàng giờ đây đã là thê tử của ta, có lẽ cũng không nên dấu giếm nàng điều gì mới phải.” Nghĩ vậy, gã bất giác quay sang nhìn Trương Ngọc Oánh.
Lúc này, Trương Ngọc Oánh cũng nhìn sang Ngô Lai, thấy gã có ý như dò hỏi, nàng mỉm cười nhẹ nhàng gật gật đầu.
Ngô Lai cảm kích nhìn Trương Ngọc Oánh, sau đó quay về hướng Lãnh Ngưng Vũ, nhẹ giọng nói: “Đó tuyệt đối không phải là Tử kiếm, bởi vì ta biết Tử kiếm đang ở đây.”
“Đang ở đây?”
Vừa nghe xong, Lãnh Ngưng Vũ không tự chủ được, buột miệng hỏi ngay, lúc này nàng cũng không để ý tới việc Tuyết Nhi cũng đang giương mắt nhìn Ngô Lai.
Nhìn ánh mắt như dò hỏi của hai nàng, Ngô Lai nói: “Ở trên người ta.”
Ở trên người chàng? Vô Lại, chàng nói Tử kiếm ở trên người chàng ư?” Trong lòng Lãnh Ngưng Vũ kinh ngạc vạn phần, không tưởng nổi thanh kiếm truyền thuyết như thế lại có thể ở trên người Ngô Lai.
Ngô Lai nói: “Không sai!”
"Ở đâu? Cho ta xem nào?" Lãnh Ngưng Vũ kích động nói, tử kiếm dù sao cũng đứng đầu trong thập đại thần khí, bất cứ người nào trong giang hồ đều muốn nhìn thấy nó, đương nhiên Lãnh Ngưng Vũ cũng không ngoại lệ.
Ngô Lai nói: "Được!" nói xong liền vận công. Sức mạnh thần kỳ của tử kiếm trong cơ thể tự động vận khởi.
Trong khi Lãnh Ngưng Vũ, Tuyết Nhi, Nguyệt Nhi ba người đang tò mò nhìn Ngô Lai (đương nhiên, ngoại trừ Trương Ngọc Oánh đã nhìn thấy tử kiếm ra), một đạo tử sắc quang mang cường đại từ trong y phục Ngô Lai bay ra, tốc độ nhanh không thể tưởng tượng, trong nháy mắt đã ở trước mặt mấy người Ngô Lai
Lãnh Ngưng Vũ ba người còn chưa kịp nhìn rõ đạo tử hồng sắc quang mang kia là cái gì, đạo tử hồng sắc quang mang đã tới trước mặt khiến cho cả ba người đều khiếp sợ, thân thể không tự chủ được lùi về phía sau. Lúc này Lãnh Ngưng Vũ, Tuyết nhi hai người đã khoác y phục lên người nhưng vẫn không dấu được tư thế động lòng người.
Đột nhiên, tử hồng sắc quang mang dừng giữa không trung trước mặt Lãnh Ngưng Vũ, Tuyết Nhi cách hai người một thước, hai người lúc này mới nhìn rõ hình dạng của đạo tử hồng sắc quang mang kia.
Nhìn thấy đúng là tử kiếm đứng đầu thập đại thần khí trong truyền thuyết, Lãnh Ngưng Vũ kinh ngạc vạn phần, không nghĩ tới mình có thể trông thấy vật đứng đầu thập đại thần khí, trong lòng không khỏi đánh giá
Nguyệt nhi nhìn vật vừa xuất hiện, chính thanh kiêm này phát ra tử hồng sắc quang mang, càng kinh ngạc vô cùng, cũng ko có nghĩ thanh kiếm này là đối tượng tranh đoạt của bao nhiêu người. Bởi vì nàng chưa từng phát hiện tr ên ngừơi Ngô Lai có kiếm, chính nàng cũng thường xuyên thay y phục cho Ngô Lai cũng chưa từng phát hiện. Nhưng thanh kiếm này đúng là từ trong y phục Ngô Lai bay ra
Cũng ko phải là Nguyệt nhi vô tâm, nếu đổi lại là người khác cũng ko thể phát hiện sự tồn tại của tử kiếm. Bởi vì tử kiếm trên người Ngô Lai chính là tử sắc yêu đái ( dây lưng màu tím; đệ ko bít để thế nào cho hay, các huynh đệ giúp giùm) . Cũng chẳng ai nghĩ rằng tử sắc yêu đái chính la tử kiếm đứng đầu thập đại thần binh trong truyền thuyết
Tuyết nhi tò mò nhìn vật vừa xuất hiện, thanh kiếm tán phát luồng tử hồng sắc quang mang nhàn nhạt, đột nhiên Tuyết nhi đưa tay về phía tử kiếm
Ngay khi Tuyết nhi vừa muốn đưa tay nắm lấy chuôi kiếm đang ở giữa không trung, tử kiếm giống như cảm ứng được khí tức của người lạ, đột nhiên nhanh như thiểm điện tránh sang bên cạnh, đồng thời tại giữa không trung xoay tròn hướng tới tay Tuyết nhi vạch tới.
Tuyết nhi kêu lên một tiếng đau đớn, ngón tay đã bị tử kiếm cắt phải, xuất ra một tia tiên huyết, cùng lúc đó, một loại năng lượng kỳ dị cũng tiến vào thân thể Tuyết nhi.
Từ lúc Tuyết nhi hướng tới tử kiếm tới lúc ngón tay bị tử kiếm cắt phải, tất cả chỉ diễn ra trong nháy mắt. Thấy tử kiếm chém tới Tuyết nhi, mấy người Ngô Lai đại kinh, còn chưa có ai kịp phản ứng, tử kiếm đã cắt đứt ngón tay Tuyết nhi.
Tuyết nhi bị thương, quan tâm nhất đương nhiên là hai người Ngô Lai và Lãnh Ngưng Vũ, cả hai đồng thời vội vàng hỏi: “Tuyết nhi, ngươi không sao chứ?”. Đương nhiên, như vậy không phải những người khác không quan tâm tới Tuyết nhi, Trương Ngọc Oánh đã ở chung với Tuyết nhi hơn mười ngày, phát hiện Tuyết nhi là một cô gái rất đáng yêu, nay thấy Tuyết nhi bị thương cũng nhìn nàng quan tâm phi thường.
Ngón tay Tuyết nhi bị thương, một cỗ nương lượng kỳ dị từ miệng vết thương tiến nhập vào cơ thể. Nhưng chỉ trong chớp mắt, miệng vết thương đã khép lại, cơn đau cũng biến mất.
Nghe vậy Tuyết nhi nói:” Muội không có việc gì, chỉ là bị đứt tay thôi.”
Lãnh Ngưng Vũ nói:”Tuyết nhi, muội thật sự không sao chứ?”
Tuyết nhi nhẹ nhàng gật đầu.
Lúc này, Ngô Lai đột nhiên hướng về tử kiếm đang ở trên không quát to: “ Mau xin lỗi Tuyết nhi, nếu không ta cho ngươi biết tay.”
Tử kiếm giống như hiểu Ngô Lai nói gì, đột nhiên bay về hướng Tuyết nhi.
Thấy tử kiếm đột nhiên bay về phía Tuyết nhi, Lãnh Ngưng Vũ kinh hãi, vội vàng đứng chắn trước Tuyết nhi.
Lúc này, tử kiếm đang dừng trước mặt Lãnh Ngưng Vũ đột nhiên cúi xuống giống như người cúi đầu xin lỗi vậy.
Thấy vậy, Lãnh Ngưng Vũ mới thôi cảnh giác, mà Tuyết nhi càng tò mò hướng về phía trước, cẩn thận quan sát tử kiếm. Mà mọi người bên cạnh lại càng kinh ngạc vạn phần, vẫn đang há mồm trợn mắt nhìn mọi việc diễn ra. Chỉ có Trương Ngọc Oánh đã biết uy lực thần kỳ của tử kiếm nên không có quá kinh ngạc, chỉ không rõ vì sao tử kiếm lại làm bị thương Tuyết nhi.
Lát sau, Tuyết nhi rốt cục không giữ được nhẫn nại sự hiếu kỳ trong lòng, hỏi: "Đại ca, ta có thể cầm nó không?" Nói xong hết nhìn Ngô lai lại nhìn tử kiếm
Ngô Lai nhẹ gật đầu nói: "Tuyết nhi, yên tâm đi! Tử kiếm sẽ không thương hại đến ngươi đâu."
Nghe vậy, Tuyết nhi chậm rãi đưa tay về hướng tử kiếm, thật chậm, thật cẩn thận, sợ tử kiếm lại đột ngột công kích mình lần nữa. Ngay cả những người bên cạnh như Nguyệt nhi và Lãnh Ngưng Vũ cũng khẩn trương nhìn chằm chằm vào tử kiếm.
Vốn Lãnh Ngưng Vũ muốn ngăn cản Tuyết nhi chạm vào tử kiếm, nhưng thấy Ngô Lai có thể dễ dàng khống chế tử kiếm nên không tiện ngăn cản, nhưng trong lòng lại càng khẩn trương, dù sao, tử kiếm cũng là thần khí, nói không chừng có thể xảy ra chuyện ngoài ý muốn, đồng thời cảnh giác nhìn tử kiếm
Tay Tuyết Nhi chạm lấy tử kiếm, thấy tử kiếm không có động tĩnh gì, Tuyết Nhi lúc này mới yên tâm cầm lấy chuôi tử kiếm.
Tới lúc này, Lãnh Ngưng Vũ mới thật sự an tâm.
Tuyết Nhi cầm lấy tử kiếm, thấy vô cùng nặng, ráng cầm được một lúc, cuối cùng đặt tử kiếm lên giường, kinh ngạc nói: “ Thanh kiếm này sao lại nặng như vậy?”