Tiêu Thiên Tứ sau khi chia tay Hoa Vô Ảnh, một mình mò mẫm đi trong núi, cuối cùng bị lạc đường. Nếu không phải trên người mang sẵn lương khô, sợ rằng hắn đã phải chết đói trước khi chết vì vết thương rồi. Đáng thương cho hắn là trước đây chưa từng ra ngoài bao giờ, ở nơi hoang sơn heo hút này lại không gặp được ai để hỏi đường hay nhờ vả, chỉ còn biết lần mò đi theo cảm giác, phó mặc cho số mệnh thôi.
Tục ngữ nói “Trời không tuyệt đường người bao giờ”, sau một hồi lòng vòng không mục đích, cuối cùng hắn cũng nghe thấy tiếng của con người, có điều đó là lại tiếng giao chiến cật lực. Tiêu Thiên Tứ chỉ vui mừng vì cuối cùng cũng gặp người, không hề nghĩ đến người ta đang quyết đấu mình chạy lại có thể bị vạ lây. Lần theo tiếng đánh nhau hắn tìm đến một bãi đất trống, từ xa đã nhìn thấy hai bóng người một tím một trắng cuốn vào nhau như hồ điệp bay lượn. Đáng tiếc tốc độ của họ quá nhanh, hắc hoàn toàn không nhìn rõ (nhanh gì mà nhanh, chỉ tại võ công hắn thấp quá thì có)
“Rầm!” một tiếng nổ lớn vang lên, cuốn theo bụi đất mù mịt.
“Dạ Tông chủ, chúng ta đã đánh ba ngày rồi, chẳng lẽ Tông chủ còn muốn tiếp tục đấu nữa?” Một giọng nữ thanh lạnh vang lên.
“Ta tin sắp phân được thắng bại rồi, vừa nãy vết thương của Đông Phương gia chủ chắc hẳn không nhẹ?” Một giọng nữ khác vang lên, cũng lạnh lùng không kém song nghe rất thanh thoát.
“Như nhau cả thôi, vết thương của Tông chủ đâu có nhẹ hơn ta!”
“Các hạ đến đây hẳn đã lâu, sao không xuất hiện gặp mặt?” Vẫn là giọng nói thanh lạnh, nhưng lần này là hướng về bên ngoài.
Xa như vậy mà vẫn bị phát hiện? Tiêu Thiên Tứ không khỏi rùng mình, đang chuẩn bị bước ra...
“Không hổ là Đông Phương Huyền Cơ, bị nội thương mà vẫn phát hiện ra ta. Bạch Bảng đệ nhất cao thủ quả nhiên danh bất hư truyền!” Một nam tử trong bộ y phục đen xuất hiện. “Thì ra là ngươi, Tiếu Thương Thiên, ngươi đến đây chắc không phải chỉ để tán thưởng ta đấy chứ?” Cô nương áo trắng cũng chính là Đông Phương Huyền Cơ lạnh lùng trả lời.
“Đông Phương cô nương đúng là lan tâm huệ chất, tại hạ và gia sư đều hết lòng ngưỡng mộ cô nương đó!” Tiêu Thương Thiên tỏ rõ vẻ nịnh bợ.
“Dạ Tông chủ, hắn đến cùng cô?” Đông Phương Huyền Cơ quay sang phía huyền y nữ tử. “Cô nương hiểu lầm Dạ sư tỉ rồi. Là tại hạ đi theo sư tỉ, sư tỉ sao lại có thể đi cùng tại hạ chứ?” Vẫn bộ mặt xu nịnh bợ đỡ ấy.
“Tiếu Thương Thiên, đừng làm ra vẻ thằng hề như thế. Còn nữa, đừng có gọi ta là sư tỉ, ta và ngươi không có bất kì quan hệ nào cả. Rốt cuộc muốn gì ngươi cứ nói thẳng ra đi!” Giọng nói thanh thoát của cô nương họ Dạ kia lại vang lên.
“Nếu Dạ tông chủ đã nói như vậy ta cũng không khách khí nữa. Vừa nãy hai vị đều đã bị thương, không biết liệu có còn sức đấu với tại hạ nữa chăng?” Sắc mặt Tiếu Thương Thiên lập tức thay đổi, không còn chút nào vẻ nịnh bợ khi nãy nữa.
“Thì ra ngươi định thừa nước đục thả câu! Vậy thì ra tay đi, ta đã thấy ngươi chướng mắt từ lâu rồi. Nể là đồng môn nên lúc trước ta bỏ qua, còn nếu chính ngươi đã muốn chết thì cũng đừng trách ta!” Giọng của hắc y cô nương đã không còn một chút nể nang gì nữa.
“Ta đang tự hỏi tại sao sư tỉ lại không sợ chút nào như thế, hóa ra tỉ còn có trợ thủ nữa!” Tiêu Thiên Tứ chợt cảm thấy một luồng chớp lạnh phóng thẳng tới mình, biết đã bị Tiếu Thương Thiên phát hiện...
Đã thế hắn cũng đánh liều bước ra: “Ngươi đừng có đổ oan cho vị tỉ tỉ này, ta không phải là trợ thủ mà chỉ là người qua đường. Ngươi thật là đồ trơ trẽn, nhân lúc người gặp nguy khốn…”
“Ngươi là ai?” Cả ba đồng thời lên tiếng.
“Ta đúng thật là người qua đường mà! Ta lạc đường, vốn định tìm người để hỏi đường, không ngờ lại gặp các vị. Nhị vị tỉ tỉ à, ta không phải là người xấu, không liên quan gì đến gã vô liêm sỉ kia.” (Tiêu Thiên Tứ thấy nữ nhân là gọi tỉ tỉ liền!)
“Tiểu tử thúi, ngươi là người môn phái nào? Dám chửi thiếu gia, ngươi chán sống rồi hay sao?” Tiếu Thương Thiên mặt hầm hầm tức giận. Còn Tiêu Thiên Tứ quả không thể không khâm phục con người này, công phu thay đổi sắc mặt của hắn quả thật là lợi hại.
“Ta đâu có biết võ công, cũng không có môn phái. Đang bình thường thế này, tội gì phải chán sống chứ? Ngươi mới không muốn sống nữa thì có! Ta thấy ngươi chỉ biết bắt nạt người không biết võ công như ta thôi, còn dám tự xưng Tiếu Thương Thiên gì đó, ngươi nên đổi tên thành Thương Thiên Tiếu mới phải!” Tiêu Thiên Tứ không biết người này là ai nên cũng chẳng nể nang gì, cứ thế mắng oang oang cho đến khi sắc mặt Tiếu Thương Thiên xám lại, vung tay bổ xuống một đạo chưởng phong.
Mắt thấy chuẩn bị khó giữ được mạng, bỗng Tiêu Thiên Tứ cảm thấy toàn thân nhẹ tênh, thì ra đã được một người nhấc bổng kéo sang một bên.
“Đông Phương cô nương, thì ra hắn là tình nhân của cô. Cô nói một tiếng với ta là được rồi, nể mặt cô nương ta nhất định sẽ chăm sóc hắn tử tế!” Giọng đáng ghét của Tiếu Thương Thiên lại vang lên.
Đông Phương Huyền Cơ không nói gì, chỉ nhìn cô nương họ Dạ kia vẻ ngụ ý, hình như hai người đã ngầm ra một thoả thuận nào đó. Bàn tay nàng khẽ giơ lên, chân khí tụ đầy xung quanh, lắc nhẹ.
“Huyền Cơ Chưởng” đã thành danh trên giang hồ đánh thẳng về phía Tiếu Thương Thiên; cùng lúc đó, một luồng chân khí lạnh băng vây kín xung quanh hắn, chính là “Băng Tâm Quyết” của Dạ Băng Doanh. Hai đại cao thủ đồng thời tấn công Tiếu Thương Thiên khiến hắn không còn dám khinh nhờn, vận mạnh Thiên Tà Chân Khí lao đến ứng chiến.
Nhưng vừa tiếp xúc với chưởng phong hắn phát hiện ra mình đã mắc lừa. Tiếu Thương Thiên hoàn toàn không ngờ hai cô nương nọ lại chỉ muốn bỏ chạy, một chưởng vừa rồi chỉ là hư chiêu làm rối trí hắn mà thôi. Đợi Tiếu Thuơng Thiên kịp phản ứng, ba người họ đã ở xa tới mười trượng.
“Tiếu Thương Thiên, chúng ta sẽ tính sổ sau với ngươi!” Giọng nữ nhân từ phía xa vọng lại.
“Đúng là nhất thời sơ ý, cũng tại tiểu tử thúi kia làm mình tức mụ cả đầu óc...” Tiếu Thương Thiên tức tối tự nhủ: “Lần sau gặp lại tiểu tử, ta sẽ phải cho hắn biết tay!”
**********
Tiêu Thiên Tứ chỉ nghe thấy tiếng gió vun vút bên tai, hắn đang bị Đông Phương Huyền Cơ cắp trong tay, nhất thời sợ rơi ngã bèn vòng tay ôm chặt lấy đối phương, bất chấp chỗ tay mình chạm phải là chỗ nào.
Từ người Đông Phương Huyền Cơ thoảng ra mùi hương thơm nức khiến hắn lơ mơ rồi thiếp đi. (Ây! Mọi nguời xem hắn lại là người thế nào đây chứ?)
Không biết qua bao nhiêu lâu, Tiêu Thiên Tứ cuối cùng rồi cũng tỉnh, đúng hơn là bị đau điếng mà thức dậy. Mở mắt ra, hắn phát hiện mình đang ở trong một sơn động tối đen, Đông Phương Huyền Cơ và cô nương áo đen kia cũng có mặt.
“Hai vị tỉ tỉ, chúng ta ở đây làm gì?” (Không biết thì hỏi, quả là đứa bé ngoan vậy!)
“Chúng ta vất vả đưa ngươi chạy, ngươi thì tốt thật, cứ thế ngủ ngon lành!.” Đông Phương Huyền Cơ nhìn Tiêu Thiên Tứ vẻ tức giận. Nàng cùng Dạ Băng Doanh phải khó khăn lắm mới tìm được mọt chỗ ẩn thân tương đối này, đang định gọi Tiêu Thiên Tứ thì lại phát hiện hắn đang ôm chặt lấy mình ngủ, thế là tức tối quẳng luôn hắn xuống đất. Lý do làm Thiên Tứ tỉnh ngủ là như vậy.
“Xin lỗi tỉ tỉ! Đệ lạc trong rừng, tìm đường mấy ngày trời không dám ngủ. Quả thực đệ mệt lắm.” (Biết sai nhận lỗi, càng là đứa trẻ ngoan!)
“Được rồi, Đông Phương tỉ cũng không nên trách hắn nữa. Việc quan trọng lúc này là chúng ta nhanh chóng liệu thương, nhỡ Tiếu Thương Thiên tìm đến thì không dễ đối phó đâu. Phải rồi, ngươi tên gì? Ta là Dạ Băng Doanh, còn đây là Đông Phương Huyền Cơ.” Dạ Băng Doanh lên tiếng, không ngờ vẻ ngoài lạnh lùng như thế, song khi không đánh nhau thì lại tỏ ra khá dịu dàng.
Lúc này Tiêu Thiên Tứ mới có thời gian nhìn gần cả hai người. Tiếc là ánh sáng không đủ, vả lại họ đều đeo mạng che mặt khiến hắn không rõ khuôn mặt của cả hai, song chỉ qua dáng người cũng biết đều là những tuyệt thế giai nhân.
“Đệ là Tiêu Thiên Tứ, nhị vị tỉ tỉ này, cái tên Tiếu Thương Thiên kia rất lợi hại phải không?”
“Có gì mà lợi hại chứ? Nếu không phải cô ta rỗi việc thách ta đấu võ làm cho cả hai đều bị thương, có hai Tiếu Thương Thiên cũng là gì với ta!” Đông Phương Huyền Cơ nói rồi đưa mắt lườm Dạ Băng Doanh một cái.
“Ta nói rồi Đông Phương muội muội à, ta muốn tỉ thí võ công chính muội cũng đâu có phản đối? Nếu muội không đồng ý thì ta cũng đâu ép muội được? Bây giờ tốt nhất nên mau chóng liệu thương đi, nếu để người ta biết hai chúng ta bị một tên Tiếu Thương Thiên nhãi nhép đánh cho bỏ chạy thì mất mặt lắm đó!” (Hình như quan hệ giữa hai người này cũng không tốt mấy thì phải.)
“Ngươi đi ra cửa động canh chừng, chúng ta phải liệu thương!” Thế là Tiêu Thiên Tứ bắt đầu ngồi ở cửa động ngắm phong cảnh, có điều trong lòng hắn vẫn chưa thông: Ta đâu có biết võ công, canh ở đây thì tác dụng gì chứ? Tuy vậy hắn cũng không dám phản đối, bởi hình như Đông Phương Huyền Cơ đang có biểu hiện muốn trút giận!
Tiêu Thiên Tứ không biết đã đếm được bao nhiêu ngôi sao, cuối cùng cũng được ngọc chỉ truyền lệnh. Từ trong động truyền tới giọng nói vui tai của Đông Phương Huyền Cơ: “Ngươi vào đi!”
“Nhị vị tỉ tỉ, vết thương của hai người đã khỏi rồi sao?”
“Đâu có nhanh như vậy! Còn nữa, ta không phải tỉ tỉ của ngươi, đừng có lúc nào cũng gọi nhắng lên!” Đông Phương Huyền Cơ hẳn là một lãnh mỹ nhân rồi!
“Ấy, nhưng nên xưng hô với tỉ như thế nào đây?” Thiên Tứ vẫn chứng nào tật ấy.
“Ta nói tiểu đệ à, cô ta không cho đệ gọi tỉ tỉ, ta cho! Đệ đệ ngoan, lại chỗ tỉ tỉ nào!” (Vẫn là Dạ Băng Doanh thương người.)
“Dạ Băng Doanh, bây giờ ta về Đông Phương thế gia. Nếu ngươi thích hắn như vậy, ta giao hắn cho ngươi đấy!”
“Ta nói muội sao có thể vô tình như vậy chứ? Dù sao đệ đệ cũng là tiểu tình nhân của muội… Đừng có nhìn ta như vậy, Tiếu Thương Thiên cũng nói như vậy, muội cũng đâu phản đối gì! Dù là không phải, tốt xấu gì đệ đệ cũng đã giúp chúng ta, Tiếu Thương Thiên chính là đã bị đệ đệ làm cho tức chết mới trúng kế của chúng ta đấy thôi! Hì hì, đệ đệ còn dám nói hắn mặt dày, chỉ biết bắt nạt người không biết võ công. Người ta đường đường đại danh thứ ba trong Hắc bảng đó...”
Dạ Băng Doanh vừa nói vừa cười khanh khách, Tiêu Thiên Tứ nhìn mà cứ ngây người ra.
“Vậy được, ta đưa hắn đi!” Đông Phương Huyền Cơ đúng là con người dứt khoát. “Là do muội tự nguyện đấy nhé! Muội phải chăm sóc đệ đệ tử tế đấy. Ta đi trước đây, tạm biệt đệ đệ!” Vừa dứt lời, Dạ Băng Doanh lạng người ra ngoài động, biến mất trong đêm không.
“Lại bị ả lừa rồi!” Đông Phương Huyền Cơ nghĩ thầm trong bụng, đoạn quay về phía Tiêu Thiên Tứ: “Đi thôi, ta đưa ngươi về Đông Phương thế gia!” nàng lạnh lùng nói với Tiêu Thiên Tứ đang ngây người nhìn về phía Dạ Băng Doanh vừa đi.
**************
Đông Phương thế gia tọa lạc ở chính giữa thành Hàng Châu, là thế gia đứng đầu trong Võ lâm Tứ đại thế gia. Gia chủ Đông Phương Huyền Cơ, năm nay hai mươi lăm tuôi, mười sáu tuổi xuất đạo, mưới tám đã đánh bại đệ nhất cao thủ Bạch đạo khi đó là Xung Hư đạo trưởng của Võ Đang, từ đó chiếm luôn ngôi vị đệ nhất cao thủ Bạch đạo. Năm hai mươi tuổi chính thức tiếp nhận ngôi vị gia chủ Đông Phương thế gia.
Đông Phương Huyền Cơ là thiên tài trăm năm khó thấy của võ lâm, tự sáng tạo ra “Huyền Cơ Tâm Kinh” danh tiếng không mảy may thua kém mấy bộ võ học kinh điển nhất võ lâm. Nàng có một đệ đệ tên gọi Đông Phương Ưng, năm nay hai mươi tuổi, đứng thứ tám trong Thanh Bảng, võ công tất nhiên cũng không tệ.
Tiêu Thiên Tứ theo Đông Phương Huyền cơ đến Đông Phương thế gia, không biết những gì đang chờ đợi hắn ở đó?
(Hết c3)