Đông Phương Huyền Cơ đưa Tiêu Thiên Tứ đến một gian phòng, “Ngươi tạm thời hãy ở đây, ta phải bế quan bảy ngày. Khi ta chưa xuất quan thì không được đi đâu, những việc khác ta sẽ phái người sắp xếp cho ngươi!” Vừa dứt lời đã đi ngay, không để cho Tiêu Thiên Tứ cả cơ hội cám ơn.
“Rét căm căm mà một chút nước ấm cũng không có, Vô Ảnh tỉ tỉ vẫn tốt hơn, cả Ngọc Nhã tỉ tỉ nữa…” Tiêu Thiên Tứ ai oán nghĩ đến thảm cảnh hôm trước khi phải xa Ngọc Nhã: “Ngọc Nhã tỷ, tỷ hiện giờ thế nào rồi?”.
Tiếng bước chân nhè nhẹ truyền tới, một tiểu cô nương trong y phục a hoàn bước vào, đầu tết hai bím tóc, không thật xinh đẹp nhưng rất đáng yêu. Tiểu a hoàn vừa vào đã nhìn Thiên Tứ chằm chằm đến cả một tuần trà, không chỉ ngó sát vào mặt mà còn đi quanh mấy vòng, nhìn kỹ cả đằng trước lẫn đằng sau.
“Ngươi nhìn ta như vậy là có ý gì?” Tiêu Thiên Tứ cuối cùng cũng hết kiên nhẫn.
“À, hóa ra ngươi cũng biết nói cơ đấy, lâu không lên tiếng ta còn tưởng là ngươi câm!” khẩu khí của tiểu cô nương quả thật không nhỏ: “Bổn cô nương nhìn là vinh dự cho ngươi lắm, ngươi có biết bao nhiêu người đang muốn được ta nhìn như vậy không? Đúng là đồ không biết tốt xấu, ngươi nhìn lại mình xem, trông chả đâu vào với đâu, lại còn dơ dáy luộm thuộm nữa chứ!” vừa dứt lời, không biết lôi từ đâu ra một chiếc gương, đưa cho Tiêu Thiên Tứ.
“Hóa ra ta xấu đến thế sao?” Thiên Tứ cười gượng, từ bé đến lớn mới gặp phải một a hoàn ăn nói lợi hại như vậy. “Tiểu muội , tên muội là gì? Tiểu thư nhà muội có phải là Huyền Cơ tỉ tỉ không?” Thiên Tứ biết tiểu cô nương không dễ đối phó, bèn hạ giọng lấy lòng.
“Thứ nhất, không được gọi ta là tiểu muội, ta không phải là trẻ con! Thứ hai, ta không phải là muội muội của ngươi! Tự dưng lại hiến ân tình, không gian thì là đạo. Xí, ngươi hãy khai thật, ngươi đang có âm mưu gì? ”
“Tỉ tỉ à, ta thật sự là không có chủ đích gì” Thiên Tứ cảm giác oán hờn cả nàng Đậu Nga, vẫn không quên phong ngay cho “muội muội” thành “tỉ tỉ”.
“Ừm, xem ra ngươi cũng ngoan ngoãn biết điều đó” - có vẻ người càng ít tuổi lại càng muốn làm chị người khác - “Thấy nhà ngươi cũng ngoan ngoãn, ta sẽ nói cho ngươi biết tỉ tỉ ta đây tên gì” (tự xưng mình là tỉ tỉ, một chút khiêm tốn cũng không có) “trong võ lâm ta là thị nữ dịu dàng nhất, xinh đẹp nhất, lương thiện rộng lượng nhất, Đông Phương Phán Phán, ngươi cứ gọi ta là Phán Phán là được!”
Lương thiện? Ái chà! Dịu dàng? Hổ cái thì có! Xinh đẹp thì có hơn ai? Còn rộng lượng? Cô mà rộng lượng thì thiên hạ thành Phật hết cả! Tiêu Thiên Tứ nghĩ trong bụng nhưng ngoài miệng không dám nói.
“Phán Phán tỉ, tỉ đến đây có việc gì vậy?” Câu hỏi này thì đúng chân thành.
“Ồ, ta quên mất! Là tiểu thư bảo ta đến chăm sóc ngươi. Tiểu thư bảo ta phải coi chừng ngươi, không để ngươi chạy lung tung!”
“Ta không phải là phạm nhân!” Thiên Tứ lí nhí.
“Nhà ngươi nói gì?” (Phán Phán có đôi tai thật thính) “Không, không có gì cả! Ta chỉ nói là đa tạ sự chăm sóc của Phán tỉ”
“Ưm, thế mới ngoan chứ, tỉ tỉ sẽ nhất định chăm sóc ngươi...” Phán Phán vui ra mặt. Nếu Tiêu Thiên Tứ biết mình vừa nhận một cô bé mới vừa tròn mười bốn làm chị, không biết sẽ cảm thấy thế nào.
Thiên Tứ ở lại Đông Phương thế gia, kỳ lạ là ngoài Phán Phán thì không thấy một ai khác. Từ Phán Phán hắn biết căn phòng này là nơi Đông Phương Huyền Cơ thường lui tới, ngoài nàng ta thì người thứ hai được đến là Phán Phán, bởi vậy khi Phán Phán thấy Đông Phương Huyền Cơ đột nhiên đưa Thiên Tứ đến đây thì thấy rất kỳ lạ.
Phán Phán rôt cuộc cũng chỉ là một đứa trẻ, bình thường chẳng ai chơi cùng, nay tự nhiên có một đệ đệ biết nghe lời nên vô cùng vui thích, nhất thời tiết lộ cho Thiên Tứ biết nó mới mười bốn tuổi làm Thiên Tứ xém té xỉu, kết quả là từ đó nhất định không gọi Phán Phán là tỉ nữa. Lần này hắn lì lợm hẳn, Phán Phán dọa nạt thế nào cũng vô ích.
Thời gian hai người vui đùa trôi thật nhanh, đã sắp đến ngày Đông Phương Huyền Cơ xuất quan. Hôm đó Phán Phán đưa Tiêu Thiên Tứ đến một gian phòng: “Tiểu thư, hắn đến rồi!”
Đông Phương Huyền Cơ quay người lại làm Thiên Tứ giật mình, toàn thân nàng vẫn mang y phục trắng nhưng mạng che mặt đã cởi ra, mắt phượng mày ngài xinh đẹp không kém gì Hoa Vô Ảnh, chỉ thêm một phần kiên nghị và kém một phần dịu dàng.
“Phán Phán, muội lui ra trước đi!” lần đầu tiên Thiên Tứ nghe được giọng dịu dàng của Huyền Cơ: “Còn ngươi ngồi xuống, ta có chuyện muốn nói.” Đông Phương Huyền Cơ nói với Thiên Tứ, dáng bộ có vẻ lo lắng.
“Dạ, tiểu thư!” Phán Phán trước khi ra ngoài còn nháy mắt ra hiệu với Thiên Tứ, như muốn nói: “Bây giờ ngươi mới chết!”
“Mấy ngày vừa rồi ngươi ở đây có quen không?” giọng Đông Phương Huyền Cơ tuy không dịu dàng như vừa nói với Phán Phán, nhưng so với ngày trước đã nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
“Tốt lắm, đa tạ tiểu thư quan tâm!” - “Vốn dĩ ta không muốn quản ngươi, nhưng xem ra ngươi nhân cách cũng không đến nỗi tồi, hơn nữa chúng ta cũng coi như đã cùng nhau vượt qua hoạn nạn. Có việc gì ngươi cần ta giúp đỡ thì cứ nói, ta nhất định sẽ cố gắng hết sức.” Với tài năng của Đông Phương Huyền Cơ, giúp một kẻ vô danh tiểu tốt như Thiên Tứ rõ ràng chỉ là chuyện nhỏ.
“Đa tạ tiểu thư, tại hạ không có yêu cầu gì.” Thực ra Tiêu Thiên Tứ không phải không cần sự giúp đỡ, có điều hắn không thích cách hỏi của Đông Phương Huyền Cơ.
“Trước tiên ngươi nói rõ lai lịch cho ta nghe, ta vẫn chưa biết những chuyện trước kia của ngươi!” Tiêu Thiên Tứ đáng thương, vẫn không thể nào kháng được sức hút của mỹ nhân, thật thà kể với Huyền Cơ tất cả sự tình, chỉ bỏ qua chuyện tình cờ gặp Hoa Vô Ảnh.
(Hì, ai mà lại khai ra được chứ!)
“Nhà ngươi còn muốn học võ công nữa không?” Đông Phương Huyền Cơ sau khi nhìn Thiên Tứ một hồi lâu, đột nhiên lên tiếng hỏi.
Như theo bản năng, Thiên Tứ gật đầu, rồi lại lắc đầu. “Ngươi vừa gật đầu lại vừa lắc đầu, rốt cuộc thì nhà ngươi có muốn học không?” Đông Phương Huyền Cơ xem ra trời sinh không cho dịu dàng, lại bắt đầu tức giận.
“Tại hạ nửa muốn học, nửa không. Vốn dĩ tại hạ không thích học võ, nhưng mấy hôm vừa qua tại hạ thấy, nếu biết một chút võ công thì cũng tốt. Nhưng hiện nay tại hạ đang bị thương, nếu không chữa khỏi thì không thể nào luyện võ được.” Thiên Tứ thật thà trả lời.
“Chỉ cần nhà ngươi muốn học, những chuyện khác không thành vấn đề. Ta chỉ hỏi ngươi là có muốn học hay không?” ngừng một chút nàng tiếp: “Có thể nhà ngươi không thích cuộc sống trên giang hồ, nhưng thực tế ngươi đã là người giang hồ rồi. Có câu nói nhân tại giang hồ, thân bất do kỷ. Võ lâm là nơi kẻ mạnh nắm quyền, nếu không có võ công cao cường, tất ngươi sẽ bị người khác lăng nhục. Ta cho nhà ngươi một tối để suy nghĩ, mai đến đây cho ta câu trả lời. Bây giờ thì về đi!”
Không biết tại sao Đông Phương Huyền Cơ nhìn bộ dạng nhăn nhó của Thiên Tứ thì lại chỉ muốn mắng hắn một trận, cuối cùng phải bảo Thiên Tứ ra về trước khi nàng nổi giận.
Tiêu Thiên Tứ về phòng thì Phán Phán cũng vừa đến: “Tiểu thư nhà ta đã nói gì với ngươi? Nhanh nói cho ta biết!” trên mặt nó đầy vẻ tò mò.
“Không có gì, chỉ là hỏi ta có muốn học võ công không.” Thiên Tứ buồn rầu. “Thế nhà ngươi trả lời thế nào? Có muốn học không? Có phải nhà ngươi không muốn học? Ngươi thật là đồ ngốc!” Phán Phán nói như bắn súng liên thanh. (Ấy, thời nào mà đã có liên thanh rồi nhỉ?)
“Phán Phán, nói cho ta biết, bây giờ mới bắt đầu thì ta còn có thể học giỏi võ công được không?” Thiên Tứ thực ra không phải không muốn học võ, mà chỉ sợ học không tốt. “Ừm, ngươi ngốc nghếch như vậy thì khó đấy, nhưng tiểu thư nhà ta muốn là sẽ làm được. Nếu tiểu thư chịu dậy, không có gì là không thể học tốt.” Phán Phán nghiêng đầu nghĩ một lúc mới trả lời.
“Tiểu thư nhà ta là thiên tài! Nghe lời tỉ tỉ ta đi, đệ hãy đồng ý học võ công, Tiểu thư nhất định sẽ làm đệ trở thành cao thủ tuyệt thế, đến khi đó đệ sẽ có chỗ đứng trên giang hồ...”
“Tiểu thư hạn cho ta ngày mai phải trả lời, hãy để ta suy nghĩ!”
“Giang hồ... võ công... lẽ nào ta thật sự phải phiêu bạt giang hồ?” Tiêu Thiên Tứ suy nghĩ hết một đêm. “Nếu ta có võ công, sẽ thành danh trên giang hồ, rất có thể sư phụ sẽ đồng ý tác thành cho ta với Ngọc Nhã tỉ? Cũng có thể thay Vô Ảnh tỉ xuất khẩu khí...” Thiên Tứ cuối cùng cũng quyết định, vì mấy ý trung nhân mà quyết tâm một lần(!)
Sớm hôm đó hắn đã đến trước cửa phòng Đông Phương Huyền Cơ, hai mắt thâm quầng vì thiếu ngủ. Vừa mới đến cửa đã mở: “Ngươi quyết định chưa?” Đông Phương Huyền Cơ như biết trước.
“Huyền Cơ tỉ, ta quyết định rồi. Ta sẽ học võ công!” nói đoạn quỳ gối toan bái lạy.
Đông Phương Huyền Cơ ngăn lại: “Nhà ngươi chớ... thực ra võ công của ta là do ta tự sáng lập, về cơ bản ngươi khó thể luyện được. Nhưng…” nhìn vẻ mặt đầy thất vọng của Thiên Tứ, nàng nói tiếp: “Ta không thể dạy ngươi, nhưng ta có một bằng hữu rất thích hợp để dạy ngươi, hơn nữa còn có thể trị thương cho ngươi”
“Lẽ nào vị bằng hữu đó võ công lại cao hơn tỉ?” Thiên Tứ có vẻ không tin.
“Võ công người đó có thể không bằng ta, nhưng người đó có khả năng nhanh chóng giúp ngươi trở thành cao thủ lợi hại nhất. Ngươi đã mười bảy, đã qua cái tuổi thích hợp nhất để luyện võ nên nhất thiết phải áp dụng phương pháp đặc biệt. Ta tin người đó sẽ giúp được ngươi.”
“Người đó là ai?” thấy Đông Phương Huyền Cơ coi trọng vị bằng hữu nào đó như vậy, Tiêu Thiên Tứ không ngăn nổi tò mò.
“Vài ngày nữa ta sẽ đích thân đưa ngươi đi. Ngươi hiện tại không biết võ công, đi lại trên giang hồ rất nguy hiểm. Trước hết ta dạy ngươi một bộ pháp để có thể tự thoát thân khi lâm nguy, đây cũng là võ công duy nhất ta có thể dạy ngươi. Bộ pháp này không đòi hỏi nội lực cao, tùy vào trình độ mà tăng hiệu quả nên nhà ngươi vẫn có thể học.” Đông Phương Huyền Cơ giải thích cặn kẽ.
Bảy ngày sau...
“Không ngờ nhà ngươi cũng sáng dạ, mới có bảy ngày mà có thể học được Huyền Cơ Bộ của ta!” Đông Phương Huyền Cơ đã không còn lạnh lùng như trước: “Hiện tại ngươi không có chút công lực nào, nhưng sau khi ta giao ngươi cho người đó, người đó nhất định sẽ có cách làm tăng công lực cho ngươi.”
Thiên Tứ rốt cuộc cũng biết mình không phải là đồ bỏ đi, tuy không thể nào bì với thiên tài võ học Đông Phương Huyền Cơ. Trong bảy ngày hắn đã thành thạo Huyền Cơ Bộ do nàng phát minh ra, tuy hiện tại không biết tác dụng gì nhưng võ công của cao thủ hàng đầu võ lâm, chắc hẳn phải rất lợi hại...