Chương 1.1
Triều Thương nhận lấy bội kiếm từ tay nương tử, mỉm cười ấm áp, trong đáy mắt lại vương chút bồn chồn và lo âu. Chàng ngập ngừng một lát rồi nói:
- Hôm nay ta có một linh cảm rất kỳ lạ, dường như tồn tại một sức mạnh vô hình nào đó thúc giục ta tới chợ bán nô lệ ở Đông thành…
Thiếu phu nhân ngẩn người, suy tư một chút rồi bất an đáp:
- Thiếp nghe nói sáng nay người ta sẽ đưa tới một nhóm hàng hảo hạng, đều là mỹ nữ sắc nước hương trời. Có phải, chàng…
Lời đến đây thì nghẹn lại, mơ hồ vương chút đau thương và trách móc. Triều thiếu phu nhân cúi đầu, cố che giấu sự thất thố của mình. Thương lại chẳng phải dạng người quá sâu sắc, chàng ngơ ngác nhìn biểu hiện kỳ lạ của nương tử, vừa mới đây còn vui cười nay đã ưu sầu ngay được rồi.Tố Lan phu nhân thấy thế lại tưởng phu quân không hài lòng, cắn nhẹ môi dưới vội vàng nói:
- Không phải thiếp là dạng người hẹp hòi, vẫn biết đàn ông năm thê bảy thiếp là chuyện đương nhiên. Chỉ e những cô nương kia không được trong sạch… Nhà mẹ thiếp hẵng còn hai cô em họ đang tuổi cập kê, chàng…
Triều Thương khoát tay ngăn lại, bật cười như chợt ngộ ra điều gì đó:
- Nàng nói cái gì thế, sao lại lôi chuyện nạp thiếp vào đây – Chàng nghiêng đầu trìu mến nhìn nương tử - Linh cảm lần này của ta không phải là theo hướng ấy.
- Ơ – Tố Lan ngẩn người, sau đó ngượng ngùng cúi đầu. Nàng đương nhiên biết hướng ấy là hướng nào, mối duyên cầm sắt của họ chính là bắt nguồn từ một linh cảm kỳ lạ của tướng công.
Triều công tử xoa cằm, ngao ngán lẩm bẩm:
- Đôi khi ta cũng không hiểu nổi thứ cảm giác kỳ quặc ấy nữa, nhưng nó luôn đúng. À, cũng không hẳn là đúng như theo cách hiểu của nàng. Ý ta là nó trùng khớp, chính xác với thứ gọi là số phận. Định mệnh, đúng vậy, hẳn là định mệnh…
Tố Lan nửa hiểu nửa không, cũng lười hỏi lại, nàng vươn tay dịu dàng chỉnh trang y phục cho tướng công, nụ cười dịu hiền lại nở trên môi. Triều Thương được nương tử tỉ mẩn săn sóc thì luôn miệng than phiền nhưng rốt cục vẫn đứng im. Mọi thứ xong xuôi, chàng đẩy cửa bước ra ngoài.
Đêm qua gió lạnh đã tràn về, mặt thềm phủ một lớp tuyết mỏng, cảnh vật có phần ảm đạm và u ám hơn. Một tên gia nhân đang quét sân, thấy Triều Thương đi ra vội cúi mình hành lễ. Chàng phất tay tỏ ý miễn, mắt mơ màng ngắm nhìn những bông tuyết lơ lửng trong không trung. Chàng chợt nhớ tới nét ưu thương của cha già mỗi độ đông về, Thương tới giờ vẫn không sao hiểu rõ được sự cô độc của phụ thân khi ấy, chàng còn trẻ quá, những nhiệt tình của tuổi thanh niên có một thứ sức mạnh lạ kì làm tan chảy giá băng. Tâm hồn chàng cũng chưa đến độ chín muồi đủ để cảm nhận nhân sinh được mất. Triều công tử chỉ nghĩ thoáng qua thế thôi, linh cảm kia giờ đang mạnh mẽ thúc giục chàng cất bước, và chàng không muốn chịu cảm giác bồn chồn này lâu hơn nữa. Kéo vạt áo choàng lông ấm áp, Thương thở ra một làn khói mỏng, chàng bước nhanh khỏi Lạc Phong cư.
Đứng trước cửa phủ,Triều Thương tùy tiện gọi một tên gia nhân đang đứng gác, bảo:
- Đến chuồng ngựa mang con tuyết phong của ta đến đây, nhớ thắng cương cẩn thận.
Gã nọ vâng dạ, dợm bước đi ngay.
Trong lúc chờ đợi người hầu đưa ngựa tới, Triều Thương tranh thủ ngắm nghía thanh bội kiếm trong tay. Kiếm này do chính tiên hoàng ban thưởng cho phụ thân chàng, nước thép xanh biếc, lưỡi mảnh, cực kì sắc bén, có thể chém sắt như chém bùn. Vỏ kiếm cẩn một viên hồng ngọc to bằng ngón tay cái, là thứ ngọc quý được đưa lên từ đáy Nam Hải, có khả năng tỏa nhiệt, bảo vệ chủ nhân khỏi băng giá. Triều công tử tiếc hận thở ra một hơi, thoáng chua xót, từ tổ phụ đến nay, nhà chàng có truyền thống dụng võ, cha và ông nội đều là tướng quân thanh danh hiển hách. Chỉ tiếc đến đời chàng nghiệp ấy xem như đứt đoạn, một tai nạn lúc mười tuổi khiến Triều Thương đời này khó mà luyện võ đạt đến độ chín, đừng nói chi tới chém giết nơi sa trường.
Có tiếng bước chân vọng lại, Triều Thương quay lưng nhìn về phía con đường rải sỏi:
- Qúy thúc – Giọng điệu chàng có chút chán nản.
- Công tử. – Lão giả cúi mình hành lễ, chòm râu trắng như cước phất phơ trong gió.
Nheo đôi mắt sắc bén lại, lão dùng tông giọng trầm đục, uy nghiêm của mình để bắt đầu câu chuyện:
- Công tử, người đang định đi đâu sao?
- Ta đến Đông thành… - Triều Thương miễn cưỡng đáp, đối với lão gia thần này chàng không có mấy hảo cảm. Xuất thân từ quân đội, quản gia Qúy Hư là một người cứng rắn và hết sức mạnh mẽ, ông đã từng làm phó tướng dưới trướng cha chàng. Nói chuyện với ông, Thương luôn cảm thấy áp lực đè nặng, thật sự rất mệt mỏi.
Vừa nghe tới từ Đông thành, mắt Qúy quản gia lóe sáng, ông nghiêm mặt nói:
- Chuyến đi này của công tử, e không hay cho lắm, lão gia cũng đã dặn…
- Không phải như ông nghĩ – Triều thiếu gia bực bội cắt ngang, trong đầu chàng hiện lên cuộc nói chuyện ngắn cùng nương tử, cả hai người đều hiểu lầm, nhưng với Tố Lan, việc nàng băn khoăn khiến chàng thấy thú vị, còn giọng điệu hoài nghi của Qúy Hư chỉ khiến chàng cảm thấy như bị xúc phạm. – Ta đơn giản là có linh cảm kỳ lạ, thế thôi.
Lão giả trầm tư một lúc, chừng như đang suy xét
- Thứ cho lão hủ nhiều lời, lão gia đã đặc biệt dặn dò khi tới kinh thành công tử phải đến bái kiến Tô đại nhân ngay, giờ đã chậm hai ngày, e dùng dằng thêm lại mang tội bất kính.
- Giờ mới là sáng sớm, ta đi nhanh về nhanh hẳn là không muộn.
- Vạn sự đều có chỗ trúc trắc, khó đề phòng điều không hay, tốt nhất công tử nên ở tại nhà. – Qúy Hư kiên quyết nói – Lão gia đã dặn kĩ, mong công tử chớ quên lời dạy của phụ thân mà hồ đồ làm theo ý mình. Triều đại nhân hay tin này e sẽ không được vui.
- Hừ, lúc nào cũng cha ta nói thế này, cha ta nói thế kia – Triều Thương bặm môi, tức giận đáp lại – Ta cũng đâu còn bé gì, bản công tử có thể tự quyết định được.
Qúy Hư nhíu mày, vẻ mặt lộ nét chán nản, chỉ có giọng nói vẫn nghiêm túc như cũ:
- Công tử còn non trẻ, việc đời chưa trải nhiều, hành sự sẽ có sai xót…
- Dừng – Triều công tử nhướng mày, trợn mắt nhìn lại quản gia, có thể chàng không có được cái uy của cha, nhưng ít nhất chàng cũng biết cách khiến mình trở nên vặn vẹo và đáng sợ hơn. – Từ khi nào một gia thần lại có thể quan tâm thái quá đến chuyện của chủ tử như thế? Qúy thúc, xin đừng đi quá xa. Quan lộ của ta thế nào mệnh trời cũng định sẵn rồi, rào đón nhiều chỉ thêm mệt mỏi.
Cuối cùng, như để nhấn mạnh cho lời nói của mình, chàng gay gắt nói:
- Từ nay xin người đừng quan tâm quá thể như thế.
Tên gia nhân lúc nãy quay trở lại cùng một con ngựa trắng như tuyết, bộ dáng thần tuấn vừa nhìn đã biết là bảo mã khó tìm. Triều Thương nhận lấy dây cương, tung mình lên yên, lại chợt cảm thấy hối hận, chàng đắn đo nhìn sang vị quản gia nãy giờ đứng lặng ở cổng phủ. Qúy Hư lời nói dù có chút khó nghe nhưng âu cũng vì xuất phát từ lợi ích của Triều gia, chàng nặng lời như thế có phần không phải đạo, huống chi năm xưa ông ấy còn cùng cha chàng đồng sinh cộng tử, sau này dù chịu vết thương nặng mà không sử dụng nổi đao kiếm cũng nhất quyết theo hầu Triều gia, một đời trung kiên. Thân hình cao lớn của Qúy thúc trước mắt chàng đột nhiên xuất hiện các vết nứt mỏng. Nhìn xuyên qua làn mưa tuyết lạnh căm căm, chàng xót xa nhận ra đại hán khôi vĩ năm xưa giờ mái tóc đã phong sương điểm bạc, giữa đất trời trắng xóa hoa tuyết bay, trông ông đơn độc, quạnh quẽ đến nao lòng. Thương thở ra một hơi, giọng dịu đi nhiều lắm:
- Qúy thúc, xin đừng để ý những lời lỗ mãng lúc trước của ta. Ta hiểu được tấm lòng trung kiên của thúc, nhưng mà cha ta dù tài giỏi đến đâu e cũng chẳng thể lo cho ta được cả đời, giờ là lúc ta học cách để quyết định.
Chàng ngước mắt nhìn cổng Triều phủ, tấm bảng son được tiên hoàng ban tặng giờ đã có vài vết nứt mơ hồ. Lòng chua chát lạ, chàng lầm bẩm:
- Ta tuyệt đối sẽ không bao giờ để cho tấm bảng kia bị gỡ xuống.
Qúy Hư hơi ngẩn ra, sau một phút ngần ngừ, ông nở một nụ cười nhẹ vương chút lo âu:
- Công tử đi sớm về sớm.
Triều Thương khẽ gật đầu, thúc ngựa chạy đi, một lát sau thân ảnh đã biến mất sau khúc quanh. Qúy quản gia nhìn lên bầu trời u ám, nặng nề thở ra một hơi…
*
* *
Giờ Dần, trời hẵng còn chưa sáng hẳn, chỉ nghe lác đác vài tiếng gà gáy cụt ngủn và lạc lõng. Đêm qua trời trở lạnh, tuyết rơi từ canh ba, lúc này bóng tối lưu luyến chưa muốn rời xa, nhuộm lên những bông tuyết nhỏ xíu, lơ lửng trong không khí một màu xám trắng hiu hắt. Cả đô thành còn chìm trong cơn mê tình, đường lớn vắng tanh, chỉ có gió lạnh thổi từng cơn buốt giá. Mấy người lính hò nhau mở cửa Đông thành, khuôn mặt ai nấy đều lộ vẻ mệt mỏi. Cửa lớn vừa mở, đã thấy từ xa tiến lại một đoàn khách thương, đám người này mặt mũi đượm vẻ phong sương. Đầu lĩnh đám hộ vệ thúc ngựa chạy tới trước, vung tay lấy ra một chiếc lệnh bài đỏ thẫm, đưa cho đám lính:
- Đây là đoàn buôn của Bất Phục thương đoàn, xin cho đi qua.
Đám lính ngẩn ra, vội làm cử chỉ mời, Bất Phục thương đoàn có chỗ dựa lưng vững chắc, không thể đắp tội. Vốn lúc trước thấy gã hộ vệ có vẻ xấc xược, định làm lớn một phen, giờ hiểu rõ nguồn cơn, đám lính liền chuyển sang khuôn mặt nịnh nọt. Gã đầu lĩnh phất tay, đoàn người rùng rùng chuyển động. Một đám chừng hơn trăm tên hộ vệ hông đeo bội đao vây lấy đoàn người vào giữa, từ vị trí đứng có thể thấy họ là một đội ngũ hết sức quy củ, thân mình ai cũng tỏa ra sát khí nhàn nhạt. Đi đầu là một cỗ xe sơn son thập phần bắt mắt, rèm xe là thứ lụa xa xỉ , mỗi khi có gió thổi ngang thì uốn lượn mềm mại như nước chảy. Theo đuôi là chừng năm cỗ xe ngựa khác, so với chiếc dẫn đầu thì nhỏ và nghèo nàn tới thảm thương. Đám lính trợn mắt thật lớn, như muốn nhìn xuyên qua thành của năm cỗ xe ấy mà ngó vào trong. Ai lại không biết mấy xe ấy chở toàn “hàng” quý, chuyên cung cấp cho giới quý tộc ăn chơi hưởng lạc cơ chứ. Đoàn xe đã tiến hẳn vào thành, đám lính chép miệng, cũng không thèm để ý tới nhóm nô lệ quần áo rách rưới đang lết theo sau, bọn chúng nhận lấy tiền thưởng của tên đầu lĩnh nhóm hộ vệ, hỉ hả bàn về một bữa nhậu lớn sẽ có được nhờ mấy lạng bạc này. Chỉ có một người lính già nâng đôi mắt mờ đục nhìn theo đám nô lệ khốn khổ đang lê mình trong tuyết lạnh, khẽ thở dài.
Toán nô lệ không thuộc vào hàng đắt giá bị đối xử hết sức thảm thương, quần áo rách bươm, nhiều người phải dùng chân trần bước trên tuyết lạnh. Đứng ở phía trên đầu của toán này, A Linh may mắn có một đôi giày rách nát và manh áo bẩn thỉu để ngăn cái lạnh, miệng bé vương một nụ cười nhợt nhạt, đầy mệt mỏi, mắt đăm đăm ngó vào chiếc xe ngựa gần nhất. Một góc rèm vải ở cửa sổ xe ngựa bị kéo lên, lộ ra đôi mắt long lanh đẫm nước, đôi mắt ấy không ngừng dõi về phía Linh, từng giọt lệ trong suốt lăn dài trên má… Cái lạnh làm Linh tê rần vì buốt giá, nụ cười như đông cứng trên môi, nhưng bé không dám khóc, bé sợ làm muội muội đau lòng. Tay chân không còn cảm giác gì nữa, với sức lực của một đứa trẻ sáu tuổi, nếu người nô lệ Côn Luân bên cạnh không dùng sức kéo bé đi, Linh e là mình không thể nào nhấc nổi xích sắt nặng trịch mà vấp ngã mất thôi.
Tuyết rơi ngày một dày, Linh mê mang nhìn vào khoảng không trắng xóa trước mắt, không còn đủ sức để hụt hẫng nữa…