Lệ sầu
chạnh lòng tiễn bước sang ngan
đêm khuya thanh vắn lệ hàng hàng rơi
tần không gió cuốn mây trời
trăng thanh mờ bóng bể khơi u buồn
nào ai biết lệ rơi tuôn
ai ngươi hiểu được nổi buôn phôi pha
ngươi đi đi đã rất xa
đò qua bên ấy ngươi ta đón rồi
theo chồng cất bước thì thôi
cớ sao còn để cho tôi u sầu
sao còn để lại thương đau
để tôi lẽ bóng đêm thâu khóc thầm