|
[Khoa huyễn] Ranh giới thiện ác
Đây là một tác phẩm hoàn toàn hư cấu, không có liên quan gì đến hiện thực. Bất cứ sự trùng hợp nào về tên riêng, địa điểm, tên tổ chức đoàn thể ... đều là tình cờ và không phải là chủ ý của người viết, tác giả hoàn toàn không chịu trách nhiệm.
Tác giả: Nagkhack.
Tình trạng: Đang viết.
Thể loại: Đô thị, dị năng.
Rating: 16+
Warnings: Có thể có các cảnh bạo lực. Có thể dùng từ ngữ nặng nề trong một chừng mực vừa phải. Có thể có các cảnh người lớn được nói tới hoặc miêu tả một cách hàm ẩn.
Người đọc cần cân nhắc trước khi xem.
Giới thiệu: Nguyễn Đức Nam, một học sinh lớp 11, tính cách phức tạp, thiện ác khó phân, gặp một biến cố khiến cuộc đời hắn thay đổi. Hắn có thể chống lại cám dỗ của quỷ để nắm giữ sức mạnh, có thể hoàn thành được giấc mộng của mình, có tìm được hạnh phúc? Con đường đó gian nan nhưng bên cạnh hắn luôn có những người bạn.
Mời các bạn cùng theo dõi.
Ghi chú:
Tốc độ ra chương sẽ rất chậm, nhưng tôi hứa sẽ không drop.
Ranh giới thiện ác
Chương 1: Chiếc hộp gỗ nhỏ.
Tác giả: Nagkhack.
Trung tâm nghiên cứu năng lượng và không gian EAS, đặt ở núi Hổ Nằm, phía Đông thành phố Xác Rồng. Máy tính trong trung tâm luôn hoạt động hết công suất, mỗi giây xử lý hàng loạt số liệu. Mọi hoạt động đều nhằm phát hiện những mối nguy đến từ khoảng không.
Ngày hôm nay sẽ tẻ nhạt như nhiều ngày khác nếu không có vụ chấn động tại vùng trời trong vòng bán kính 3km quanh tọa độ 132-267-02. Các thông số đo được đều hướng tới giả thuyết về sự bùng nổ năng lượng lạ.
Một kỹ thuật viên EAS vội vã đem bản báo cáo đưa lên cho cấp trên. Những tài liệu này có thể gửi qua mạng nội bộ. Nhưng không hiểu sao Giám đốc lại yêu cấu anh ta mang toàn bộ chúng đến văn phòng.
"Nguyễn Đức Việt, tên nghe như một loại xúc xích vậy"- Anh nhân viên trẻ cảm thấy vui vẻ bởi việc nhạo báng lão sếp của mình một cách hài hước.
Phòng Giám đốc rộng rãi, bày bàn ghế theo lối làm việc giấy tờ. Bên trái có kệ sách bằng gỗ đựng nhiều cuốn có bìa mới nguyên, chứng tỏ chủ nhân của chúng rất ít khi lật xem. Trên tường treo vài bức tranh cổ xen lẫn một số khung ảnh. Cửa sổ gắn kính chống nắng có rèm che màu nâu vàng ở cuối phòng, giúp cho không gian luôn tràn ngập ánh sáng tự nhiên. Cách sắp xếp, bố trí cũng như màu sắc của căn phòng mang hơi thở thời gian đậm đặc. May có nền trời xanh thẳm bên ngoài mới giúp cho nó bớt ngột ngạt và trở nên hài hòa hơn.
Nguyễn Đức Việt ngồi trên ghế bọc da, quay lưng lại với bàn làm việc. Xa hơn ngoài ô cửa kính trước mặt ông là thành phố Xác Rồng được thu gọn lại như một bức tranh sinh động. Những tòa nhà cao tầng nằm san sát bên dòng sông Đấu, nơi có cây cầu Vồng cong cong bắc ngang qua, to lớn và im lìm. Hàng nghìn ngôi nhà kiểu dáng khác nhau nằm chen chúc, nhét đầy mọi khoảng trống, đến tận chân núi Hổ Nằm mới dừng lại. Xe cộ bò chật đất, máy bay rải rác trên cao.
Khung cảnh ấy bức bối hệt như tâm trạng của Nguyễn Đức Việt lúc này. Sáng nay, ông nhận được cuộc gọi từ giáo viên chủ nhiệm lớp của cậu con trai, phàn nàn về việc nó mất tập trung, ngủ trong giờ học. Vị Giám đốc chỉ hồi đáp qua loa và hứa sẽ đưa con trai đi khám bệnh. Biết làm sao được, tất cả nam thành viên trong nhà ông đều vướng vào tình trạng này khi đến tuổi vị thành niên. Rắc rối đã trở thành một phần của cuộc sống rồi.
Nhưng còn điều khác khiến Nguyễn Đức Việt phải đau đầu. "Những kẻ đó ngày càng manh động. Hiệp nghị giữa ba bên không còn chút giá trị nào trong mắt chúng sao?"- Ông phát cáu.
Người đàn ông cố gắng tự dứt mình ra khỏi dòng suy tưởng, trở lại với việc cần làm trước mắt. Một việc quan trọng liên quan đến bí mật chưa được phép hé lộ. Ông ta quay lại.
Anh kỹ thuật viên vẫn đứng im lặng nãy giờ, đợi Giám Đốc lên tiếng. Cách làm việc của lão sếp hói bao nhiêu năm nay đều như vậy, luôn bắt nhân viên phải chờ. Có lẽ việc tiêu tốn thời gian của người khác cũng là một loại sở thích.
Lão sếp thường bắt đầu ở thời điểm mà sự chờ đợi sắp đi quá xa. Khi chàng trai đã mất kiên nhẫn, chiếc ghế da mới xoay lại, đối diện với anh. Giám đốc giống một cái xúc xích khổng lồ, đầu trơn láng, đủ cả tay chân và mặc quần áo con người, trông hết sức buồn cười. Nhưng ánh mắt kia thật lạ, như có một thứ ma lực. Tâm thần anh kỹ thuật viên bị hút sâu vào trong hai cái hốc đen sâu thẳm ấy, chìm mãi.
****
Hai giờ trước.
- Lại ngủ trong giờ học!
Cùng lúc tiếng quát âm lượng cỡ hàng trăm dB vang lên, miếng lau bảng đầy bụi phấn bay xuống. Nguyễn Đức Nam đang mơ màng, khoé miệng chảy ròng nước dãi thì "Bụp". Đầu đã dính trọn cả quả đạn, "khói trắng" bốc lên mù mịt.
Hắn giật mình tỉnh giấc, ngơ ngác nhìn xung quanh. Miệng nhai chóp chép, trên trán còn treo lòng thòng miếng giẻ lau, dường như chưa nhận biết được nguy cơ đang ập đến. Cả lớp ngớ ra, cười rần rần như chợ vỡ. Quá đáng hơn, thằng Tiến "lùn" ngồi bên cạnh còn cười rú lên, vô duyên hết cỡ. Xấu hổ, Nguyễn Đức Nam tính chửi đổng, nhưng vừa chạm phải tia ánh mắt hình viên đạn, bèn nuốt ngược trở lại. "Thôi thế là xong! Lại bị tóm rồi" - Nguyễn Đức Nam thầm rên rỉ. Hắn khổ sở đứng dậy, xin lỗi rối rít, dù biết chắc mình có khóc than gãy lưỡi cũng không ăn thua với "ác giáo" này đâu.
"Ác giáo" ở đây là giáo viên trẻ Phan Trần Mai Hương, tốt nghiệp Đại học Sư Phạm I. Ra trường, cô xin về làm ở trường PT tư thục Thành Công A, nay mới được làm chủ nhiệm lớp 11 C.
Cái trường cô đang dạy có đặc điểm nổi bật là nơi tập trung các cậu ấm, cô chiêu học hành láng cháng mà tụ tập, phá phách lại thành thần. Tóm lại đều là đám con nhà có của ăn của để, đã quen thói kiêu ngạo nên chẳng coi ai ra gì. Bởi thế, bố mẹ chúng mới cố nhét chúng vào đây vì trường này nổi tiếng kỷ luật nghiêm khắc, hy vọng uốn nắn chúng thành người. Tất nhiên vẫn có ngoại lệ nhưng số lượng rất ít. Đó là kết luận của Mai Hương sau năm năm lăn lộn tại cái trường này.
Mặc dù kỷ luật thép như vậy, nhiều giáo viên vẫn không dám nặng lời, đối xử với đám hư hỏng này như những con giời, khiến tình hình không thể khá hơn được. Mai Hương hoàn toàn khác. Gia cảnh cô cũng thuộc loại cứng, so ra hơn khối người, đứa nào dám hỗn láo là cô cho biết ngay, ai sợ ai chứ. Nhất là mấy cô cậu hay ngủ gật trong giờ, không tôn trọng giáo viên, cô càng nặng tay.
Tiêu biểu là Nguyễn Đức Nam, một gương "điển hình tiên tiến", đi đầu trong đám bất trị. Mai Hương thực sự hết cách với cậu học trò này. Đã bao lần trách phạt mà vẫn chứng nào tật nấy. Nát đến nỗi, cô từng phải băn khoăn "Lẽ nào đầu óc cậu ta có vấn đề, bị bệnh thần kinh chăng?"
Rốt cục, sau một hồi nghe "bài ca đi cùng năm tháng" về ý thức học hành và kết thuc bằng giọng thét chói tai "Cậu ra ngoài cho tôi!". Nguyễn Đức Nam đành lủi thủi lết ra ngoài hành lang đứng chịu phạt. Hắn không hề chạy loạn mà ngoan ngoãn đứng dựa đầu vào tường, nhưng lại gà gật lên xuống cả chục lần. Ý bảo "Có hề chi! Đứng đây ta vẫn ngủ ngon lành". Cứ mê man cả buổi, giáo viên chỉ biết lắc đầu ngao ngán.
Nguyễn Đức Nam chỉ tìm lại sức sống khi tiếng trống báo hiệu kết thúc tiết học vang lên. Đồng nghĩa với việc thoát khỏi sự giám sát của "ác giáo". Hắn vươn người, vặn vẹo sống lưng, làm vài động tác giãn gân, giãn cốt, mặc kệ bạn bè chế nhạo.
****
Thằng Tiến "lùn" ních cái thân béo tròn trong đám đông nhốn nháo, cố chen khỏi lớp học. Ra đến nơi, nó vỗ vào vai Nam, cười hể hả:
- Anh Nam! Cảm giác ra ngoài hít thở không khí cũng tốt đấy chứ? Nhưng mà, dạo này hình như anh thay đổi không khí hơi nhiều thì phải.
Nhìn cái bản mặt núc thịt của Tiến "lùn" là Nam thấy ghét. Hắn nhe răng, tặng cho thằng bạn vài cái tát thân mật. Bất chấp tên béo trợn trắng mắt nhìn mình, kẻ cách đây ít phút còn đang đứng chịu phạt bắt đầu giở giọng kẻ cả:
- Thằng khốn nạn! Mày có giỏi thì trêu chọc "ác giáo" đi! Để tao xem mày thành cái dạng gì? Chẳng qua anh đây quá đẹp trai nên bà già đó mới tìm cách thu hút sự chú ý của anh! Mày không hiểu gì về tâm lý chị em cả.
Tiến "lùn" nghe xong, thiếu chút nữa thì nôn, may mà kịp chặn họng lại. Nó càng xem càng thấy tên trước mặt đáng lợm. "Không hiểu cái dạng người gì muốn làm bạn với hắn đây"- "Lùn" nhà ta thầm coi thường. Nhưng không có phản ứng khác lạ gì, ngược lại còn ra vẻ xum xoe, nịnh nọt. Không biết nó nói cái gì. Sau một hồi thấy Nam có vẻ đắc chí lắm.
Nhìn qua, hai đứa không khác gì hai tên gay, hay hai thằng đểu giả đang bàn chuyện xấu. May mắn là chúng rất tập trung không để ý tới ánh mắt ghê tởm như nhìn thấy dịch bệnh của người xung quanh.
Hành vi của đôi bạn xấu đúng là khiến người khác phải chán ghét. Chúng chuyện trò sôi nổi về các cô gái, xuýt xoa mỗi khi có bóng hình xinh đẹp nào ngang qua. Cũng giống như các cậu trai khác trong tuổi dậy thì, hoocmon sinh dục tăng cao, bắt đầu quan tâm đến bạn khác giới. Có điều hai thanh niên trẻ này quá thô tục, hay không thèm che giấu.
- Anh nói xem trong trường này, ai đẹp nhất.
- Tất nhiên là Lan "chuối" rồi! Dáng người nuột nà, chỉ nhìn đã thấy sướng mắt. Nhiều lúc tao thèm chảy cả nước dãi - Nam vừa nói vừa nuốt nước bọt - Cơ mà nghe nói bả là bồ của đại ca Hiếu "trọc", đụng vào có mà nát xương. Mày xem nắm tay thằng cha đó chưa? Phải to bằng quả tạ thép, ăn một đấm thì cứ gọi là "lên đỉnh".
Tiến "lùn" có vẻ không đồng tình cho lắm. Nó kể lể:
- Vậy là anh chưa biết rồi. Trường ta vừa vinh dự đón nhận một nữ sinh mới. Anh chưa ngó mặt em ấy thôi, xem qua là mê luôn, hơn đứt mụ sư tử kia. Vì nhà vừa chuyển đến nên mới vào đây. Cô em này nghe nói học giỏi lắm, thành tích rất tốt, chứ không như anh em mình đâu.- Mày nói cái gì? Thế nào là không như anh em mình? Mày mà cũng đòi so sánh với tao?
Nam có vẻ tức giận khi bị xếp cùng một hạng với thằng béo. Hắn giãy nảy lên như đỉa phải vôi, vội vàng phân rõ ranh giới. Tiến "lùn" không hiểu ra sao, ngẩn tò te tại chỗ. Nam thấy vậy cũng phải buồn cười. "Thằng này được cái ưu điểm là hóng hớt giỏi. Có tin tức gì mới là biết được ngay, cũng đỡ tốn công tìm hiểu."- Nghĩ đoạn, Nam hỏi:
- Em đó tên gì, ở lớp nào? Mau dẫn tao đi xem.
- Anh việc gì phải vội. - Tiến "lùn" đến chết với độ mê gái của cậu trai, cổ áo bị túm nên nói có chút khó khăn - Thấy thầy chủ nhiệm lớp 10 E dẫn em ấy vào. Rồi giới thiệu em tên là Liễu gì nhỉ? À, Liễu Như Hoa, đúng rồi. Anh thấy tên hay chứ hả?
Tiến "lùn" bày tỏ sự cảm khái tự đáy lòng. Cái mặt bánh đúc run rẩy vì xúc động.
- Đúng là tên đẹp như người mà.
Thằng béo đang than thở thì nín bặt, dường như nhận ra điều gì. Nó đảo đảo cặp mắt xung quanh. Bỗng hai hạt nhãn tin hin mở lớn, miệng la lên một tràng dài như heo bị chọc tiết:
- Nhìn cái gì mà nhìn? Chưa thấy người đẹp trai như tao hay sao? Anh em tao đang nói chuyện, tụi mày xúm lại làm gì. Đời này tao ghét nhất mấy đứa hóng hớt, đưa chuyện. Rảnh rỗi thì kiếm việc mà làm. Suốt ngày đi soi mói đời tư người khác không biết ngại.
Nguyễn Đức Nam sửng sốt khi nghe thằng em dám giở giọng láo toét với mình. Hắn quay ra, thấy xung quanh đã tụ kín người, toàn những con đực khát dục. Thì ra vừa rồi hai nhân vật của chúng ta nói chuyện hơi to tiếng, có vài từ nhạy cảm, thu hút sự quan tâm đông đảo của giới trẻ.
Cả lũ bắt đầu nhao nhao hỏi:
- Clip của em nào? Có xinh không?
- Có ảnh chụp cho anh em xem với.
- Có đúng là gạ tình giáo viên không?
Toàn là những vấn đề hóc búa và nóng sốt. Tiến "lùn" bị gãi đúng chỗ ngứa bắt đầu ba hoa. Nam phải khó khăn lắm mới thoát khỏi cái đám này.
Thời gian nghỉ giữa giờ khoảng 20 phút. Nam tranh thủ chạy sang phía lớp 10 E, nếu may mắn, hắn có thể làm quen được với người đẹp cũng nên. Thằng này bình thường mạnh miệng, thực ra lại nhát gái, lần này hắn chủ động "trâu đi tìm cọc" một phần lớn là vì tò mò chứ chẳng phải vì chút dũng khí nào cả.
Mọi người thấy một thằng ăn mặc bảnh chọe, mặt mũi thư sinh khá sáng sủa, trên trán còn đám bụi phấn quên chưa lau, đứng lớ ngớ trước cửa phòng lớp 10 E. Ai nhìn cũng biết là dạng gì. Mấy hôm này thành phần lạ mặt tập trung ở khu này đặc biệt đông. Mục tiêu quá rõ ràng, chắc chắn đang tìm cơ hội làm quen với hoa khôi mới.
Nguyễn Đức Nam đang nhớn nhác ngó nghiêng, thì nghe "Ui da", cùng cảm giác có vật thể mềm mại nào đó va vào người. Hắn mừng rơn- "Không phải trùng hợp vậy chứ? Mỡ tự rơi vào miệng mèo sao?". Thằng này giả vờ luống cuống xoay người, tay chân quờ quạng, với thử xem có nắm được cái gì không. Việc ác chưa thành, liền bị một gọng kìm chặn lại, cổ tay hắn đã bị nắm chắc.
- Đồ dê xồm! Đừng hòng giở trò sàm sỡ! Tưởng chị đây hiền mà bắt nạt hả.
Nam quay ra, giật mình như nhìn thấy qủy, rơi từ đỉnh hoang tưởng sung sướng xuống thực tại tàn khốc. Cuộc gặp gỡ trong mơ đã không xảy ra. Một ả béo mập mà theo Nam nghĩ rất hợp đôi với Tiến "lùn", đang trợn mắt, nạt nộ với hắn. Ra vẻ như liễu yếu đào tơ bị kẻ phàm phu tục tử vấy bẩn.
Hắn gần thót tim, vuốt vuốt ngực vài cái, rồi theo thói quen mở miệng xin lỗi. Câu này, gần đây khi được học giáo viên chủ nhiệm mới, đã bất giác trở thành câu cửa miệng.
Ả kia nghe hắn nhận lỗi thì có vẻ nguôi ngoai, chỉ "hừ" nhẹ một tiếng bỏ đi.
Nam rút kinh nghiệm, lần này đứng nép vào một chỗ thuận tiện cho việc quan sát. Tránh để trái tim bé nhỏ của mình phải kinh sợ thêm lần nữa.
- Ơ, khăn tay ai làm rơi đây! Có vẻ thơm! Thêu hoa gì này?
Nam thấy dưới chân có chiếc khăn khá đẹp, nhặt lên có mùi hương thoang thoảng rất tự nhiên. Hắn hít hà vài hơi, vẻ mặt thỏa mãn. Từng chút một đều như thấm đượm vào tim gan, mãi không tan khiến hắn cứ đắm chìm mê mệt. Trong lúc cái mũi "trâu ngửi hoa sen" đang hưởng thụ, bỗng có giọng nữ nhỏ nhẹ vang lên:
- Chiếc khăn anh đang cầm là của tôi. Anh có thể trả lại cho tôi không?
Nam bị làm cụt hứng, rất khó chịu khi gặp kẻ phá bĩnh. Hắn gân cổ cãi:
- Cô đừng có nói láo nhận quàng. Cái khăn tay này tôi mới mua định tặng cho bạn gái. Ở góc còn thêu cả hoa đây này. Bằng chứng gì cô nói là của cô!
Hắn nhìn sang xem mặt khổ chủ. Nếu xinh sẽ thêm nốt câu "Hay cô làm bạn gái tôi, rồi tôi tặng lại cho cô". Nhưng hắn chợt nín bặt, mặt dại ra, ngu không thể tả. Cánh tay nắm chiếc khăn đang vung vẩy giữa không trung cứng lại. Hắn nhìn thấy một khuôn mặt không phải đẹp, mà là cực kỳ xinh đẹp. Người con gái mắt nâu trong veo, môi thắm, da trắng mịn như lụa mới, ngũ quan cân đối, tóc dài. Vóc người thiếu nữ đầy đặn xao xuyến, từng cử chỉ nhỏ đều khiến lòng người rung động. Tất cả giáng mạnh vào thị giác làm tâm thần Nam choáng váng.
Như Hoa muốn xin lại chiếc khăn lỡ tay làm rơi. Nhưng không ngờ kẻ nhặt được lại có phản ứng như vậy, lật mặt như chớp. Cô hơi ngại khi tên này cứ ngó mình trân trân. Rụt rè nói vài lời phân trần mà hắn vẫn không phản ứng. Trường hợp này cô đã trải qua vài lần, đúng là tình trạng chung của mấy tên háo sắc. Thiếu nữ bèn đánh liều rút chiếc khăn lại, lo lắng rời đi.
Nam bị trúng chiêu, lại bị bồi thêm một đòn chí mạng nữa. Bàn tay như một khối ngọc "mềm mại" chạm thoáng qua làm máu trong người hắn trào lên, cả người run rẩy. Kẻ tìm hoa cứ ngẩn ngơ như vậy, cố rặn nốt câu kia mà không được, để vuột mất. Một tay nắm hờ trong không khí như nắm bắt làn hương thơm còn vương vấn quanh đây.
****
Tiến "lùn" cứ thắc mắc tại sao từ sau tiết học thứ hai, Nam ra ngoài một lúc, khi trở về lớp trông như kẻ mất hồn, hỏi gì cũng chỉ gật gật. Nó rất quan tâm tên bạn đểu này. Hai thằng thường túm lại với nhau bàn đủ mọi chuyện xấu xa, mất vệ sinh, nhưng bản chất hai thằng đều không phải xấu. Thằng Nam thích ra vẻ đàn anh, Tiến "lùn" liền chiều theo. Bọn chúng đánh bạn với nhau phải nói là rất hợp.
Đến giờ thể dục, Tiến "lùn" mon men đến hỏi han Nam.
- Anh Nam! Sao sáng nay buồn vậy? Anh thất tình hả? - Tiến "lùn" ra vẻ nghĩ nghĩ, suy luận - Cũng không phải, nhát gái như anh thì ai yêu? Hay là mất tiền? Nhìn cái mặt thiểu não chưa kià! Có gì nói cho anh em biết với.
- Nhà anh có ai ốm? Hay anh bị thằng nào hiếp dâm?. . .
Càng nói, Tiến "lùn" càng đi xa, cố chọc cho Nam nói chuyện, mà không có hiệu quả. Một lúc lâu, Nam mới khó khăn thốt ra được một lời:
- Có lẽ tao đã yêu mất rồi!
Tiến "lùn" thấy Nam nói nghiêm túc lắm. Ánh mắt nhìn về xa xăm, không giống nói đùa. Nó cố nén cười, vỗ vai Nam, nói giọng chân thành:
- Đại ca! Em mừng cho anh! Cuối cùng anh cũng trưởng thành, làm đàn ông thực thụ. Có thể cho em biết là ai có may mắn được anh để mắt tới không?
- Tao không biết tên cô ấy, người rất đẹp, gặp ở. . .
Nam nói rất chậm rãi, đến chi tiết quan trọng thì "ầm". Tiếng động như tiếng sấm nổ lên nuốt mất đoạn còn lại.
Bầu trời đang nắng chói chợt xuất hiện khoảng tối. Một đám mây đen ngòm nhanh chóng lan rộng. Sự biến đổi kỳ dị của thời tiết khiến cho cả thành phố lâm vào hỗn loạn một thời gian ngắn. Sau nửa giờ, khi đám mây tản đi, người ta còn thắc mắc, xôn xao.
Tiến "lùn" cũng giống bao người khác, hòa vào trong phong trào bàn tán. Nó vươn cổ nói liên thanh và đưa ra đủ mọi giả thuyết hoang đường. Tên béo còn mặt đỏ phừng phừng, phản bác lại bất cứ luận điểm nào trái ngược. Nghiễm nhiên quên mất thằng bạn vẫn ngồi ngây như kẻ mất hồn từ nãy giờ.
- Thời tiết dạo này lạ nhỉ, trời bị đái dắt à? À mà mình nói đến đâu rồi anh nhỉ?
Tiến "lùn" thấy dáng vẻ của Nam mới sực nhớ ra nhiệm vụ cao cả của mình. Nó gãi đầu xấu hổ, muốn tiếp tục tư vấn tâm lý. Nhưng lại có thứ khác làm lạc mất sự chú ý của thằng béo:
- Ơ, cái hộp gì đây? Của anh hả?Nam theo phản xạ, gật đầu. Tiến "lùn" hơi nghi nhưng vẫn nhắc nhở:- Anh cất đi, lần sau đừng mang đồ cổ trong nhà ra khoe nhé! Cẩn thận bị mất trộm.
Đó là một chiếc hộp gỗ nhỏ, bộ dáng cũ kỹ. Trên mặt có hoa văn phức tạp nhìn không ra quy tắc gì. Tiến "lùn" nhét vật này vào trong túi áo Nam sau khi đã phủi sạch lớp bụi đen bám trên nó.
Last edited by nangkhack; 06-06-2013 at 02:05 PM.
|