Chương 11 - Phần 1
Luyện tập đặc biệt
- Thái Bảo! Là con sao? – Bạch Ưng đạo trưởng phóng vọt từ trên ghế xuống, hai tay nắm chặt lấy vai nó, nhìn ngắm một lượt, ánh mắt bàng hoàng xen lẫn vui sướng.
Thái Bảo đứng giữa Vọng Nhật lầu, bên cạnh là Song Mai đang nở một nụ cười mãn nguyện. Cuối cùng, sau bốn năm, sư đệ cũng đã trở lại.
Từ phía cửa, có tiếng bước chân chạy đến rộn ràng, bóng mấy người phóng vọt vào, giọng vang lên khiến Thái Bảo cảm thấy ấm áp vô cùng.
- Thái Bảo! Đúng là con rồi, con không sao cả. – Lưu Ly đạo nhân chạy nhanh tới, ôm chầm lấy nó.
Xem ra, bốn năm qua, đứa trẻ ngày nào giờ đã cao lớn bằng Lưu Ly rồi. Trên má nàng, lăn dài mấy giọt nước mắt. Đứa trẻ này, vốn nàng rất thương yêu nó, coi nó như đứa con dứt ruột đẻ ra. Ngày nó mất tích đến nay, không lúc nào nàng ngưng tìm kiếm tung tích.
- Ha! Cuối cùng mi cũng trở về rồi, mi đi đâu trong suốt bốn năm qua?
Thái Bảo quay lại nhìn, thấy một đứa trạc tuổi nó, tướng mạo tinh anh, vận đạo bào mới, sau lưng là thanh trường kiếm màu xanh như nước. Cái nét này, đánh chết Thái Bảo cũng không quên được. Nở một nụ cười tươi, Thái Bảo kéo nó, ôm chặt lấy, vỗ bồm bộp vào vai:
- Ta đây Văn Lộc, ta đã trở về.
Đứng bên cạnh Văn Lộc, Ánh Nguyệt cũng vui sướng mà khóc nấc lên. Bốn đứa trẻ, vốn rất thân thiết với nhau, thiếu một đứa quả thực như chiếc bàn bị cưa đi một chân.
- Sư huynh về là tốt rồi! Sư tỷ và bọn muội không ngày nào là không mong ngóng huynh cả. – Ánh Nguyệt vừa lau nước mắt, vừa nói.
Song Mai nghe vậy, bất giác đỏ lựng khuôn mặt, vội quay đi, nhìn vu vơ ra ngoài, trong lòng không biết đang xuất hiện cảm giác gì nữa.
Được một chặp, Bạch Ưng đạo nhân sửa soạn lại vẻ uy nghiêm, cất tiếng hỏi:
- Thái Bảo! Trong bốn năm qua, con làm gì? Ở đâu?
Thái Bảo thoáng giật mình, những chuyện nó trải qua, không biết có nên nói lại cho sư phụ hay không? Môn quy của Vân Tiêu Kiếm rất nghiêm ngặt, nếu biết được nó ra ngoài, bái một vị sư phụ khác thì vĩnh viễn nó sẽ chẳng bao giờ được quay lại đây nữa. Trong lòng Thái Bảo diễn ra những đấu tranh vô cùng khổ sở. Nói hay không nói? Nói ra sẽ ra sao? Vân Tiêu Kiếm là gia đình duy nhất của nó, sẽ không bao giờ nó chịu để mất cả. Nó phải làm sao đây? Dựng lên một câu chuyện? Phải làm sao cho nó thật logic?
(Nguồn: Vip Truyện)
Thái Bảo đưa ánh mắt quét qua một lượt, nó thấy mọi người đang chăm chú, chờ đợi nó bắt đầu câu chuyện. Hít một hơi, nó bắt đầu:
-Thưa sư phụ, cách đây bốn năm, con bị ma giáo truy sát, chạy vào sâu trong khu rừng Tử Linh. Con dốc sức giao đấu hắn nhưng tu vi thấp kém, chỉ trong mấy chiêu đã đại bại. Lúc ấy, có một cao nhân cổ quái xuất hiện, một chiêu xé Bạch Quỷ Y làm hai mảnh rồi bắt con mang vào trong thạch động ngầm dưới hang.
Bạch Ưng đạo trưởng nghe vậy, nhíu mày, thân thể hơi nhích lên, hướng về phía trước:
- Cao nhân cổ quái ấy là ai?
- Con không rõ, lão không xưng tên nhưng khi nhốt con trong thạch động, lão ngày đêm ra sức dụ dỗ con bái lão làm sư phụ. Đồ nhi vốn là người của Vân Tiêu Kiếm, hiểu rõ quy định môn phái nên thà chết không chấp nhận. – Nói đến đây, trong lòng nó chợt bùng lên một tia khó chịu, tự mình sỉ vả rồi tự mình tạ lỗi với Cao Lỗ Sơn.
- Rồi sao? Con mau kể tiếp. – Lưu Ly đạo nhân giục.
- Suốt bốn năm trời, con bị nhốt trong đó, lão nhân cổ quái kia cũng không bỏ cuộc, hằng ngày thi triển những công năng cực kỳ bá đạo nhằm lôi kéo con theo. Rồi sáng nay, khi con đang ở trong thạch động thì nghe những tiếng nổ chát chúa vang lên. Thạch động ầm ầm sụp xuống. Con chờ đợi mãi, không thấy bóng dáng lão đâu mới chạy một mạch về Vân Tiêu Kiếm. – Thái Bảo kết thúc, gương mặt diễn biến theo tình tiết kể nên mọi người đều bị cuốn theo, tin nó là thật.
- Hừm! Sát ngay Vân Tiêu Kiếm lại có kẻ cổ quái như vậy sao? Thôi, giờ mọi việc đã ổn, con đã trở về, hãy mau nghỉ ngơi. – Bạch Ưng đạo trưởng nói, trong lòng nẩy lên những nghi vấn không thôi.
Thằng bé này và Song Mai, vốn mang trong mình tà khí, bốn năm trước ma giáo tập kích chúng chắc hẳn cũng muốn lôi kéo hai đứa nhỏ. Lão quái nhân kia, ắt không phải là chính đạo, chúng muốn thừa cơ đào tạo nên những tay tiểu ác quỷ để khôi phục vị thế của ma giáo sao? Chắc chắn là như thế rồi. Bạch Ưng đạo trưởng thầm nghĩ.
- Con xin phép lui về. – Thái Bảo cung kính chào Bạch Ưng rồi cùng Song Mai và hai đứa kia chạy ra ngoài, hướng về phía Vân Tiêu Giám.
Lưu Ly đạo nhân nhìn theo bóng chúng khuất xa rồi quay lại phía Bạch Ưng đạo trưởng:
- Sư huynh nghĩ sao?
- Nghĩ gì nữa, Thái Bảo trở về, không sao là tốt rồi. Khi nãy ta quan sát, thần thái nó tuyệt nhiên không toát lên một tia tà khí nào, có lẽ ma giáo không lay chuyển được nó thật. – Lão chậm rãi nói.
- Thấy nó trở về, muội cũng yên lòng. – Lưu Ly đạo nhân thở phào.
- Có thêm nó nữa, Vân Tiêu Kiếm sẽ không lo về chuyện Lạc Hồng đại hội, sẽ như hổ mọc thêm cánh. – Bạch Ưng đạo trưởng quả quyết, trong mắt lóe lên một tia mừng rỡ.
- Bốn năm qua, tu vi của bọn Song Mai, Ánh Nguyệt và Văn Lộc đã tiến triển rất nhiều, giờ Thái Bảo trở về, chỉ e sẽ khó bắt kịp. – Lưu Ly vẻ mặt trùng xuống, lo lắng.
- Nó là đứa có tư chất tốt, ta nghĩ sẽ nhanh chóng để nó bắt kịp với mấy đứa kia. Việc trước mặt của chúng ta là phải tập trung phụ đạo cho nó. Muội hãy triệu tập các vị nhánh trưởng đến đây, trong thời gian ngắn ta phải bù đắp kiến thức mà nó thiếu hụt – Bạch Ưng đạo trưởng nhíu mày.
Lão không biết rằng, tu vi của Thái Bảo giờ đây đã tiến xa, rất xa so với đám nhóc kia, thậm chí, nó đã chạm tay vào ngưỡng Thượng Thiên Thánh rồi. Nhưng những năng lực của nó, cứ ẩn nấp trong cơ thể, được Xung Thiên Thần Kiếm bao bọc, không hề bộc phát ra ngoài. Không biết, nếu lão phát giác ra chuyện này thì sẽ vui mừng hay hoảng hốt đây?
- Còn chuyện nó kể? – Lưu Ly hỏi.
- Chắc chắn phải đi điều tra việc này. Ta sẽ sai Cẩm Y sư đệ đi tìm hiểu, muội hãy mau lên cho ta một lịch tập luyện đặc biệt dành cho Thái Bảo, năm năm nữa, ta muốn Vân Tiêu Kiếm ngạo thị quần hùng, để đám Nhất Thanh Môn, Mẫu Nghi Giáo tắt ngúm cái ý định xưng bá Lạc Hồng đi. – Ánh mắt Bạch Ưng hằn lên đầy giận dữ.
- Muội hiểu rồi, muội sẽ tiến hành ngay việc này, sư huynh đừng lo. – Lưu Ly cúi chào rồi đi nhanh ra cửa, triệu linh điểu, đằng không về phía Vân Tiêu Giám.
*** Tiếng thác nước ì ầm đổ xuống, Song Mai đứng đối diện với Thái Bảo, khuôn mặt nở một nụ cười tươi như hoa. Đã bốn năm không gặp, Thái Bảo không ngờ, sư tỷ của mình lại xinh đẹp đến vậy, trong lòng nó bất giác thổn thức không thôi.
- Sư đệ! Mấy năm nay, ngươi bị nhốt trong thạch động, chắc hẳn không có chút thành tựu nào phải không? Ngươi yên tâm, sư tỷ sẽ giúp đỡ ngươi tu luyện. Giờ ta đã vượt qua cấp Nhân Thánh, đang chờ bọn Văn Lộc, Ánh Nguyệt đạt cấp là có thể xuống núi đi bắt linh điểu. Ngươi xem kiếm của ta có đẹp không? (Nguồn: Vip Truyện)
Song Mai nói rồi, đưa tay phất một cái, bảo kiếm sau lưng phát kim quang, phóng vọt ra, nhè nhẹ bay trước mặt. Thanh kiếm đẹp đẽ hết sức, từ mũi kiếm đến chuôi kiếm là một màu vàng óng. Lưỡi kiếm trạm khắc hình thù những bông hoa mỹ lệ, chuôi kiếm cũng vậy, là những bông hoa bách hợp được khắc tinh xảo. Phía chuôi kiếm, một viên Hoàng Kim Thần Châu, phát ra kim quang loang loáng. Thanh kiếm này, thực sự là một tuyệt phẩm.
Thái Bảo nhìn thanh kiếm, ánh mắt vô cùng ngưỡng mộ, nó đã thấy qua nhiều vũ khí nhưng chưa bao giờ thấy một vật đẹp đẽ như vậy. Thanh kiếm bồng bềnh trong không gian, tỏa ra thứ ánh sáng kỳ ảo nhưng đặc biệt hơn, không gian xung quanh hai đứa tỏa ra mùi hương thoang thoảng của hoa bách hợp.
- Sư tỷ, bảo kiếm này là…- Nó ấp úng hỏi.
- Đây là món quà mà phụ thân ta ban tặng nhân dịp ta khảo thí thành công, tạo được viên Hoàng Kim Thần Châu. Kiếm này được gọi là Bạch Hợp Vạn Hoa Kiếm. – Song Mai nhìn thanh kiếm vô cùng háo hức.
Bách Hợp Vạn Hoa Kiếm, Thái Bảo đã từng đọc qua nguồn gốc của thanh kiếm này khi trước. Đây vốn là bảo vật trấn phái của Vạn Hoa Cung, môn phái số một của Lạc Hồng đại lục 800 năm trước.
Năm đó, Bách Hợp Tiên Tử, chủ nhân Vạn Hoa Cung đã thu linh khí của trời đất, của hàng vạn bông hoa Bách Hợp, tinh kết thành nguyên liệu số một trong thiên hạ là Bách Hợp Thiết Khoáng. Rồi đem nguyên liệu đó chế tác thành Bách Hợp Vạn Hoa Kiếm. Thanh kiếm này đã theo Bách Hợp Tiên Tử đại quang môn phái, khiến cho hai lộ hắc bạch khi nghe tên đều hồn tiêu phách tán. Khi Bách Hợp Tiên Tử qua đời, thanh kiếm chu du khắp thiên hạ rồi về sau rơi vào tay Mai Thiếu Kỳ. Giờ đây, kiếm báu lại được truyền cho Song Mai.
- Ngươi thấy sao? – Song Mai cất tiểng hỏi.
- Đúng là bảo kiếm. – Thái Bảo trả lời, ánh mắt vẫn không rời thanh kiếm.
Song Mai đột nhiên nhíu mày, phất tay một cái, kim quang vụt tắt, kiếm nhanh chóng hồi về bao cái roạt. Cô bé tỏ ra khó chịu, quay lưng hằm hằm bỏ đi khiến Thái Bảo ngớ người ra không hiểu chuyện gì. Vốn, Song Mai muốn Thái Bảo khen tặng mình một câu vì thành tựu đã đạt được. Nhưng thằng ngốc Thái Bảo lại chỉ khen kiếm, khiến cho Song Mai bực tức vô cùng, nổi giận mà hồi kiếm, đi mất.
- Sư tỷ! Sư tỷ sao vậy? – Thái Bảo ú ớ chạy theo.
- Tiểu tử ngốc nhà ngươi, chẳng hiểu cái gì cả. – Song Mai hậm hực, huýt sáo gọi lạc điểu, bay đi mất. Thái Bảo nhìn theo bóng, trong lòng rộn lên những nghi vấn không thôi.
- Chà chà, xem ra ngươi thực sự ngu ngốc. – Giọng Văn Lộc vang lên sau lưng.
Thái Bảo giật mình quay lại, nhìn thấy khuôn mặt nhăn nhở của Văn Lộc, nó chau mày, nhún vai:
- Cái gì mà ngu ngốc, ta không hiểu.
Đến bên cạnh, khoác vai thằng bạn thân, Văn Lộc nhe răng cười:
- Đúng là mi ngu ngốc thật mà. Bốn năm nay, sư tỷ luôn mong nhớ nhà ngươi quay về. Sư tỷ dốc sức luyện tập, chẳng mấy chốc mà đã vượt lên tất cả, trở thành đệ tử đầu tiên trong Vân Tiêu Kiếm khi tuổi còn chưa đến hai mươi mà đã đạt Nhất Đẳng Nhân Thánh.
- Thì có liên can gì đến ta? – Thái Bảo lắc đầu.
- Cái lý do mà sư tỷ dốc hết sức lực ra để tu luyện, ngươi có biết là gì không? – Văn Lộc hướng ánh mắt hết sức gian xảo nhìn Thái Bảo.
- Làm sao ta biết được mà mi hỏi. – Thái Bảo như gắt lên.
- Chính là vì cái thằng mi đó. Sư tỷ bảo, phải dốc sức học thành tài để còn hạ sơn, đi tìm sư đệ Thái Bảo. – Văn Lộc nói thẳng.
- Cái..cái…gì…- Thái Bảo ấp úng, khuôn mặt bất giác đỏ văng lên, dáng vẻ ngượng nghịu vô cùng.
Cười vang một tiếng, Văn Lộc vỗ đánh bộp vào vai Thái Bảo, chạy vọt về phía Vân Tiêu Giám, nói lớn:
- Mi liệu mà đối xử với sư tỷ cho tốt nhá. Số ngươi có phước đó.
- Cái thằng chết tiệt kia. – Thái Bảo gầm lên, mặt đỏ tía tai, dốc sức đuổi theo Văn Lộc.
Phía trên cao, lạc điều bập bềnh nương gió, Song Mai hướng mắt quan sát tiểu sư đệ chạy đuổi theo Văn Lộc, trong lòng rộn lên một cảm giác êm ái. Cô bé bất giác mỉm cười một mình. Mây trắng lững lờ trôi qua, quệt lên nền trời một điểm trắng muốn, ôm ấp cả người và lạc điểu vào trong lòng.
***
|