Sau sự kiện bị đuổi đánh, Liễu Duy không đi ra phố lần nào nữa, hắn suốt ngày quanh quẩn trong biệt viện của hắn làm những công việc được cho là nhàm chán trong mắt của tiểu Bảo, nhưng đối với Liễu Duy thì khác, một căn nhà yên tĩnh thêm với hương vị cứ bay bổng lơ lửng xung quanh của trà và khung cảnh rừng xanh bạc ngàn thỉnh thoảng lại vọng ra những tiếng chim đối với hắn thế là đủ.
Trong thời gian này, Tiểu Bảo làm lạ với tính cách của Liễu Duy, suốt ngày cứ ngồi ở phía sau ngắm cảnh, lâu lâu mới thốt lên một hai câu, không như lúc trước, nếu như ai mà có thể bắt thiếu gia ngồi một chỗ trong năm phút hoặc khiến câm lặng một thời gian là một kỳ tích hy hữu rồi. Mà hiện tại, từ khi đón thiếu gia trên đảo về thì thiếu gia cư xử rất có phong phạm của bề trên, nói năng thì nhẹ nhàng nhưng luôn mang đến một áp lực cho đối phương, tính tình thì đạm mạc, không háo thắng tranh chấp hơn thua, không đi đàn đúm với bạn bề nữa và hầu như không thấy thiếu gia nổi giận hay than phiền nữa.
-Chẳng lẻ thiếu gia đổi tính thật rồi?.-Hắn thầm nghĩ.
Hắn suy nghĩ đi ra khỏi biệt viện thì thấy gia chủ Liễu Minh bước đến, ra giấu đừng làm ồn,Tiểu Bảo cũng hiểu ý khom lưng rồi rời lui.
Đối với Liễu Minh thì tuy những ngày nay ông không có đi thăm Liễu Nhược (tức Liễu Duy hiện giờ) nhưng ông đều biết được thông qua những lời của Tiểu Bảo, điều đó khiến ông rất mừng vì con trai của ông hiện đã trưởng thành biết suy nghĩ chính chắn rồi, ông thầm cảm tạ trong lòng.
Càng vào sâu tiểu viện thì mùi trà càng nồng nhưng không kém phần ưu nhã, ông đi vào thấy phía trước vẫn là hình ảnh một người với một ấm trà bốc khói, tuy có nghe những biểu hiện gần đây của Liễu Nhược nhưng khi chính mắt thấy ông càng yên tâm hơn, điều này khiến trong lòng ông bổng nhẹ nhỏm hơn không ít, "lo lắng về con trai chắc bây giờ không cần nữa"-Ông nghĩ trong lòng.
Vẫn là cú vỗ vai quen thuộc, vẫn là câu hỏi không đầu không đuôi nhưng thể hiện lên tình cha con sâu đậm.
-Thế nào rồi?
Liễu Duy cũng không bất ngờ như trước, vì từ khi ông bước vào hắn đã nghe tiếng bước chân của ông rồi.
-Vẫn tốt, cũng không có gì cả.-Hắn đáp.
Nếu có người ngoài ở đây chắc chắn sẽ không hiểu hai người họ đang nói cái gì, chỉ có người trong cuộc với hiểu rỏ mà thôi.
Liễu Minh ngồi nhấm nháp trà được Liễu Duy pha, hai người cứ như hai lão tăng nhập định không ai hé nửa câu gì, ngồi thưởng thức mùi trà loáng thoáng, thỉnh thoảng lại có cơn gió thổi tới lấy những mùi vị tươi mới và một chút se lạnh.
Một lúc sau, Liễu Minh mới nói.
-Nếu con rãnh thì theo ta tới thăm Nguyệt bá con, với lại sắp ở rễ ở đó rồi không đi thăm thì không được đâu, con sửa soạn lại rồi đi với ta, lễ vật thì ta chuẩn bị đầy đủ rồi, à với lại ta nghe nói con với con bé Nguyệt Mộng vài ngày trước xảy ra tranh chấp nên giờ tới giải hòa luôn vậy.
Nghe nói cuối cùng của cha hắn, làm Liễu Duy sắp chút nữa là phun luôn ngụm trà vừa mới uống, làm hắn ho sặc sụa.
-Cũng...chẳng phải...tranh chấp gì, chẳng...qua là...hiểu lầm một...chút thôi,con cũng không...cần sửa soạn gì cả mặc vậy đi luôn.-Hắn cố gắng cười nói tuy vậy vẫn còn ho một ít.
Hắn có sở thích mang áo bào trắng nên dù có thay cũng chỉ vẫn vậy thôi thì làm gì mắc công.
-Vậy đi thôi!-Liễu Minh cũng không dài dòng.
Tuy nói là đi thăm viếng giữa hai gia chủ đại gia tộc nhưng thật ra thì cũng chỉ có cha con nhà họ Liễu đi mà thôi. Đi trên đường, ai thấy cha hắn cũng tươi cười chào hỏi ha ba câu lễ phép rồi đi, còn Liễu Duy thì họ coi như không khí, không thèm khách khí.
Liễu Duy cũng không để ý cứ tiếp tục đi với về trước, cha hắn tuy thấy nhưng vẫn im lặng làm ngơ, vì ở đây ai cũng biết danh tiếng của Liễu Minh, một vị gia chủ gần gũi, bình dị và là một người cha nghiêm khắc không bao giờ khoan dung với những hành động của con mình.
Cũng chính vì điều này khiến cho những kẻ có dị tâm trong gia tộc luôn lấy cái này làm lý do đả kích ông, nói ông "nhu nhược" không có phong phạm của một chủ gia tộc hoặc ngay cả con trai của mình cũng không tin tưởng đi tin tưởng những thứ dân đó mặc dù trong lòng của những kẻ đó biết Liễu Nhược là hạng người nào.
Đi một lúc sau, cũng tới nơi cần tới, Liễu Duy cùng cha hắn đi vào đại sảnh của Nguyệt gia tộc, thì đã thấy một trung niên cùng một mỹ phụ đứng song song, vui vẻ niềm nở tươi cười chào đón như những người bạn thân lâu năm mới gặp lại.
Liễu Duy biết hai người này là đầu não của Nguyệt gia tộc, Nguyệt Ảnh và phu nhân Nguyệt Hà không kể đến năng lực chiến đấu của họ thế nào mà chỉ cần nói chính hai người họ trong vòng vài chục năm xây lên một cái đại gia tộc, của cải và quyền lực của họ không hề thua kém Liễu gia lúc toàn thịnh như vậy là đủ hiểu họ như thế nào rồi.
Liễu Minh quen hai người họ lúc họ chỉ là những thiếu niên, thiếu nữ hai bàn tay trắng, bọn họ cùng trải qua cảm giác vào sinh ra tử không biết bao lần, nên có thể nói bọn họ là sinh tử chi giao, lại nói Liễu Minh được hai người họ coi là huynh trưởng, Liễu Minh lúc đó còn trộm của cải trong gia tộc ra giúp hai người họ lúc khó khăn rồi bị trưởng lão và cha hắn (ông nội) trong gia tộc phạt rất nặng. Nên đối với vị huynh trưởng này hai người một mực tôn trọng cho dù Liễu gia tộc đang ngày càng xuống cấp.
-Nguyệt đệ và đệ muội vẫn khỏe chứ, ta tới thăm đột xuất nên mong đệ với đệ muội bỏ qua.-Liễu Minh cười nói.
Vị gia chủ Nguyệt Ảnh nhíu mày vì lời nói khách khí của Liễu Minh.
-Nếu huynh mà nói năng kiểu này nữa thì đừng gọi đệ là "đệ" nữa-Nguyệt Ảnh tức giận nói.
-hahahaa, ta sai rồi, đệ vẫn như lúc trước có cái gì cũng nói huỵch toẹt ra hết,haa...ha..a.
Nguyệt Hà nãy giờ không nói huých nhẹ vào eo Nguyệt Ảnh một cái liếc mắt với phu quân mình nói.
-Phu quân thật là, Minh đại ca chỉ nói đùa với huynh thôi mà, cái tính đầu nóng như lửa của huynh không biết khi nào mới chữa được đây.
Nguyệt Ảnh nghe vậy tức thời mặt đỏ như cà chua, xấu hổ gãi đầu, cười hề hề.
Liễu Minh đứng xem mắt chứ A mồm chữ O tức lúc nào không hay.
Liễu Minh thấy hai người vẫn đối xử vẫn vậy nên yên tâm, nói với hai người chuyện chính.
-Ta hôm nay qua đây là để cho Liễu Nhược ra mắt với vợ chồng đệ, một mặt khác là ta qua bàn với vợ chồng muội về việc ở rễ của Liễu Nhược.
-Liễu Nhược xin ra mắt thúc bá, thúc mẫu-Giọng nói không xu không nịnh nhưng mang theo tia tôn kính đối với trưởng bối
Nghe vậy bọn họ cũng ngạc nhiên khi nhìn thấy Liễu Nhuợc, vì trong nhận thức của họ thì Liễu Nhược là một kẻ phá gia chi tử chính hiệu, viêc ác nào cũng làm, lại có thêm sở thích là thích ấu nữ nhưng nhìn người lại bất đồng hoàn toàn với những gì họ tưởng tượng.
Khi nhìn thấy người này mặt mũi tuấn tú, trong đôi mắt tử sắc trong suốt như pha lê lại ánh lên sự tang thương của thời gian, lời nói chính chắn, nhẹ nhàng nhưng mang theo một tia áp lực của người có phong phạm của bề trên.
Khiến cho họ nghi hoặc trong đầu, đây có phải là Liễu Nhược mà hay được đồn đãi không nhỉ?.
Họ nhìn kỹ vào Liễu Nhược, thấy được sự chân thành không giả dối, lời nói và cử chỉ hết sức tự nhiên. Đột nhiên Nguyệt Ảnh thốt lên một câu khó hiểu.
-Đại huynh đây là Liễu Nhược huynh nhắc tới trong lần bàn hôn sự lần trước chứ không phải Liễu Nhược kia ?
Liễu Minh nhịn cười, nhưng hiểu ý tứ của vị đệ đệ này, cười nói.
-Ta chỉ có mỗi Liễu Nhược này thôi lấy đâu ra hai người, ta hiểu ý của đệ nhưng Liễu Nhược hắn trưởng thành rồi.- Trong giọng nói thể hiện rõ sự yêu thương và vui mừng.
-Huynh có chắc là Liễu Nhược sẽ chấp nhận ở rễ chứ, huynh cũng biết khi ở rễ Liễu Nhược sẽ bị thế nào chứ, miệng lưỡi người đời huynh không biết thế nào đâu- Nguyệt Hà lên tiếng.
Nguyệt Ảnh nói thêm vào.
-Cũng tại cái con bé Nguyệt Lâm bị muội chiều hư nên mới bày ra chuyện ở rễ này. Làm khó huynh ấy.
-Đệ đừng trách đệ muội nữa, cũng nhờ cái con bé bày ra chuyện này huynh mới càng yên tâm giao Liễu Nhược cho vợ chồng đệ, tuy sẽ phải đổi họ nhưng nó ở Nguyệt tộc thì bên kia ta mới có thể phóng tay mà làm được-Liễu Minh lên tiếng giải vây.
Vừa nghe cái chuyện ở rễ còn phải đổi họ khiến cho Liễu Duy giật mình, nhưng chưa hết bàng hoàng thì bên ngoài vang lên một giọng nói trong trẻo của một nữ tử.
-Aaaaa, Dâm tặc biến thái !
Liễu Duy vừa nghe giọng nói này thì trong tâm liền sinh ra một tia sợ hãi,nghĩ thầm "chẳng lẻ cái con bé mười lăm tuổi này là khắc tinh của mình?"