Bước vào là một nữ tử mười lăm tuổi, thân hình nhỏ nhắn, con mắt to trong suốt linh động nhìn chằm chằm vào Liễu Duy đầy cảnh giác, như kiểu một con mèo đang chuẩn bị tư thế vồ chuột vậy.
Nguyệt Hà lên tiếng mắng Nguyệt Mộng.
-Con nói cái gì vậy, đây sẽ là tỷ phu trong tương lai của con. Lại đây chào Minh thúc thúc với tỷ phu con đi.
-Chào Minh thúc thúc.-Nguyệt Mộng lên tiếng lễ phép, còn lúc nhìn sang qua Liễu Duy thì "hừ" một tiếng khinh thường rồi nhìn qua chỗ khác như sợ bẩn mắt mình vậy.
Nguyệt Ảnh thấy như vậy tức thời mặt giận dữ đỏ lên.
Liễu Duy thấy tình hình không ổn liền lên tiếng giải vây.
-Nguyệt Mộng còn nhỏ, chưa biết gì, với lại nó cũng sẽ là đệ muội của con, nên bỏ qua đi a.
-Đạo đức giả.-Nguyệt Mộng lẩm bẩm.
Nguyệt Ảnh thấy vậy liền nổi bão.
-Nguyệt Mộng, con đường đường là nhị tiểu thư mà cư xử vậy hả có tin ta dùng gia pháp trừng trị con không?.
Nguyệt Mộng oan ức, mắt đỏ lên gắt giọng.
-Con thà chào chó còn hơn là chào tên vô sỉ dâm tặc này, cha mẹ với Minh thúc có biết không, mấy ngày trước hắn giữa ban ngày ban mặc mà dụ dỗ một tiểu cô nương mới 12 tuổi lại còn đe dọa mẹ của nàng nữa, nếu con mà không tới kịp lúc thì không biết hậu quả thế nào đâu.
Vừa nghe Nguyệt Mộng nói vậy khiến cho Liễu Minh và vợ chồng Nguyệt Ảnh và Nguyệt Hà giật mình, Liễu Minh run trong lòng nghĩ không thể nào vì mấy ngày gần đây biểu hiện của Liễu Nhược đâu còn như là trước nữa đâu, tuy là nghĩ như vậy nhưng trong lòng sinh ra một chút thất vọng, ánh mắt chờ đợi lời giải thích của Liễu Duy.
Còn Nguyệt Ảnh và Nguyệt Hà thì nhìn kỹ đứa con rễ này.
Khuôn mặt góc cạnh, con mắt tử sắc trong suốt mang theo sự tang thương của thời gian, lời nói nhẹ nhàng nhưng mang theo phong phạm của bề trên, cử chỉ tiêu sái nhẹ nhàng, nhưng dù nhìn thế nào cũng không giống một kẻ như vậy.
Thấy ánh mắt của mọi người nhìn mình cũng khiến cho Liễu Duy cũng thấy không thoải mái, mà chính hắn cũng không thích tranh đua với cô bé 15 tuổi này nhưng nếu còn im lặng thì chắc không xong.Bèn nói.
-Thật ra chỉ là hiểu lầm mà thôi, cô bé đó đụng vào ta nên cây kẹo bị rơi thế là ta phải nhờ tiểu Bảo đi mua cái khác về, ta chưa kịp làm gì thì mẹ cô bé tới khóc lóc van xin, mà chính ta cũng có biết cái gì đâu rồi tự nhiên cô nhảy ra đòi giáo huấn ta.-Liễu Duy nói với giọng điệu chán chường.
-Hừ! chó nó tin.- Nguyệt Mộng chế giễu.
-Tin hay không tùy cô.-Liễu Duy cũng ngán giải thích với cô nàng thêm nữa.
Liễu Minh nghe vậy cũng thở nhẹ nhàng một hơi, bèn lên tiếng, phá đi cái không khí này.
-ha...haaa thì ra là hiểu lầm thôi, không nói chuyện bọn nhỏ nữa để tụi nó tự giải quyết, còn người làm đại ca ta định là hôm nay không say không về không biết vợ chồng đệ có bỏ thời gian ra tiếp ta không nào..ha.haaa.
Nguyệt Hà lập tức đồng ý, chứ nếu không để cho Nguyệt Ảnh nổi cơn tam bành lên thì...
Khuôn mặt đang đỏ bừng vì tức giận của Nguyệt Ảnh lập tức tươi cười, báo cho người hầu chuẩn bị tiệc.
Nguyệt Hà lại biết Liễu Duy từ nhỏ đã không được mẹ chăm sóc, còn đại ca dù sao cũng là một chủ gia tộc lại làm gà trống nuôi con, Liễu Duy tuổi trẻ lông bông cũng không có gì lạ.
Nguyệt Hà nhìn vào đứa con rễ này cảm giác càng ngày càng thích đứa con rễ này, tình mẫu tử lại nổi lên đi tới Liễu Duy nhẹ nhè phủi trang phục cho Liễu Duy, cứ như một người mẹ thật thụ.
Bà nhẹ nhàng nói với Liễu Duy.
-Sau này, con cứ gọi ta là mẫu thân.
Chứng kiến hành động của Nguyệt Hà làm cho cảm giác của Liễu Duy bùng nổ, không chỉ là cảm xúc của Liễu Nhược mà là của cả hắn, vì cả 2 đều bị không có được tình mẫu tử từ bé, lần đầu tiên cảm xúc của cả hai cùng nhau nổi lên khiến cho Liễu Duy một chút nữa lao vào lòng của Nguyệt Hà mà khóc cho thật đã.
Liễu Duy cố đè nén tâm trạng lại nhưng ánh mắt hắn lại nhòe đi phản bội lại hắn. Hắn đáp lại giọng đã khàn đi rồi quay mặt cố lau đi giọt lệ vương trên khóe mắt.
Những người có mặt ở đây biết hắn từ nhỏ đã không có tình mẹ nên cũng không ai cười, chỉ mỗi Nguyệt Mộng cứng đầu lẩm nhẩm:"đồ giả dối".
Nguyệt Hà nghe được Nguyệt Mộng nói vậy liền trừng mắt nhìn nàng, rồi quay đầu nói với Liễu Duy.
-Ta không biết quá khứ của con thế nào, tuy con là con rễ nhưng ta vẫn sẽ coi con như là con ruột, ta biết ở rễ không dễ dàng gì nhưng ta tin bản lĩnh của con không khiến ta thất vọng, đứa nhỏ Nguyệt Lâm tuy hơi hờ hững, lạnh lùng một chút nhưng ta biết nó ngoài lạnh trong nóng mà thôi, ta mong con đối xử tốt với nó, bây giờ hai đứa cũng sắp thành hôn rồi nên cũng gặp nhau làm quen một chút đi.
Bà nói xong hướng ánh mắt nhìn Nguyệt Mộng, bảo dắt Liễu Duy đi gặp Nguyệt Lâm.
Nguyệt Mộng tuy trong lòng không đồng ý nhưng cũng phải im lặng đi dẫn đường cho Liễu Duy.
Nguyệt Mộng cố tình dẫn Liễu Duy đi vòng vòng trong gia tộc, Liễu Duy cũng hiểu cô nàng này dở trò nhưng hắn cũng làm ngơ, vừa đi vừa ngắm cảnh cũng không tệ.
Nguyệt Mộng càng ngày càng một bụng ức khí với tên vô sỉ này, quay lại nhìn vào Liễu Duy nói.
-Ngươi nghĩ ngươi là ai mà đòi làm tỷ phu của ta, lại càng không có tư cách làm chồng tỷ tỷ của ta,ngươi nên biết thân phận của mình đi, cóc ghẻ mà đòi bám chân hạc sao.
Liễu Duy hờ hững đáp.
-Đối với ta, ta cũng chẳng hứng thú làm tỷ phu của ngươi, còn chuyện ta có tư cách làm chồng của tỷ tỷ của ngươi hay không thì ngươi lại càng không có tư cách để tra hỏi ta.
Nguyệt Mộng đuối lý, bực quá hóa giận.
-Một kể ở rễ mà còn dám lên mặt.
Liễu Duy cảm thấy nhiệt độ xung quanh bổng tăng nhanh, trên trán bắt đầu lấm tấm mồ hôi, thầm nghĩ không xong. Tuy cũng được coi là Phong pháp sư tầng 1- trung đoạn nhưng hắn lại không biết phương pháp vận dụng thế nào, còn nếu sử dụng võ công kiếp trước với cái cơ thể này thì không biết có chịu nổi năm giây hay không.
Tình hình đang căng thẳng thì đằng sau Nguyệt Mộng vang lên một giọng trầm bỗng du dương của một nữ tử.
-Tiểu Mộng, em dừng tay lại đi.