Vừa nghe tiếng gọi vang lên, Nguyệt Mộng liền dừng tay khuôn mặt đang tức giận lập tức vui vẻ chạy lại thiếu nữ kia.
-Tỷ tỷ, tỷ tại sao lại ngăn cản, để muội ra tay cho tên vô sỉ không biết xấu hổ này một bài học đi.-Nguyệt Mộng ôm tay thiểu nữ kia lắc lắc làm nũng.
Liễu Duy nghe giọng điệu liền biết đây chắc có lẽ là cô vợ chưa cưới của mình đây, hắn hướng mắt nhìn qua.
Khuôn mặt người con gái này ngũ quan tinh xảo, đầu tiên là cái cằm đầy đặn, sau đó là cái miệng anh đào hồng hồng nhỏ nhắn, cái mũi cao thẳng, lông mi dài cong vút tự nhiên, rồi cuối cùng là cặp mắt phượng đen láy nhưng trong ánh mắt của nàng tràn ngập sự cô độc và ưu thương nhàn nhạt.
Liễu Duy khi nhìn thấy nàng lập tức chết đứng miệng lẩm nhẩm.
-Giống, thật sự giống.
Hình ảnh này khiến cho Liễu Duy nhớ đến một thiếu nữ cao gầy tầm đôi mươi mặc thanh bào.
Điều này làm cho lòng của Liễu Duy trở nên hoảng loạn không biết phải thế nào, trong tâm hắn sinh ra một tia áy náy, nhưng rất nhanh hắn ổn định lại tâm tình, bình tĩnh hướng tới nàng chắp tay chào.
Khi Nguyệt Lâm nhìn thấy Liễu Duy thì nếu ai chú ý trong mắt nàng cũng sinh ra một tia dị sắc nhưng rất nhanh trở lại bình thường. Nhẹ giọng đáp.
-Nguyệt Mộng còn nhỏ, ta mong ngươi bỏ qua cho nó.
Liễu Duy nghe giọng nói du dương rất êm tai nhưng có thể thấy giọng nói mang theo tia cự người ngàn dặm.
Liễu Duy biết hoàn cảnh của mình, cũng sẽ biết sẽ xảy ra tình huống này, nhưng đã là nam nhân thì ai chẳng yêu cái đẹp rồi lại khi nhìn vào nàng trong lòng hắn sinh ra một tia áy náy không tên. Hắn nhẹ nhàng đáp.
-Ta không chấp nó, tuy hơi đanh đá nhưng căn bản không xấu.
Hắn cố gắng để cho âm thanh trở nên bình thường hơn khi nói chuyện với người con gái này.
-Nàng có lẻ là Nguyệt Lâm sẽ là vợ của ta trong tương lai, đối với nàng có lẽ sẽ là bất công khi cưới một con người như ta, nhưng ta hứa sẽ sửa đổi và đối xử tốt với nàng.
-Đối với ta, ngoại trừ người thân ra ta chẳng tin ai cả, và nhất là loại người như ngươi, ngay cả cái loại chuyện ở rễ này ngươi cũng làm thì còn cái gì nữa ngươi không dám làm.-Nguyệt Lâm lời nói nhẹ nhàng nhưng ý tứ nặng nề với Liễu Duy.
Nguyệt Mộng thấy chưa đủ loạn nên thêm vào lời lẽ đầy sự chăm chọc.
-Chẳng lẻ ngươi không biết, tỷ tỷ ta ra điều kiện một là kiếm được một người chịu ở rễ, hai là con trưởng quý tộc hoặc một đại gia tộc nào đó đồng ý hai điều kiện này, cuối cùng nếu cha ta đồng ý thì sẽ tiến hành hôn sự, ta còn tưởng sẽ không có ai mặt dày đến nổi sẽ làm cái sự kiện này, nhưng không ngờ, đường đường là trưởng tôn của Liễu đại tộc lại đi ở rễ, khiến ta chết cười mất thôi.....Còn cái chuyện ngươi thay đổi hay không thì cũng chẳng liên quan đến tỷ muội ta.
Liễu Duy không thèm nhìn Nguyệt Mộng, xem nàng như không khí, nhìn vào Nguyệt Lâm nói.
-Bây giờ ta nói thế nào thì chắc nàng cũng xem như là chó sủa qua tai, nhưng thời gian sẽ chứng minh câu nói của ta là thật lòng.
Nguyệt Lâm đúng là nghe tai này lọt tai kia, không chú ý đến lời nói của Liễu Duy, hờ hững đáp.
-Xin lỗi, ta không có phước phận đó với lại ta có người trong lòng rồi, ta tuy gả cho ngươi nhưng là vì cha ta đồng ý chứ không phải ta, ta cũng không muốn người khó xử nên ta và ngươi sẽ làm một thỏa thuận.
Liễu Duy nghe nàng có người khác, trong lòng hắn sinh ra một tư vị mà hắn chưa bao giờ được biết đến, một tư vị không hay chút nào.
-Ta và người sẽ là một đôi vợ chồng trên danh nghĩa, một năm sau ngươi cứ viết giấy thôi ta, rồi mỗi người một đường. Ngươi yên tâm, trong thời gian ta làm vợ ngươi, ta cũng sẽ không quản ngươi ra ngoài làm gì, nhưng có một việc lúc không có ai thì ngươi nên tránh xa ta, không được đến gần người ta nếu không tự gánh hậu quả.
Nghe lời nói tuyệt tình của Nguyệt Lâm làm cho Liễu Duy tuy trong lòng chua xót nhưng bản thân hắn làm người nắm được thì cũng buông được, dưa xanh hái không ngọt nên hắn ổn định tâm tình, hướng về Nguyệt Lâm dứt khoát trả lời.
-Được ! ta theo ý ngươi.
Rồi quay lưng cất bước đi.
Khuôn mặt hờ hững của Nguyệt Lâm bổng trở nên lo lắng quay sang hỏi Nguyệt Mộng.
-Tỷ làm vậy có quá đáng với hắn không ?
-Không đâu, tỷ làm vậy là đúng đó , đối với cái loại không biết vô sỉ này tỷ phải làm vậy cho hắn biết thế nào gọi là đỉa đòi đeo bám chân hạc. Ở mà tỷ tỷ lúc nào có người trong lòng mà muội không hay biết thế?.
Đối với câu hỏi của Nguyệt Mộng, Nguyệt Lâm không trả lời ánh mắt hướng về phía Liễu Duy vừa bước đi trong mắt hiện lên một tia dị sắc.