"Vâng" Liễu Duy kiên định gật đầu
"Vậy được rồi, con đường này chính do ngươi chọn vì thế dù khó khăn ra sao hãy cố bước tiếp" lão giả tuơi cười nhắc nhỏ hắn, xong đưa cho hắn một bộ võ sĩ màu trắng trên đó có in một chữ "Tây".
Liễu Duy đi thay bộ đồng phục của Tây viện, Liễu Duy nhìn vào gương đồng ở phòng thay đồ, liền thở dài: "A! thật sự không muốn để ý,đã giống công tử bột rồi, giờ mặc thêm cái này lại càng giống. Hiazzz...thật sự không thích cái hình tượng này" Liễu Duy lắc đầu, sau đó đẩy cửa phòng đi ra.
Khi hắn bước vào sân đã phát hiện ra rằng, tuy rằng mặt trời vừa mới mọc không lâu, nhưng học viện đã trở nên náo nhiệt dị thường. Mọi người đủ mọi lứa tuổi từ mười lăm trở lên nhưng đa số những người tuổi như hắn đã là trang phục xanh biển, hoặc thậm chí là lục sắc, trong khi hắn chỉ mang bạch sắc giống các thiếu niên dưới tuổi đang cùng với cha mẹ chúng đã đứng đầy trong học viện. Mà ở trong học viện cũng có cả ký túc xá nhưng lúc này cũng đang chặt cứng người.
Nội quy của học viện là không tùy vào độ tuổi mà phân lớp, mà tùy vào nâng lực của mỗi người, có nghĩa là người có cùng giai(tầng) sẽ học với nhau, để phân biệt thì dựa vào màu sắc của trang phục mỗi người. "Nhất Giai" màu trắng, "Nhị Giai và Tam Giai" sẽ là xanh biển, "Tứ Giai" sẽ là màu lục, "Ngũ Giai" là màu đen giành cho các sinh viên tốt nghiệp nhưng chọn ở lại trong viện làm việc.
Mọi ánh mắt nhìn chằm chằm vào hắn một cách kì dị, hắn cũng biết nguyên nhân tại sao, Liễu Duy đành trầm mặc rồi ngó xung quanh. Ngay một lúc, sau lưng hắn vang một âm thanh của một nam tử: "ý, ngươi là tân sinh năm nay sao?".
Liễu Duy quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một gã thiếu niên, quần áo bạch sắc, tuổi cũng gần bằng hắn đang đứng phía sau. Tuy rằng quần áo của hắn cũng giống như Liễu Duy vậy, nhưng tướng mạo hắn kết hợp cùng với bộ trang phục lại anh tuấn hơn nhiều, gương mặt ngũ quan góc cạnh rõ ràng, tóc ngắn cùng với làn da hơi ngăm khiến cho hắn tăng thêm vài phần khỏe mạnh.
"Ta thuộc lớp kiếm sĩ Nhất Giai, còn ngươi thì sao?"Gã thiếu niên tự nhiên, tiêu sái tiến đến bên cạnh Liễu Duy, không chút khách khí khoát vai hắn, vẻ mặt hết sức thân thiết.
Liễu Duy thấy hành động của gã thiếu niên này, khiến hắn có một chút khó chịu, nhíu mày nhanh chóng đáp: "Nhất Giai, Kiếm Sĩ"
"Vì hai chúng ta đều là "Nhất Giai" nên phải hảo hảo thân thiết aaa" thiếu niên cười tươi nói.
Liễu Duy chợt hiểu ra hành động của tên này, thì ra cũng là một tên "cao tuổi" nhưng cũng chỉ mới ở Nhất Giai rồi tìm được một người có hoàn cảnh giống mình nên muốn kết thân(ai đi học gặp cảnh này sẽ hiểu thôi).
Chợt Liễu Duy rùng mình một cái thoát khỏi cái khoát vai của tên kia khi nghe hắn nói" hảo hảo thân thiết" bèn e dè nhìn tên thiếu niên kia: "Ngươi có bình thường không?" giọng điệu thập phần mờ ám.
Nam tử kia chợt hiểu ra, mặt đỏ bừng hét lên: "Ta là nam nhân chính cống đó, ta chỉ yêu người đẹp mỹ nữ thôi".
Bỗng mọi tiếng ồn dừng lại, những ánh mặt ngạc nhiên nhìn về tên thiếu niên đó, đối với những thiếu nữ nhìn về hắn thì thập phần khinh bỉ, còn về phía nam nhân thì ánh mắt nhìn về tên này thập phần sùng kính và tôn trọng.
Liễu Duy trợn mắt há mồm, vừa định nói gì đó, bỗng một âm thanh vang lên cách đó không xa: "Giỏi lắm, Hạo Bằng, hóa ra ngươi đang ở trong này. Xem lần này ngươi chạy đi đâu."
Một tên tráng niên mặc trang phục màu lam, so với Liễu Duy và tên thiếu niên bên cạnh còn cao hơn một cái đầu, đang hùng hổ chạy tới. Lúc này hắn đang sảy bước vọt tới chỗ này, mục tiêu tựa hồ chính là tên thiếu niên đang đứng bên cạnh Liễu Duy.
"Hảo huynh đệ, mau giúp ta chặn hắn lại đi, cùng lắm sau này ta xưng ngươi là đại ca a." Hạo Bằng nhanh chóng rụt người lại sau lưng Liễu Duy, lộ ra nửa cái đầu hướng về phía tên đang hùm hổ xông tới la lên:
- Mạc Thành, đừng tưởng là ta sợ ngươi, không phải là do ta câu dẫn nàng, mà là nàng thấy vẻ tuấn tú của ta nên sinh tâm ái mộ mà thôi. Đây là Đại ca của ta, có bản lĩnh, ngươi đánh thắng Đại ca của ta rồi hẵng nói.
"Cái gì, đại ca? hảo...hai các ngươi cùng lên cho ta đỡ mất thời gian" tên nam tử cao to kia lập tức đáp lại.
Tình hình diễn biến quá nhanh làm cho đầu của Liễu Duy càng ngày càng to như cái đấu, nhưng thấy nam tử kia đang xông tới và không có dấu hiệu dừng lại, Liễu Duy bỗng khom người xuống một chút chuẩn bị tư thế.
Tên nam tử kia thấy vậy liền giơ nấm đấm hướng vào mặt của Liễu Duy, Liễu Duy biết nếu bây giờ mà ăn nguyên cú đấm này cộng thêm với thân thể này thì không ngất xỉu thì cơ thể cũng chịu đựng không nổi, hắn liền nhanh chóng bước lên một bước đối diện với cú đấm, lắc nhẹ đầu sang phải rồi co chân lên gối vào bụng nam tử kia, khiến cho tên kia ôm bụng kêu la thảm thiết. Nhưng với cơ thể đồ sộ của tên kia làm cho Liễu Duy cũng bị phản chấn té ngửa ra sau.
"Ay zaaa, đau chết ta" người kêu không phải là Liễu Duy mà là tên núp sau lưng hắn Hạo Bằng.
Chưa kịp đứng dậy thì một tiếng quát tựa như lôi đình vang lên: "Các ngươi làm gì đó, ngừng lại hết cho ta". Vừa nghe tiếng quáy này Hạo Bằng cơ thể lập tức phản xạ kéo tay Liễu Duy đứng dạy lập tức nói: "Chạy, chạy mau".
Liền hai thân ảnh lập tức biến mất, hòa mình vào giữa đám đông.
Chạy một lúc sau, Hạo Bằng sực nhớ ra quay qua hỏi Liễu Duy: "Đại ca, ta quên hỏi ngươi tên gì?"
"Liễu Duy"
"Vậy từ bây giờ ta gọi ngươi là Liễu đại ca" Hạo Bằng quả quyết nói.
Liễu Duy thấy con người thiếu niên này không xấu, liền cười nói: "thôi ta cũng sợ làm đại ca của ngươi rồi" liền định quay người bỏ đi.
Hạo Bằng lập tức chạy tới khoát vai Liễu Duy: "Vậy bây giờ chúng ta làm bằng hữu đi", chưa kịp để Liễu Duy nói, Hạo Bằng lập tức nói thêm vào: "Ta tên Hạo Thiên Bằng, mọi người gọi ta là Hạo Bằng, ta năm nay 17 tuổi, còn ngươi?"
Liễu Duy thấy con người Hạo Bằng này rất có thiện cảm nên đáp lời: "Liễu Duy, Ta 18"
"Được, từ bây giờ chúng ta là bạn bè" Hạo Bằng nói dứt khoát không chừa đường lui cho Liễu Duy.
Liễu Duy cười khổ lắc đầu, trong lòng nghĩ: "bạn bè? thế nào gọi là bạn bè?".