"Hây da, này Duy ta biết ngươi học kiếm sĩ rồi mà quên hỏi ngươi định học nhánh nào?" Hạo Bằng hỏi bằng giọng điệu thân thiết.
"Ta chưa cũng chưa nghĩ tới, còn ngươi học cái gì?" Liễu Duy u mơ chưa định hướng, hắn chỉ nghĩ là chọn kiếm sĩ thôi chứ ai ngờ giờ chưa biết nên chọn nhánh nào.
"Ta là thuẫn kiếm sĩ" Hạo Bằng chống nạnh hai tay, ưỡn ngực tự hào nói.
"Tại sao?"
Trong con mắt của Hạo Bằng liền hiện lên một niềm mất mát sâu thẳm, u buồn nói: "Từ nhỏ cha mẹ ta bị người Ám Nguyệt đế quốc giết, ta lúc đó không thể làm gì được, nên bây giờ ta muốn làm thuẫn kiếm sĩ để bảo vệ bạn bè và người thân".
Liễu Duy nhìn Hạo Bằng, trong lòng sinh ra một tia thân thuộc, đi lại vỗ nhẹ lên vai Hạo Bằng: "Ngươi là một người mạnh mẽ, việc đã qua thì cho nó qua đi".
"Ây za, ta đa cảm quá rồi, bây giờ trong lúc nguơi chưa quyết định chọn nhánh nào thì theo ta tới ký túc xá của ta một chút, chúng ta cần làm một chuyện hết sức quan trọng" Hạo Bằng đè nhỏ âm thanh thần thần bí bí nói với Liễu Duy như sợ ai nghe được.
Liễu Duy hơi e dè cái giọng điệu thần bí này của Hạo Bằng, rồi cũng cất bước đi theo hắn đến cái gọi là ký túc xá.
Khi Liễu Duy bước vào căn phòng của tên Hạo Bằng này, liền choáng váng với cách ăn ở của tên này, phải nói là "quá sạch sẽ" và "gọn gàng" Liễu Duy phải tìm tòi trong cái đống "gọn gàng" một lúc mới thấy được cái chỗ để mà ngồi xuống.
"hahaa..ha.ha. Ngươi thấy sao một mình ta ở trong phòng này có hơi rộng một chút, nếu được thì ngươi cứ xin học viện dọn vào chỗ ta làm bạn cùng phòng luôn." vừa nói tên Hạo Bằng này lom khom tìm kiếm một cái gì đó dưới giường.
Liễu Duy nghe hắn nói mà dở khóc dở cười, nhìn căn phòng rồi nghĩ: "Nếu đặt thêm một cái giường vào nữa thì không biết đi đứng bằng cách nào đây".
Một lúc sau, tên Hạo Bằng này lôi ra được một cái bình đen lòm được bao bọc rất kỹ, kích thước cũng chỉ bằng một lòng bàn tay, nhưng lại có một mùi hắc nhẹ thoang thoảng, Liễu Duy liền đoán được tên này giấu rượu trong phòng.
Hạo Bằng thần bí cười hề hề: "Đã là bạn bè với nhau nên ta không giấu nữa, hai chúng ta nhấm nháp một tý cho nó tình cảm thân thiết hơn."
Với cách ăn nói của cái tên Hạo Bằng này rất khiến nhiều người nghe dễ hiểu lầm, Liễu Duy cũng đành mặc với hắn, giơ tay bắt lấy ly rượu liền uống cạn.
"Hảo, như thế mới coi được" Hạo Bằng liền bắt một cái chén uống một húp (phòng một người mà lấy đâu ra hai cái), vừa uống xong, Liễu Duy nhìn khuôn mặt đỏ bừng của cái tên Hạo Bằng này mà buồn cười xém nữa là phun hết cả ly rượu vừa uống vào mặt hắn rồi.
"Khặc..khặc.." Liễu Duy liền ho khan nhịn cười, một lúc bình ổn lại rồi mới sực nhớ hỏi tên trước mặt này: "Uống rượu vào không sợ bị phạt sao?".
"Phạt thì phạt kệ tía nó" uống rượu vào nên gan to hơn một chút liền nói bất cần, quay sang hỏi Liễu Duy: "Bây giờ, ngươi định vào nhánh nào, hay theo ta học thuẫn kiếm sĩ luôn đi".
Liễu Duy thật sự đau đầu trong cách chọn nhánh này liền quay sang nói Hạo Bằng: "Ta muốn dùng kiếm nhưng không thích dùng thuẫn, lại càng không thích nhánh chiến sĩ giác đấu, lại càng ghét thích khách hệ".
"Ôi ! Ngươi thật là đàn bà quá đi" Hạo Bằng làm ra vẻ như đàn anh đang mắng em mình vậy.
Ngồi tán dóc một hồi thì cả hai người nghe một âm thanh.
"Bùm...Bùm...Bùm"
Vừa nghe ba tiếng này, Hạo Bằng liền quay sang nói gấp với Liễu Duy: "Nhanh, đó là tiếng báo tập trung của lớp kiếm sĩ đó" nói xong liền chạy ào ra ngoài, chưa đợi Liễu Duy nói một lời.
Liễu Duy làm lạ với cái tên này, không biết tại sao tên này lại sốt sắng đến vậy nên chạy theo sau hắn. Một lúc sau, một đám đông toàn người là người hiện ra trước mặt Liễu Duy, màu sắc Bạch-Lam-Lục-Hắc hiện đủ trên sân, Liễu Duy nhìn quanh một hồi mới phát hiện tên Hạo Bằng này đang đừng ở cách hắn mấy dãy người, Liễu Duy đi tới gần Hạo Bằng thì nghe tên này lẩm nhẩm: "y dà, em này vóc người tạm được, khuôn mặt xinh xắn 7,5 điểm...Ô là la em này dáng người vừa đủ, nhưng khuôn mặt thì...ôi thật thất vọng đành 6 điểm vậy..Ô ô em này dáng người ba vòng như một quả là mỹ nữ hiếm gặp a...."
Lúc này Liễu Duy hiểu tại sao cái tên này lại sốt sắng đến vậy, thì ra là ra đây đứng ngắm gái, Liễu Duy cười khổ với cái tên Hạo Bằng này.
Hạo Bằng đang xuất ra-đa thì thấy Liễu Duy đứng sau lưng mình thì quay lại cười thần bí nói nhỏ: "ê Duy, học viện năm nay có nhiều người đẹp lắm, nếu ngươi vừa ý em nào thì nói với ta, ta chấp nhận hy sinh làm cầu nối cho ngươi, nhưng cũng có cái giới hạn của nó, như mấy em được xưng là những bông hoa tuyệt sắc của học viện thì ta đành chịu với lại nhìn tướng tá ngươi coi cũng được nhưng với không tới đâu nên cũng đừng trông mong gì".
Liễu Duy nghe tên này thao thao bất tuyệt, nhếch miệng cười khổ: "Vậy những bông hoa đó là những người nào?".
Hạo Bằng nhìn chằm chằm vào Liễu Duy như tìm được đồng minh vậy, đôi mắt ửng đỏ, như nổi uất ức bao ngày giờ mới được xuất ra, liền hào hứng nói: "Bên lớp kiếm sĩ của chúng ta có hai chị em đều là tuyệt sắc mỹ nữ đó, một là Yến Nhi của nhánh thích khách hệ- Lam nghe nói sắp tấng lên lục sắc rồi, hai là Yến Phượng là chiến sĩ giác đấu là lục sắc bào rồi. Còn bên Pháp sư cũng có một đôi chị em nhà họ Nguyệt nhưng nghe nói người chị tên là Nguyệt Lâm lúc trước bị bệnh nằm giường một năm trời rồi chưa khỏe được bao nhiêu thì bị gả cho một tên ở rễ rồi, còn người em thì là Nguyệt Mộng tuy so với chị mình kém hơn một chút nhưng nếu so với hai chị em bên lớp Kiếm Sĩ này thì ngang sức ngang tài aaa... Vậy ngươi đủ hiểu nhan sắc Nguyệt Lâm thế nào rồi chứ, aaaa tên khốn kia may mắn cưới được Nguyệt Lâm, mặc dù là ở rễ thì sao chứ, chứ gặp ta thi ta sẵn sằng cả 5 chân ấy chứ" giọng Hạo Bằng mang theo một tia tiếc nuối.
Liễu Duy biểu tình quái dị trên khuôn mặt, Hạo Bằng nhìn hắn đồng cảm vỗ vai thân thiết nói: "Ta biết ngươi tiếc nuối nhưng chúng ta chỉ là bình dân (Hạo Bằng tưởng tên này giống hắn) với lại cũng không phải con nhà thế gia, hiện tại chúng ta không với tới được đâu, với lại các nàng đó ông bướm ve vẩy đông lắm sợ ngươi chưa tới gần đã bị bọn chúng đè bẹp chết tươi rồi đó. Đợi sau này hai chúng ta thành tài thì cái gì mà không có, đúng không nào". Hạo Bằng nói với Liễu Duy với niềm tin mãnh liệt.
Hai tên này ham tán dóc không chú ý bên cạnh đã đứng sẵn một người mang hắc bào, ánh mắt lạnh băng đang nhìn hai người, một lúc sau người mang hắc bào quát lên khiến hai người tỉnh mộng: "Hai tên này to gan, vào giờ tập trung lại còn tán dóc đã vậy còn uống rượu, hai ngươi chạy hai mươi vòng sân cho ta"
Mọi người nghe vậy, liền ôm miệng nín cười, khiến cho cả đám người run lên chỉ nghe những tiếng "hí hí" nhỏ vang lên nhìn vào hai thân ảnh bị phạt chạy. Mà ai có biết rằng chính hai người đang bị phạt chạy này, sau này sẽ khiến cho những con dân đế quốc ngẩng đầu, ưỡn ngực tự hào vì mình là người của Nhật Quang đế quốc.