Mười vòng sân, Tây viện nói nhiều thì không nhiều, nói ít thì không ít, nhưng diện tích của Tây viện thực sự rất lớn rồi cộng thêm với thể lực hiện tại của Liễu Duy thì đây căn bản là một thử thách đối với hắn, Liễu Duy khi chạy đến vòng thứ 17 thì cả người hắn đã ướt đẫm mồ hôi, còn Hạo Bằng đã hoàn thành từ lúc nào đang đứng nhìn về phía Liễu Duy đang bước từng bước nặng nề trên nên đất đá đã thấm đẫm mồ hôi của hắn.
Thời tiết mang theo cái giá lạnh của mùa đông, nhưng lúc này Liễu Duy cảm thấy toàn thân nóng bức, mồ hôi trên trán cứ liên tục chảy xuống rồi nhỏ giọt xuống mặt đất, trong thâm tâm hắn liên tục tự cổ vũ bản thân: "Không, mình nhất định phải kiên trì đến cùng. Không được đầu hàng, chỉ còn hai vòng nữa thôi." Liễu Duy nghiến răng, cố gắng bước nhanh thêm một chút. Vì muốn bản thân thoát khỏi cảm giác mệt mỏi tinh thần, hắn thậm chí dùng răng cắn vào đầu lưỡi chính mình. Hiệu quả từ cơn đau quả nhiên hiệu quả, thân thể hắn bị kích thích tăng tốc lên vài phần nhưng từ miệng hắn đã chảy ra một tia máu rất nhỏ.
Liễu Duy thở hồng hộc cố gắng bước từng bước về phía trước, con mắt hắn lúc này đã mờ hẵn đi, hắn bây giờ như là bước trong vô thức có thể ngã bất cứ lúc nào, đột nhiên hắn cảm thấy cơ thể nhẹ hẵng đi, quay sang thì thấy Hạo Bằng đang vác vai đỡ giúp hắn một phần trọng lượng, Liễu Duy bây giờ thật sự quá mệt không thể nói gì được nữa, rồi bên tai nghe âm thanh: "Ta thật sự không hiểu ngươi, thể lực vậy sao mà học được lớp kiếm sĩ chứ?".
Liễu Duy nghe Hạo Bằng nói vậy, hắn quay sang nhìn Hạo Bằng nở nụ cười cảm kích từ tận đáy lòng.
"Thôi, không cần cảm kích ta, chúng ta đã là bạn bè thì giúp đỡ lẫn nhau là bình thường thôi" hắn tiếp tục vác vai của Liễu Duy cùng bước những bước chân nặng nề, lúc này Hạo Bằng cũng mồ hôi mồ kê đầy mình nhưng vẫn đỡ hơn Liễu Duy nhiều.
Cuối cùng, cũng hoàn thành hai mươi vòng sân, cả hai cùng nhau ngả lăn nằm sải lai trên nền đất cứng cáp, liên tục thở hồng hộc, những khí trắng rõ rệt bốc lên từ hơi thở hai người.
Hai người đang nằm thờ hồng hộc thì bên tai nghe một âm thanh: "Ai cho hai ngươi nằm đó, đứng dậy cho ta".
Liễu Duy bây giờ thật sự không còn sức làm bất cứ điều gì, phải nhờ Hạo Bằng kéo vai đứng ngả dựa vào hắn thở hồng hộc.
Người nam tử mặc hắc bào, khuôn mặt không cảm xúc nhìn hai người rồi quay sang nhìn Hạo Bằng lạnh lùng nói: "Ngươi có vẻ còn sức nhỉ, ngươi chạy thêm 5 vòng sân cho ta."
Lúc này, đám người trên sân không dám gây ra một tiếng động nào nữa mà nhìn vào hai thân ảnh kia và hình ảnh nam tử hắc bào này đã để lại sự ấn tượng cho mọi người.
Lúc này, Liễu Duy hiểu ra, thì ra người này muốn dùng hai người họ "giết gà dọa khỉ", Hạo Bằng trong lòng tuy tức giận nhưng không nói một câu nào, đợi cho Liễu Duy đứng vững rồi tiếp tục quay người chạy.
Hắn chạy chưa được nửa vòng thì sau lưng hắn xuất hiện thêm một âm thanh thở dốc, quay lại thì thấy đó là Liễu Duy đang chạy với những bước chân nặng nề theo sau hắn. Trong tâm của Hạo Bằng sinh ra một tia cảm động, hắn chạy chậm lại đợi Liễu Duy đang từng bước tiến gần hắn, hai thân ảnh chậm chạp cùng chạy quanh trên sân, những giọt mồ hôi của hai người thấm ướt xuống mặt sân đã tạo thành một hình ảnh con đường trên sân.
"Rầm..." Người ngã xuống là Liễu Duy nhưng hắn vẫn không chịu bỏ cuộc, hắn chống đỡ thân người mình lên bằng đôi tay đang run rẩy vì mệt, Hạo Bằng quay lại đỡ hắn lên rồi tiếp tục bước đi, hai người khoát vai lẫn nhau cùng bước lên về phía trước.
Hạo Bằng tuy thể lực tốt nhưng cũng đã đến giới hạn của hắn, lúc này đôi chân hắn đã run rẩy bần bật, bước đi xiêu vẹo, nếu không có Liễu Duy bên cạnh thì hắn cũng đã khụy xuống rồi.
"Rầm..." Hạo Bằng khụy xuống kéo theo Liễu Duy theo, nhưng Liễu Duy phản xạ khom lưng lại, cơ thể run rẩy, nghiến răng cố sức kéo Hạo Bằng đứng lên rồi tiếp tục bước tiếp.
Hình ảnh hai người, khiến cho đám đông lặng đi, trong đôi mắt mọi người có một chút hồng lên và tỏ rỏ sự tôn kính với hai người.
Nam tử hắc bào trong đôi mắt cũng lóe lên dị quang rồi mau chóng vụt tắt rồi tiếp tục nhìn hai thân ảnh hô lên: "Vòng cuối cùng, chỗ ta đang đứng là đích".
Hai người nghe điều đó như tiếp thêm được một chút sức lực, bước nhanh hơn một chút, chỉ còn khoảng vài chục bước chân nữa sẽ đến đích, khi hai người cùng nhau đến cái gọi là giới hạn thì họ cùng té nhào lên mặt đất cứng rắn và hôn mê bất tỉnh đi.
Lúc này bên cạnh, nam tử hắc bào đó đã xuất hiện một lão nhân khuôn mặt hiền từ nói: "Người có cần làm đến vậy không?" nói rồi ông đi tới hai người ôm lấy lên rồi liền biến mất. Nếu lúc này Liễu Duy mở mắt có thể thấy ông lão hiền từ này là người đã phúc khảo mình lúc sáng nhưng bây giờ hình ảnh đó lại khá mâu thuẫn, một ông lão xách hai người thanh niên bất tỉnh lướt đi nhẹ nhàng trong gió.
Nam tử áo đen nhìn hướng ông lão xẹt đi miệng lẩm bẩm: "Thầy không nghiêm, trò không giỏi". Nói rồi quay sang với đám người đang si ngốc nhìn mình, lạnh lùng quát lên: "Có kẻ nào muốn bị phạt thì bước ra đây"
Mọi người không dám nói gì, lặng lẻ thu lại ánh mắt của mình, quay đầu nhìn lại nam tử hắc bào, trong lòng sinh ra tia sợ hãi với người trước mặt này.