Khi Liễu Duy tỉnh dậy thì đã thấy mình nằm trong một căn phòng trang trí đơn sơ, tĩnh lặng, nó hầu như cách biệt với thế giới bên ngoài, hiện tại cơ thể của hắn chưa vận động được nhiều nên hắn chỉ có thể mở đôi mắt nhìn xung quanh mà thôi.
"Tỉnh rồi hả?" âm thanh già nua vang lên gần đấy.
Liễu Duy gương mắt nhìn theo phía âm thanh đấy thì thấy một lão nhân với khuôn mặt mỉm cười đang nhìn mình, hắn nghĩ chắc người này đem hắn tới đây, nhẹ giọng đáp lại: "Đây là ở đâu?".
"Phòng của ta, còn tên kia khi tỉnh lại có qua thăm ngươi nhưng lúc đó ngươi còn hôn mê, nên hắn đi rồi" ông từ từ nói một cách hiền từ với Liễu Duy, ông càng nhìn hắn càng thấy thích con người của tên học viên này.
Một lúc sau, ông nghi vấn hỏi Liễu Duy: "Có thể cho ta biết tại sao ngươi lại chọn lớp Kiếm Sĩ không?".
"Không biết" Liễu Duy lắc đầu giả vờ, hắn không muốn cho lão nhân này biết rằng đối với hắn từng sống trong sợ hãi và thù hận, hắn không có ai để tin tưởng, hắn chỉ có mỗi thanh kiếm để mà tin tưởng vào, thanh kiếm mà luôn phát ra khí tức lạnh lẽo và sặc mùi máu tanh len lỏi vào các giác quan của hắn, giúp hắn tin vào là mình vẫn còn tồn tại. Với lại một kiếp người, một người một kiếm đã là thói quen của Liễu Duy, hắn làm sao mà chọn vào Pháp sư được, Liễu Duy không muốn trở thành cường giả khiến cho mọi người khiếp sợ, hắn chỉ muốn nắm lấy sức mạnh mà để bảo vệ người thân, gia đình mà thôi.
"Vậy ngươi chọn nhánh nào trong đó?" lão nhân tiếp tục hỏi.
Liễu Duy vẫn ngu ngơ lắc đầu, hắn thật sự bí trong tình cảnh này.
Ông lão nhìn hắn cười ôn hòa rồi nói: "Ngươi có thiên phú về "PHONG" rất mạnh, rất mạnh. Nếu bây giờ ngươi chuyển sang lớp Pháp Sư cũng không muộn đâu, thân thể của ngươi không hợp học kiếm sĩ" giọng ông pha một chút tiếc nuối.
"Không, học sinh vẫn muốn học kiếm sĩ" Liễu Duy kiên quyết từ chối.
Ông lắc đầu ngao ngán với Liễu Duy: "Hầy!! vậy ngươi muốn học kiếm sĩ nhưng vẫn không biết chọn nhánh nào. Ta cũng thật sự không thể chọn dùm ngươi được vì với thân thể ngươi căn bản không hợp là một kiếm sĩ rồi".
Ông nói tiếp với Liễu Duy: " Dù bây giờ ngươi chăm vào luyện thể (thân thể) thì cũng muộn rồi, cơ thể ngươi đã coi như định hình, rất khó để thay đổi, nhưng đó chỉ là mới là một yêu cầu cơ bản của kiếm sĩ mà thôi. Ngươi biết một kiếm sĩ thật thụ sẽ cần những yếu tố cơ bản nào không? một là sức bền, hai là lực, cuối cùng là dẻo dai, nhưng ngươi không hề có một cái nào cả. Trong khi đó, ngươi lại có thiên phú về "Phong" cực mạnh, cơ hội ngươi trở thành một pháp sư cường giả không hề nhỏ đâu." trong con mắt ông hiện lên một tia dị sắc.
"Cảm tạ ngài cho ta biết, nhưng ta vẫn muốn làm kiếm sĩ" Liễu Duy giọng nói rõ ràng, chắc chắn.
"Người chắc chắn, không hối hận."
"Không hối hận" Liễu Duy ánh mắt kiên định, hắn chưa bao giờ hối hận với sự lựa chọn của bản thân.
"Hảo" lão nhân khuôn mặt hiền từ bỗng trở nên đỏ rực hưng phấn. Thật ra còn một yếu tố hết sức quan trọng mà ông không nói đó là "sự kiên định" nếu không có cái này thì dù là thiên tài ngàn năm có một thì cũng là phế tài mà thôi. Với sự kiên định này thì dù "đường có xa cũng sẽ có ngày đến đích".
Ông nhìn Liễu Duy tán thưởng, một lúc sau nói với giọng điệu nghiêm túc: " Nếu ngươi đã vậy, ta sẽ giúp ngươi một con đường, vì nó hoàn toàn giành cho ngươi, nhưng con đường này lại khó khăn hơn trăm lần người khác, ngươi có chịu bước đi hay không đó là quyền của ngươi" ông nói xong, nhắm mắt đợi chờ câu trả lời của Liễu Duy.
Ánh mắt Liễu Duy lóe tinh quang nhìn lão nhân hiền từ này, đáp: " sống chết có số, tại sao phải sợ, đi thì đi thôi, ai cản đường ta thì ta đập nát báy nó" giọng nói pha một chút sát khí ẩn giấu bên trong.
"Hảo..." Ông lão nhìn Liễu Duy khen ngợi. Suy nghĩ một chút rồi nói tiếp: "Ngươi có thiên bẩm về Phong nhưng lại thích tu kiếm vậy tại sao không Song Tu cả hai, chủ tủ là kiếm sĩ, còn về Pháp sư thì ngươi lấy "Phong Nguyên Tố" làm phụ, với những ưu điểm của "Phong" mang lại cho ngươi thì những nhược điểm của ngươi không là vấn đề gì cả." Ông hào hứng nói với Liễu Duy.
Liễu Duy nhíu mày, rồi thật thà nhìn ông hỏi: " Học sinh thật không biết nên làm thế nào cho hợp lý cả."
Lão nhân chưa kịp trả lời thì bên ngoài cửa xuất hiện một âm thanh: " Hahaaa...Ngươi không biết nhưng người trước mặt ngươi lại biết rõ hoàn toàn đấy".
Ngoài cửa, xuất hiện một lão nhân khác, nhưng người này nhìn còn "lão" hơn nữa, tóc bạc trắng dài xuống lưng, lông mi cũng đã trắng bạc, mang một bộ đồ cùng màu khiến Liễu Duy khi nhìn người này có cảm giác không thật, phiêu diêu.
"hahaaa...Viện trưởng quá lời rồi, ta tuy biết nhưng cũng chỉ là một góc băng nhỏ của nó mà thôi" Lão nhân khiêm tốn đáp.
"ahahaaa...Người được xưng là Kiếm Sĩ- Phong Hệ tầng 7 đỉnh mạnh nhất đế quốc Nhật Quang mà kêu chỉ biết một góc băng thì những tên ngoài kia chắc cũng chỉ là đang làm trò hề thôi nhỉ?" người được xưng là viện trưởng châm chọc lão nhân kia.
"Bản thân Phong Pháp ta khong dám xưng là mạnh nhất, núi cao thì có núi khác cao hơn, cái từ đó ta không dám nhận đâu." Phong pháp đáp lời.
Người kia quay lại nói với Liễu Duy: " Nếu ngươi muốn mình trở nên mạnh hơn thì nên nghe theo tên Phong Pháp kia đi."
Liễu Duy ngạc nhiên, nhìn người lão nhân hiền từ không ngờ trước mặt mình lại có thân phận như vậy, ánh mắt hắn nhìn chằm vào Phong Pháp, một bầu lửa nhiệt huyết nổi lên trong lòng, ánh mắt nghiêm túc nhìn lão nhân hiền từ đó, cố ướn người đứng dậy, rồi khom lưng tôn kính nói: "Học sinh mong Phong lão sư dạy dỗ."
Cũng chính từ bây giờ, con đường chông gai của Liễu Duy bắt đầu, nước mắt lại chảy, máu lại rơi, nhưng hắn vẫn kiên định bước đi để hoàn thành mục đích của hắn, một huyền thoại máu lại bắt đầu.