Phong Pháp lắc đầu nói: "Dạy dỗ ngươi, ta không làm được, mỗi người có một con đường riêng của nó, ta có cách của ta, ngươi có cách của ngươi, ta chỉ giúp ngươi nhìn ra con đường của ngươi nên đi mà thôi, còn đi thế nào thì tự ngươi đi đi."
Trong mắt của Liễu Duy thoáng hiện một chút thất vọng, nhưng trong ánh mắt đó lại trần ngập kiên nghị muốn đi trên con đường này. Hắn tôn trọng ông, khom người tạ ơn rồi quay người bước ra khỏi cửa, không quên chào tạm biệt lão nhân được xưng là viện trưởng kia, khi hắn bước ra cửa thì sau lưng vang lên giọng nói của Phong Pháp.
Phong Pháp nói mông lung khó hiểu: " Khi cơ thể ngươi đạt tới giới hạn nhất định chính là lúc ngươi cảm nhận rõ được thế nào là PHONG."
Liễu Duy liền khựng người, trong đầu liên tục nhắc đi nhắc lại câu nói của Phong Pháp, hắn đứng lặng người một lúc rồi cất bước đi ra khỏi nơi này.
"Ây, Phong đệ à, ta thấy cậu thanh niên này tuy đã qua độ tuổi để tu luyện nhưng nhìn nó không tệ chút nào với lại sự cảm nhận về Phong Nguyên Tố còn mạnh hơn cả đệ, sao đệ không nhận hắn làm đệ tử chân truyền đi" âm thanh mang theo sự luyến tiếc, than vãn.
Phong Pháp nhìn người kia, hiền từ đáp: "Cũng tại vì nó có cảm nhận mạnh hơn ta, nên ta căn bản không có xứng làm thầy chỉ dạy cho hắn, với cảm nhận của ta, nếu hắn theo ta học thì cả đời hắn không thể vượt qua ta hoặc trở thành một cường giả chân chính được, vì năng lực của hắn sẽ bị sự hiểu biết hạn chế của ta mà sinh ra ảnh hưởng. Nếu muốn tương lai của hắn trở thành một cường giả đỉnh phong thì phải để hắn tự đi tìm hiểu về sức mạnh của bản thân mình. Với ta hiện giờ vẫn mãi là Tầng 7- Đỉnh vì ta đã đến giới hạn cái gọi là "Phong" nhưng còn với hắn thì con đường còn dài gấp mấy lần của ta."
"Haizzz...mong là đệ nói đúng". Giọng nói vang lên sự tiếc nuối.
~~~.
Liễu Duy bước đi ra ngoài, lúc này ánh sáng náo nhiệt đã nhường vị trí cho màn đêm u tĩnh, con người hắn đang bị màn đêm dần dần bao trùm trong bóng tối, hắn bước đi trên sân, nhưng trong đầu lúc nào cũng đang suy nghĩ về câu nói của Phong Pháp nói với hắn.
"Thế nào mới gọi là Phong? đến giới hạn cơ thể thì lúc đó cảm nhận rõ được PHONG" hắn bước đi và trong lòng luôn thầm nghĩ về điều đó. Hắn đi nhưng không chú ý là bản thân mình đang đi đến đâu, hắn không phát hiện là hắn đã đi vào khu của lớp Pháp Sư đang tan tầm trở về ký túc xá.
"Ai ui !" Liễu Duy va vào một học sinh, khiến cho hắn thoát khỏi ra khỏi suy nghĩ của mình, nhìn đến thân ảnh kia. Liễu Duy liền bước tới xin lỗi thì thấy người bị mình đụng vào lại là Mộng Nguyệt.
Lúc này, Mộng Nguyệt mới nhìn rõ người đụng mình là ai, liền hừ lạnh, chống tay đứng dậy nói đanh với Liễu Duy: "Ngươi tại sao lại ở đây, ngươi không biết đây là ký túc xá của nữ sao, ngươi định tìm nữ nhân để mà chọc ghẹo phải không, muốn thì ra bên ngoài ở đây không phải là chỗ để ngươi tới chơi đùa". Mộng Nguyệt nói to để cho những người gần đó nghe được, rồi tò mò để tiến lại gần xem mục đích là chỉ một, muốn cho Liễu Duy bị mất mặt.
Liễu Duy nghe Nguyệt Mộng nói vậy liền lạnh lùng đáp lại: "Xin ngươi tự trọng, đừng suy bụng ta ra bụng người, dù ngươi có cởi hết quần áo ra đợi ta thì ta cũng không thèm đụng".
Nguyệt Mộng tức giận, khuôn mặt đỏ bừng vì lời nói của Liễu Duy, đang định ra tay cho tên này một bài học thì. Lúc này, đám đông đã ngày càng kéo tới, nghe hai người này cãi nhau, trong đó lại có một đám đi tới bên cạnh Nguyệt Mộng hỏi han.
"Này Mộng tên này là ai mà sao lại xuất hiện tại đây" một nữ bạn học của Nguyệt Mộng nghi vấn hỏi.
"Hắn căn bản là một tên vô sĩ, vứt bỏ lòng tự trọng của một nam nhân đi ở rễ ở nhà ta"
Nguyệt Mộng khinh thường Liễu Duy, giọng nói to lên như muốn cho mọi người đều nghe. Khi mọi người nghe vậy liền kinh ngạc nhìn sang Liễu Duy âm thầm đánh giá người nam nhân này, trong con mắt các nàng hiện lên một vẻ tiếc nuối không tên.
Liễu Duy không muốn nói gì hơn với nữ nhân này nữa, liền cất bước quay người rời đi.
Vì âm thanh của Nguyệt Mộng nên đám đông càng ngày càng tới nhiều, dẫn đến sự chú ý của mọi người nên lúc này xuất hiện một đám nam sinh chạy qua, khi nghe chính miệng Nguyệt Mộng nói tên nam nhân trước mặt này lại là một tên ở rễ mà nếu không phải cưới Nguyệt Mộng thì chắc là Nguyệt Lâm, bông hoa đẹp nhất của học viện lại là vợ của tên vô sĩ này, khiến cho đám nam học sinh này nhìn Liễu Duy không mấy thân thiện, trong đó còn ẩn chứa sát khí hư vô.
Nguyệt Mộng nhìn tình cảnh này, khiến trong lòng vô cùng hứng khởi, nàng muốn là mọi người đều biết Liễu Duy là một người vô sĩ như thế nào, khiến cho mọi người trong học viện tẩy chay hắn rồi khiến hắn rời khỏi học viện để hắn khỏi xuất hiện trước tầm mắt nàng nữa.
Đối với những ánh mắt của đám đông, Liễu Duy căn bản không thèm để ý, chen chúc ra khỏi đám đông rời đi, nhưng hắn lại không được điều đó, vì lúc này trước mặt hắn là một đám nam sinh cố tình chặn đường ra của Liễu Duy, ánh mắt khinh bỉ và thù hần nhìn Liễu Duy.
Một tên nam sinh tầm hai hai tuổi, mặc lục bào bước từ trong đoàn người đi ra, nhìn Liễu Duy hăm dọa nói: " Một tên nam nhân không có tự tôn như ngươi thì đến cả tư cách ở rễ đều không có, ngươi lấy cái gì mà đòi cưới Nguyệt Lâm" người nói mang lên một tia không phục với Liễu Duy.
Mọi người nhìn nam sinh này thì cũng không ngạc nhiên vì lời nói của hắn, vì mọi người biết nam sinh này khi vừa gặp được Nguyệt Lâm đã nhất kiến chung tình với nàng, hắn đối xử chân thành với nàng nhưng đáp lại chỉ là sự hờ hững vốn có của Nguyệt Lâm nhưng điều đó không khiến hắn thất vọng mà ý định muốn chiếm lấy nàng càng mạnh mẽ hơn.
Nam sinh này tên là Nguyên Đông một trong những thiên tài đứng đầu của học viện chỉ mới hai hai tuổi đã mặc lục bào thì đã biết năng lực của hắn thế nào rồi, nhưng tính cách của hắn lại là tỷ lệ nghịch với nâng lực của hắn, Nguyên Đông là một tên âm hiểm, có thù tất báo và đặc biệt khi hắn nhìn không thuận mắt người nào đó thì hắn sẽ tìm đủ mọi cách khiến cho đối phương phải từ bỏ học viện ra đi, nên đa số mọi người trong học viện đều không muốn dính dáng gì đến hắn cả.
Nguyệt Mộng thấy Nguyên Đong bước ra liền cao hứng, vì nàng hiểu con người của tên này, liền thêm dầu vào lửa nói: "dù tỷ tỷ ta gả cho ngươi nhưng chẳng qua là tỷ ấy bị ép buộc mà thôi".
Liễu Duy liền thấy tình hình không ổn, đang định tìm cách để bước đi thì sau lưng xuất hiện một một khối kim loại sắc bén lóe lên ánh vàng, trong suốt đang bay thẳng đến hắn.