Liễu Duy cảm thấy một tia uy hiếp xuất phát từ sau lưng, liền nhanh chóng phản xạ, chân phải liền dẫm mạnh xuống lướt qua một bên, tuy hắn phản xạ khá nhanh nhưng khối kim loại vàng óng đó còn nhanh hơn hắn, xẹt qua cắt vào vai trái của hắn, máu từ cánh tay chảy xuống làm ướt cả một bên áo của hắn.
Liễu Duy không để ý đến vết thương đang chảy máu, xoay người lại nhìn vào Nguyên Đông lạnh lùng nhìn tên này nói: "Ngươi làm vậy là có ý gì?".
"Chẳng gì cả, thấy ngươi không thuận mắt. Thế thôi" Nguyên Đông giọng điệu lười biếng nói lại, nhưng trong lòng hắn đã sinh ra một tia sát khí với Liễu Duy, hắn nghĩ bây giờ cho tên này một bài học thì biết đâu chừng sẽ được điểm với cô em Nguyệt Mộng này, nhờ thế càng dễ phát triển với Nguyệt Lâm thì sao.
Liễu Duy tuy rất tức giận với tên này nhưng trong lòng hắn luôn thầm nhắc nhở không được làm ẩu, Liễu Duy biết hậu quả thế nào khi đối chọi với tên này, căn bản chỉ mới là Kiếm Sĩ nhập môn, nhất giai Pháp Sư miễn cưỡng trung đoạn thì lấy cái gì chọi với tên pháp sư tứ giai kia chứ. Hắn bèn nói: "Ngươi thân là một pháp sư tứ giai mà đi ăn hiếp một tên mới nhập môn như ta không biết xấu hổ sao, lại càng không biết bản thân mình bị người ta vứt cho một khối xương mà ở đó lại còn vẫy đuôi ăn mừng." giọng điệu Liễu Duy trào phúng, châm chọc Nguyên Đông.
Với câu nói sắc bén đầy hàm ý bên trong của Liễu Duy khiến cho Nguyên Đông khuôn mặt trở nên dặn dữ, khó coi, bỗng xung quanh người bên người Nguyên Đông xuất hiện những ánh sáng lờ mờ vàng kim, không khí mang theo một tia sắc bén lượn lờ tùy thời có thể cẳt vào da thịt đối phương. Nguyên Đông bây giờ tuy muốn giết cái tên trước mắt này nhưng nội quy học viện lại vô cùng khắc khe nên hắn không dám làm ẩu, với lại hiện giờ rất nhiều người ở đây.
Nguyên Đông chợt xảo trá, âm độc nói: "Được, vậy ta với người cùng bình luận với nhau để cùng học tập".
Chưa để cho Liễu Duy trả lời thì trên cánh tay của hắn xuất hiện một khối vàng óng hình nón dẹp, ánh sáng lung linh quanh vật thể khiến người nhìn vào sẽ bị chói mắt, Liễu Duy thấy tên kia không thèm nói gì liền ra tay, trong tâm của Liễu Duy sinh ra một tia bất ngờ, liền định lướt tới Nguyên Đông thật nhanh để ra tay phá đi "chú niệm" của hắn, vì Liễu Duy biết mỗi pháp sư cơ thể có chút suy nhược còn có nhược điểm là khi muốn tấn công thì họ cần một khoảng thời gian ngắn để "chú niệm", pháp kỹ có sức tấn công càng cao thì thời gian "chú niệm" càng lâu.
*Chú niệm: nói vắng tắt là pháp sư trước khi dùng phép thì phải ngâm nga vài s rồi mới tấn công được.
Nhưng khi Liễu Duy lướt nhanh đến thì một tia cười mỉm xuất hiện trên khuôn mặt của Nguyên Đông, Liễu Duy thấy vậy liền biết không ổn nhưng mọi việc dường như diễn biến quá nhanh khiến hắn không kịp trở tay. Trước mặt hắn liền xuất hiện những viên pha lê màu vàng sặc sỡ bao quanh cơ thể hắn, liên tục xoay tròn rất nhanh, những tia sáng càng ngày càng lóe lên, khiến cho Liễu Duy phải nhắm mắt lại để né đi ánh sáng đó, ngay lúc đó một tiếng nổ to vang lên trong đầu hắn, khiến cho Liễu Duy đầu như bị choáng đi và mọi vật trước mắt hắn không thấy gì ngoài một màu trắng xóa.
Đối với những học viên mới nhập học thì đương nhiên lấy làm lạ biểu hiện của Liễu Duy nhưng còn đối với những học viên cũ thì đây cũng chẳng có gì mới cả, họ biết Liễu Duy bị Nguyên Đông làm cái gì, đây là một "Khoái Pháp*" nổi danh của Nguyên Đông, ảnh hưởng của "Khoái Pháp" này là khiến cho đối phương bị choáng và mù trong một khoảng thời gian nhất định tùy vào nâng lực của bản thân người sử dụng.
*Khoái Pháp: tức là dùng phép không cần niệm, hoặc là niệm trong một thời gian cực ngắn.
Lúc này, vật thể ánh vàng rực rỡ trên tay của Nguyên Đông đã run lên bần bật có thể xuất đi bất cứ lúc nào, Nguyên Đông nhìn Liễu Duy vẫn còn đang bị ảnh hưởng của Khoái Pháp của mình liền cười lạnh, hất mạnh tay về phía Liễu Duy, vật thể vàng kim đó liền bay nhanh về hướng Liễu Duy.
Liễu Duy lúc này vừa hết ảnh hưởng, liền trông thấy trước mặt mình là một khối vàng kim đang bay về phía mình, Liễu Duy liền nhanh chóng quyết định nhảy sang một bên tránh khỏi tầm bay của vật kia.
"Xoẹt !" một tiếng cắt bén sắc ngọt vang lên.
Vật kia đâm xuyên qua áo của Liễu Duy, cắm vào phần eo bên phải của Liễu Duy, điều này khiến cho mọi hoạt động của Liễu Duy hầu như bị đình trệ, ngả xuống nền đất cứng cáp, khuôn mặt hắn đã trắng bệch vì cơn đau từ eo mang lại, liên tục bị thổ huyết nặng nề.
Nguyên Đông thấy vậy liền đi tới gần chỗ Liễu Duy, ánh mắt khinh thường nhìn hắn, giở giọng điệu thản nhiên: "Học đệ, kinh nghiệm thực chiến còn quá thấp, huynh lỡ tay đệ bỏ qua cho".
Liễu Duy nhìn Nguyên Đông, ánh mắt trở nên đỏ rực như muốn ăn tươi nuốt sống tên trước mặt này.
Nguyên Đông thấy như vậy, bản thân hắn càng khinh thường Liễu Duy, trên tay không biết từ lúc nào đã xuất hiện một khối hình đầu nhọn nhưng màu sắc lại ảm đạm hơn lúc đầu, cầm vân vê trước mặt Liễu Duy nói nhỏ chỉ để mội Liễu Duy nghe thấy: "Ngươi căn bản trong mắt ta chỉ là con sâu cái kiến mà thôi", hắn vừa nói vừa lấy vật vừa ngưng tụ rạch một đường lên khuôn mặt của Liễu Duy, một đường máu xuất hiện từ trên trán xuống đến khuôn mặt bên phải của Liễu Duy, hành động quá nhanh nên mọi người đều không thấy Nguyên Đông vừa làm gì cả.
Nguyên Đông giả vờ nói: "Đệ không còn sức nữa, nên chấp nhận thua đi thôi".
Liễu Duy không nói gì với Nguyên Đông, liền cố sức phun lên mặt hắn một bãi nước bọt pha lẫn máu bên trong.
Nguyên Đông khuôn mặt liền trở nên âm trầm, mắt trợn lên thập phần dữ tợn, định cho Liễu Duy một bài học nữa thì, cánh tay phải của Liễu Duy lúc này vung lên đấm thẳng vào mặt của Nguyên Đông một cú thật mạnh khiến cho khuôn mặt hớn hở của Nguyên Đông lập tức biến đổi, một tia máu từ miệng của Nguyên Đông chảy ra rồi thấm vào vạt áo của hắn.
Nguyệt Mộng lúc này đứng quan sát tình huống nãy giờ, trong tâm bỗng sinh ra một tia hối hận, và hầu như sự việc diễn ra trước mặt này đã vượt qua tầm kiểm soát của nàng, hiện giờ trong lòng của Nguyệt Mộng vô cùng rối bời không biết làm gì.
Nguyên Đông lúc này tuy có thể giết Liễu Duy bất cứ lúc nào nhưng hắn e ngại học viện, hắn nói nhỏ với Liễu Duy: "Tuy ta không thể giết ngươi nhưng ngươi yên tâm, từ bây giờ ngươi sẽ vĩnh viễn chỉ có thể nằm một chỗ rồi chờ chết mà thôi." đôi bàn tay của Nguyên Lâm lúc này đã hóa lên ánh vàng rất giống lão nhân hôm nọ đi chung với tên thiếu gia họ Đường kia.
Nguyên Đông định dồn tất cả đánh lên vùng đan điền của Liễu Duy muốn cho Liễu Duy bị phế hoàn toàn trước con đường tu luyện, hắn nghĩ cùng lắm là bị phạt môt chút mà thôi, học viện tất nhiên sẽ không vì một tên phế vật mà đi trách phạt với một người thiên tài như hắn.
Lúc Nguyên Đông vừa định xuất tay thì trước mặt hắn xuất hiện một lực đẩy kinh người khiến hắn phải văng ra gần ba mét, tóc tai trở nên bù xù, đứng dậy nhìn vào thân ảnh kia. Nghiến răng nghiến lợi giọng điệu đầy hăm dọa: "Nếu ngươi muốn được như hắn ta đây thành toàn cho ngươi."