"Hahaaa...Ngươi ngon thì tới đây" thân ảnh bên cạnh Liễu Duy, đỡ hắn dạy rồi quay đầu đáp lại Nguyên Đông.
Liễu Duy hướng con mắt nặng nề lên nhìn rồi nói với giọng điệu đuối sức: "Tại sao ngươi lại ở đây?"
Đúng vậy, người này có thể coi là bằng hữu duy nhất của Liễu Duy tại học viện này, Hạo Bằng thuẫn chiến sĩ, Hạo Bằng vừa tan học liền chạy đến thăm Liễu Duy thì biết hắn đã rời đi rồi, sau một lúc tìm kiếm không thấy định quay về thì lại thấy một đám đông đang tập trung tại ký túc xá nữ nên hắn tò mò tiến tới thì bắt gặp ngay hình ảnh Liễu Duy máu me đầy mình, bên cạnh hắn thì Nguyên Đông đang chuẩn bị xuống tay nên Hạo Bằng liền không suy nghĩ chạy tới dùng đôi vai có phần rắn chắc của hắn húc vào người Nguyên Đông nên mới cứu được Liễu Duy một mạng này.
"Hahaaa ta buồn chán quá, nên vào đây chung vui với ngươi ấy mà" giọng điệu hào hứng không pha một chút sợ hãi nào trong đó.
Liễu Duy lúc này mới nhận thức thế nào là tình bằng hữu của Hạo Bằng đối với hắn, hắn nở một nụ cười nhẹ nhàng với khuôn mặt đầy máu nói: "Cảm ơn ngươi". Lời nói xuất phát từ tâm của Liễu Duy, hắn biết nếu Hạo Bằng lúc đó không nhảy ra cứu hắn thì cả đời này sẽ đúng như tên Nguyên Đông kia nói, chỉ nằm một chỗ rồi chờ chết mà thôi.
"Ây za, đừng cảm ơn vội, đợi ngươi khỏe rồi ta cần ngươi giải đáp thắc mắc a." Hạo Bằng khuôn mặt bỗng nghiêm túc lạ thường nói với Liễu Duy.
Lúc này, Nguyên Đông đã giận tím mặt, cộng thêm hình ảnh của hắn lúc bây giờ càng khiến cho mọi người kinh hãi, hai tay hắn bắt đầu nâng lên, miệng lẩm bẩm những câu chú ngữ khó hiểu. Đối với Nguyên Đông lúc này nếu không khiến cho hai tên này tàn phế thì hắn không nuốt trôi cái cục tức này.
Một quả cầu to xuất hiện trên đầu Nguyên Đông, bên trong đó có những tia sáng lóe ra bên ngoài, càng lúc càng trở nên sáng bóng và trong suốt, Nguyên Đông nghiến răng nhìn hai thân ảnh trước mặt, liền chỉ tay vào phía hai người, quả cầu đang lóe ra những ánh sáng màu vàng chói mắt bay nhanh tới.
Hạo Bằng liền nhanh chóng đẩy Liễu Duy về sau bản thân mình, cầm lấy tấm thuẫn đang mang sau lưng ra cầm lấy hướng tấm thuẫn tới đằng trước đón đỡ, Hạo Bằng biết quả cầu này là pháp kỹ tầng 4 của Kim Pháp Sư, uy lực cực mạnh, và có khả năng truy tung đối phương nên dù có chạy thì cũng không được, chỉ còn cách là ngạnh kháng với nó mà thôi.
Hạo Bằng biết dù có ngạnh kháng thì bản thân cũng bị thương nặng nhưng nếu hắn bỏ chạy thì Liễu Duy chỉ có một con đường chết nên hắn đành liều mạng này mà chắn trước người Liễu Duy.
Liễu Duy lúc này thật sự hận bản thân hắn không có năng lực rồi làm gánh nặng cho người bạn mới nhận thức này, đôi mắt hắn hồng lên, nghiến răng nghiến lợi giơ cánh tay đầy máu của mình lên chạm vào tấm lưng của Hạo Bằng thở dốc nói: "Ngươi tránh ra đừng có đứng ở đây chướng mắt ta" lời nói của Liễu Duy pha theo một sự bất lực.
Hạo Bằng vẫn đứng ỳ ra đó, rồi dùng một giọng kiên định đáp: "Ta đã từng nói với ngươi tại sao ta làm thuẫn chiến sĩ rồi chứ"
Liễu Duy khi nghe Hạo Bằng nói vậy, trong tâm liền xúc động, vì đây là lần đầu tiên hắn cảm nhận được cái gì là tình bạn, tình bằng hữu. Trong tâm hắn thề nếu qua được kiếp nạn này hắn sẽ trân trọng tình bằng hữu quý báu này.
Lúc này, Liễu Duy bỗng cảm thấy cả ngươi trở nên hư thoát không còn một chút sức lực nào, tâm tình hắn trở nên nhẹ nhõm, cả người hắn đều thả lỏng ra, lúc này mọi tiếng động xung quanh hầu như không còn gì nữa, thì bên tai hắn nghe một âm thanh như có như không, hắn nghe một âm thanh rất rõ như vật đó đang di chuyển sát người mình vậy, nhưng hắn lại không cảm nhận được hình dạng nó như thế nào.
Khi Liễu Duy không chú ý đến nó nữa, thì hắn lại càng nghe rõ âm thanh đó, nhưng đến khi hắn muốn nắm bắt nó thì căn bản nó như không có tồn tại trên đời này vậy. Đột nhiên trong đầu hắn xuất hiện một câu hỏi mà hắn lúc nào cũng nghĩ tới: "Phong rút cuộc là cái gì". Liễu Duy tiếp tục thả lỏng người không để ý đến nó nữa thì hắn lại như có cảm giác nó luôn hiện hữu xung quanh hắn nhưng khi muốn nó như thế nào thì nó lại cứ như chưa từng tồn tại.
Lúc này, Hạo Bằng đứng trước mặt đối diện với pháp kỹ của Nguyên Đông, nên không chú ý tới tình hình của Liễu Duy, Liễu Duy đứng im ở đó, miệng luôn lẩm nhẩm một câu nói khó hiểu.
Lúc quả cầu đó xuất va chạm vào tấm thuẫn của Hạo Bằng thì gió xung quanh bỗng nổi lên cuồng bạo, đánh mạnh về phía ngược lại của quả cầu khiến cho quả cầu hầu như không thể di chuyển thêm một khoảng nào nữa, những để tử đứng phía sau Nguyên Đông lúc này cũng bắt đầu bị gió thồi phải khiến lùi lại một khoảng cách xa, còn Nguyên Đông thi hắn vẫn đứng đó kháng lại sức gió bất thường đó.
Quả cầu bắt đầu có dấu hiệu thụt lùi và ánh sáng bắt đầu yếu dần, nhưng chỉ được một thoáng thời gian ngắn thì mọi chuyện trở về bình thường, Liễu Duy lúc này cũng đã ngả xuống hôn mê từ lúc nào, khuôn mặt hắn đã trắng bệch, những vết thương kinh khủng của Nguyên Đông gây ra máu vẫn cứ chảy, nhất là vết thương trên khuôn mặt của Liễu Duy, nếu có người nhìn vào sẽ có một cảm giác đó là sự kinh hãi.
Hạo Bằng thấy mọi chuyện xảy ra làm lạ nhưng hắn biết lúc này không phải là lúc để hỏi, liền gồng người giơ thuẫn ra hướng đối diện với quả cầu ngày một gần.
"Bùmmmmmm...."
Quả cầu lúc sắp chuẩn bị va chạm vào thuẫn của Hạo Bằng thì liền nổ tung, mang theo một tiếng inh ỏi.