Hai thân ảnh này là một người là Nguyệt Mộng, một người là Nguyệt Lâm, hai bông hoa tuyệt sắc của lớp Pháp Sư biểu sao biểu hiện của Hạo Bằng lại không như vậy.
Nguyệt Mộng đi ở phía sau tỷ tỷ của mình, nàng cúi đầu đi, mân mê góc áo, ánh mắt có chút hững đỏ. Nàng khi nói chuyện Liễu Duy bị Nguyên Đông giáo huấn thì lúc đầu nàng sẽ tưởng là tỷ tỷ sẽ cao hứng vui mừng nhưng ai ngờ khi Nguyện Lâm nghe nàng kể xong thì nàng cảm giác không khí xung quanh nàng bỗng lạnh lẽo, khiến cho cơ thể của nàng ngày càng run rẩy, nàng nhìn lên ánh mắt của tỷ tỷ mình thì thấy đó là sự phẫn nộ mà trước giờ nàng chưa thấy bao giờ, trước giờ tỷ tỷ Nguyệt Lâm của nàng luôn rất chiều chuộng mình nhưng vì tên Liễu Duy khiến cho Nguyệt Lâm nổi giận lên khiến trong thâm tâm của Nguyệt Mộng có một chút bực tức, không cam lòng nhưng nàng không dám phản bác lại tỷ tỷ mình.
Hạo Bằng thấy hai thân ảnh này khiến trong tâm hắn có chút ghen tỵ với Liễu Duy nhưng hắn nhanh chóng ổn định tâm thần nhìn về hai người giọng lạnh lùng:
"Hai ngươi tới đây làm gì, sĩ nhục hắn vậy chưa đủ với hai ngươi sao?" Hạo Bằng biết tình hình Liễu Duy qua những người chiến kiến hôm nay, hắn tưởng là chủ ý của hai người này nhưng thật ra chỉ có mỗi Nguyệt Mộng mà thôi.
Nguyệt Mộng bản thân là nhị tiểu thơ của Nguyệt gia tộc muốn gì có nấy, không ai có thể nói với nàng như vậy rồi cộng thêm sự không cam lòng, bực tức với biểu tình của Nguyệt Lâm nên khi vừa nghe Hạo Bằng nói vậy lên nghiến răng định nổi bảo thì nàng thấy Nguyệt Lâm liếc mắt cảnh cáo nàng, nên Nguyệt Mộng đành nuốt cục tức này trừng mắt với Hạo Bằng.
"Ta không muốn làm gì cả, chỉ là muốn thăm Liễu Duy một chút mà thôi" Nguyệt Lâm nói với Hạo Bằng trong giọng nàng có một chút cầu khẩn.
Hạo Bằng nhìn vào mắt nàng rồi gật đầu với Nguyệt Lâm nói: "Vậy được, ngươi có thể vào còn con bé đằng sau ngươi thì không" giọng hắn âm trầm, ánh mắt không thân thiện nhìn về thân ảnh phía sau của Nguyệt Lâm.
"Ngươi...ngươi...Ta đã nể mặt tới thăm rồi còn kiêu hả, bản thân Nguyệt Mộng ta từ trước đến nay chưa bao giờ sợ ai đâu" Nguyệt Mộng nhịn không nổi bỏ mặt lời cảnh cáo của tỷ tỷ nàng, bùng nổ cơn giận đang nén trong lòng ra.
"Để họ vào đi Bằng" (bạn bè rồi nên xưng như vậy vì tớ thích như thế) phía sau lưng Hạo Bằng xuất hiện một âm thanh có chút mệt mỏi của Liễu Duy.
"Hừ..." Hạo Bằng ánh mắt nhìn hai người không thân thiện không nói gì đứng sang một bên nhường đường cho hai người. Còn bản thân hắn đứng ngay cửa canh chừng nếu có chuyện gì thì hắn có thể tiếp cứu kịp thời.
Nguyệt Lâm và Nguyệt Mộng bước vào phòng y vụ, nhìn vào thân ảnh Liễu Duy còn đang nằm trên giường, ánh mắt Nguyệt Lâm có chút ửng đỏ khi nhìn thấy Liễu Duy như vậy nhưng nàng che giấu đi nó cũng rất nhanh, nàng nhẹ nhàng đi tới ngồi vào cái bàn tiếp khách đối diện với Liễu Duy nhìn hắn, còn Nguyệt Mộng lơ đãng nhìn xung quanh rồi ngồi bên cạnh tỷ tỷ mình, như thể mọi chuyện không liên quan đến mình vậy thậm chí nàng còn không thèm liếc mắt nhìn Liễu Duy.
"Thế nào?, vừa lòng hai ngươi rồi chứ" Liễu Duy nhìn hai người nói nhưng khi hắn mở miệng thì sẽ ảnh hưởng đến vết thương trên khuôn mặt của hắn, cơn đau mang lại khiến hắn có chút nhíu mày.
Khi nhìn đến vết thương của Liễu Duy, nhất là vết thương trên khuôn mặt của hắn khiến trong lòng nàng bỗng trở nên chua xót, đôi tay nàng bỗng trở nên run rẩy.
"Ta tới đây, chỉ là muốn tạ lỗi cho muội muội ta" nàng vẫn hờ hững nhìn hắn rồi đáp như thể mọi chuyện chẳng có gì là to tát cả.
Liễu Duy nhìn hai người, trên miệng nở một nụ cười khinh thường hai người, rồi đáp: "Ta xin lỗi, bản thân ta không có phúc hưởng cái đó từ hai người chị em ngươi"
Hắn nhìn lên ánh trăng qua cửa sổ đang bị mây mù che phủ, ánh mắt hắn trở nên có một chút lạc lõng rồi nói tiếp: "Ta khi ở rễ nhà ngươi, bản thân ta biết quá khứ ta tồi tệ như thế nào, nhưng ta chỉ xin ngươi cho ta một cơ hội để sửa đổi nhưng đáp lại là gì? sự khinh thường? nhục mạ? sự hờ hững?...hhaaaahaa. Ta bây giờ rõ rồi, bản thân ta không có cái phúc đó được hưởng cái gì là sự tình thân gia đình, hahaaa..haa. Các ngươi yên tâm, đợi một năm sau ta và nhà họ Nguyệt các ngươi coi như là người dưng nước lã." Liễu Duy vừa nói vừa cười tự giễu bản thân.
Nguyệt Mộng thấy hắn biết lui như vậy, mặc dù có một chút hối hận gây ra cho hắn như vậy nhưng trong lòng của nàng lại vui vẻ và cao hứng là nhiều hơn.
"Nếu ngươi đã biết lui vậy thì ta coi như thức thời" Nguyệt Mộng hàm hồ nói.
Nhưng nàng không nhìn thấy những biểu hiện của Nguyệt Lâm bên cạnh, khuôn mặt đã trở nên trắng bệch, cơ thể của nàng run lên nhè nhẹ, trong ánh mắt Nguyệt Lâm có vương một chút lệ. Thật sự đối với Nguyệt Lâm trong lòng nàng hoàn toàn rối bời, trong thế giới này nàng hoàn toàn cô độc nhưng khi nàng biết Liễu Nhược là "người kia" trong thâm tâm nàng có một chút vui vẻ, vì nàng còn có hắn, hắn và nàng cùng là một người cô độc trên cái thế giới này, nhưng chính hắn lại là khiến cho nàng trở thành như vậy, Nguyệt Lâm hận hắn nhưng nàng lại càng không muốn rời xa hắn nên càng nghĩ nàng càng mâu thuẫn.
"Ta...ta biết rồi, nhưng ta tới đây còn một chuyện muốn nói bàn với ngươi" Nguyệt Lâm cố che giấu cảm xúc đang xôi trào trong lòng nàng nhưng trong câu nói của nàng vẫn có một tia run rẩy.
"Chuyện gì?"
"Một tháng nữa là học viện sẽ tổ chức lễ đón năm mới cho các học viên" Nguyệt Lâm trả lời lúc này khuôn mặt nàng đã về lại với sự hờ hững thường ngày.
"Chuyện đó thì liên quan gì đến ta?" Liễu Duy nhíu mày nói.
"Lúc đó, những người thân của học viên cũng tới nên lúc đó sẽ có cha mẹ ta tới thăm, ta chỉ mong lúc đó ngươi hợp tác một chút" Nguyệt Lâm hờ hừng đáp.
"Ờ, ta biết rồi" Liễu Duy nhắm mắt đáp lại lời nói của Nguyệt Lâm trong sự mệt mỏi.
Nguyệt Lâm nhìn biểu tình của hắn, trong tâm của nàng càng chua xót, cố nén những giọt nước mắt trong lòng lại, nàng nhìn hắn thật lâu rồi cố gắng chuyển ánh mắt sang hướng khác, đứng dậy đi ra ngoài.
Còn bản thân Nguyệt Mộng thì khỏi nói, vừa thấy Nguyệt Lâm đi ra ngoài thì nàng liền nhanh chóng nở nụ cười vui vẻ chạy theo Nguyệt Lâm, trong lúc đi ra cửa nàng không quên trừng mắt liếc cảnh cáo Hạo Bằng đang đứng nãy giờ ngoài cửa.
"Ngươi sẽ bị trả giá những gì ngươi đã làm với hắn" Khi nàng vừa đi qua người Hạo Bằng thì bên tai nàng vang lên âm thanh của Hạo Bằng.
Nói rồi Hạo Bằng xoay người đi vào phòng, không thèm liếc mắt nhìn hai chị em đó.
"Ngươi tính sao?" Hạo Bằng hỏi với Liễu Duy.
"Tới lúc nào hay lúc đó"
"Hhahaaa chỉ là nữ nhân mà thôi, một tháng nữa sẽ đến lễ hội năm mới của học viên, nên lớp Pháp sư và Kiếm sĩ đều có tham dự nên lúc đó ta sẽ giới thiệu vài người khác cho ngươi...hê hê hê" Hạo Bằng với giọng pha một chút bỉ ổi trong đó với Liễu Duy.
"Ngươi tự mà lo cho ngươi đi" Liễu Duy vươi cười đáp lại, hắn sao không hiểu Hạo Bằng đang an ủi hắn cơ chứ.
"Lễ đón năm mới" Liễu Duy lẩm nhẩm với chính bản thân hắn, trong ánh mắt hắn pha vào một chút chờ mong. Tuy nói vậy nhưng Liễu Duy cũng háo hức nghĩ về lễ hội đó, Liễu Duy trước giờ không biết thế nào là một lễ hội nên trong thâm tâm hắn cũng có một chút chờ mong ngày đó đến để được tận mắt chứng kiến nó như thế nào.