Thời gian thấm thoát trôi nhanh, chưa gì đã là đến ngày học viện tổ chức năm mới, nhờ lễ hội này khiến cho cả thành đều có không khí náo nhiệt, tràn ngập sắc xuân mặc dù trời vẫn còn se lạnh nhưng đối với những người dân sống xung quanh họ căn bản không để ý đến, bận rộn chuẩn bị mọi thứ để đón mừng năm mới cùng học viện.
Những gian hàng trò chơi, những quán ăn truyền thống cứ thế mà xuất hiện đầy rẫy tuy nhìn có vẻ chật chội nhưng trên khuôn mặt mọi người đều có một sự hưng phấn và chờ mong.
Không khí đón chờ năm mới, cũng khiến cho mọi học viên trong viện cũng náo nức không kém, những thiếu nữ thì ra sức trang diện cho mình bộ đồ mới tinh và đẹp mắt, còn đối với nam sinh tuy vẫn là cách ăn mặc đơn giản hơn một chút nhưng họ vẫn chọn cho mình những bộ trang phục bất mắt và nổi bật. Không những thế ngay cả những giáo sư uy nghiêm nhất trong viện đến ngày này thì họ dường như thay đổi 180* độ vậy, khuôn mặt tươi cười niềm nở đối với những học viên và đang cố ra sức trang trí cho học viện đón xuân.
Lúc này, đối với Liễu Duy hắn cũng háo hức không kém, hắn bị bầu không khí đầy sức sống này ảnh hưởng, một tháng trước, từ buổi nói chuyện với Nguyệt Lâm hắn trở nên trầm mặc hơn, ngoại trừ Hạo Bằng ra thì hầu như hắn không hề nói chuyện với ai khác, thậm chí là những lão sư trong lớp. Buổi sáng, hắn theo học lớp Kiếm Sĩ rèn luyện thân thể, đến tối hắn lên ngọn đồi phía sau học viện ngồi minh tưởng cảm nhận cái gọi là Phong.
Trong một tháng này, Liễu Duy hắn cả ngày như một tên cuồng tu luyện vậy, hầu như không có một tia thời gian để mà nghỉ ngơi, nhưng cũng nhờ thế mà hiện giờ hắn được coi tuy Kiếm Sĩ cũng mới miễn cưỡng Nhất Giai- Trung Đoạn nhưng cơ thể của hắn hiện giờ đã bớt đi sự mềm mại thay vào đó là một chút rắn chắc của cơ bắp, trên khuôn mặt của Liễu Duy tuy có một vết sẹo từ trán xuống nhưng khiến cho hắn trở nên nam tính và mị lực hơn. Còn về mặt thiên phú của hắn thì hắn đã là tầng 2-Sơ đỉnh phong rồi, Liễu Duy đột phá từ Nhất Giai- Trung đoạn lên Nhi Giai- Sơ Đỉnh chỉ trong vòng một tháng, nếu ai biết được chắc chắn sẽ trợn mắt há mồm một thời gian, nhưng Liễu Duy biết hắn tấn cấp nhanh như vậy là nhờ một phần từ tên Nguyên Đông kia, trong lúc hôn mê hắn cảm nhận được một chút về Phong nguyên tố rồi cộng thêm thiên phú mạnh mẽ của hắn nên mới dẫn đến kết quả này.
Liễu Duy nhìn lại mình hiện tại nếu có đánh với Nguyên Đông một lần nữa, tuy cũng sẽ rơi vào hạ phong nhưng không đến nổi một chiêu không đỡ được như lúc trước, những lúc hắn cảm thấy mệt mỏi, tinh thần uể ỏi thì hắn đưa tay sờ lên vết sẹo trên khuôn mặt của hắn, thì những mệt mỏi và chán nản liền biến mất thay vào đó là sự bùng nổ cảm xúc trong hắn, vì vết sẹo trên khuôn mặt là minh chứng cho sự yếu kém của hắn, nếu hắn có năng lực thì sẽ không bị Nguyên Đông làm ra như vậy, nếu ngay cả bản thân cũng không bảo vệ được thì tư cách nào mà bảo vệ người thân mình, vết sẹo trên khuôn mặt Liễu Duy là tượng trưng cho sự yếu kém của hắn nhưng cũng là liều thuốc tinh thần khiến cho Liễu Duy bước nhanh hơn trong con đường tu luyện.
Hôm này là ngày cuối năm nên sẽ không cần lên lớp, nhưng đối với Liễu Duy thì một giây cũng là thời gian quý báu, hắn không bỏ xót một giây phút nào cho việc tu luyện của bản thân, hắn bắt đầu ra ngọn đồi quen thuộc phía sau học viện chạy bộ rèn luyện thân thể, những giọt mồ hôi tuôn ra như mưa tuy hơi thở của hắn có một chút nặng nề nhưng tinh thần vẫn còn sung mãng chưa có dấu hiệu đuối sức, Liễu Duy cứ men theo con đường quen thuộc của mình mà tiến tới.
Cuối cùng, khi lên được đỉnh đồi hắn mới dừng cước bộ, khom người thở hồng hộc, lúc này đôi chân hắn đã run lên bần bật nhưng hắn biết lúc này không phải là lúc nghỉ ngơi, Liễu Duy liền ngồi xuống ngay đỉnh ngọn đồi ngồi đó minh tưởng, cảm nhận về Phong nguyên tố, mỗi khi Liễu Duy minh tưởng thì nếu có một ai thấy được sẽ giật mình vì khi Liễu Duy minh tưởng thì Phong nguyên tố xung quanh bắt đầu nổi lên dày đặt, những ngọn gió liên miên bất tận liên tiếp thổi vào người hắn, nhưng một điều lạ lùng ra trong thời tiết còn se lạnh này tuy gió liên tục thổi tạt vào hắn nhưng hắn không cảm nhận được gì cả, chỉ đơn thuần là Phong mà thôi.
Khi Liễu Duy mở mắt thì trời bắt đầu chuyển màu, ánh sáng giao thoa với đêm tối làm nổi bật lên một đường ánh sáng đỏ của hoàng hôn, đẹp đẽ và ấm áp.
~~~
Cũng cùng lúc này, trong một căn phòng nhỏ hẹp và đặc mùi, hai tên Nguyên Đông và Nguyên Mặc đang ngồi thảo luận về hành động tối nay.
"Bây giờ, ngươi chuẩn bị, đến tối lúc đó đông người thì chúng ra tay, chỉ cần bắt được con pé đó coi như là mọi chuyện thành công, lúc đó tha hồ mà khoái hoạt" Nguyên Đông nhìn đệ đệ mình.
"hê...hê...hê" Nguyện Mặc cười bỉ ổi, hưng phấn trong lòng.
Nguyên Đông nhìn Nguyên Mặc trước mặt rồi đưa ra một gói thuốc được cột rất cẩn thận: "Đây là Nhuyễn Hoạt Tán, chỉ cần không phải là Pháp Sư Tam Giai thì chỉ cần hít vào một hơi sẽ khiến cho đối phương thần trí mơ hồ, cơ thể trở nên vô lực"
Nguyên Mặc không chậm trễ lập tức lấy gói thuốc, cất vào trong lòng như là một vật vô cùng trân quý vậy.
"Con bé kia tuy mới chỉ Pháp Sư Nhị Giai-Trung nhưng người cũng không được khinh thường càng không được làm hỏng việc của ta, nếu không ngươi mua sẵn hòm đi" Nguyên Đông lạnh lùng cảnh cáo Nguyên Mặc.
Nguyên Đông nhìn rồi nói tiếp: "Lúc có con bé trong tay thì cũng là lúc ta hành động nên ngươi chỉ có nữa giờ mà thôi, ngươi rõ rồi chứ".
Nguyên Mặc không do dự liền gật đầu như gà mổ thóc, rồi nhìn vào gói thuốc, miệng nở nụ cười tràn đầy sự bỉ ổi.
~~~
Lúc này, phía sau lưng Liễu Duy xuất hiện một âm thanh của một nam tử.
"Sao ngươi còn ở đây, đi với ta nhanh nào" Hạo Bằng lên giọng hối thúc Liễu Duy.
"???" Liễu Duy nghi hoặc nhìn Hạo Bằng khó hiểu.
Hạo Bằng ngạc nhiên nhìn Liễu Duy, nhưng cũng giải đáp cho hắn biết.
"Ngươi không biết à?. Tuy nói là lễ đón năm mới là chính là lúc nữa khuya nhưng trước khi đến lễ đó thì trong dân gian người ta có nói trước ngày đón năm mới cũng được gọi là một ngày lễ đó."
Vừa nói xong, hắn chạy tới xách Liễu Duy đứng dậy rồi chạy một mạch xuống đồi, đối với Hạo Bằng thì không vấn đề gì nhưng Liễu Duy có một chút ăn không tiêu.
Vừa bước ra thành thì khung cảnh tấp nập của mọi người đập vào mắt hấn, không khí vui tươi, cười nói của mọi người liên tục phát ra, những đứa nhỏ đã mặc sẵn những bộ đồ mới tinh để chờ đợi thời khắc đón năm mới, những gian hàng bán đồ trang trí đầy đủ những món đồ sặc sỡ, và những gian hàng trò chơi dân gian còn đang lỡ dỡ dựng lên nhưng tốc độ có vẻ khá nhanh. Một không khí tràn đầy sức sống hiện ra trước khuôn mặt đầy kinh ngạc của Liễu Duy khiến cho hắn nhìn sững sờ, hắn còn tưởng như là hôm nay là ngày lễ đón năm mới chứ không phải là ngày mai vậy, hắn nhìn những nụ cười trên khuôn mặt của mọi người rồi lẩm nhẩm với chính mình: "được cười trong hạnh phúc.....thật tốt"