Sau khi sắp xếp xong xuôi mọi chuyện , Vũ Tường bắt đầu suy tính đến chuyện thỉnh thần.
Như đã nói tương ứng với mỗi kỷ,người chơi có quyền thỉnh thần 1 lần. Hết kỷ đó hình chiếu của thần sẽ biến mất.
Nói 1 cách tương đối thì hình chiếu của thần có vẻ yếu hơn anh hùng vì chúng chỉ có hiệu ứng trong 1 đời. Nhưng chuyện này cũng khó tránh vì nếu thỉnh thần đến thật thì cuộc chiến sẽ không còn chỉ là giữa người phàm với nhau mà đã biến thành 1 trận đại chiến thần minh giữa các phe.
Thỉnh thần tiến hành cũng khá đơn giản : chỉ cần gọi ra hệ thống, sau đó yêu cầu thỉnh thần, hệ thống sẽ lựa chọn ngẫu nhiên đưa ra 1 vị thần.Vị « thần » đó sẽ phù hộ cho đế chế đó trong 1 kỷ.
Vũ Tường bắt đầu kêu gọi hệ thống.
Sau đó mấy giây, âm thanh của hệ thống vang lên :
-Người chơi yêu cầu thỉnh thần ? o : Có | x : Không
-Có !
-Thỉnh thần bắt đầu !
-Triệu hồi hình chiếu của thần từ Thần quốc !
-Triệu hồi hoàn thành ! Hình chiếu của nữ thần nông nghiệp Déméter sẽ xuất hiện trong 5,4,3,2,1,0 giây !
-Thỉnh thần kết thúc !
Phía bên trên đầu của Vũ Tường xuất hiện 1 hình ảnh mờ của 1 nữ thần. Nữ thần vô cùng đẹp,trên đầu đội 1 vòng nguyệt quế, trong tay ôm 1 bó lúa mạch. Bà là nữ thần của nông nghiệp –Déméter !
Hình chiếu của nữ thần Deéméter cất cao giọng nói :
-Phàm nhân ! Có phải ngươi triệu hồi ta không ?
-Kính thưa nữ thần Déméter ! Hoàng đế của Babylon thỉnh người tới phù hộ cho đế chế trong kỷ này ! Chúng con xin cung phụng gỗ và vàng để đổi lấy sự bảo hộ của người!
-Ta đã nhận lời của ngươi ! Đế chế Babylon sẽ được ta tặng 2 đơn vị tiền vàng và kể từ nay đến cuối kỷ này, Babylon sẽ có thể sản xuất 1 tháng 1 đơn vị vải !
Sau đó hình chiếu của nữ thần mờ đi. Vũ Tường phát hiện mình được nhận thêm vào trong quốc khố 2 đơn vị tiền vàng.
Ngày mà Vũ Tường bước chân vào hệ thống là gần cuối tháng 4. Còn khoảng 7 ngày nữa là hắn sẽ bắt đầu với lượt rút mới.
Về cơ bản trong 1 tháng , hắn có thể sản xuất : 1 đơn vị vải, 1 đơn vị gạch, 1 đơn vị gỗ và 1 đơn vị vàng ; hoặc 1 đơn vị vải, 2 đơn vị gạch và 1 đơn vị vàng; hoặc 1 đơn vị vải và 3 đơn vị gạch.
Tài nguyên thô hắn chỉ còn thiếu đá, tài nguyên tinh thì thiếu thuỷ tinh và giấy.
Hắn bây giờ hoàn toàn có thể đợi đến lượt rút của tháng sau, sau đó hy sinh lá bài đó để lên đời. Quá trình lên đời sẽ kéo dài mất khoảng 1 năm.
Vấn đề lên đời cũng là 1 phạm trù cần được nghiên cứu. Bởi vì khái niệm đời và kỷ là hoàn toàn khác nhau. 1 kỷ quyết định chất lượng của lá bài. Lá bài của kỷ Đồ Đá có quyền năng kém hơn lá bài kỷ Đồ Đồng, và Đồ Đồng thì yếu hơn Đồ Sắt, nhưng cũng tương ứng với việc tài nguyên yêu cầu sẽ cao hơn.
Nên tập trung lên đời trước hay dồn việc lên đời vào kỷ Đồ Sắt là sự lựa chọn mang tính cá nhân.
Sau 1 hồi suy nghĩ,Vũ Tường cảm thấy việc dồn lên đời sớm có lợi thế sau:
1—Quyền năng đời 2 của mặt mà hắn chọn cho Babylon tương đối đáng lưu ý : Rút thêm 1 lần trong 1 kỷ, mỗi lần 1 lá bài. Lên càng sớm thì hắn càng được hưởng lợi.
2—Hắn quan niệm « Bầy chim trong rừng không bằng 1 chim trong tay ». 10 điểm chiến thắng không phải là 1 con số nhỏ. Huống chi quyền năng của lá bài của Kỷ Đồ Đá cũng yếu hơn 2 kỷ còn lại. Hắn không phải là kẻ ăn xổi.Hy sinh quyền lời trước mặt để đổi lấy quyền lợi lâu dài là chuyện đáng giá !
3—Hắn cũng muốn nhân cơ hội này tạo mối quan hệ ngoại giao với đế chế Halicarnassus.Dù sao nữ hoàng bên đó cũng là người Việt, mà các cụ cũng nói rồi « Nhiễu điều phủ lấy giá gương, người trong 1 nước phải thương nhau cùng ». Hắn và nàng đều là người Việt nên hai bên dễ dàng hợp tác để sống sót.
Nhưng việc hắn làm như vậy cũng phải khiến hắn trả giá rất đắt. Để lên đời 2, hắn phải mua 1 đơn vị gỗ và 1 đơn vị thuỷ tinh, và để lên đời 3 hắn cần mua 1 đơn vị giấy. Dù chia ra mua thì hắn cũng phải trả : 2 + 2 (-1 do « Cảng lậu phía Đông ») + 2(-1 do « Cảnh lậu phía Đông ») = 4 đơn vị tiền vàng.
Hắn đang đánh bạc với vận mệnh của chính mình. Nếu như lúc này có 1 người chơi nào dùng lá bài effect trừ tiền toàn bộ những đế chế khác thì hắn sẽ ăn đủ ! Hoặc không nói đâu xa chỉ cần Sparta dùng lá bài trừ tiền là hắn sẽ nếm trái đắng ngay ! Hắn sẽ bắt buộc phải vứt bài nếu muốn sử dụng anh hùng hoặc vứt đi anh hùng để sử dụng lá bài.
Cứ chờ xem sao ! Hắn còn được rút thêm 36 lá bài nữa trong kỷ Đồ Đá này !
Hắn muốn tìm Kumiko để thử xem ý kiến của nàng thế nào.
Hắn tìm Phryné và nhờ nàng đi mời Kumiko cho hắn. Dù sao hắn cũng đã coi Kumiko như quân sư của mình, nên hắn cũng cần phải dành cho nàng 1 sự tôn trọng nhất định.
Sau 1 hồi Phryné đưa Kumiko tới.
-Bệ hạ có chuyện gì cần hỏi sao ?
Kumiko lúc này mặc trên người 1 bộ kimono truyền thống của Nhật Bản.
-Trang phục trên người cô là thế nào vậy ?
-Bệ hạ không biết việc bệ hạ có thể yêu cầu hệ thống cung cấp trang phục theo ý ngài sao ?
-Không hề ! Công năng đó ở chỗ nào !
-Bệ hạ chỉ cần kêu gọi hệ thống và thầm đọc tên trang phục mà ngài cần là được.
-Chuyện đó để sau đi ! Có chuyện này muốn hỏi ý kiến quân sư?
Kumiko nhíu mày :
-Bệ hạ đang lưỡng lự giữa việc có nên lên đời sớm hay không đúng không ?
-Sao cô biết!
-Chuyện này tiểu nữ đã từng gặp qua rồi!
-Lúc đó cô xử lý thế nào!
-Bệ hạ dường như quên việc ngài có thể giữ lá bài trong 6 tháng sao! Không có lá bài nào hoặc vị thần hoặc anh hùng nào ép người chơi phải vứt bỏ bài cả ! Cứ đợi 5 tháng nữa rồi hẵng hay ! Sau 5 lượt rút bài, bệ hạ sẽ biết nên lấy hay bỏ !
-À phải!
Do thu được quá nhiều tin tức, lại cộng thêm áp lực đến từ Sparta và Halicarnassus nên hắn quên mất điều này!
Kumiko nhìn hắn rồi cười tủm tỉm :
-Hình như bệ hạ vẫn còn tiếc số nguyên liệu sản xuất đúng không ? Sao ngài không nghĩ tới việc dùng nó để xây dựng công trình nào đó có ích mà hệ thống không cung cấp như nâng cấp đường xá chẳng hạn, hoặc là xây cầu cống vân vân…Nếu không ngài có thể dùng nó để đổi với đế chế Halicarnassus.Nếu cần tiểu nữ có thể thay ngài làm sứ giả !
-Cao minh !
Không phải là Vũ Tường kém thông minh, mà thực sự hắn bị chính ấn tượng ban đầu của mình hại. Việc các vị thần sắp xếp việc các đơn vị sản xuất nếu không sử dụng sau 1 tháng sẽ biến mất khiến hắn cứ luôn cho rằng những nguyên liệu đó ngoài việc xây dựng các công trình của hệ thống ra thì không còn tác dụng nào cả. Nhưng hắn đã quên rằng trong quy tắc thứ 5 , 1 đơn vị tài nguyên thô của hệ thống có thể quy đổi ra 1.000.000 đơn vị tài nguyên trong thực tế. Không dưng mà các vị thần lại đặt ra quy tắc này ! Dường như 2 điều chẳng có liên quan lại quan hệ 1 cách vô cùng mật thiết !
Điều này 1 lần nữa khiến Vũ Tường phải cảnh tỉnh. Hắn tuy đã không còn coi đây chỉ là 1 trò chơi nữa, nhưng ấn tượng ban đầu quả thực đã khiến tư duy của hắn cứ bị ỳ theo quan tính. Nếu không có Kumiko nhắc thì hắn đã bỏ sót nhiều thứ rồi !
Dù ở thời nào cũng vậy, đường xá luôn là 1 nhân tố quan trọng. Có thể ví đường xá giống như 1 mạch máu trong đế quốc. Nó tạo điều kiện cho hàng hoá có thể luân chuyển đến các nơi nhanh chóng hơn,và nó còn khiến cho khách du lịch từ các nơi khác dễ dàng đến thăm thú cảnh quan của Babylon.
Không dưng mà du lịch được gọi là ngành công nghiệp không khói ! Khi du khách tới thăm thú 1 nơi nào đó, họ khiến nhiều nghành nghề địa phương tìm được thị trường mới. Nhu cầu ăn uống, ngủ nghỉ, đi lại, vui chơi,…của khách du lịch là đòn bẩy cho kinh tế của địa phương !
Các vị thần thiết kế 1 hệ thống vừa khá hoàn thiện nhưng còn nhiều điều tương đối mập mờ là để người chơi phải bỏ sức. Đơn cử như chuyện tài nguyên của hệ thống chỉ chia làm thô và tinh ! Người Hoa có câu « Dân dĩ thực vi thiên » ! Dân Babylon chẳng lẽ không cần ăn uống sao ? Có chứ, rất cần là đằng khác ! Nhưng các vị thần lại không hề nhắc đến tài nguyên này !
Thành ra nếu chỉ chăm chăm suy nghĩ cách sử dụng hệ thống thì có nhiều vấn đề Vũ Tường không thể tìm ra cách giải quyết.
Chắc chắn Kumiko đã nghĩ tới khía cạnh này. Quả thực hắn mới đến Babylon được có 2 ngày nên kinh nghiệm của hắn thua xa nàng, cũng như Richard và Bích Phương !
Vũ Tường lúc này thực lòng thỉnh giáo Kumiko :
-Mong quân sư giúp ta !
-Bệ hạ quá khách sáo rồi !
Quả thực Kumiko cũng lấy làm bất ngờ trước khả năng nhận sai của Vũ Tường. Nàng cứ tưởng 1 người như hắn khi mới được kéo vào hệ thống, được làm hoàng đế của 1 nước thì hắn phải rất kiêu căng mới phải. Nhưng việc hắn nhiều lần thỉnh giáo nàng chứng tỏ hắn là người biết mình biết người, biết tận dụng các nguồn tài nguyên để phát triển. Nàng không dám chắc hắn có thể là người chiến thắng cuối cùng, nhưng nàng tin tương lai của hắn sẽ còn tiến xa !
Kumiko càng lúc càng có ấn tượng tốt với người đàn ông này. 1 cảm giác khác biệt đâm chồi trong lòng nàng . Tuy nó còn chưa rõ ràng, nhưng theo thời gian, có lẽ nàng sẽ nhận ra đó là tình cảm gì !
-Bệ hạ chắc nhận ra nhiều vấn đề còn tồn đọng mà hệ thống không giải quyết được ! Chúng ta cứ bắt đầu từ vấn đề căn bản nhất : lương thực. Chắc ngài hiểu Babylon sau này là nơi nào chứ !
-Tuy không nhớ chính xác lắm nhưng Babylon chắc chắn thuộc khu vực Lưỡng Hà.( tên gọi của một vùng địa lý và của một nền văn minh ở nơi gồm lãnh thổ Iraq, đông Syria, đông nam Thổ Nhĩ Kỳ, và tây nam Iran hiện đại)
-Vậy ngài có biết những cây trồng đặc trưng của nơi này không ?
-Ta chỉ dám chắc chắn ô liu có được trồng ở đây. Còn lúa mì thì ta không dám chắc chắn lắm vì theo những gì ta đọc thì lúa mì là 1 giống cỏ đã thuần dưỡng từ khu vực Levant (một khu vực rộng lớn ở Tây Á hình thành bởi các vùng đất giáp với bờ biển phía đông Địa Trung Hải, giáp ranh giới về phía bắc là dãy núi Taurus, về phía nam là sa mạc Ả Rập, và về phía tây là Địa Trung Hải, trong khi về phía đông đó mở rộng về phía dãy núi Zagros. Levant bao gồm Liban, Syria, Jordan, Israel và các vùng lãnh thổ của Palestine. Đôi khi cũng bao gồm cả Cyprus, Sinai và Iraq). Nhưng có lẽ xác suất của việc lúa mì được trồng ở Babylon cũng khoảng 60%. Khoai tây, cà chua có lẽ nơi này không có vì phát tích của nó ở Peru. Dưa chuột thì ta không nhớ rõ lắm nhưng nó phát tích ở Ấn Độ. Có lẽ hiện tại nó cũng đã được trồng ở Ai Cập cổ đại. Cà rốt hoang dại xuất hiện sớm nhất là ở Iran, tức là Babylon hiện tại nên ta chắc cũng sớm tìm được nó thôi,nhưng loại có thể ăn được lại xuất hiện ở Hà Lan, mà trong lịch sử thì Hà Lan đang thuộc đế chế Roma cổ. Các họ bắp cải thì được trồng nhiều ở Roma. Ngô thì được thuần canh ở Trung Mỹ,nơi toạ lạc của đế chế Aztec cổ đại.Bí ngô xuất hiện đầu tiên cũng ở Aztec. Còn rất nhiều loại hoa màu khác ta tạm thời không nhớ.
-Ngài rốt cuộc đọc bao nhiêu sách vậy ?
Kumiko rất ngạc nhiên vói sự hiểu biết của Vũ Tường. Quả thực nếu không phải là người thích nông nghiệp thì có lẽ sẽ chẳng có ai lại tìm tòi lịch sử của từng loại hoa màu cả.
-Cũng không nhiều !
Vũ Tường khiêm tốn trả lời.
-Vậy tiếp theo phải làm thế nào chắc không cần tiểu nữ dạy ngài chứ ?
-Lập ra các quan điền toán để đốc thúc nhân dân làm nông nghiệp, phàm ai lười biếng sẽ bị bắt sung quân.Nếu người hoặc nhóm người làm ruộng đất tốt thì cứ 1 sào ruộng tốt, tức là với 1 khoanh rượng có diện tích 360 mét vuông sẽ thu 100 cân lúa mì, còn ruộng đất xấu thu 60 cân lúa mì.Với các loại hoa màu khác sẽ có cơ chế quy đổi tương đương.Nếu thiếu vốn người dân có thể vay tiền.Ta sẽ thiết lập 1 kho bạc và cắt cử người để xét duyệt.Khuyến khích binh lính được cầy cấy để tận dụng các mảnh đất bị bỏ hoang.Các quan địa phương cũng phải lập đội đồn điền và nộp thuế theo hạn mức 6 tấn lúa mỗi người trong đội; bất cứ ai tuyển được 10 người trở lên sẽ được làm quan quản trại và miễn đi lính.Ba năm đầu từ ngày khẩn hoang sẽ miễn thuế. Ai muốn khẩn hoang phải nộp đơn trước 20 ngày, sau hạn này ruộng sẽ giao lại cho đế chế. Hàng năm sẽ cử người đo đạc đất đai để tính lại hạn mức trung thu.Về các hoa màu còn lại thì nghĩ cách để kiếm được hạt giống!
Chính sách mà Vũ Tường nghĩ tới thật ra là phần sửa đổi và hoàn thiện của chính sách đã từng được Nguyễn Ánh áp dụng sau khi chiến thắng nhà Tây Sơn. Dù không muốn thừa nhận nhưng về mặt kinh tế thì quả thực Nguyễn Ánh có 1 cái nhìn vượt xa Nguyễn Huệ. Chẳng thế mà sử gia Trần Trọng Kim nhận xét: « Cách làm Nguyễn Vương khai khẩn đất Gia Định thật là khôn khéo, khiến cho đất Nam Việt trước là một chỗ đất bỏ hoang, không có người ở, mà sau thành ra một nơi rất đông người và rất trù phú trong nước Nam ta. »
Cũng may mà các vị thần cũng thấy đã tạo đủ độ khó nên khi mỗi người trở thành hoàng đế của 1 đế chế, họ đã thiết lập sẵn 1 hệ thống quan lại tương đối hoàn thiện.Năng lực trung bình của đám quan viên cũng đạt ngưỡng 70/100. Chứ nếu không để đám người mới lựa chọn ra quan viên thì chỉ e 80 đến 90% là đế chế sẽ sụp đổ ngay, cho dù có sự hỗ trợ của các anh hùng.
-Bệ hạ anh minh !
Kumiko nhìn Vũ Tường rồi gật gù.
-Ta sẽ đi thương lượng với Cesar và Platon đại nhân để lo vấn đề về đường xá. Còn cô và Phryné xử lý giúp ta 1.000.000 thước vải nhé.
-Nguyện ra sức vì bệ hạ !