Bà lão và tiểu nha đầu trao đổi vài câu với Lạc Tiên rồi đi ra ngoài. Tôi vừa ăn đào vừa kéo kéo tay hắn. Lạc Tiên từ tốn giải thích.Tôi nghe đến đâu gật gù đến đó, bởi vì tôi còn bận gặm đào. Chuyện là sau khi tôi dùng khinh công đưa cả hai lên hang động liền ngất lịm. Lạc Tiên thấy trước mắt là lỗ sáng màu tím chuyển động không ngừng, không nghĩ nhiều bèn bế tôi nhảy qua. Lỗ sáng đưa chúng tôi đến một vườn đào sum suê. Đây chính là vườn đào của bà lão tốt bụng.Sau đó, bà lão nấu cháo bắp cho tôi và Lạc Tiên ăn, rồi còn mua cho chúng tôi y phục.Trong khi Lạc Tiên giúp bà lão làm việc để báo đáp ơn đức thì tôi nằm thẳng cẳng ngủ suốt ba ngày ba đêm.Thật xấu hổ.
Tôi nói với Lạc Tiên: “Chúng ta đã tiêu tốn của người ta bao nhiêu nguyên bảo thì sau này nhất định sẽ tìm để trả lại.”
Lạc Tiên ngó ra ngoài cửa rồi mới nói nhỏ tôi nghe: “Ở đây không dùng nguyên bảo, mà dùng phiến đá màu trắng làm vật trao đổi.”
Tôi ngơ người.Giọng nói cũng nhỏ cho phù hợp ngữ cảnh: “Vậy đây là đâu? Biết luôn chưa?”
Lạc Tiên gật gật: “Kim Điêu.”
Tôi sém lăn từ trên ngường xuống đất. Mọc đâu ra thêm một vùng đất nữa vậy. Nghĩ đến đây mới sực nhớ, ban nãy ăn ngon lành một trái đào. Trong ba vùng đất hiện có, không nơi nào trồng được đào cả.Tôi liếm môi. “Cậu biết tiếng Trung à?”
“Một ít. Đủ để giao tiếp.”
Tôi lôi cuộn ngọc thạch trong ngực ra, nhẹ nhàng mở.Ngọc thạch mát lạnh, trên đó khắc vô số chữ nổi bằng tiếng Trung. Lạc Tiên không cần tôi nói, tự động lại gần quan sát. Hắn ôm cuộn giấy từ lúc trời còn sáng đến khi trời tối sẫm. Tôi chán không biết làm gì bèn lấy chổi quét qua quét lại cả chục lần, lấy khăn lau dọn, chùi đi chùi lại cả chục lần, khiến căn nhà cũ kĩ gần như thay đổi diện mạo. Đúng lúc bà lão dẫn tiểu nha đầu về. Trên tay là viên đá tròn sáng. Bà lão đặt viên đá lên trụ lõm.Tôi lập tức hiểu viên đá có tác dụng như đèn vậy.Tiểu nha đầu nhìn xung quanh, lại chạy đi sờ mó các đồ vật, bàn ghế, thấy bóng loáng không một hạt bụi thì reo lên.Bà lão nhìn tôi cười.Tôi cũng cười, vì ngoài cười ra tôi chẳng biết nói gì.
Vì được ăn no lại không vận động, nên tôi mau chóng phục hồi thể lực mà không cần có hồi đan dược. Lạc Tiên bên ngoài chắc hẳn là một học sinh gương mẫu, hay còn gọi là mọt sách.Hắn ôm cuộn cẩm thạch tính đến giờ đã quá nửa đêm rồi.Không phải tôi buồn ngủ mà thúc giục hắn.
Chẳng qua tôi đang nghĩ có phải hắn đang ra vẻ giống tôi không: “Này, nếu cậu không biết thì nói không biết. Giống như tớ nè.”
Tôi thật thà đứng trước mặt Lạc Tiên khuyên nhủ. Cậu ta dời tầm mắt khỏi cẩm thạch, phóng đến tôi, nói: “Đây là một nhạc phổ, tức là đoạn nhạc, chỉ có lời không có nốt, nhưng hình như còn là một kiếm phổ. Tớ cũng chưa hiểu được, và cũng chưa đoán nghĩa được hết mấy chữ này.”
Tôi tròn mắt, vỗ tay khe khẽ: “Lạc Tiên, cậu thật là tài. Vật này chắc sẽ bán được rất nhiều nguyên bảo.”
Lạc Tiên nhìn tôi đầy coi thường: “Không biết cậu chơi game vì mục đích gì nữa.”
Hắn thở dài. Tôi cụt hứng. Sực nhớ đến cây tiêu. Tôi cầm lên xăm xoi. Trong điều kiện thiếu ánh sáng, toàn thân nó tỏa ra ánh lam dịu nhẹ, nhìn kĩ một chút sẽ thấy có màn sương mỏng hay là khói mỏng bao quanh, lành lạnh. Tôi ngây người một lúc rồi nghĩ ra một thứ, quay sang Lạc Tiên nói: “Tự dưng tớ nhớ đến khúc cuối truyện Tiếu Ngạo Giang Hồ. Khi Thánh cô và Lệnh Hồ ngồi trên vách núi cùng nhau đàn tấu. Có khi nào đây chính là nó không.”
Lạc Tiên chống cằm suy nghĩ, sau đó bảo tôi: “Có thể sẽ còn một vật nữa, nhưng chắc không phải là bản cầm phổ đó đâu. Game cậu chơi đâu phải thời này.”
Tôi bĩu môi, vốn dĩ game này chả vào thời nào cả, hoàn toàn hư cấu. Nói thế, suy nghĩ của tôi chí ít cũng nên đúng một phần, hoặc như Lạc Tiên nói, còn một vật nữa mới đủ bộ. Mắt tôi sáng long lanh khi nghĩ đến số nguyên bảo có thể tậu được. Sau đó liền nghĩ phải bỏ tiền ra xây một tòa tháp nhỏ để chứa nguyên bảo.Tôi liền cất hai thứ đó vào trong người.An tâm đi ngủ, quên luôn chuyện lạ lùng khi chìm dưới nước.
Sáng hôm sau, khi tôi thức dậy thì thấy mọi người đã đi đâu cả. Trên bàn để sẵn một nồi cháo thơm phức. Thú thật kể từ khi vào game, tôi chưa làm được việc gì ngoài ăn ngủ. Tất cả chỉ vì đáp không đúng nơi đúng chỗ.Chén xong nồi cháo, tôi thấy tràn trề sức lực.Cũng không có việc gì làm nên tôi ra ngoài luyện công. Đương nhiên chỉ là mấy chiêu thức đơn giản thôi.
Tôi đứng giữa sân, từ từ vận khí. Gió thổi từ phía sau làm tóc tôi tung bay. Trước mặt hoa đào rơi lả tả, dưới ánh nắng dịu nhẹ, những cánh hoa đào còn hồng sữa lấp lánh như được điểm xuyết đá quý vậy.Tôi dừng vận khí.Nhìn ngắm màn hoa rơi tuyệt đẹp trước mặt.“Kì lạ, nơi này sao gió nhiều vậy”.Tôi đứng im chừng nửa canh giờ, gió vẫn đều đều thổi.Vậy nên tôi quyết định ngồi thiền, một việc trước giờ rất biếng làm.