Lạc Tiên vác cuốc xẻng trên vai, vừa đi vừa lau mồ hôi.Về đến nhà thấy tôingồi bất động, tư thái nhẹ nhàng, lơ lửng trên không, cách mặt đất chừng một tấc, mắt nhắm nghiền, vẻ mặt tĩnh tại.Là luyện công hay thiền?Lạc Tiên rón rén đi vào nhà, sợ phát ra tiếng động sẽ làm tôi giật mình rơi xuống, hoặc có khi tẩu hỏa nhập ma. Sau đó liền xua ý nghĩ đó đi, “cô ấy làm gì đủ trình độ đó”
Tiểu nha đầu thấy tôi như vậy liền nói oang oang với bà lão: “Bà nội, tỷ ấy biết võ công! Sao không giới thiệu tỷ ấy gia nhập Kim võ đường của Phan lão gia.”
Bà lão nhìn tôi một lúc rồi cúi xuống xoa đầu cháu gái, nói: “Nhập môn Kim võ đường là do duyên phận.”
Tiểu nha đầu chúm môi, ngước mắt lên trời suy nghĩ. Sau đó lại hỏi: “Duyên phận là gì hả bà?”
Cứ thế, bà lão giải thích một câu, tiểu nha đầu hỏi một câu. Tiếng đối đáp xa dần, tôi đoán hai bà cháu đã đi vào trong nhà chuẩn bị bữa tối. Đoạn hội thoại hai của hai bà cháu tôi chăm chú nghe từ đầu đến cuối, nhưng không hiểu. Điều này làm tôi khó chịu. Tôi mở mắt, hạ người xuống đất rồi đứng dậy. Lúc trước có đọc qua thần chú chuyển ngữ thì phải, tôi đi đi lại lại một hồi nhưng kết quả vẫn là không biết thực hành làm sao. Nếu biết trước có ngày như thế này, sẽ mang cuốn thần chú to đùng đó thu nhỏ lại mang vào trong này, lúc nào bí đem ra ứng phó. Giờ hay rồi, cái gì cũng nhớ mang máng.
Ở đây chừng ba ngày, chúng tôi tạm biệt hai bà cháu để đi vào thành. Ở cùng thời gian ngắn như vậy, tôi cũng nói được vài câu cơ bản như “xin chào”, “tạm biệt, hẹn gặp lại”, “bảo trọng”…Tiểu nha đầu có vẻ quấn tôi, nó cứ chạy lại ôm lấy hai chân tôi, thút thít. Quang cảnh nơi đây đẹp thật, nhưng neo người quá, chắc nha đầu này cô đơn lắm. Tôi hôn lên má nó một cái rồi bước thật nhanh. Lạc Tiên đuổi theo sau. Khi ước chừng đã khuất khỏi tầm mắt tiểu nha đầu, tôi mới đi chậm lại, ngoảng ra sau dòm. Căn nhà của hai bà cháu giờ chỉ to bằng con ruồi. Tôi buồn bã cúi mặt mà bước. Lạc Tiên thở hổn hển: “Từ nơi này mà qua tháp của cậu thì phải đi thế nào?”
“Chịu!”
Lạc Tiên há hốc miệng. Trong game chỉ có ba vùng đất, giờ lòi thêm một vùng, làm sao tôi biết được.Dĩ nhiên không thể trả lời cái mà tôi không biết. Lạc Tiên thấy tôi không nói gì, liền im lặng đi theo sau. Đi mãi như thế, cuối cùng cũng vào trấn.Tôi khều Lạc Tiên, kêu hắn đọc những chữ đẹp như vẽ trên tấm biển hiệu.Nhưng hắn lắc đầu.Tôi thất vọng đi tiếp.
Sau này mới biết Kim Điêu rất nhỏ, chỉ có một trấn duy nhất, dân cư đông đúc, kế đến là một nơi trồng trái cây, một nơi trồng ngũ cốc, riêng biệt như thế. Rất khác với cấu tạo mặc định của game. Có lẽ đây là một lỗi game của nhà sản xuất, hoặc là vốn dĩ có cả Kim Điêu, nhưng bộ phận bản địa hóa và dịch thuật quá lười biếng, bèn cắt bớt…có cả ngàn lí do để giải thích, dù không rõ lí do nào mới là đúng. Tôi cũng không cần tìm hiểu vấn đề này.Chỉ biết trước mắt tràn ngập tiếng Trung.Đầu tôi dần ong ong. Cũng may có Lạc Tiên. Chúng tôi thuê được một phòng trọ nhỏ.Chỉ có một giường nên tôi sẽ nằm, Lạc Tiên dù sao cũng là con trai, hắn nằm trên bàn hay dưới đất, tùy.
Tôi cầm phiến đá mỏng, đơn vị tiền tệ của nơi này lên ngắm nghía.Không dùng nguyên bảo, chứng tỏ nơi này không thông thương với bên ngoài.Tức là không ai cần ra khỏi đây, nghĩ thêm chút nữa thì là chúng tôi khỏi mong ra khỏi đây.
Dân chúng trong trấn đều mặc màu cam.Thi thoảng mới xuất hiện một vài người mặc màu trắng. Tò mò, tôi theo dõi một nam tử áo bào trắng muốt, tóc búi cao. Thật may không bị phát hiện. Nam tử bước vào một phủ lớn.Phía ngoài có giá để binh đao đủ loại.Tôi đoán đây là võ đường.Bảng hiệu bằng đá to đùng. Lần này tôi mắt tôi dán vào tấm biển, lẩm bẩm đọc:
“Chữ dễ thương ơi, mau cho ta thấy ngươi, hiểu ngươi!”
Lập tức tấm biển hiện lên dòng chú thích bằng tiếng Việt bên dưới.Tôi nhíu mày đọc “Kim võ đường”. Chưa đầy ba giây, dòng chú thích tan thành khói. Tôi cười nụ.Hình như càng ngày tôi càng sử dụng được nhiều thần chú.Có lần Lạc Tiên hỏi tôi, vì sao thần chú lại dài như vậy, rất bất tiện.Chẳng hạn như lúc đánh nhau, chưa hết nửa câu thần chú chắc tôi đã bầm dập rồi.Tôi lại mất công, tốn sức giải thích cho hắn hiểu.Phù thủy bọn tôi có nhiều cấp bậc.Cấp càng cao thì câu thần chú càng ngắn.Đạt mức cao nhất thì không cần đọc thần chú, chỉ cần nghĩ trong đầu là được. Lạc Tiên lần này rất biết điều, hắn không hỏi tôi câu “Thế cậu ở cấp nào?”.
Những người ở đây hình như không coi trọng tiền.Ở đến ngày thứ hai thì tôi phát hiện mình không đủ tiền trả.Nhưng ông chủ nói với Lạc Tiên rằng nếu không có nơi nào để đi thì cứ ở lại. Không còn cách nào, tôi đành mặt dày mà ở. Không còn tiền thuê phòng, dĩ nhiên tiền ăn cũng không có. Nhưng khi tôi nói không có tiền, bù lại tôi sẽ để Lạc Tiên phụ quán một ngày để đổi lấy hai bát cháo, thì chủ quán nói chúng tôi cứ ăn đi, không cần trả tiền cũng được. Tôi bắt đầu thấy nơi này thật kì quái.
Lạc Tiên biết có nơi dạy võ nghệ thì nhất quyết đòi đi đến bằng được. Mặc tôi ra sức khuyên can rằng một người không biết tí võ công nào, vô đó chẳng khác xuống địa ngục, vô cùng gian khổ. Vậy là cậu ta mè nheo đòi tôi đi cùng để gánh bớt gian khổ cho cậu ta.
Tôi giãy nảy: “Sao được. Tôi thuộc hệ Thủy, không thể tùy tiện làm đệ tử phái khác. Không thể.”
Lạc Tiên dùng ánh mắt quỷ dị nhìn tôi.Tôi chống nạnh, thể hiện sự cương quyết.
...
“Kim võ đường”
Lạc Tiên đọc to rồi quay sang nhìn tôi. Vỗ vai khích lệ: “Vào thôi.”
Tôi miễn cưỡng theo cậu ta vào. Trong người tôi có một viên châu hệ Thủy, nếu làm đệ tử của Kim, phải chăng tôi phải nuốt viên châu hệ Kim vào, lỡ mà xung khắc cơ thể tôi sẽ cháy rụi. Tôi rùng mình. Lạc Tiên khăng khăng với tôi là theo sơ đồ khắc, thì thủy với kim không trực tiếp khắc nhau??? Tôi chẳng biết có phải không.Liều một phen.
Đúng như tôi dự đoán. Con người ở đây thật kì lạ. Chúng tôi được nhập môn mà không phải trải qua thử thách nào.Trên đời này có thứ võ công được học miễn phí, không mất nguyên bảo sưu tập các mảnh để ghép thành cuốn bí kíp dạng sơ, rồi dùng nhiều vật liệu quý hiếm khác để ép lên dạng trung…cứ thế giật cấp lên.Tóm lại, vì được miễn phí, nên tôi cảm thấy có hứng thú.
Lễ nhập môn diễn ra long trọng, tất cả sư môn quy tụ ở lễ đường.Tôi và Lạc Tiên trải qua nhiều nghi thức khác nhau.Cho đến chiều mới kết thúc.Tôi mệt đừ.Nhìn bộ xiêm ý trắng muốt trên người, cảm thấy vui lên.Cả cây trâm ngọc có đính hai dải lụa trắng lấp lánh trên đầu nữa.Tôi thích thú xoay xoay mấy vòng.Chóng mặt mới dừng lại, đúng lúc đó, một vị nữ tử mang cho tôi một chồng các cuộn giấy, kêu tôi đọc qua.Tôi dùng thần chú chuyển ngữ để đọc.Chưa hết một cuộn mà tôi mém xỉu.Tôi lật từng cuộn coi tiêu đề, coi số thứ tự…Cuối cùng hiểu ra, nơi này cực trọng phép tắc, quy củ.