“Cô nương ổn chứ?”
Tôi dụi mắt, trước mặt là rừng cây. Giọng nam nhân lại vang lên: “Trên này.”
Tôi ngửa cổ lên nhìn. Một thân ảnh cao lớn đổ ập xuống. Nam tử mặc trường bào màu đen, tóc dài bay bay, nửa dưới khuôn mặt bịt kín. Chỉ còn đôi mắt đẹp nhưng lạnh lẽo. Nam tử lại gần xem xét vết thương trên chân tôi. Sau đó đặt tay lên chỗ xương gãy một hồi lâu. Rồi lại đưa cho tôi một viên thuốc.
Chẳng hiểu sao tôi lại ngoan ngoãn uống. Nhưng vẫn nghi ngờ hỏi: “Chắc không phải thuốc độc chứ?”
Nam tử nhìn tôi định nói gì lại thôi, nhưng thấy tôi vẫn chăm chăm nhìn không rời mắt, nên anh ta nhượng bộ đáp: “Tại hạ giết cô nương để làm gì?”
Cũng phải. Tôi cảm thấy xấu hổ khi nghi ngờ ân nhân của mình. Vì thế, tôi bèn bắt chước tiểu nha đầu ở vườn đào, dùng đôi mắt long lanh thơ ngây nhìn nam tử: “Ta là Tĩnh Yên, còn huynh?”
Nam tử nhìn ta hồi lâu. Sau cùng cũng nhả ra một cái tên: “Vô Tự”
Tôi biết đó là tên giả, anh ta che mặt vì không muốn ai nhìn thấy, sao dễ dàng cho tôi biết tên thật của mình. Tôi nhẩm lại tên anh ta, trong đầu nghĩ sao không đặt là “Tuyệt Tự” luôn đi. Tôi chỉ tay lên trên, hỏi: “Huynh ở trên đó từ lúc nào?”
“Lâu rồi.”
Tôi ngạc nhiên: “Huynh ở trên đó làm gì?”
“Ngủ!”
Tôi há hốc miệng. Ở trên đó trước tôi, rõ ràng cũng thấy tôi bị ngã mà ráng chờ đến bây giờ mới nhảy xuống giúp, không phải vì thù tôi làm anh ta mất giấc ngủ đó chứ.
Vô Tự nghĩ thế nào nói thêm một câu: “Bị cô nương đánh thức.”
Tôi lục lại trí nhớ, rõ ràng tôi không khóc lóc, không than vãn. Hà cớ gì lại đổ thừa tôi. Tôi ngước đôi mắt oan ức nhìn Vô Tự, vừa mở miệng thì anh ta cướp lời: “Cô nương ngã tư thế rất đẹp, nhưng tiếp đất thì tệ.” Trong lời nói có chút giễu cợt.
Nhưng tôi không giận, nghĩ lại hình như lúc ngã tôi có hét lên một tiếng thê lương. Chẳng trách chim chóc bay tán loạn.
“Cô nương là người trong đó?”
Tôi lắc đầu, xong nghĩ thế nào lại gật gật. Tôi thấy khóe mắt anh ta động đậy, không biết có phải đang cười? Nửa mặt dưới không nhìn thấy nên tôi không khẳng định.
“Bây giờ tại hạ đưa cô nương vào trong.”
Tôi giữ gấu tay áo Vô Tự, khẩn trương nói với anh ta: “Không. Không vào trong đó.”
Vô Tự ngạc nhiên: “Tại sao?”
Tôi ấp úng, kiếm đại một lí do: “Tôi muốn ở đây ngắm cảnh chút, một lúc sẽ tự vào.”
Vô Tự nhìn bầu trời đen kịt trên đầu, rồi nhìn khu rừng trước mặt. Sau lại quay sang nhìn tôi đang dựa người vào bức tường, thì hỏi: “Lạnh không?”
Tôi gật đầu. Thật ra chỉ là cảm giác, về căn bản, tôi luyện võ công hệ thủy, tự dưng sẽ không biết lạnh là gì. Trái lại từ người tôi sẽ tỏa ra hàn khí, câu này nên là tôi hỏi anh ta. Tôi rất đơn thuần, nghĩ là làm: “Huynh lạnh không?”
“…”
Vô Tự và tôi ngồi cạnh đống lửa được nhóm bằng phương pháp đơn giản. Vô Tự dùng khinh công bay vèo vèo lượm củi khô chất thành đống, rồi dùng đá lửa đánh xoẹt xoẹt. Tôi thầm nghĩ Lạc Tiên mà nhanh nhẹn như vậy, có phải là tôi cũng nở mặt nở mày không. Trong lúc tôi mải mê suy nghĩ vẩn vơ thì Vô Tự nheo mắt nhìn đống lửa.
Ngọn lửa uốn éo kì dị, có bao nhiêu đều dồn về phía anh ta. Vô Tự đang ngây mặt, tôi đoán thế. Tôi nhìn đám lửa đang oằn mình né tôi , rồi nhìn ánh mắt của anh ta, sau đó liền cười: “Huynh đang thắc mắc vì sao đám lửa kia lại như vậy đúng không?”
Vô Tự không trả lời, với tay lấy thêm củi bỏ vào. Anh ta không muốn biết, nhưng tôi lại muốn kể: “Trong người tôi có viên Thủy châu. Tuy chưa giao tranh nên chưa biết cái nào mạnh hơn, nhưng Thủy với Hỏa là tương khắc, vì thế nên đám lửa thường này dĩ nhiên sợ sức mạnh của viên thủy châu. Bây giờ nếu tôi đứng dậy, đến gần đám lửa hơn. Nó sẽ tắt.”
Vô Tự dường như không chú ý đến lời tôi. Tưởng anh ta không tin, tôi chống tay cố gắng đứng dậy bằng một chân. Nhưng sai lầm ở chỗ tôi quá tin tưởng vào sức trụ của cái chân lành lặn này. Người tôi lảo đảo ngã về phía đống lửa. Nhanh như cắt, Vô Tự bật dậy, đỡ lấy tôi bằng cánh tay săn chắc của mình. Vô Tự bế bổng tôi lên xoay nửa vòng rồi dừng lại. Đống lửa tắt ngúm. Trong bóng tối, tôi vẫn nhìn rõ đôi mắt đẹp của anh ta. Vô Tự thấy tôi vừa làm việc dư thừa vừa nghệt mặt ra thì lạnh lùng nói: “Cô nương…có sở thích gây sự chú ý?”
Tôi xua tay: “Không phải…tôi chỉ là định chứng minh cho huynh thấy…”
Vô Tự có vẻ bực. Vậy nên tôi ngậm miệng. Đột nhiên từ rừng cây phát ra âm thanh ghê rợn. Anh ta dùng khinh công bế cả tôi bay lên trên cây. Sau đó dùng tay còn lại tạo ra một lỗ hổng màu trắng bạc, nhanh chóng chui qua đó.