Lỗ hổng đưa chúng tôi đến một cái đình nhỏ nằm giữa hồ. Không khí mát mẻ như mùa thu vậy. Vô Tự đặt tôi ngồi xuống. Sau đó cẩn thận xem qua chân tôi một lượt, rồi nhíu mày: “Thật lạ. Vẫn còn gãy.”
Những từ này khiến tôi cảm thấy đả kích. “Huynh nói chân tôi tàn phế?”
Vô Tự nhíu mày: “Không tàn phế! Chỉ là chưa lành.”
“Vậy ban nãy huynh…”
Tôi ngập ngừng, một phần do đôi mắt hút hồn của Vô Tự làm tôi bối rối, một phần chợt nhớ trình tiếng Trung của tôi chưa bằng ai. Không nên nghe gà hóa cuốc rồi tranh cãi với người tốt. Sau vài bận mặt đối mặt, mắt đối mắt, tôi bắt đầu tò mò về nửa dưới của Vô Tự. Ý tôi là nửa dưới khuôn mặt bị bịt kín kia.
Ban nãy khi Vô Tự đưa tôi đến đây, từ phía xa tôi thấy đốm đỏ như Hỏa tiêu vậy, cả âm thanh xé gió nghe cũng rất giống. Tôi định hỏi Vô Tự có phải anh cũng là kẻ thù của Hỏa cư không thì thấy anh ta đang trầm ngâm nhìn mặt hồ không một gợn sóng. Tôi giật mình. Nhảy qua cái lỗ mà bên này đã là buổi sáng. Nước hồ trong nhìn rõ cả vảy từng con cá vàng tung tăng bơi lội.
“Đây là nhà huynh?” Tôi tò mò.
“Không hẳn!”
“Đây là một trong những đất đai của huynh?”
“…”
Vô Tự không trả lời chắc là chê tôi nhiều chuyện. Cảm giác này tôi từng trải qua rồi. Người đó không ai khác là Lạc Tiên, tôi rất chán những câu hỏi của hắn. Nhắc đến mới nhớ, cục nợ của tôi đang ở Kim phủ. Không biết có nên nhờ Vô Tự quay lại đón hắn không. Nhưng nếu có chuyện gì, không lẽ Vô Tự tay trái ôm Lạc Tiên, tay phải ôm tôi cùng chạy? Tôi lắc đầu. Không ngờ vẻ mặt đắn đo của tôi lại khó coi như vậy.
Vô Tự từ lúc nào đã chăm chú quan sát tôi, tưởng tôi đói liền ôn nhu: “Ăn gì không?”
Lắc đầu.
“Khát nước?”
Lắc đầu.
“…”
Tôi lúc này mới chú ý đến cây đàn ở góc đình. Nó có màu lam nhạt, xung quanh tỏa ra làn khói mỏng, rất giống cây tiêu trong tay tôi.
Vô Tự thấy tôi xăm soi cây đàn kĩ lưỡng liền hỏi: “Tĩnh cô nương cũng có thú vui này?”
Trong vô thức tôi gật gật, mắt vẫn dán vào cây đàn. Vô Tự mỉm cười, một tay ôm đàn, một tay ôm tôi phi thẳng lên nóc đình. Hai chân xếp chữ ngũ, đặt đàn lên trên. Tôi ngồi xuống bên cạnh. Vô Tự hỏi tôi thích nghe khúc nào.
Tôi chợt nhớ đến bản cầm phổ kia nên hỏi: “Huynh am hiểu về cầm phổ đúng không?”
Câu hỏi của tôi có vẻ chạm tự ái của Vô Tự, khóe mắt anh ta nheo lại. Thật ra không phải tôi coi thường tài nghệ của anh ta, tôi còn chưa được thưởng thức cơ mà, chẳng qua với một việc tôi nghĩ là quan trọng, thường tôi sẽ hỏi đi hỏi lại để xác nhận. Nhưng Vô Tự có thể giận thật rồi. Anh ta vuốt ve cây đàn mà không đụng vào dây. Tôi lưỡng lự, thò tay vào trong vạt áo, định rút cầm phổ ra thì Vô Tự lên tiếng:
“Diệp mộng vô hoàn.” Khúc này được không?
Tôi rút tay ra, sợ anh ta phật ý, bèn nịnh: “Chỉ cần là huynh đàn, khúc nào tôi cũng muốn nghe!”
Nói xong tự động đỏ mặt. Vô Tự hình như cũng cười. Năm ngón tay dài trắng muốt lướt trên dây đàn, cử động uyển chuyển mềm mại. Vô Tự tao nhã đàn hết khúc Diệp mộng vô hoàn cho tôi nghe. Tiếng nhạc ai oán, thê lương, kì thực rất cảm động.
Vô Tự quả là kỳ đàn.
Năm ngón tay trắng muốt thu lại. Thấy vẻ mặt mơ màng của tôi, Vô Tự nghĩ thế nào lại đàn thêm khúc Trường tư mộng. Gió mát hiu hiu, tiếng nhạc êm ái, vậy là tôi chẳng ngại ngần mà chìm vào giấc ngủ. Trong giấc ngủ, tôi lại mơ thấy mình đang chìm dưới nước, một thân ảnh trôi lại gần nắm lấy tay tôi, ôm lấy và hôn lên môi tôi.
“Tĩnh Yên…Tĩnh Yên…”
Tôi dụi dụi mắt, lại dụi dụi. Tiếng Vô Tự nghe thật êm tai: “Đừng dụi nữa. Cô nương xem, trưa rồi!”
Tôi tròn mắt, tỉnh ngay tức khắc. Hai tay xoa xoa mặt, ngại ngùng: “Xin lỗi huynh, khúc nhạc của huynh quả thực rất hay, rất hay…”
“Nên cô mới ngủ gục?”
“Không phải…thường nhạc phải cực hay tôi mới buồn ngủ…”
“…”
Vô Tự thả vài ngón tay lướt nhẹ lên sợi dây tơ đàn, vài âm thanh vui tai vang lên. Tôi không giải thích nữa. Nhưng lại sợ Vô Tự vì người cảm thụ âm nhạc kém như tôi mà hoài nghi tài nghệ của mình, có khi tự kỉ không chơi đàn nữa. Có thể lắm, mấy bậc cao nhân cũng thường như vậy.
“Cô nương có điều lo lắng?”
“Hả?”. Tôi giật mình trả lời theo phản xạ.
“Ở với tôi, cô nương không cần lo lắng.”
Tôi nhìn Vô Tự. Khi anh nói ra câu này, khuôn mặt thần bí hơi nghiêng về bên trái, mắt nhìn về nơi xa xăm, một tay để hờ lên lên đầu gối, lưng dựa vào cột, dáng ngồi tiêu sái vô cùng.