Vô Tự sắp xếp cho tôi nghỉ tại căn phòng phía Tây. Thường phía Tây sẽ thoáng mát hơn những hướng còn lại. Nhưng ở đây thì phòng nào cũng như nhau cả. Gió thổi suốt. Cũng may tôi không phải là người hay bị “trúng gió”.
Tôi ngồi trên giường, thuận tay cột lại rèm cho đỡ vướng tầm quan sát. Không biết có phải Vô Tự vì nhìn thấy tôi ngơ ngẩn ngắm đào nên mới kê cho tôi một chiếc giường nhỏ đối diện cửa sổ, để tôi có thể tùy ý ngắm hoa hay không. Sau đó tôi tự cười mình suy nghĩ quá nhiều.
Tức cảnh sinh tình, các nhà thơ vẫn thường làm nên tuyệt tác theo kiểu như vậy. Còn tôi, trước vườn đào thơ mộng như vậy, tôi muốn dạo một khúc nhạc. Tôi dùng thần chú “khai sáng” để học cách thổi tiêu. Thật ra tôi thấy đánh đàn thì hợp hơn, nhưng giờ chắc mọi người đã ngủ trưa, không lẽ đánh thức người ta dậy để mượn đàn, tôi cũng là người biết ý tứ nha.
Nếu nhớ công thức, tôi sẽ chế tạo viên thuốc, uống vào là tự động thành cao thủ thổi tiêu luôn.
Trong khi tôi mày mò học thổi tiêu, thì ở một nơi xa không xa gần không gần. Lạc Tiên đang nói chuyện với vị sư tỷ ở Hồng viện.
Vị sư tỷ ấy nói: “Muội ấy không chịu được cực khổ đã trốn đi rồi!”
Lạc Tiên không chịu, nhất quyết bênh vực tôi: “Không thể nào. Muội ấy không phải người như vậy?”
Sư tỷ nhíu mày: “Muội ấy quả thực rất lười biếng, không chuyên tâm tu luyện.”
Lạc Tiên bực tức, gân cổ cãi: “Muội ấy sẽ không đi đâu mà không có đệ.”
Su tỷ cung miệng mở rộng, hai mắt nhướng lên: “Hai người…hai người...?”
Lạc Tiên xua tay: “Không phải, không phải quan hệ kiểu ấy.”
Sư tỷ càng nghi ngờ: “Vậy tại sao không thể đi mà không có đệ? Nói ta nghe thử?”
Trong lúc Lạc Tiên tranh cãi với vị sư tỷ. Tôi đã học xong cách thổi tiêu. Lại dùng thần chú tìm lấy một bài cơ bản, cầm tiêu lên thổi. Giữa trưa mát, tiếng tiêu vang lên thánh thót như tiếng chim hót, đưa mọi người vào giấc mộng đẹp. Thực chất không phải vậy, đoạn trước là do tôi tưởng tượng. Tiếng tiêu vừa vang lên, gió thổi cuồn cuộn, bàn ghế trong phòng rung lên bần bật, cánh cửa chính lẫn cửa sổ đung đưa với tốc độ chóng mặt rồi văng đi đâu đó. Tôi sợ hãi cất tiêu vào trong người. Đúng lúc đó Vô Tự xuất hiện cùng một nam tử khác. Nam tử này mặc áo xanh lục. Tôi muốn quan sát anh ta kĩ chút nữa, nhưng tầm mắt cứ tự nhiên dồn cả vào Vô Tự.
Vô Tự đánh giá tình hình, ban đầu anh ta tưởng tôi gặp nguy hiểm, vẻ mặt lo lắng. Tôi đoán thế vì thấy lông mày anh ta nhíu lại. Nhưng khi thấy tôi bình yên vô sự giữa đống hoang tàn. Đôi lông mày trở lại vẻ thanh tú ban đầu.
Nam tử đứng cạnh Vô Tự nhìn tôi, rồi quay sang hỏi Vô Tự: “Vị cô nương này là…”
Tôi nhanh nhảu: “Tĩnh Yên. Tĩnh trong tĩnh lặng, Yên trong khói sương.”
Lúc này tôi mới nhìn rõ chân dung nam tử. Đúng là mỹ nam. Một tay cầm quạt, một tay chắp sau lưng. Dáng điệu ung dung nhàn nhã.
“Còn huynh là…”
Nam tử xòa quạt, phe phẩy mấy cái rồi bước đến chỗ tôi. Tôi thầm cảm thán, đến dáng đi cũng thanh thoát quá mức.
“Cô nương cứ gọi ta là Bạch công tử.”
Vô Tự nãy giờ vẫn đứng ngoài cửa. Chỉ nghiêng người nhìn tôi và Bạch công tử. Tôi cũng nhìn Vô Tự. Bạch công tử nhìn tôi rồi lại nhìn Vô Tự. Cảm giác giống như đang đấu mắt qua lại. Rất chóng mặt.
“Có phải huynh đã biết?”. Bạch công tử một bên khóe miệng nhếch lên vẽ một đường cong tuyệt đẹp.
Vô Tự không trả lời. Tôi không lấy làm lạ. Nhưng vị công tử Bạch kia có vẻ không quan tâm. Anh ta lại hỏi: “Huynh thực sự đã quên được?”
Lần này tôi thấy hai hàng mi của Vô Tự rung rung. Anh ta nhắm mắt như để tịnh tâm rồi không nói không rằng xoay người rời khỏi. Ở cửa không còn bóng người, vậy mà tôi như nhìn thấy hai vạt xiêm áo đen tuyền bay nhẹ trong gió.
“Cô nương ban nãy có phải vừa thổi tiêu?”
Tôi lắc đầu. Bạch công tử cười cười: “Cô nương nói đùa?”
Tôi nghiêm mặt: “Huynh trước có quen tôi sao?”
Lần này Bạch công tử lắc đầu. Tôi lại tiếp: “Bình sinh tôi rất ghét nói đùa.”
Bạch công tử cười lớn hơn, gấp quạt lại một cách gọn gàng. Đứng dậy, chắp tay, mắt hướng tôi nói: “Tĩnh cô nương thật vui tính. Tại hạ có việc đi trước. Khi khác sẽ cùng Tĩnh cô nương trò chuyện.”
Tôi cũng chắp tay: “Chân đau, không tiện tiễn công tử.”
Bạch công tử nhìn xuống chân tôi rồi nói: “Tĩnh cô nương mau bình phục.”
Tôi cười: “Đa tạ công tử quan tâm.”
Tôi hướng tay ra cửa, ngụ ý “đường lớn cửa rộng” công tử cứ thẳng tiến. Bạch công tử xoay người, khoan thai ra khỏi phòng, không có dáng vẻ gì là có việc gấp cả. Là chê tôi dung mạo không xứng tầm đàm đạo? Hừ. Tôi tính đóng cửa sổ lại thì nhớ ra cánh cửa đã bay đi đâu rồi.
Đúng lúc đó hai nam nhân từ bên hông nhà vác hai cánh cửa khác đến, loay hoay lắp. Vô Tự đi lại xem xét. Tôi thấy Vô Tự, trong lòng nở hoa. Tuy không thấy mặt, nhưng Vô Tự xuất hiện ở đâu, ở đó lập tức làm thành bức tranh thơ mộng, gió thổi nhè nhẹ, hương thơm thoang thoảng…
“Nếu giữ gìn tốt, hai ngày nữa có thể đi lại bình thường.“ Vô Tự vừa nói vừa đưa cho tôi viên thuốc.
Tôi cầm lấy bỏ vào miệng nuốt xuống. Vô Tự rót xong tách trà, quay lại thấy hai tay tôi trống trơn, nhíu mày hỏi: “Đã uống rồi?”
“Phải.” Tôi vuốt vuốt ngực, hình như mắc nghẹn.
“…”
Vô Tự đưa tách trà cho tôi. Tôi đưa lên uống một lèo. Bộ dạng lúc uống trà của tôi chắc không giống như tiểu thư khuê các, nên cặp lông mày trên đôi mắt đẹp kia mới nhíu lại. Dần dà tôi phát hiện có thể đoán ra biểu hiện hỉ nộ ái ố của Vô Tự thông qua chuyển động của đôi lông mày.