Vô Tự một tay cầm cuốn phổ, một tay vẫn nắm chặt cổ tay tôi.
Đầu tôi gối lên cánh tay cầm cuốn phổ, ngửa mặt nhìn Vô Tự.
Anh cúi xuống.
Chúng tôi mắt chạm mắt.
Nhưng môi không chạm môi. Tôi đỏ mặt vì ý nghĩ đó. Vô Tự cũng không đỡ tôi dậy. Một mặt tôi thấy cũng thoải mái nên cũng không vội ngồi dậy. Cuối cùng Vô tự vẫn là người lên tiếng trước.
“Tĩnh cô nương. Không thấy ngại?”
“Không.” Tôi trả lời dứt khoát.
Vô Tự im lặng. Thật ra tôi sống ở thế kỉ nào chứ. Tư tưởng hoàn toàn khác xa bối cảnh Vô Tự đang sống. Chạm tay chạm chân có gì to tát chứ. Trước khi vào đây, tôi còn đọc bài báo có một cô gái “free kiss” để kêu gọi mọi người ăn chay kìa.
Vì tôi đã nói không rồi nên Vô Tự buông tay tôi ra, lại chăm chú đọc cuốn phổ. Không biết vì giữ một tư thế lâu quá nên khi tay được tự do, tôi chẳng biết làm gì, bèn nói: “Huynh có thể tiếp tục giữ cổ tay tôi không?”
Vô Tự nhíu mày nhìn tôi: “Để làm gì?”
Tôi cắn cắn môi đáp: “Nếu không tôi sẽ bất ngờ mà tháo khăn che mặt của huynh xuống.”
Lời vừa dứt, tôi cảm nhận được hơi ấm ở cổ tay. Hài lòng, tôi mỉm cười. Vô Tự nhìn tôi cười thì ngây người, sau đó nhanh chóng nhìn cuốn phổ. Từ ngoài nhìn vào thấy cảnh này chắc sẽ cảm thán một câu: “Quả là tràn đầy phong tình ý vị”. Thế nhưng tôi lại nghe câu đó văng vẳng bên tai. Người nói câu đó không ai khác chính là Bạch công tử xinh đẹp như hoa kia.
Bạch công tử tay không cầm quạt, đứng trước cửa phòng nửa cười cửa nghiêm, than thở: “Cửa phòng cũng đã lắp lại rồi, hai người còn lười như vậy sao?”
Vô Tự không nói. Không biết có phải đang tái mặt không. Nhưng da mặt tôi dày lắm, thế nên tôi nói: “Cảm ơn Bạch công tử đã nhắc nhở. Vậy phiền công tử đóng cửa giùm. Đa tạ!”
Bạch công tử á khẩu, bất động. Tôi thấy ngực Vô tự khẽ rung, có lẽ anh đang nín cười. Tôi lại tiếp: “Hay huynh cũng muốn vào trong này? Vậy vào đây rồi đóng cửa lại.”
Bạch công tử quả là người dễ đỏ mặt, ý tôi không phải là trong sáng, mà là đen tối quá, nghĩ xa quá thành ra đỏ mặt.
“Thôi thôi, có chút chuyện kể ra cũng không quan trọng lắm, nói sau cũng được. Không phiền hai người.”
Nói xong che mặt bỏ đi. Tôi hỏi Vô Tự: “Huynh và Bạch công tử có phải là…gì đó không?”
Vô Tự nhướng mày: “Gì đó là gì?”
Tôi giơ một ngón tay bên phải, rồi giơ thêm một ngón bên trái, đưa sát vào nhau. Vô Tự làm như không hiểu, cuộn cuốn phổ lại. Đỡ tôi ngồi dậy.
“Có đói không?”
Tôi không phải heo, làm thế nào mà cứ lo tôi ăn không đủ no mãi. Tôi buồn rầu: “Không. Tôi ăn ít lắm.”
Vô Tự mơ hồ nhớ lại, ai là người một mình ăn hết bữa cơm giành cho hai người? Vô Tự đặt cuốn phổ vào trong tay tôi, dặn: “Giữ kĩ. Đây là bí kíp võ công.”
Tôi thầm than một tiếng. Những thanh nguyên bảo hiện lên lấp lánh quanh đầu tôi. Trong cái rủi có cái may. Phát tài rồi. Tất nhiên tôi sẽ giữ cẩn thận.
Vô Tự không trả lời câu hỏi của tôi, nên tôi thất vọng. Nếu hai người đó là một đôi thật. Tôi thấy buồn. Rất buồn. Tôi chơi game này rất giữ gìn thanh danh nha, chưa kết hôn với nam nhi nào. Cũng chưa cùng nam nhi nào vô tửu lầu hàn huyên. Vậy mà lại ở rất lâu với Vô Tự một chỗ. Nhưng nam nhân này lại không có cảm giác với nữ nhân. Tôi đau lòng, dùng thần chú tạo ra mấy đốm lửa nhỏ như đom đóm, lập lòe khắp phòng. Đây chính là khung cảnh lãng mạn thường thấy trong phim. Chàng dẫn nàng ra một nơi ngập tràn đom đóm. Nàng sẽ vui mừng chạy nhảy tung tăng, mắt lúng liếng đưa tình, miệng phun châu nhả ngọc. Hai người tình tình tứ tứ, nắm tay trao nhau nụ hôn nồng nàn…Tưởng tượng xong tôi thấy mình có khi nên viết một cuốn tiểu thuyết, biết đâu lại đắt khách.
Đêm đó tôi không ngủ. Tôi dùng thần chú chữa thương lên chỗ xương đang lành. Càng ngày phát hiện dùng thần chú dễ dàng hơn trước, độ chính xác cũng cao hơn trước. Cứ đà này sẽ được nâng lên một cấp, thoát khỏi kiếp hạng nhất từ dưới đứng lên.
Không ngủ nên tôi đi ra ngoài. Dùng khinh công bay lên nóc nhà. Theo thói quen, ngồi thiền. Loại võ công Kim môn dạy chính là học như không học, không học mà học. Chăm chỉ luyện tập, tự nhiên chiêu thức xuất hiện. Tuy nhiên, trận đấu giữa sư muội và sư huynh kia tôi vẫn chưa lí giải được. Không xuất chiêu mà lại phân định được thắng bại. Chẳng lẽ là chiêu thức vô hình.
Quá nửa đêm.
Đào viên chìm trong lớp sương mỏng, tĩnh lặng như tên tôi vậy.Đang say sưa thưởng thức thì xa xa xuất hiện một bóng đen vụt từ phía bên kia bờ hồ, xuyên qua màn sương, có vẻ lao về phía tôi. Bất giác, theo phản xạ tôi tung người lên không, xuất chiêu “vô ảnh thủy”. Hơi nước nhanh chóng tích tụ thành một khoảng rộng trước mặt , kết hợp với sương mù, vừa đủ làm bóng đen dừng lại tích tắc. Tôi vội vàng xuất tiếp chiêu “hàn phi tuyết”. Hàng ngàn bông hoa tuyết lấp lánh sắc nhọn xuyên thủng màn sương lao vào đối thủ, uy lực không thua tên bắn.
Nhưng nhưng phi tiêu hoa tuyết chưa kịp chạm vào người bóng đen đã lả tả rơi xuống, vỡ vụn bắn tung tóe. Điều này tôi cũng hiểu được. Chưa biết nên xuất chiêu gì thì bóng đen lại gần. Tôi nhắm mắt, phó mặc sự đời.
Một lúc, bên tai truyền đến giọng nói quen thuộc: “Vừa nãy còn rất oai phong, bây giờ lại sợ rồi à?”
Tôi mở mắt: “Vô..Tự, huynh…”
Sao tôi có thể không đoán ra là Vô Tự. Thật hồ đồ. Chắc Vô Tự sẽ cười tôi, võ công hậu đậu mà cũng sử dụng để đối phó với anh ta. Nhưng Vô Tự lại lái sang vấn đề thiết thực khác: “Nửa đêm, sao không ngủ?”
“Do thói quen.”
Tôi thật thà kể lại chuyện ở Kim môn cho Vô Tự nghe, lần này không thêm không bớt điều gì. Tôi biết cái đầu thông minh của anh ta cũng sẽ lọc ra được đâu là thật, đâu là trào phúng. Nên không việc gì phải mỏi miệng. Vô Tự nghe từ đầu đến đuôi. Đôi mắt đẹp khẽ lay động. Lát sau kéo tôi ngồi xuống. Tôi xúc động, Vô Tự vẫn nhớ đến cái chân đau đã lành của tôi. Đến tôi còn bỏ nó vào xó nào mà quên rồi.
Ai dè anh ta nói một câu: “Mỏi chân, ngồi xuống hàn huyên.”
Tôi nghĩ bụng ”Vô Tự, huynh còn thực tế hơn tôi”.