
12-08-2008, 07:20 AM
|
|
Guest
|
|
Bài gởi: n/a
Thời gian online:
|
|
Chương 47
Đó là ngày cuối cùng của họ ở Acapulco, một buổi sáng tuyệt vời với những làn gió ấm áp nhẹ nhàng thổi qua các tấm lá cọ, tạo nên một giai điệu thú vị. Bãi biển La Concha đầy nghẹt người. Mọi người đều muốn tắm nắng một lần cuối cùng trước khi trở về với cuộc sống thường ngày của họ.
Joshua, trong bộ đồ tắm ăn sáng qua quít. Trông cậu thật cân đối và khỏe mạnh.
Joshua nói: “Con đã có bao nhiêu là thời gian để tiêu hóa thức ăn mẹ ạ. Bây giờ con đi lướt ván được chưa?”
“Joshua, con vừa mới ăn xong thôi”.
“Con có mức độ trao đổi chất cao lắm”. Cậu nghiêm mặt giảng giải “Vì vậy con tiêu hóa thức ăn rất là nhanh”.
Jennifer bật cười. “Thôi được rồi. Vui vẻ nhé”.
“Tất nhiên rồi. Mẹ xem con biểu diễn chứ?”
Jennifer ngắm nhìn Joshua khi cậu chạy dọc theo cầu tầu đến chỗ một chiếc xuồng máy đang đỗ đợi. Cô thấy cậu nói chuyện với người lái thuyền một lúc rồi cả hai quay lại nhìn Jennifer. Cô ra hiệu đồng ý và người lái thuyền gật đầu trong khi Joshua bắt đầu xỏ chân vào ván trượt.
Chiếc thuyền máy lao đi và Jennifer ngẩng lên nhìn Joshua bắt đầu vượt lên những ngọn sóng.
Bà Mackey tự hào nói: “Cậu ấy đúng là một lực sĩ bẩm sinh, có đúng như vậy không?”
Đúng lúc đó, Joshua quay lại vẫy Jennifer và mất thăng bằng, ngã đập đầu vào ván trượt, Jennifer đứng phắt dậy và bắt đầu chạy về phía cầu tầu. Một giây sau cô thấy Joshua nhô đầu lên khỏi mặt nước và nhìn cô miệng cười tươi.
Jennifer đứng đó, tim đập thình thịch và theo dõi Joshua đeo lại ván trượt. Chiếc thuyền chạy vòng tròn và bắt đầu phóng về phía trước kéo Joshua đứng dậy trên mặt nước. Cậu quay lại lần nữa để vẫy Jennifer và tiếp tục trượt đi xa trên các ngọn sóng. Cô đứng đó, nhìn theo, tim vẫn run lên vì sợ hãi. Nếu có chuyện gì xảy ra với nó... Cô không biết các bà mẹ khác có yêu con như mình không, nhưng đối với cô tình yêu đó gần như vô lý. Cô có thể chết vì Joshua, hoặc giết người vì cậu. Mình đã giết người vì nó, cô nghĩ, qua tay Michael Moretti.
Bà Mackey nói: “Cú ngã đó có vẻ nguy hiểm đấy”.
“May mà nó không sao”.
Joshua lướt ván gần một tiếng. Khi chiếc thuyền quay lại bến cậu bỏ dây kéo ra và khéo léo trượt vào bãi cát.
Cậu chạy đến bên Jennifer, đầy phấn khích. “Mẹ biết không, có một tai nạn, không thể tưởng tượng được. Một chiếc thuyền buồm lớn bị lật và bọn con phải đỗ lại để cứu họ”.
“Thật là tuyệt, bé ạ. Thế là con cứu được bao nhiêu người?”
“Có sáu người”.
“Và con kéo họ khỏi mặt nước chứ?”
Joshua ngập ngừng. “À, thật ra bọn con không kéo họ khỏi mặt nước. Họ vẫn bám vào thuyền. Nhưng có lẽ họ sẽ chết đuối nếu bọn con không đi ngang qua đó”.
Jennifer cắn môi để khỏi bật cười thành tiếng. “Mẹ hiểu rồi. Họ thật may mắn vì có bọn con đi ngang qua chứ gì?”
“Đúng vậy đấy ạ!”
“Con có bị đau lúc ngã không?”
“Ồ có gì đâu” Cậu sờ phía sau đầu. “Con hơi bị sưng một chút”.
“Để mẹ xem nào”.
“Để làm gì cơ a? Mẹ biết là chả có gì đặc biệt đâu mà”.
Jennifer cui xuống và nhẹ nhàng sờ tay vào phía sau đầu Joshua. Cô thấy một cục u to tướng.
“Ối, nó to bằng quả trứng gà đây này”.
“Không có vấn đề gì đâu mẹ ạ”.
Jennifer đứng dậy. “Mẹ nghĩ là chúng ta nên về khách sạn đi thôi”.
“Ở lại thêm một chút nữa nào mẹ”.
“Không được đâu. Chúng ta còn phải xếp dọn đồ đạc. Chắc con không muốn lỡ trận đấu bóng vào thứ bảy chứ?”
Cậu thở dài. “Không ạ. Thằng Terry Waters chỉ muốn vậy để chơi thay chỗ con thôi”.
“Không được đâu. Cậu ấy chơi như con gái ấy mà”.
Joshua gật đầu vẻ kiêu ngạo. “Đúng vậy đấy mẹ ạ”.
Khi họ trở lại Las Brisas, Jennifer gọi điện cho giám đốc khách sạn yêu cầu cho một bác sĩ đến phòng của họ. Nửa tiếng sau bác sĩ đến. Đó là một người đàn ông Mexico trung niên, béo tròn trong bộ áo choàng trắng cổ điển, Jennifer dẫn ông vào.
“Tôi có thể giúp gì bà nào?” Bác sĩ Raul Mendoza hỏi.
“Con trai tôi bị ngã sáng nay. Nó bị một cục u to tướng trên đầu. Tôi muốn kiểm tra xem có vấn đề gì không”.
Jennifer dẫn ông ta vào phòng Joshua, cậu đang xếp dọn quần áo
“Joshua đây là bác sĩ Mendoza”.
Joshua ngẩng đầu lên hỏi. “Có ai bị ốm ạ?”
“Không, không có ai ốm cả, con ạ. Mẹ chỉ muốn bác sĩ xem qua chỗ ngã của con một chút”.
“Trời ơi, đầu con có làm sao đâu kia chứ”.
“Ừ. không sao đâu. Mẹ sẽ thấy yên tâm hơn nếu bác sĩ Mendoza xem cho con. Đừng cười mẹ nhé”.
“Đúng là đàn bà?” Joshua nói. Cậu nhìn bác sĩ nghi ngờ. “Bác sẽ không tiêm hay chích gì cho cháu chứ ạ?”
“Không đâu, thưa cậu. Tôi là một bác sĩ không gây đau”.
“Đó chính là loại bác sĩ cháu thích đấy”.
“Ngồi xuống một lúc nhé”.
Joshua ngồi xuống bên cạnh giường và bác sĩ Mendoza sờ nắn khắp đầu cậu. Joshua co người lại vì đau nhưng cậu không kêu la gì hết. Bác sĩ mở túi thuốc và lấy ra một ống soi mắt. “Cậu hãy mở to mắt ra nào”.
Joshua ngoan ngoãn vâng lời. Bác sĩ Mendoza nhìn qua ống kính.
“Bác sĩ có thấy cô gái khỏa thân nào đang nhảy múa trong đó không”.
“Joshua!”
“Con chỉ hỏi vậy thôi mà”.
Bác sĩ Mendoza kiểm tra mắt bên kia và nói với Joshua. “Cậu khỏe như một con bò mộng vậy. Có phải đó là một câu thành ngữ của người Mỹ không?” Bác sĩ đứng dậy và đóng túi thuốc.
“Tôi sẽ đặt một cục đá lạnh vào chỗ sưng”. Ông nói với Jennifer. “Đến mai cậu bé sẽ hoàn toàn bình thường”.
Dường như một tảng đá nặng đã được nhấc ra khỏi ngực Jennifer.
“Cám ơn bác sĩ”. - Cô nói.
“Tôi sẽ bảo thủ quỹ khách sạn thanh toán tiền khám với bà. Tạm biệt cậu bé nhé”.
“Tạm biệt, bác sĩ Mendoza”.
Khi bác sĩ đã đi khỏi Joshua quay sang mẹ: “Hình như mẹ thích ném tiền qua cửa sổ thì phải”.
“Mẹ biết. Mẹ thích tiêu tiền cho những việc như mua thức ăn, sức khỏe của con...”
“Con là người khỏe nhất trong đội bóng đấy”.
“Tốt lắm. Cứ như vậy nhé!”
Cậu toét miệng cười. “Con xin hứa”.
Họ đáp chuyến máy bay sáu giờ tới New York và trở về Sands Point vào lúc đêm khuya. Joshua ngủ suốt dọc đường.
Xem tiếp chương 48
|