Adam Warner đang ở trong phòng làm việc, chuẩn bị một bài diễn văn quan trọng sẽ phát trên vô tuyến, nhưng anh không tài nào tập trung tư tưởng được. Tâm trí anh tràn ngập hình ảnh Jennifer. Anh không nghĩ được đến việc gì khác kể từ khi từ Acapulco trở về. Gặp gỡ với cô chỉ càng khẳng định những gì anh đã biết từ lúc đầu. Anh đã có quyết định thật sai lầm. Đáng ra anh không bao giờ được bỏ Jennifer. Tiếp xúc lại với cô làm anh nhớ tới những gì mình đã có và đã vứt bỏ đi, và anh không chịu nổi ý nghĩ ấy.
Anh đang ở trong một tình huống không có lối thoát. Một trường hợp không thể thắng như Blair Roman thường nói.
Có tiếng gõ cửa và Chuck Morrison, trợ lý chính của Adam bước vào với một băng cát xét trên tay. “Tôi có thể nói chuyện với anh một chút được không Adam?”
“Để sau được không hả Chuck? Tôi đang quá bận đây”.
“Tôi nghĩ là không nên”. - Giọng của Morrison tỏ ra rất kích động.
“Thôi được. Có gì khẩn cấp vậy?”
Chuck Morrison bước đến gần.
“Tôi vừa nhận được một cú điện thoại. Cũng có thể là của một thằng điên nào đó, nhưng nếu không phải thì chúng ta sẽ được ăn Nôen sớm năm nay. Nghe này”.
Anh ta cho băng cát xét vào máy trên bàn Adam và ấn nút.
“Ông nói tên ông là gì nhỉ?”
“Điều đó không quan trọng. Tôi sẽ không nói với ai ngoài thượng nghị sĩ Adam Warner”.
“Bây giờ ngài thường nghị sĩ rất bận. Anh có thế viết giấy và tôi sẽ chuyển”.
“Không! Hãy nghe tôi nói đây này. Điều này rất quan trọng. Nói với thượng nghị sĩ Warner rằng tôi có thể nộp Michael Moretti cho ông ấy. Tôi đã liều mình gọi điện cho ông. Hãy chuyển lời cho thượng nghị sĩ Warner”.
“Được rồi. Ông đang ở đâu?”
“Tôi ở quán trọ Capitol trên phố Ba mươi hai. Phòng 14. Nói với ông ấy rằng đừng đến trước khi trời tối và phải biết chắc rằng không có ai bám theo ông ấy. Tôi biết ông đang ghi âm cuộc nói chuyện này. Nếu ông đưa cuốn băng này cho ai khác tôi sẽ bị giết”.
Có tiếng máy dập và cuộn băng dừng lại.
Chuck Morrison hỏi: “Anh thấy thế nào?”
Adam thở dài. “Thành phố này không thiếu những kẻ điên rồ. Mặt khác thằng cha của chúng ta chắc biết cách nhử mồi, phải vậy không? Michael Moretti ấy mà!”
Mười giờ tối hôm đó, Adam Warner có bốn cảnh sát mật hộ vệ cẩn thận gõ cửa phòng 14 quán trọ Capitol.
Cửa hé mở.
Khi Adam nhìn thấy khuôn mặt của người đàn ông bên trong phòng, anh quay lại nói với mấy người cảnh sát: “Đứng bên ngoài, không để ai đến gần chỗ này”.
Cánh cửa mở rộng hơn và Adam bước vào phòng.
“Xin chào ngài Thượng nghị sĩ Warner”.
“Xin chào ông Colfax”.
Hai người đàn ông đứng đó, thầm đánh giá nhau.
Thomas Colfax trông già hơn nhiều so với lần cuối cùng Adam gặp hắn, nhưng có một sự thay đổi nữa hầu như không xác định được. Sau đó Adam nhận ra đó là gì. Sự sợ hãi. Thomas Colfax đang lo sợ. Hắn luôn là một người đàn ông tự tin, kiêu ngạo nữa, nhưng giờ đây sự tự tin đã biến khỏi hắn.
“Cám ơn vì ngài đã đến, thưa thượng nghị sĩ”. - Giọng Colfax đầy căng thẳng và hồi hộp.
“Tôi hiểu là ông muốn nói với tôi về Michael Moretti”.
“Tôi có thể nộp hắn ta cho ngài”.
“Ông là luật sư của Moretti. Vì sao ông lại muốn làm như vậy?”
“Tôi có lý do của mình”.
“Giả sử tôi đồng ý làm việc với ông. Ông hy vọng sẽ được đền đáp gì?”
“Thứ nhất, tuyệt đối an toàn. Thứ hai, tôi muốn rời khỏi đất nước. Tôi sẽ cần hộ chiếu, giấy tờ... một lý lịch hoàn toàn mới”.
Vậy là Michael Moretti đã có bất đồng với Thomas Colfax. Đó là lý do duy nhất cho những gì đang diễn ra. Adam khó có thể tin vào vận may của mình nữa. Đó là cơ hội tốt nhất mà anh có thể có.
“Nếu tôi bảo đảm an toàn cho ông” Adam nói “... tôi cũng chưa hứa hẹn gì với ông cả đâu - Ông biết là tôi sẽ yêu cầu ông ra làm chứng trước tòa. Ông sẽ phải nói ra tất cả”.
“Đồng ý”.
“Moretti có biết ông đang ở đâu không?”
“Hắn nghĩ là tôi đã chết”. Thomas Colfax cười run rẩy. “Nếu hắn tìm thấy tôi thì đúng là như vậy đấy”.
“Hắn sẽ không tìm thấy ông nếu chúng ta hợp tác với nhau”.
“Tôi giao phó tính mạng mình cho ngài đấy, ngài Thượng nghị sĩ ạ”.
“Nói thật, tôi không quan tâm mấy đến ông đâu. Tôi cần Moretti. Hãy ngửa bài ra với nhau. Nếu chúng ta đạt được thỏa thuận, ông sẽ được chính phủ bảo vệ tới mức tối đa. Nếu tôi hài lòng với bản khai của ông, chúng tôi sẽ cấp đầy đủ tiền cho ông, để ông có thể sống ở bất cứ nước nào mà ông chọn dưới một tên giả. Để đáp lại ông phải đồng ý những điểm sau: ông phải khai đầy đủ về những hoạt động của Moretti. Ông sẽ phải khai báo trước tòa hội thẩm và khi chúng tôi đưa Moretti ra xử, ông sẽ phải là nhân chứng của chính phủ. Được chứ?”
Thomas Colfax quay đi. Cuối cùng hắn nói: “Tony Granelli chắc sẽ phải dựng lên dưới mồ. Điều gì đã xảy ra với mọi người? Thế còn danh dự để ở đâu?”
Adam không trả lời. Đây là người đã lừa dối pháp luật hàng trăm lần, đã cãi cho những tên giết thuê trắng án, người đã vạch kế hoạch cho hoạt động của tổ chức tội ác xấu xa nhất mà thế giới văn minh được biết đến. Vậy mà hắn lại còn nói đến danh dự.
Thomas Colfax quay sang Adam. “Chúng ta đã thỏa thuận. Tôi muốn có văn bản và chữ ký của Bộ trưởng Bộ tư pháp”.
“Ông sẽ có”. Adam nhìn căn phòng tồi tàn. “Hãy đi khỏi chỗ này thôi”.
“Tôi không đến khách sạn đâu. Tai mắt của Moretti ở khắp mọi nơi”.
“Chúng ta sẽ không đến đó”.
Vào lúc 12 giờ 10 phút đêm, một chiếc xe tải quân sự được hộ tống bằng hai xe Jeep chở đầy lính thủy đánh bộ đỗ trước phòng 14. Bốn cảnh sát vũ trang bước vào phòng và một lát sau kèm sát Thomas Colfax ra chiếc xe tải. Cả ba xe sau đó rú ga lao về phía Quantico, bang Virginia, cách Washington 35 dặm về phía nam. Bốn mươi lăm phút sau đoàn xe tới căn cứ hải quân Hoa Kỳ tại Quantico.
Chỉ huy căn cứ, thiếu tướng Roy Wallace và một nhóm lính thủy đã chờ sần ở cổng. Khi đoàn xe dừng lại tướng Wallace nói với viên đại úy chỉ huy toán lính: “Dẫn tù nhân này đến thẳng nhà kho. Không ai được nói chuyện gì với hắn”.
Thiếu tướng Wallace theo dõi cho đến khi nhóm người vào khu nhà kho. Ông sẵn sàng đánh đổi một tháng lương để biết được lý lịch của người đàn ông trong xe tải. Vị tướng này quản lý một sân bay rộng 310 mẫu của lính thủy, một phần Học viện của FBI và nơi đây dùng làm trung tâm huấn luyện cho các sĩ quan hải quân Hoa Kỳ. Chưa bao giờ ông ta được yêu cầu giữ một tù dân sự. Đó là điều hoàn toàn trái với quy luật thông thường.
Hai giờ trước đó ông vừa nhận được một cú điện thoại của chính chỉ huy lực lượng hải quân. “Có một người đàn ông đang trên đường đến căn cứ của anh, Roy ạ. Tôi yêu cầu anh dọn khu kho và giữ hắn ở đó cho đến khi có lệnh mới”. Tướng Wallace tưởng mình nghe nhầm. “Ngài nói là dọn kho ạ?”
“Đúng vậy. Tôi muốn chỉ một mình người này ở đó thôi. Không ai được phép đến gần hắn ta. Tôi yêu cầu anh tăng gấp đôi lực lượng lính giữ kho. Hiểu chứ?”
“Vâng, thưa tướng quân”.
“Còn một điều nữa Roy. Nếu có gì xảy ra với người này khi hắn ở chỗ anh, tôi sẽ mất đầu đấy”.
Và vị chỉ huy đặt máy.
Tướng Wallace theo dõi chiếc xe tải đen khi nó vào tận khu kho, rồi quay trở vào phòng gọi điện cho viên sĩ quan phụ tá, đại úy Alvin Giles.
“Về người mà chúng ta vừa đưa vào nhà kho...” Tướng Wallace nói.
“Vâng, thưa thiếu tướng”.
“Nhiệm vụ chính của chúng ta là bảo đảm an toàn cho hắn. Anh phải tự tay chọn lính gác. Không ai được đến gần hắn. Không có khách thăm, thư từ bưu kiện gì hết. Hiểu chưa?”
“Vâng, thưa ngài”.
“Anh phải có mặt ở bếp khi người ta nấu ăn cho hắn”.
“Vâng, thưa thiếu tướng”.
“Nếu có ai quá tò mò về hắn, báo cho tôi ngay lập tức. Còn hỏi gì nữa không?”
“Không, thưa thiếu tướng”.
“Tốt, à này. Nếu có gì xảy ra tôi sẽ mất đầu đấy”.
Xem tiếp chương 49