
03-10-2014, 12:05 PM
|
 |
Nhập Môn Tu Luyện
|
|
Tham gia: May 2014
Bài gởi: 76
Thời gian online: 71210
Thanks: 0
Thanked 4 Times in 4 Posts
|
|
|
Thiên Trường Địa Cửu
Thiên Trường Địa Cửu
Chương 7: Bí mật hé mở
Hồi 1
Bữa ăn dọn lên. Mùi thơm ngào ngạt bay ra tận ngoài đường cái, nơi Vô Tự với tôi đang chụm đầu bàn tính. Tôi hít hít vài cái không đừng được kêu lên: “Thơm quá, chắc là ngon lắm.”
Vô Tự cười: “Không phải chúng ta đang bàn chuyện quan trọng sao?”
Tôi liến thoắng đáp: “Xin lỗi huynh, tôi rất có tâm hồn ăn uống. Hay là cứ vào xem sao đã.”
Đoạn kéo Vô Tự vào trong.
Lạc Tiên tay áo xắn quá khuỷu, đang lúi húi bày biện đồ ăn ra bàn. Ông cụ bên cạnh tấm tắc khen: “Chà chà, thơm quá, tiểu tử này khéo tay thật.”
Lạc Tiên tuy mồ hôi mồ kê nhễ nhại nhưng được khen, đưa tay quệt quệt mồ hôi rồi cười toe toét.
Bốn người ngồi vào bàn ăn. Ông cụ đụng đũa đầu tiên. Khi miệng nhồm nhoàm thức ăn thì gắp một cái phao câu bỏ vào bát Lạc Tiên: “Khà khà, ăn đi, ăn đi, đừng khách sáo. Tiểu tử này vất vả rồi, cho ngươi một cái.”
Vô Tự cầm đũa gắp một miếng da gà bỏ vào bát. Tôi cũng múc một ít gà nấu ớt bỏ vào bát. Nhưng cũng không dùng vội. Trong khi lạc Tiên ăn như vũ bão, từ món này qua món khác. Ông cụ cầm bình Ngọc Lộ, rót vào từng chén ống trúc rồi đẩy đến trước mặt từng người, sảng khoái nói: “Nào, cạn chén.”
Tôi nhìn Vô Tự. Thấy anh tay không chạm chén rượu, thì cũng không dám nhấc lên uống.
…
Chén rượu Ngọc Lộ cầm trên tay bị ông cụ quẳng xuống đất một tiếng choang. Lớp bọt sủi li ti vẫn còn đọng lại trên mép ống trúc.
Mắt ông cụ long lên sòng sọc: “Mấy tên tiểu tử này thật không biết điều. Ta đã thịt gà cho ăn, lại mời rượu. Bọn tiểu tử các ngươi cút hết cho ta.”
Vô Tự đứng dậy: “Thất kính.”
Một vệt sáng màu tím nhạt vụt qua vai tôi chạm vào người ông cụ. Nhưng ông cụ lách người né được.
Vô Tự nhếch miệng: “Quả nhiên.”
Ông cụ lao vút ra ngoài. Vô Tự cũng nhún người bay theo.
Lạc Tiên miệng còn bóng loáng thịt gà, giật mình rơi cả chén rượu Ngọc Lộ đang uống dở. Hoang mang nhìn tôi: “Đang ăn uống mà chuyện gì vậy?”
Tôi lừ mắt: “Cậu đúng là…”
Rồi nhanh chóng ra ngoài xem xét sự tình.
Lạc Tiên nhìn bàn ăn đầy ắp những món ngon do chính tay mình vất vả làm thì không nỡ, bèn lấy theo một cái chân gà rồi mới chạy ra.
Vô Tự và ông cụ đang đứng giữa sân. Bao quanh Vô Tự là quầng sáng màu hồng nhạt, bao quanh ông cụ là quầng sáng màu cam nhạt. Điều đó chứng tỏ hai người đang ở thế thủ.
“Ông lão kia, mau nói ra tiểu nha đầu đang ở chỗ nào?” Tôi ở bên này bắt tay làm loa nói vọng sang.
Tự biết không phải đối thủ của ông cụ, nên không muốn vướng tay vướng chân Vô Tự. Trong phim nữ chính võ công thì yếu ớt mà cứ anh hùng rơm, xông ra rồi bị bắt làm con tin, ngu xuẩn hết mức.
Lạc Tiên vừa gặm chân gà vừa đế thêm vào: “Phải rồi, ông lão mau nói đi, rồi chúng ta ăn tiếp, thức ăn đang nóng, rất là ngon… a a a đau quá.”
Tôi thu chân lại. Lạc Tiên cúi xuống ôm lấy bàn chân mà suýt xoa.
Ông lão nhìn vẻ mặt thản nhiên của Vô Tự, xem ra tiểu tử này cũng không vừa. Nhưng hắn là cao thủ phương nào? Chưa từng nghe qua. Có lẽ hắn và đám nhóc kia chưa biết bí mật về tiểu nha đầu. Có nên để bọn chúng đi không?
Vô Tự nhìn đôi mắt nhăn nheo của ông cụ, ông cụ này đang suy tính điều gì? Một người bình thường sẽ không đối xử với ân nhân của cháu gái mình như vậy.
“Thế này đi tiểu tử thối. Ta với ngươi giao đấu ba chiêu. Nếu ngươi thắng, ta sẽ để các ngươi sống. Còn không, hãy tự kết liễu.”
“Nếu ông thua, hãy thả tiểu nha đầu ra.”
“Được!”
|