Vô Tự rút Hãn Hỏa kiếm, lưỡi kiếm sáng lóa, đỏ rực như máu, phừng phừng như lửa. Một đường chém tới, đất xẻ làm đôi, mạnh hơn vũ bão.
Ông lão tung người lệch sang một bên nhưng vẫn trúng đòn. Trong lòng thất kinh “Hãn Hỏa kiếm đấy ư?”.
Vô Tự xoay kiếm. Mặt đất rung chuyển dữ dội, sau đó nứt toạc ra, từ lòng đất mọc lên năm cột lửa như lốc xoáy, bao vây ông cụ. Vô Tự cầm kiếm nhẹ nhàng, thư thái đến nỗi tôi tưởng anh đang gảy một khúc nhạc trong lúc nhàn rỗi.
Sắc cam nhạt yếu ớt lẫn vào cột lửa. Chật vật chống đỡ. Ông cụ khóe mắt rung rung “Hậu nhân của Độc Huyền kiếm”.
Tôi rút kiếm, xuất chiêu bảo vệ ông cụ. Cùng lúc thấy Lạc Tiên cũng lao tới phía trước.
Nhưng Vô Tự quá mạnh, hơi nước của tôi không thể xâm nhập vào vòng vây cột lửa, ngay cả Lạc Tiên cũng bị đánh bật ra hộc máu.
“Dừng Lại.” Tôi đỡ lấy Lạc Tiên, miệng hét lớn.
Vô Tự hoặc là không nghe, hoặc là cố tình không nghe. Lửa vẫn cháy ngùn ngụt.
Ông cụ nhất quyết không chịu nhận thua, tại sao? Hay là cố ý để Vô Tự kết thúc mạng sống của mình. Như vậy tiểu nha đầu ở đâu sẽ chẳng ai biết. Còn nếu Vô Tự dừng tay, thì ông cụ chắc chắn sẽ chịu tiếp chiêu thứ ba. Tóm lại nếu Vô Tự không giết ông cụ thì chúng tôi phải chết.
Đây là một cái bẫy.
Tôi đọc thần chú, định biến cây kiếm của Vô Tự thành nước trong giây lát, nhưng một đầu quỷ đen sì hiện lên cảnh báo đây là vật có linh tính, không chịu ảnh hưởng của thần chú này.
Tôi nhìn đám lửa ngùn ngụt nuốt chửng cả một vùng thì trong lòng bắt đầu rối loạn. Trong lúc rối loạn chợt nhớ sau tai tiểu nha đầu có một vết bớt hình giọt nước. Tiểu nha đầu tôi gặp ở vườn đào cũng có một vết bớt hình giọt nước ở cổ tay. Bà lão đó…ông lão này…một nơi lộng gió, một nơi mù sương lạnh lẽo…
Không hiểu sao những lúc cấp bách, tôi lại trở nên minh mẫn lạ thường...
Tôi hét lớn: “Hai người ở đây giao chiến, tôi cùng Lạc Tiên sẽ đi tìm bà lão và tiểu nha đầu ở vườn đào.”
Hét đến lần thứ hai thì quầng sáng màu cam vụt lên. Ông cụ thoát ra khỏi vòng vây, trên người đầy thương tích. Vô Tự thu kiếm.
“Tiểu tử kia, ngươi…”
Ông cụ run run chỉ tay về phía tôi.
Tôi nhanh trí nói tiếp: “Lão bá, chúng tôi không phải người xấu, động thủ là vì nghĩ lão bá cùng phe với những kẻ đã giết hại tiểu nha đầu. Nhưng nếu chỉ là hiểu lầm, chúng ta nên ngồi lại nói chuyện.“
Ông cụ nheo mắt nhìn tôi, sau nhìn qua một lượt rồi thở dài.
Vô Tự chắp tay nói: “Lão bá. Vất vả cho người.”
Ông cụ chậm rãi lướt qua chúng tôi, bước vào trong. Cầm nguyên bình Ngọc Lộ mà tu, rượu chảy tràn cả xuống cổ, xuống những vết thương đang rỉ máu.
Vô Tự lấy trong tay áo ra một hũ thuốc: “Lão bá, thứ này trị thương rất tốt.”
Ông cụ cười lớn: “Trên đời há có thứ nào chữa lành được thương tổn ngoài rượu của lão?”
Tôi kéo tay Vô Tự, thì thầm: “Rốt cuộc độc ở đồ ăn hay rượu vậy?”
Vô Tự hơi nghiêng đầu về phía sau, nói nhỏ: “Ở đũa.”
Tôi ồ lên một tiếng. Hèn gì Lạc Tiên “chén” liên tục nhưng không có vấn đề gì. Ra là dùng tay oanh tạc. Ở bẩn sống lâu, câu này quả không sai. Thêm nữa cậu ta cũng không đụng đến miếng phao câu gà.
Tôi nhớ đến món gà nấu ớt, hỏi tiếp: “Vậy muỗng có không?”
Vô Tự lắc đầu. Tôi thầm tiếc nuối.
“Lão bá, tiểu nha đầu đang ở đâu?” Vô Tự lạnh lùng hỏi.
Tôi nhận thấy Vô Tự rất phù hợp với đặc điểm của người làm việc lớn. Nhanh gọn, dứt khoát, bám sát vấn đề, không bị phân tâm.
Ông cụ chắc không phải kiểu người nuốt lời chứ. Tôi bấm bấm tay, lo lắng.
Vô Tự không biết sao tự dưng nhìn xuống, thấy tôi đang tự găm móng tay vào da thịt mình sâu hoắm thì cau mày: “Nàng làm gì vậy?”
“Hả?”
Tôi ngơ mặt ra là vì không nghe rõ câu hỏi của Vô Tự, hoặc là vì tay anh đã nắm lấy tay tôi, nhẹ nhàng, ấm áp.
Đúng lúc tôi đang đưa tay rờ rờ hai má nóng ran thì ông cụ lên tiếng: “Tiểu nha đầu vốn dĩ không phải tiểu nha đầu.”
Vô Tự tay vẫn nắm chặt tay tôi, hơi xoay người qua đối diện với ông cụ: “Lão bá, xin nói rõ.”