 |
|

28-09-2008, 05:57 PM
|
|
Bất Diệt Ma Tôn
|
|
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: bình dương
Bà i gởi: 2,242
Thá»i gian online: 2 tuần 0 ngà y 3 giá»
Thanks: 1
Thanked 31 Times in 14 Posts
|
|
Hồi 25
NỮ GIA NHÂN KIÊU LỘNG
Lúc đó là tiết Nguyên tiêu, dân gian vui chÆ¡i suốt đêm, đèn Ä‘uốc rá»±c cả má»™t huyện. Tây Môn Khánh cÅ©ng cho treo đèn, chưng dá»n trong nhà . Sang ngà y mưá»i sáu thì cho dá»n tiệc lá»›n để cả nhà cùng vui say. Tây Môn Khánh và Nguyệt nương ngồi trên, đám tiểu thiếp và con gái là Tây Môn đại thư phân ngôi thứ ngồi bên dưới. Bá»n Xuân Mai bốn ngưá»i đà n hát giúp vui. Má»i ngưá»i Ä‘á»u ăn mặc áo gấm thêu, trang Ä‘iểm rá»±c rỡ, đèn nến lung linh muôn sắc, cảnh nhà lá»™ng lẫy, đà n hát tưng bừng. Con rể là Trần KÃnh Tế cÅ©ng được ngồi cuối bà n tiệc. Trên bà n, rượu ngon đủ loại, món ăn sÆ¡n hà o hải vị không thiếu thứ gì. Huệ Liên và đám a hoà n chạy như đèn cù xung quanh để rót rượu. Mấy gia nhân như Lai An, Há»a Äồng... đứng ngoà i hâm rượu hoặc túc trá»±c khi được gá»i đến. Trên bà n, qua mấy tuần rượu, các bình rượu đã hÆ¡i vÆ¡i, Huệ Liên chạy ra gá»i rượu, nhưng không thấy gia nhân nà o, bèn lá»›n tiếng:
- Lai An đâu, Há»a Äồng đâu, mau Ä‘em rượu nóng lên, mấy thằng chết đâm không biết Ä‘i đâu mất rồi, chẳng thấy đứa nà o ở đây cả thế nà y.
Lát sau Há»a Äồng má»›i hâm rượu Ä‘em lên. Tây Môn Khánh mắng:
- Äồ khốn kiếp, sao không túc trá»±c ở ngoà i, Ä‘i đâu hết cả váºy Há»a Äồng lui ra gây sá»± vá»›i Huệ Liên:
- Chúng tôi ở ngoà i nà y chứ Ä‘i đâu mà cái miệng chị cứ ong óng lên để gia gia chá»i chúng tôi ?
Huệ Liên đáp.
- Trên tiệc cần rượu sao không hâm sẵn để gá»i đến là có ngay ? Gia gia không chá»i bá»n bay thì chá»i ai ?
Há»a Äồng lại nói:
- Hà nh lang ngưá»i ta đã quét sạch sẽ như thế, mà chị vừa hầu việc, vừa cắn hạt dưa rồi bá» vỠđầy ra đây, gia gia thấy lại chá»i chúng tôi.
Huệ Liên bảo:
- Äằng nà o thì lát nữa tiệc xong má»›i phải quét, mà y muốn sạch thì mà y quét Ä‘i, không quét thì bảo đứa khác nó quét, chết chóc gì. Mà gia gia lỡ có chá»i thì mà y ráng mà chịu chứ sao.
Há»a Äồng nói:
- Thôi đi, chúng tôi biết chị bây giỠghê lắm rồi.
Nói xong im lặng cầm chổi quét vỠhạt dưa ngoà i hà nh lang.
Trên bà n tiệc, Tây Môn Khánh thấy chung rượu cá»§a KÃnh Tế đã cạn, liá»n bảo Kim Liên rót Kim Liên bước tá»›i cầm bình rượu rót và o chung cá»§a KÃnh Tế, liếc mắt mỉm cưá»i mà bảo:
- Hiá»n tế à , theo lá»i gia gia, tôi xin rót má»i, xin uống cạn.
KÃnh Tế kÃn đáo liếc lại Kim Liên mà nói:
- Xin Ngũ nương cứ để tự nhiên, từ từ cháu sẽ uống.
Kim Liên nâng chung rượu lên, KÃnh Tế đưa tay ra tiếp. Kim Liên cố ý bấm nhẹ và o bà n tay KÃnh Tế. KÃnh Tế má»™t mặt tiếp chung rượu, má»™t mặt nhìn má»i ngưá»i rồi lấy chân đạp nhẹ và o chân Kim Liên.
Kim Liên mỉm cưá»i cúi xuống gắt nhá»:
- Äồ quá»·, không sợ má»i ngưá»i thấy hay sao ?
Má»i ngưá»i trên bà n tiệc mải nói cưá»i, không ai để ý, chỉ có Huệ Liên đứng cắn hạt dưa ở ngoà i, là nhìn thấy rõ rà ng, bèn nghÄ© thầm:
"Gá»›m tháºt, thế mà bây giá» mình má»›i biết. ÄÆ°á»£c rồi, để ngà y mai mình sẽ tÃnh".
Lát sau, gia nhân và o thưa là Ứng Bá Tước sai ngưá»i tá»›i má»i Tây Môn Khánh ra phố thưởng ngoạn há»™i hoa đăng. Tây Môn Khánh bảo Nguyệt nương:
- Các nà ng cứ vui vẻ, ta đến nhà Ứng nhị ca dá»± tiệc. Nói xong gá»i Äại An và Bình Nhi Ä‘i theo.
Má»i ngưá»i tiếp tục ăn uống vui vẻ. Ngoà i trá»i, má»™t giải ngân hà lấp lánh, tinh tú rá»±c rỡ trên ná»n trá»i trong xanh, vừng trăng tròn và sáng nhô lên từ phương đông, rá»i ánh sáng bà ng bạc và o phòng tiệc.
Lát sau teic tà n. Nguyệt nương và Kiá»u Nhi, Tuyết Nga, Tây Môn đại thư ai vá» phòng nấy. Ngoà i nà y, Kim Liên bảo Ngá»c Lâu và Bình Nhi:
- Hôm nay gia gia chắc không vỠđâu, chúng mình xin phép Äại nương ra phố ngắm cảnh hoa đăng.
Huệ Liên đứng cạnh nói:
- Các nương nương có đi xin cho tôi theo với.
Kim Liên bảo:
- Nếu ngươi muốn Ä‘i thì và o xin phép Äại nương, rồi há»i xem Nhị nương có muốn Ä‘i không. Chúng ta đứng đợi ngoà i nà y.
Huệ Liên vá»™i quay và o. Ngá»c Lâu bảo:
- Nó ăn nói không ra gì đâu, để tôi và o xin phép cho tỠtế.
Bình Nhi nói:
- Tôi thì phải chạy vỠphòng lấy thêm áo kẻo sợ lạnh.
Kim Liên dặn:
- Lục thư thư có áo lạnh cho tôi mượn má»™t cái, tôi khá»i phải vá» phòng.
Bình Nhi gáºt đầu bước ra. Chỉ còn lại mình Kim Liên, trong khi dó KÃnh Tế Ä‘ang ngắm hoa ở ngoà i.
Kim Liên nhìn má»™t vòng thấy vắng vẻ không ngưá»i, bèn bước tá»›i gần, để tay lên vai KÃnh Tế mà bảo:
- Mặc có mỗi cái áo như thế nà y mà không sợ lạnh hay sao ?
KÃnh Tế cưá»i:
- Ngũ nương có thương tôi lạnh thì ban cho tôi một tấm áo đi.
Kim Liên cÅ©ng cưá»i:
- Äồ quá»·, lúc nãy đạp cả và o chân ngưá»i ta, ngưá»i ta chưa nói gì, bây giá» cả gan xin quần áo nữa.
Tôi không phải là ngưá»i nà y ngưá»i ná» cá»§a hiá»n tế thì là m sao tôi cho quần áo được.
KÃnh Tế nói:
- NgÅ© nương không cho thì thôi, việc gì phải nói như váºy ?
Kim Liên há»i:
- Nói như váºy rồi có sao không ?
KÃnh Tế đáp:
- NgÅ© nương nói như váºy là m cho tôi sợ chứ sao. Kim Liên nguýt dà i:
- Äồ yêu đồ quá»· như váºy mà biết sợ gì, chỉ giả vá».
Hai ngưá»i Ä‘ang nói chuyện thì Ngá»c Lâu và Huệ Liên bước ra. Ngá»c Lâu nói:
- Äại nương uống rượu hÆ¡i nhiá»u nên không Ä‘i, bảo chúng mình cứ Ä‘i, rồi nhá»› vá» sá»›m. Kiá»u Nhi hÆ¡i mệt, nên không Ä‘i. Tuyết Nga thấy Äại nương không Ä‘i thì sợ mà ở nhà . Như váºy là chỉ có ba chúng mình Ä‘i mà thôi.
Kim Liên bảo:
- Ba chúng mình Ä‘i cÅ©ng được chứ sao. gia gia vá» có mắng cÅ©ng chịu. Bây giá» thì bảo Xuân Mai, Ngá»c Tiêu, Nghênh Xuân và Lan Hương Ä‘i theo bá»n mình cho vui.
Tiểu Ngá»c từ trong chạy ra nói:
- Äại nương không Ä‘i, các nương nương cho tôi Ä‘i vá»›i.
Ngá»c Tiêu bảo:
- Cũng phải và o thưa một câu chứ. Mau lên, chúng tôi đợi.
Tiểu Ngá»c chạy bay và o trong xin phép rồi tươi cưá»i Ä‘i ra. Huệ Liên ăn mặc sang trá»ng, trang Ä‘iểm cá»±c kỳ lá»™ng lẫy, bước ra gặp KÃnh Tế liá»n bảo:
- Cô phu nên ở nhà , đợi tôi, tôi đi một lát vỠngay.
KÃnh Tế bảo:
- Tôi cũng đi theo chứ.
Huệ Liên có ý trêu tức Kim Liên bèn bảo:
- Không nghe lá»i tôi thì tôi giáºn cho mà xem.
Lai An và Há»a Äồng được gá»i ra Ä‘em đèn Ä‘i theo. KÃnh Tế cÅ©ng cỡi ngá»±a cùng Ä‘i. Trăng lên cao, ánh sáng và ng vặc, má»i ngưá»i kéo nhau ra đưá»ng. Ngoà i đưá»ng, đèn hoa đủ loại treo trước cá»a nhà hai bên đưòng lấp lánh như sao sa, ngưá»i Ä‘i đưá»ng đông như nước chảy, trai thanh gái lịch dáºp dìu, xe ngá»±a nối Ä‘uôi, tiếng đà n hát. tiếng cưá»i nói huyên náo cả má»™t vùng, quang cảnh đêm xuân trăng sáng tháºt muôn phần náo nhiệt. Ngưá»i Ä‘i đưá»ng thấy má»™t Ä‘oà n mỹ nhân dạo phố, xung quanh có các a hoà n, trước sau có gia nhân, thì tưởng đâu là gia quyến cá»§a báºc công hầu. Dân chúng không dám nhìn thẳng, lại nhưá»ng đưá»ng cho Ä‘i.
Huệ Liên luôn luôn Ä‘i cạnh KÃnh Tế, luôn miệng nói:
- Cô phu đốt pháo bông cho tôi coi đi.
Hoặc là :
- Cô phu, đốt một cây pháo thăng thiên cho tôi xem đi.
Hoặc là :
- Cô phu, đốt thỠmột bánh pháo Nguyên tiêu để tôi nghe xem có nổ lớn hay không...
Thôi thì đủ chuyện, nhiá»u lúc Huệ Liên còn Ä‘i sát và o ngưá»i KÃnh Tế. Ngá»c Lâu hÆ¡i khó chịu. Lát sau Huệ Liên bảo lại:
- Kìa cô phu, coi chừng lấm hà i tôi bây giá».
Ngá»c Lâu bá»±c mình há»i:
- Hà i gì mà quý giá váºy ?
Ngá»c Tiêu đáp thay:
- Huệ Liên mang hà i của Ngũ nương nên sợ bẩn.
Ngá»c Lâu bảo:
- Gá»i nó lại đây cho ta coi có phải là hà i cá»§a NgÅ© nương tháºt không.
Kim Liên bảo:
- Hôm qua nó có há»i xem mấy đôi hà i cá»§a tôi, ngỠđâu dám há»—n láo lấy mang bao giá» không cÆ¡ chứ.
Huệ Liên tá»›i, im lặng nhẹ kéo ống quần lên, Ngá»c Lâu thấy đó là má»™t đôi hà i mà u hồng thêu kim tuyết rất má»›i, không phải là cá»§a Kim Liên, thì cÅ©ng im lặng không nói gì.
Lát sau má»i ngưá»i tá»›i chợ đèn ở đưá»ng Sư Tá». Kim Liên bảo:
- Chúng mình ghé và o nhà cá»§a Lục thư thư chÆ¡i Ä‘i. Gia nhân Ä‘i trước rẽ và o gá»i cá»a. Phùng ma ma đã nghe gá»i, láºt Ä‘áºt ra cổng má»i má»i ngưá»i và o, má»™t mặt cho đốt đèn lồng, Ä‘un nước pha trà , má»™t mặt cho a hoà n Ä‘em bình ra ngoà i phố mua rượu. Ngá»c Lâu thấy váºy bảo:
- Lão Phùng khá»i sai ngưá»i Ä‘i mua rượu là m gì, chúng tôi ở nhà đã ăn uống no say cả rồi, bây giá» lão có trà cho uống thì tốt.
Kim Liên bảo:
- Mà muốn má»i uống rượu thì phải có đồ ăn ngon má»›i được chứ.
Bình Nhi nói:
- ÄÆ°á»£c rồi, để tôi bảo mua rượu ngon rồi mua cả đồ ăn tháºt ngon nữa.
Ngá»c Lâu cưá»i bảo Bình Nhi:
- Äừng nghe lá»i NgÅ© nương, NgÅ© nương nói đùa đấy mà , có trà cho uống là được rồi.
Phùng ma ma từ nãy vẫn đứng yên chá» quyết định cá»§a má»i ngưá»i. Bình Nhi bảo:
- Không đi đi còn đứng đây là m gì ?
Phùng ma ma nói:
- Äể tôi bảo hai con khốn kia nó lo.
Ngá»c Lâu há»i:
- Hai đứa là do nhà nà o bán váºy ?
Phùng ma ma nói:
- Má»™t đứa là cá»§a nhà phÃa bắc gần đây, năm nay mưá»i ba tuổi, chỉ cần bán vá»›i giá năm lạng. Äứa kia vốn là vợ gia nhân cá»§a nhà há» Uông, tên gia nhân đó trốn Ä‘i, nó bị đánh chá»i rồi nhá» bán Ä‘i, nói giá là mưá»i lạng.
Ngá»c Lâu bảo:
- Có ngưá»i muốn mua, chịu thưởng cho lão Ãt tiá»n, lão bán không ?
Phùng ma ma mừng rỡ:
- Tất nhiên, nhưng ai muốn mùa váºy ? Xin mách cho tôi vá»›i. Ngá»c Lâu bảo:
- Nhị nương ở nhà hiện chỉ có con Nguyên Tiêu không đủ để sai bảo, Ä‘ang cần má»™t đứa lá»›n hÆ¡n biết là m ăn, lão có thể Ä‘em bán đứa lá»›n kia cho Nhị nương. Mà nó bao nhiêu tuổi váºy ?
Phùng ma ma đáp:
- Năm nay nó mưá»i bảy.
Nói xong chay và o Ä‘em trà ra má»i má»i ngưá»i. Trong khi đó Xuân Mai, Ngá»c Tiêu và Huệ Liên lên lầu mở cá»a bao lÆ¡n nhìn xuống. KÃnh Tế đứng dưới đưá»ng bảo:
- Muộn rồi, nên vỠnhà thôi.
Kim Liên dưới nhà nghe được bảo:
- Cái thằng tháºt, cứ giục vá» hoà i, thôi cÅ©ng nên vá» thì hÆ¡n.
Nói xong gá»i bá»n Xuân Mai uống rồi cùng má»i ngưá»i đứng dáºy bước ra. Phùng ma ma tiá»…n má»i ngưá»i ra cổng. Bình Nhi quay lại há»i:
- Hôm nay đến lượt BìnhAn phải coi nhà , sao không thấy nó đâu ?
Phùng ma ma đáp:
- Giá» nà y vẫn chưa thấy tá»›i. Nhiá»u hôm nó đến muá»™n lắm, ná»a đêm ná»a hôm cÅ©ng phải ra mở cổng.
Lai An nói:
- Hôm nay Bình An theo gia gia tới nhà Ứng nhị gia mà .
Bình Nhi bảo:
- Váºy thì chắc hôm nay nó không tá»›i đâu, ma ma đóng cá»a Ä‘i ngá»§ sá»›m Ä‘i rồi sáng mai Ä‘em con nhỠđó tá»›i gặp nhị nương.
Nói xong bước ra cùng má»i ngưá»i vá» nhà . Vá» tá»›i cổng thì nghe tiếng lão bá»™c Hà n bà đang mắng con dâu:
- Chồng nó phải lo chăn ngá»±a, nó theo ngưá»i ta Ä‘i chÆ¡i, uống rượu say rồi vá» nhà bảo là có ngưá»i và o phòng ăn cắp đồ dạc cá»§a nó, bây giá» rượu say ngồi đầu gió mà mắng chá»i ai đây ?
Má»i ngưá»i Ä‘á»u ngừng lại. Kim Liên bảo Lai An:
- Ngươi và o gá»i con dâu cua mụ Hà n ra đây. Lai An chạy và o, Hà n tẩu tẩu bước ra vái dà i má»i ngưá»i:
- KÃnh xin ba vị nương nương nghe tôi thưa rõ đầu Ä‘uôi.
Thế là mồm năm miệng mưá»i kê lể con cà con kê. Ngá»c Lâu cùng má»i ngưá»i cho Ãt tiá»n rồi bảo Lai An đưa và o nhà . Trong khi đó KÃnh Tế và Huệ Liên đứng xa xa cưá»i giỡn vá»›i nhau. Hà n tẩu tẩu vái chà o.
Kim Liên bảo:
- ÄÆ°á»£c rồi cứ và o nhà đi, để mai ta nói lại vá»›i gia gia cho.
Má»i ngưá»i và o tá»›i trong thì vợ cá»§a Bôn Tứ, là ngưá»i lo việc mua bán các thứ trong nhà , chạy ra vái chà o rồi cưá»i thưa:
- Ba vị nương nương má»›i Ä‘i chÆ¡i vá», nếu các nương nương không chê thì xin ghé nhà chúng tôi dùng chung trà .
Ngá»c Lâu bảo:
- Thôi cũng muộn rồi, cảm ơn tẩu tẩu, để khi khác.
Vợ Bôn Tứ thưa:
- Các nương nương là chủ, nhưng chẳng lẽ lại chê lòng thà nh của gia nhân hay sao ?
Äoạn nhất định má»i bằng được. Ba ngưá»i bước và o nhà Bôn Tứ được má»i ngồi tại phòng ngoà i, trước bà n thá» Quan Âm Bát tiên và bà n thá» Quan Công. Vợ Bôn Tứ gá»i đứa con gái lá»›n mưá»i bốn tuổi ra lạy chà o ba ngưá»i rồi Ä‘em trà lên. Ba ngưá»i Ä‘á»u cho tiá»n. Vợ Bôn Tứ cảm tạ không ngá»›t. Má»—i ngưá»i uống má»™t chung trà rồi đứng dáºy bước ra. Lai Hưng Ä‘em đèn ra rước và o. Kim Liên há»i:
- Gia gia vỠchưa ?
Lai Hưng đáp:
- Thưa chưa.
Má»i ngưá»i ai vá» phòng nấy. KÃnh Tế còn nói đùa vá»›i Huệ Liên mấy câu rồi má»›i chia tay. Hôm đó mãi tá»›i canh tư, Tây Môn Khánh má»›i vá» nhà .
Hôm sau, KÃnh Tế dáºy sá»›m, ăn mặc chỉnh tá», nhưng không ra tiệm thuốc, mà lại và o nhà lấy cá»› là thỉnh an Nguyệt nương. Nguyệt nương Ä‘ang thắp hương trên phòng thá» Pháºt, Kim Liên và Kiá»u Nhi Ä‘ang ngồi uống trà . Kim Liên thấy KÃnh Tế thì bảo:
- Trần hiá»n tế gá»›m quá, tối qua chỉ theo sát cưá»i đùa vá»›i con gia nhân đó, để rồi Äại nương lá»… pháºt xong, tôi sẽ thưa chuyện để xem hiá»n tế trả lá»i ra sao.
KÃnh Tế nói:
- Tối qua thì cháu cÅ©ng như gia nhân theo NgÅ© nương mà thôi, lúc NgÅ© nương và o căn nhà ở đưá»ng Sư Tá» thì cháu phải đứng ngoà i, cÅ©ng cá»±c khổ lắm chứ, vui vẻ gì mà đùa giỡn.
Äang nói thì Nguyệt nương bước và o. KÃnh Tế đứng dáºy vái chà o. Nguyệt nương há»i:
- Tối qua tại sao Hà n tẩu tẩu say rượu chá»i mắng lung tung váºy ?
KÃnh Tế đáp:
- Nghe đâu là Hà n tẩu tẩu Ä‘i chÆ¡i uống rượu, lúc vá» nhà thì nói là mất đồ đạc cho nên má»›i ra giữa trá»i khóc lóc chá»i mắng vu vÆ¡. Sáng nay ông chồng vỠđánh cho má»™t tráºn rồi. Giá» nà y cÅ©ng chưa chịu dáºy.
Kim Liên nói tiếp:
- Nếu chúng tôi không cho tiá»n rồi bảo và o nhà thì lúc gia gia vá» bắt gặp có phải lại lôi thôi không.
Ngá»c Lâu, Bình Nhi, Tây Môn đại thư cùng tá»›i uống trà . Lát sau, Tây Môn đại thư gá»i chồng và o phòng riêng mắng:
- Äồ vô liêm sỉ ở đâu ấy, cả buổi tối hôm qua cợt nhả vá»›i con gia nhân vợ thằng Lai Vượng. Gia gia mà biết thì con dâm phụ đó nó không việc gì đâu, còn chà ng thì không có đất mà chôn, tôi nói trước cho mà biết.
KÃnh Tế im lặng.
- Tối hôm trước, khi vá» nhà khuya, Tây Môn Khánh và o nghỉ tại phòng Bình Nhi, má»›i thức dáºy thì gia nhân và o thưa là có Kinh Thiên há»™, má»›i được thăng chức Binh mã Äô giám, tá»›i thăm. Tây Môn Khánh vá»™i khăn áo chỉnh tá» ra phòng khách tiếp chuyện Kinh Äô giám. Trong khi đó Tiểu Ngá»c và Ngá»c Tiêu Ä‘ang chÆ¡i trò búng hạt dưa ở nhà sau, cãi nhau ầm ỹ rồi gá»i Huệ Liên tá»›i phân giải. Äang lúc đó thì Bình An được Tây Môn Khánh sai lấy trà đãi khách. Bình An chạy xuống bảo Huệ Liên pha trà . Huệ Liên bảo:
- Tôi ở đây chỉ có pháºn sá»± trà nước Äại nương mà thôi, còn trà nước cho khách khứa thì anh phải xuống bảo nhà bếp lo. Bình An chạy xuống bảo nhà bếp pha trà . Äầu bếp là Huệ Tưá»ng, vợ Lai Bảo, đáp rằng:
- Lạ chưa, tôi ở đây chỉ có pháºn sá»± là m cÆ¡m và thức ăn, còn việc trà nước đãi khách thì phải bảo các a hoà n cá»§a Äại nương lo chứ.
Bình An nói:
- Tôi có nói vá»›i há» rồi, nhưng chị Huệ Liên bảo là pháºn sá»± cá»§a nhà bếp.
Huệ Tưá»ng mắng:
- Con khốn đó gá»›m tháºt, nó nháºn nó là gia nhân cá»§a Äại nương thì phải lo trà nước đãi khách cá»§a đại gia chứ sao lại bắt tao. Tao hà ng ngà y là m cÆ¡m cho bao nhiêu ngưá»i ăn, còn tay chân nà o mà lo trà vá»›i nước. Ngươi Ä‘i bảo nó lo, ở đây tao không lo được.
Bình An nói:
- Kinh lão gia tá»›i chÆ¡i từ nãy tá»›i giá» mà chưa có trà , cháºm trá»… thì tránh sao khá»i bị gia gia chá»i mắng.
Huệ Tưá»ng bảo:
- Mặc kệ, tao không biết.
Äôi bên cứ đẩy qua đẩy lại, Ngá»c Tiêu phải và o phòng Nguyệt nương rót trà cho Bình An Ä‘em ra.
Tây Môn Khánh thấy quá lâu, lúc đem ra thì trà nguội không uống được, bèn mắng Bình An:
- Trà nguội thế nà y mà mà y dám đem lên hay sao ? Có đem xuống đổi trà nóng không ?
Bình An lui ra thì Kinh Äô giám cÅ©ng cáo từ ra vá». Tây Môn Khánh hầm hầm bước và o há»i:
- Hôm nay đứa nà o lo trà nước ?
Bình An thưa:
- Chị Ngá»c Tiêu Ä‘em ra, không biết nÆ¡i nà o lo.
Tây Môn Khánh và o bảo Nguyệt nương:
- Nà ng tra há»i xem đứa nà o dưới bếp lo trà nước hôm nay, kêu nó ra đánh cho nó má»™t tráºn.
Tiểu Ngá»c đứng bên thưa:
- Hôm nay chị Huệ Tưá»ng lo nhà bếp.
Nguyệt nương ngạc nhiên:
- Sao nó lại là m ăn như váºy ? Trà như thế nà y mà dám Ä‘em lên sao ? Ngươi gá»i nó lên đây cho ta.
Huệ Tưá»ng bước lên quỳ ngoà i thá»m. Nguyệt nương quát:
- Ngươi muốn ăn bao nhiêu roi đòn ?
Huệ Tưá»ng khóc lóc:
- Hôm nay tôi báºn quá, bao nhiêu việc phải là m nên quả là không rảnh.
Nguyệt nương mắng mấy câu rồi bảo:
- Thôi hôm nay ta tha cho, nhà bếp báºn nhiá»u việc thì từ nay ta ấn định rõ là khi có khách. Ngá»c Tiêu và Huệ Liên phải lo trà nưóoc, còn nhà bếp thì chỉ lo cÆ¡m nước mà thôi.
Huệ Tưá»ng lạy tạ rồi và o bếp. Sau đó chá» cho Tây Môn Khánh có việc Ä‘i khá»i nhà . Huệ Tưá»ng liá»n tìm gặp Huệ Liên, chỉ thẳng và o mặt mà mắng:
- Con dâm phụ khốn kiếp kia, mà y cÅ©ng là hạng tôi đòi trong nhà nà y, nhưng mà y có thá»i có váºn nên được là m những việc nhẹ nhà ng sạch sẽ ở nhà trên, tao không may phải là m việc nặng nhá»c dÆ¡ dáy ở nhà bếp. Má»—i ngưá»i má»™t việc rõ rà ng, tại sao mà y lại bảo tao phải nấu trà đãi khách ? Mà y cáºy mà y mỹ miá»u nõn nưá»ng chăng ? Hay là mà y muốn là m bà chá»§ ? Mà dù mà y có là gì chăng cữa thì tao cÅ©ng chẳng sợ mà y.
Huệ Liên nói:
- Chị việc gì phải ồn à o lên váºy ? Chuyện đâu còn có đó, gia gia và Äại nương rầy mắng chị, sao chị lại vặc tôi ?
Huệ Tưá»ng xỉa xói:
- Việc đó là việc của mà y mà mà y lại sai tao. Tao có lầm lỗi gì đâu, hay là mà y muốn tao phải bị đánh đòn thì mà y mới hả dạ ? Tao nói cho mà y biết, cái thứ mà y không ai còn lạ gì đâu, được và o đây đừng có là m phách. Mà y xấu tốt thế nà o, ai cũng biết hết cả rồi.
Huệ Liên Bảo:
- Chuyện của tôi lúc trước nay bây giỠthế nà o cũng mặc tôi, không ăn thua gì đến chị, chị cũng nên vừa vừa thôi chứ.
Huệ Tưá»ng nói:
- Tao chẳng việc gì phải vừa vừa vá»›i thứ mà y, mà y đâu có hÆ¡n tao cái gì đâu, váºy mà mà y á»n thót vá»›i các nương nương, rồi lên mặt vá»›i má»i ngưá»i. Huệ Liên bảo:
- Tôi chẳng á»n thót, chẳng lên mặt gì cả, chị muốn ghét tôi thì ghét, tôi không sợ chị đâu.
Huệ Tưá»ng bảo:
- Phải mà , chủ nhà mà mà y không sợ thì mà y còn sợ ai.
Hai ngưá»i Ä‘ang đấu khẩu thì Tiếu Ngá»c má»i Nguyệt nương tá»›i. Nguyệt nương mắng:
- Hai con khốn kia là m gì mà ầm lên váºy ? Nhà nà y có phải là nÆ¡i chúng bây muốn là m gì thì là m đâu. Còn cái con Huệ Tưá»ng kia nữa, hồi nãy đã tha không đánh mà y, bây giá» mà y muốn ăn đòn hay sao ?
Huệ Tưá»ng nói:
- Tôi có chịu đòn cũng bằng lòng, nhưng tôi không chịu thua con khốn kiếp dâm phụ nà y.
Äoạn quay sang Huệ Liên mà mắng:
- Tao không sợ mà y đâu, tao dám chết để ăn thua vá»›i mà y đó, cùng lắm là ra khá»i nhà nà y mà thôi.
Sau lần đấu khẩu đó, Huệ Liên cáºy được Tây Môn Khánh yêu quý, lại cà ng kiêu lá»™ng, lá»›n bé trong nhà đá»u không coi ra gì. Hà ng ngà y thưá»ng cùng Kim Liên, Ngá»c Lâu, Bình Nhi. Tây Môn đại thư và bá»n Xuân Mai vui chÆ¡i đùa giỡn.
Last edited by phongvan; 12-10-2008 at 11:39 AM.
|

28-09-2008, 05:58 PM
|
|
Bất Diệt Ma Tôn
|
|
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: bình dương
Bà i gởi: 2,242
Thá»i gian online: 2 tuần 0 ngà y 3 giá»
Thanks: 1
Thanked 31 Times in 14 Posts
|
|
Hồi 26
NGƯỜI CHỒNG TRỞ VỀ
Tiết hoa đăng đã qua, tiết thanh minh sắp tá»›i, Tây Môn Khánh được bá»n ứng Bá Tước, Tôn Thiên Hóa rá»§ Ä‘i chÆ¡i. Trước đó Nguyệt nương đã cho dá»±ng má»™t cây Ä‘u tại hoa viên để những lúc Tây Môn Khánh không có nhà thì cùng đám tiểu thiếp ra Ä‘u chÆ¡i nhân tiết xuân ấm áp. Hôm đó Tây Môn Khánh Ä‘i khá»i nhà thì Nguyệt nương cùng đám tiểu thiếp kéo nhau ra hoa viên. Nguyệt nương và Ngá»c Lâu lên Ä‘u má»™t hồi rồi bảo Kiá»u Nhi và Kim Liên lên Ä‘u. Kiá»u Nhi từ chối, nói là trong ngưá»i không khá»e. Nguyệt nương lại bảo Bình Nhi và Kim Liên lên Ä‘u Ngá»c Lâu bảo:
- Äể tôi cùng lên cho vui.
Ba ngưá»i leo lên cây Ä‘u. Nguyệt nương sai Xuân Mai và Huệ Liên đẩy và i cái cho có đà . Kim Liên vui thÃch cưá»i khanh khách. Nguyệt nương bảo:
- Äừng cưá»i vá»™i, lát nữa Ä‘u bổng chóng mặt, chưa biết rÆ¡i và o nÆ¡i nà o, lúc đó tha hồ mà cưá»i.
Kim Liên vẫn cưá»i mà nhún nhảy lấy đà . Không ngá» miếng gá»— dưới chân quá trÆ¡n, Kim Liên lại Ä‘i giầy cao, nên trượt chân ngã xuống, may là còn nắm chắc được cái dây. Má»i ngưá»i hoảng hốt kìm Ä‘u lại.
Ngá»c Lâu bảo:
- May quá, chưa việc gì.
Nguyệt nương bảo:
- Tôi đã nói mà , cưá»i là không được. Phà m đánh Ä‘u không bao giỠđược cưá»i, cưá»i thì chân mình nó má»m Ä‘i rất dá»… trượt chân. Hồi tôi còn con gái ở nhà , vưá»n bên cạnh cá»§a Chu đại quan cÅ©ng có má»™t cây Ä‘u như thế nà y, hôm đó và o tiết tháng ba. Chu tiểu thư rá»§ tôi cùng và i ngưá»i bạn gái tá»›i Ä‘u chÆ¡i. Chu tiểu thư bước lên cây Ä‘u cÅ©ng cưá»i khanh khách, rồi trượt chân ngã ngồi xuống thanh gá»— dưới chân, hai chân xoạc ra hai bên. Vá» sau Chu tiểu thư lấy chồng, bị chồng chê là không còn con gái nữa, rồi trở vá» nhà cha mẹ. Äấy đánh Ä‘u mà cưá»i nguy hiểm như thế đó. Cho nên từ nay vá» sau có đánh Ä‘u thì kỵ nhất là cưá»i váºy.
Kim Liên gáºt đầu rồi nói:
- Hồi nãy tại Tam nương đó, bây giỠđể tôi và Lục nương đu thôi.
Nguyệt nương bảo:
- ÄÆ°á»£c rồi, lần nà y thì nhá»› cẩn tháºn, để bảo Xuân Mai và Ngá»c Tiêu nó đẩy cho.
Hai ngưá»i Ä‘ang đánh Ä‘u thì Trần KÃnh Tế từ ngoà i và o cưá»i bảo:
- Äánh Ä‘u vui vẻ quá nhỉ.
Nguyệt nương bảo:
- Hiá»n tế đến tháºt đúng lúc. Mấy đứa a hoà n nó yếu sức lắm, hiá»n tế lại đẩy cho hai nương nương Ä‘i.
KÃnh Tế ngần ngừ má»™t lát rồi bảo:
- ÄÆ°á»£c rồi, để tôi đẩy cho.
Nói xong cởi áo ngoà i, bước tá»›i cây Ä‘u, kéo nhẹ á»ng quần Kim Liên mà bảo:
- Nương nương đứng cho vững, tôi đẩy nhé.
Äoạn lấy hết sức mà đẩy, chỉ chốc lát là bà n Ä‘u bay bổng lên, Bình Nhị sợ quá kêu lên:
- Cao quá rồi, đừng đẩy nữa, tôi sợ lắm.
KÃnh Tế đứng dưới ngá»a mặt lên, những ống quần rá»™ng cá»§a Bình Nhi và Kim Liên bay phấp phá»›i, để lá»™ những bắp chân trắng nõn, KÃnh Tế nhìn má»™t chút rồi bảo:
- Äừng sợ, đừng hoảng hốt, khuỵu chân xuống bây giá», để tôi hãm bá»›t lại.
Bình Nhi kêu lên:
- Chân tôi muốn xụm rồi đây nà y.
KÃnh Tế bảo:
- Là m gì mà cuống lên váºy.
Nói xong hãm dây Ä‘u lại. Kim Liên và Bình Nhi bước xuống sá»a lại xiêm y. Ngá»c Tiêu và Huệ Liên bước lên cây Ä‘u. Huệ Liên hai tay nắm chắc dây Ä‘u hai chân nhịp nhà ng nhún theo nhịp Ä‘u. Bà n Ä‘u bổng dần, bổng dần, cao tÃt. Xiêm y, dây lưng bay phần pháºt, trông chẳng khác nà o nà ng tiên bay lượn trên không. Nguyệt nương ngắm má»™t lúc rồi bảo má»i ngưá»i:
- Äó như nó má»›i là biết đánh Ä‘u.
Má»i ngưá»i thay phiên nhau đánh Ä‘u, cuá»™c giải trà vô cùng vui vẻ.
Lại nói vá» Lai Vượng sau khi tá»›i Hà ng Châu, gặp Viên Chức Tạo, lo mua vải lụa, may đủ các loại quần áo, đóng và o rương rồi mướn thuyá»n chở vá» Thanh Hà . Tá»›i nÆ¡i, Lai Vượng vá» ngay nhà , và o trong chẳng thấy ai, chỉ thấy Tuyết Nga Ä‘ang chỉ huy đám a hoà n là m bếp. Lai Vượng bèn vái chà o. Tuyết Nga mỉm cưá»i:
- Ngươi đã vỠđấy à ? Bấy lâu đưá»ng trưá»ng gian khổ, tháºt tá»™i nghiệp.
Lai Vượng há»i:
- Chẳng hay gia gia và Äại nương đâu ?
Tuyết Nga đáp:
- Gia gia thì Ứng nhị gia má»i Ä‘i rồi, còn Äại nương và các nương nương thì Ä‘ang đánh Ä‘u trong hoa viên.
Nói xong sai a hoà n rót má»™t chung trà nóng má»i Lai Vượng rồi há»i:
- Ngươi đã ăn uống gì chưa ?
Lai Vượng tiếp lấy chung trà đáp:
- Tôi cÅ©ng chưa cần ăn uống gì, chỉ và o chà o nương nương rồi Ä‘i tắm cho khá»e. À, vợ tôi đâu sao không thấy giúp nương nương là m bếp ?
Tuyết Nga cưá»i nhạt:
- Vợ ngươi bây giỠkhông như lúc trước đâu. Bây giỠvợ ngươi hà ng ngà y chỉ cùng các nương nương đánh cỠđánh bà i đánh đu hoặc uống rượu vui chơi chứ đâu còn đầu tắt mặt tối trong bếp như trước nữa.
Lúc đó Tiểu Ngá»c đã ra hoa viên báo cho Nguyệt nương biết. Nguyệt nương trở vá» phòng, Lai Vượng hay tin bèn tá»›i lạy chà o. Nguyệt nương há»i qua công việc và chuyện Ä‘i dưá»ng, rồi sai rót rượu thưởng. Huệ Liên cÅ©ng và o, đứng hầu bên cạnh. Lai Vượng uống rượu xong, Nguyệt nương bảo:
- Thôi, ngươi mệt nhá»c cần phải nghỉ ngÆ¡i, bây giá» tắm rá»a cho khá»e rồi cứ nằm trong phòng mà nghỉ ngÆ¡i, chừng nà o gia gia vá» hãy hay.
Lai Vượng vái chà o, lui vá» phòng riêng. Huệ Liên Ä‘i theo mở cá»a phòng lấy nước cho chồng tắm rá»a. Sau đó xếp dá»n hà nh lý quần áo cho chồng. Lai Vượng tắm xong cởi trần bước ra. Huệ Liên bảo:
- Äi Ãt lâu ăn gì mà máºp ra váºy.
Äoạn xuống dá»n cÆ¡m, hai vợ chồng cùng ăn. Ä‚n xong Lai Vượng ngá»§ má»™t giấc, lúc thức dáºy thì trá»i đã chiá»u. Lát sau Tây Môn Khánh vá» nhà . Lai Vượng lên lạy chà o rồi nói:
- Các loại quần áo Ä‘á»u đã may xong, và đúng như lá»i gia gia dặn, hiện đóng thà nh bốn rương dùng thuyá»n chở vá».
Tây Môn Khánh vui vẻ lắm, thưởng cho năm lạng bạc, Lai Vượng trở vá» phòng, soạn đồ đạc mua riêng để tặng Tuyết Nga gồm các thứ vải lụa quý, các thứ son phấn sản xuất tại Hà ng Châu. Lai Vượng mang quà tá»›i phòng Tuyết Nga mà tặng. Tuyết Nga hết lá»i cảm Æ¡n, rồi nói hết cho Lai Vượng nghe vá» chuyện Huệ Liên ở nhà , Ä‘oạn nói thêm:
- Nhá» a hoà n Ngá»c Tiêu là m liên lạc, có NgÅ© nương dung dưỡng, bây giá» vợ ngươi không thiếu gì quần áo già y dép, đồ nữ trang và tiá»n bạc. Vợ ngươi thưá»ng sai gia nhân mua quà ăn, lại cho cả các gia nhân đó ăn, má»—i ngà y tiêu phà cả hai ba tiá»n.
Lai vượng bảo:
- Hèn gì hồi nãy tôi thấy trong rương cá»§a nó toà n xiêm y tốt và rất nhiá»u đồ nữ trang, tôi có há»i thì nó nói là Äại nương cho nó.
Tuyết Nga cưá»i khảy:
- Äại nương nà o mà sẵn cá»§a cho nó, gia gia cho nó chứ ai.
Lai Vượng cám Æ¡n rồi lui ra. Tối hôm đó, sau khi uống và i chung rượu, Lai Vượng mở rương cá»§a vợ ra, thấy nhiá»u lụa quý và nữ trang, bèn rÅ© tung ra rồi há»i:
- Những thứ nà y ở đâu váºy ? Ai cho nà ng, nà ng phải nói tháºt ra.
Huệ Liên cưá»i giả lả:
- Từ hồi được lên hầu hạ Äại nương, Äại nương thấy tôi không có quần áo nên má»›i cho tôi đó. Chứ còn ai mà chịu cho tôi bây giá».
Lai Vượng trợn mắt quát:
- Con dâm phụ giá» nà y còn dám nói dối hay sao ? Äại nương nà o cho mà y, Äại nương cÅ©ng cho mà y cả những đồ trang sức nà y nữa hay sao ?
Huệ Liên cãi:
- Bá»™ tất cả những thứ nà y chỉ do má»™t Äại nương cho tôi hay sao ? Bá»™ tôi không còn bà con thân thÃch gì nữa hay sao ? Mấy thứ đó là do bà dì tôi cho tôi đó.
Huệ Liên vừa dứt lá»i thì Lai Vượng sấn tá»›i giáng cho má»™t đấm mà bảo:
- Bà dì bà cô nà o, chỉ có con Ngá»c Tiêu nó Ä‘em lụa cho mà y mà thôi, nó là dì mà y phải không ? Nà y, có ngưá»i đã nói hết chuyện vá»›i tao rồi, đừng hòng chối cãi gì nữa.
Huệ Liên ăn đòn đau điếng, bèn bù lu bù loa:
- Äồ vÅ© phu, đồ khốn nạn, vừa má»›i vá» tá»›i nhà đã kiếm chuyện đánh tao, tao là m nên tá»™i tình gì mà nghe lá»i những quân khốn nạn ở ngoà i bịa đặt, ăn không nói có, rồi không há»i không han, đánh chá»i tao thế nà y ? Rồi ngưá»i ngoà i bảo mà y giết ai, mà y cÅ©ng nhắm mắt mà giết hay sao ? Tao có phải là hạng ngưá»i để cho chúng nó coi thưá»ng đâu.
Lai Vượng hầm hầm không nói gì. Huệ Liên dịu giá»ng:
- Còn xấp lụa hoa kia thì tôi đã có nói cho anh biết rồi chứ có phải không đâu. Anh có nhá»› là hồi tháng mưá»i má»™t năm ngoái, tôi không có quần, phải mượn quần cá»§a Ngá»c Tiêu mặc hay không. Äại nương thấy tôi quần áo thiếu thốn má»›i sai Ngá»c Tiêu Ä‘em cho tôi để tôi may mặc. Váºy mà anh quên, anh bà y đặt chuyện để hà nh hạ tôi để tôi thưa vá»›i gia gia xem gia gia xá» anh ra sao.
Lai Vượng bảo:
- ÄÆ°á»£c rồi, chuyện cá»§a nà ng cứ để đó, bây giá» dá»n giưá»ng cho tôi ngá»§.
Huệ Liên dá»n giưá»ng mà n chăn chiếu rồi leo lên tỉ tê cùng chồng. Lai Vượng nghe má»™t lát thì bao nhiêu tức giáºn tan biến hết. Cho hay đà n bà ghê gá»›m đến thế là cùng, mà ngưá»i đà n ông thì lúc nà o cÅ©ng bị khuất phục bởi miệng lưỡi đà n bà . Sáng hôm sau Huệ Liên xuống nhà sau bảo Ngá»c Tiêu:
- Không biết kẻ nà o đã tiết lá»™ chuyện nà y khiến thằng khốn nhà tôi hôm qua nó là m ầm lên, mắng chá»i tôi nữa chứ. Ngá»c Tiêu cÅ©ng thắc mắc lắm. Lát sau Nguyệt nương sai Ngá»c Tiêu gá»i Tuyết Nga tá»›i nói chuyện, Ngá»c Tiêu tìm không thấy nhưng chợt thấy Tuyết Nga từ trong phòng Lai Vượng Ä‘i ra, thì Ä‘oán là chÃnh Tuyết Nga đã tiết lá»™ cho Lai Vượng vá» chuyện Huệ Liên, Tuyết Nga xuống bếp thì thấy Huệ Liên Ä‘ang ngồi thái thịt. Hai ngưá»i cùng im lặng. Trong khi đó Tây Môn Khánh Ä‘ang tiếp chuyện Kiá»u Äại há»™ Ở phòng khách. Äại há»™ tá»›i để nói vá»›i Tây Môn Khánh, nhá» chạy vá»›i Thái Thái sư cho tên buôn muối Vương Tứ Phong, ngưá»i cá»§a Dương Phá»§, bị quan An phá»§ sứ tống giam. Kiá»u Äại há»™ đưa hai ngà n lạng nhá» Tây Môn Khánh chạy giùm. Tây Môn Khánh cho gá»i Lai Vượng lên để lo việc. Ngá»c Tiêu để ý thấy Lai Vượng từ trong phòng bước ra, thì cà ng thêm chắc chắn là vừa rồi Tuyết Nga đã trò chuyện cùng Lai Vượng, bèn nói lại cho Kim Liên và Huệ Liên biết.
Má»™t hôm, Lai Vượng uống rượu say, tụ há»p mấy gia nhân lại mà mắng Tây Môn Khánh, rồi nói:
- Trong lúc tôi vắng nhà , Tây Môn Khánh đã sai Ngá»c Tiêu dùng tiá»n bạc lụa là quyến rÅ© vợ tôi, lại hẹn vợ tôi ra sau hòn giả sÆ¡n trong hoa viên, rồi Phan Kim Liên lại đứng ra dung dưỡng. Tôi nói tháºt, tôi mà ra tay thì chỉ má»™t lưỡi dao, giết con vợ khốn nạn cá»§a tôi, giết luôn cả con dâm phụ há» Phan, rồi thì muốn ra sao thì ra, đến chết là cùng. Tôi tưởng cÅ©ng chẳng cần nói ra, vì ai cÅ©ng biết rằng, khi con dâm phu Kim Liên giết chồng là Võ Äại, em chồng là Võ Tòng kiện, thá» há»i nhá» ai lặn lá»™i lên táºn Äông Kinh chạy chá»t để Võ Tòng phải chịu đà y là m lÃnh thú ở Mạnh Châu ? Nhá» ai mà nó được yên là nh như ngà y nay ? Váºy mà bây giá» nỡ lòng nà o dẫn dụ vợ tôi như váºy. Thù nà y là tôi phải báo. Ngưá»i ta thưá»ng nói, má»™t vừa hai phải thì thôi chứ quá lắm thì không ai chịu nổi.
Äám gia nhân vì Ä‘á»u hiểu rõ chuyện từ lâu, nên không nói gì, vả lại Lai Vượng cÅ©ng Ä‘ang say. Chỉ riêng có Lai Hưng là để bụng. Từ trước, Lai Hưng vẫn giữ chân mãi biện, chuyên lo mua thá»±c phẩm cung cấp trong nhà , nhỠđó kiếm chác được Ãt nhiá»u. Nhưng từ khi Lai Vượng vá» nhà , Tây Môn Khánh vì tằng tịu vá»›i vợ Lai Vượng, muốn vuốt ve Lai Vượng, nên giao chân mãi biện cá»§a Lai Hưng lại cho Lai Vượng. Do đó Lai Hưng có ý thù ghét Lai Vượng. Nghe được những lá»i vừa rồi cá»§a Lai Vượng, Lai Hưng bèn ngầm tá»›i để thuáºt lại cho Kim Liên. Lúc đó Kim Liên Ä‘ang ngồi nói chuyện vá»›i Ngá»c Lâu, thấy Lai Hưng vén mà nh thò đầu và o thì há»i:
- Lai Hưng đấy hả ? Có chuyện gì váºy ? Gia gia hôm nay đến nhà ai uống rượu rồi ?
Lai Hưng đáp:
- Hôm nay gia gia cùng Ứng nhị gia ra ngoại thà nh chơi. Còn tôi tới đây là có chuyện cần thưa với nương nương, nhưng nương nương đừng tiết lộ cho ai biết là tôi nói mới được.
Kim Liên hơi ngạc nhiên:
- Chuyện gì váºy ? Cứ nói Ä‘i, không sao đâu.
Lai Hưng thưa:
- Chẳng hiểu Lai Vượng Ä‘i uống rượu ở đâu vá», rồi ngồi ngay chá»— đông ngưá»i chá»i bá»›i om xòm, sau đó lại còn mắng cả gia gia và nương nưong nữa.
Kim Liên há»i:
- Thằng chết đâm đó nó mắng ta những gì váºy ?
Lai Hưng nói:
- Tam nương đây cÅ©ng không phải ai xa lạ nên tôi má»›i dám nói, Lai Vượng bảo là gia gia sai nó Ä‘i xa là để chiếm Ä‘oạt vợ nó. Nó lại bảo NgÅ© nương dung dưỡng chuyện nà y, cho mượn phòng để gia gia và vợ nó gặp nhau. Nó dá»a rằng sẽ dùng dao giết gia gia và nương nương. Nó còn nói lúc trước nương nương dùng độc dược giết chồng, nhá» nó lặn lá»™i Ä‘i Äông Kinh chạy chá»t nên nương nương má»›i yên là nh như ngà y nay, váºy mà nương nương lấy oán Ä‘á»n Æ¡n, khuyến khÃch vợ nó và o đưá»ng nhÆ¡ nhuốc. Tôi là ngưá»i ăn ngưá»i ở, thấy váºy thì có bổn pháºn báo cho nương nương để nương nương đỠphòng kẻ tiểu nhân ám hại.
Ngá»c Lâu nghe xong kinh ngạc sững sá», không nói được tiếng nà o. Còn Kim Liên thì mặt mÅ©i đỠbừng nghiến răng bảo:
- Ta vá»›i thằng ôn dịch đó xưa không oán nay không thù, sao nó lại hạ nhục và đe dá»a ta ? Chá»§ nó lăng nhăng vá»›i vợ nó thì nó là m gì thì là m chứ sao lại nói động tá»›i ta. Nó không biết ta là ngưá»i thế nà o hay sao mà bảo rằng phải nhá» nó cứu mạng. Lại dặn Lai Hưng.
- ÄÆ°á»£c rồi, ngươi cứ ra ngoà i, gia gia có vá» thì ngươi cứ váºy mà nói:
Lai Hưng nói:
- Vâng, nếu gia gia có há»i thì tôi sẽ thưa.
Nói xong lui ra, Ngá»c Lâu há»i:
- Có tháºt là gia gia lăng nhăng vá»›i vợ thằng Lai Vượng không ?
Kim Liên đáp:
- Thì tháºt chứ sao không tháºt. Chá»§ nhà đã vô liêm sỉ lại gặp con đà y tá»› gá»›m ghê. Con đó trước là a hoà n cá»§a gia đình Thái Thông phán, sau đó bị Ä‘uổi ra rồi là m vợ Tương Thông, chồng chết rồi lấy Lai Vượng, nó cÅ©ng là hạng tháºp thà nh rồi. Vá» nhà nà y chẳng hiểu nó ra và o yểu Ä‘iệu thế nà o mà lão già nhà nà y lại sai Ngá»c Tiêu Ä‘em cho nó xếp lụa để may quần áo. Rồi cái ngà y mà Äại nương sang ăn tiệc bên nhà Kiá»u Äại há»™, chúng mình thì hợp nhau đánh cá», lão già đi đâu vá», tôi má»›i và o nhà trong, gặp Tiểu Ngá»c đứng ở hà nh lang lắc đầu chỉ tay ra hoa viên. Tôi ra hoa viên thì gặp Ngá»c Tiêu ngăn cản, bảo là gia gia Ä‘ang ở sau ngá»n giả sÆ¡n. Tôi nghi ngá» lắm mắng Ngá»c Tiêu rồi bước vòng ra sau ngá»n giả sÆ¡n thì thấy lão già vá»›i con khốn nạn trong hốc đá. Con khốn thấy tôi thì lỉnh mất, còn lão già thì bị tôi mắng cho má»™t tráºn.
Sau đó thì con khốn tìm đến phòng tôi quỳ lạy van xin tôi đừng nói lại vá»›i Äại nương. Rồi lão già lại xin tôi cho mượn phòng để vui vá»›i con khốn, nhưng tôi và Xuân Mai đâu có chịu, thế là hai ngưá»i má»›i và o trong ngôi đình ở hoa viên mà ở vá»›i nhau suốt má»™t đêm. Rồi chuyện đó cứ tiếp tục cho tá»›i nay.
Ngá»c Lâu bảo:
- Con khốn đó trước mặt chúng mình thì quỵ luỵ hầu hạ như thế mà bá» trong lại gá»›m ghê. Nói cho cùng, gia gia việc gì phải chiếu cố đến thứ kẻ ăn ngưá»i ở như váºy, tìm đâu chẳng có ngưá»i đẹp. Là m váºy thì còn ra cái gì nữa, như váºy là đám gia nhân trong nhà nà y biết hết rồi còn gì.
Kim Liên bảo:
- Nói váºy đâu được, má»™t đà ng là gia gia thèm muốn nó vì nó cÅ©ng có nhan sắc chứ có phải không đâu, má»™t đà ng là nó cÅ©ng muốn trở thà nh bà chá»§, hai đằng hợp lại thì ai mà ngăn nổi. Còn chuyện đó thì bây giá» ai không biết, cái kim trong bá»c lâu ngà y cÅ©ng lòi ra nữa là .
Ngá»c Lâu nói:
- Chuyện nà y bây giá» mình phải tÃnh thế nà o chứ thằng Lai Vượng đã nói như váºy, mình biết mà mình không dám nói ra, lỡ nó hạ độc thá»§ thì là m sao. NgÅ© thư thư à , có lẽ mình phải nói má»›i được.
Kim Liên bảo:
- Chứ sao, trừ phi thằng nô tà i khốn kiếp đó là cha tôi thì tôi mới tha cho nó.
Chiá»u hôm đó Tây Môn Khánh vá» nhà , tá»›i phòng Kim Liên, thấy Kim Liên mặt hoa thiểu não tóc mây rối bá»i, hai mắt khóc tá»›i đỠlên, bèn há»i căn nguyên. Kim Liên khóc lóc kể hết đầu Ä‘uôi vá» vụ Lai vượng hồi sáng, rồi nói thêm:
- Hiện Lai Hưng đã nghe rõ rà ng những lá»i đó. Xét cho kỹ, chà ng mưu cướp vợ nó thì nó mưu giết chà ng, cái đó là đúng rồi. Chà ng hà nh động gian tà có chết cÅ©ng đáng Ä‘á»i, nhưng tôi có liên can gì mà nó cÅ©ng đòi giết cả tôi ? Bây giá» chà ng không sá»›m lo đỠphòng rồi gặp lúc đêm hôm xuất kỳ bất ý nó hạ độc thá»§ thì sao ?
Tây Môn Khánh há»i:
- Ai đã nói cho thằng LaiVượng biết chuyện nà y ?
Kim Liên đáp:
- Äừng có há»i tôi, cứ há»i con Tiểu Ngá»c thì rõ. Tôi không muốn nói gì nữa. Thằng khốn đó còn bảo là tôi dùng độc dược giết chồng, chà ng là ngưá»i bà y mưu, không nhá» nó chạy chá»t thì cả tôi và chà ng đâu còn đến ngà y nay. Nó đã nói đến như thế cho cả dám gia nhân nhà nà y biết, chà ng tÃnh sao thì tÃnh.
Tây Môn Khánh bước ra, tìm Lai Hưng, dẫn và o thư phòng, đóng cá»a lại mà há»i rõ đầu Ä‘uôi. Lai Hưng kể không sót lá»i nà o. Tây Môn Khánh cho Lai Hưng ra rồi gá»i Tiểu Ngá»c và o há»i. Tiểu Ngá»c cÅ©ng nói đúng như lá»i Kim Liên. Cho gá»i Ngá»c Tiêu và o, Ngá»c Tiêu nói là chÃnh mắt nhìn thấy Tuyết Nga và o phòng Lai Vượng kể chuyện cho Lai Vượng nghe. Tây Môn Khánh giáºn lắm, tá»›i phòng Tuyết Nga, lá»™t xiêm y ra đánh cho má»™t tráºn thừa sống thiếu chết, may là có Nguyệt nương tá»›i can. Tây Môn Khánh ra lệnh từ nay Tuyết Nga chỉ được ở dưới bếp, cấm lên nhà trên. Sau đó Tây Môn Khánh sai Ngá»c Tiêu ngầm gá»i Huệ Liên lên phòng riêng há»i vá» thái độ Lai Vượng. Huệ Liên đáp:
- Chết, gia gia đừng nghe lá»i ngưá»i khác. Lai Vượng quả là không có ý gì hết, tôi có thể thá» giùm cho hắn như váºy. Chẳng qua là trong lúc rượu say nói báºy nói bạ mà thôi. Nhưng tôi xin há»i gia gia là ai đã nói là Lai Vượng nhục mạ và đòi giết gia gia cùng NgÅ© nương váºy?
Tây Môn Khánh im lặng không đáp, Huệ Liên nhất định gặng há»i, mãi sau Tây Môn Khánh má»›i nói:
- Lai Hưng có thuáºt lại như váºy.
Huệ Liên cưá»i khảy:
- Tưởng ai, hóa ra thằng Lai Hưng, nó không được là m mãi biện trong nhà rồi bảo là Lai Vượng đã Ä‘oạt cá»§a nó, do đó má»›i sinh thù oán muốn hại Lai Vượng mà thôi. Nếu gia gia tin lá»i nó tức là đã bị nó lừa dối, nó còn khinh thưá»ng gia gia nữa. Thôi, gia gia nên cho nó mấy lạng bạc là m vốn rồi Ä‘uổi nó khá»i huyện nà y là yên, nó Ä‘i xa rồi thì gia gia và tôi má»›i có thể dá»… dà ng được.
Tây Môn Khánh im lặng suy nghĩ. Huệ Liên lại nói:
- Thôi, hay là tìm cách nà o để Lai Vượng Ä‘i xa khá»i nÆ¡i nà y thì tốt hÆ¡n cả, tôi cÅ©ng chán nó lắm rồi.
Tây Môn Khánh vui mừng bảo:
- Ngươi nói váºy má»›i là dúng, Ta cÅ©ng có ý dó, nhưng sợ Lai Vượng má»›i vừa từ Hà ng Châu vá», chưa để cho nó nghỉ ngÆ¡i đã vá»™i sai Ä‘i e không tiện. Thôi, nếu ngươi đã nói váºy, thì để ta sai nó Ä‘i Äông Kinh chạy chá»t cho Vương Tứ Phong. Rồi khi nó trở vá» thì ta sẽ đưa cho nó má»™t ngà n lạng, bảo nó Ä‘i Hà ng Châu mà buôn bán vải lụa. Ngươi nghÄ© thế nà o ?
Huệ Liên mừng rỡ bảo:
- Gia gia tÃnh như váºy là nhất. À mà gia gia hứa cho tôi má»™t cái trâm cà i tóc tháºt đẹp đâu, sao mãi chẳng có gì cả, cứ để tôi phải dùng những thứ tầm thưá»ng nà y chán quá.
Tây Môn Khánh nói:
- Cứ yên trÃ, để mai lấy tám lạng bạc ra bảo thợ bạc nó là m cho thì xong ngay chứ gì ?
Huệ Liên hà i lòng lắm, liếc Tây Môn Khánh mà cưá»i. Tây Môn Khánh chợt há»i:
- Nhưng Äại nương há»i thì sao ?
Huệ Liên đáp:
- Không sao, Äại nương có há»i thì tôi sẽ có cách trả lá»i, chẳng hạn tôi nói đó là cá»§a bà dì tôi mượn vá» cà i Ãt ngà y không được sao sợ gì mà sợ. Hai ngưá»i nói chuyện má»™t lúc nữa rồi Huệ Liên trở ra nhà sau. Sáng hôm sau, Tây Môn Khánh cho gá»i Lai Vượng lên phòng khách mà bảo:
- Ngươi thu dá»n hà nh lý ngay để ngà y mai là hai mươi tám tháng Ba, lên Äông Kinh tá»›i phá»§ Thái sư lo chuyện. Chừng nà o ngươi vá» thì ta lại nhá» ngươi Ä‘i Hà ng Châu mua bán. Lai Vượng nghe xong, trong bụng mừng lắm, bèn vâng dạ rồi vá» phòng chuẩn bị hà nh lý ngay. Lai Hưng theo dõi tin tức xong, vá»™i tá»›i báo cho Kim Liên biết. Kim Liên bèn lên phòng khách để nói chuyện vá»›i Tây Môn Khánh nhưng chỉ thấy KÃnh Tế Ä‘ang chuẩn bị các lá»… váºt để Lai Vương Ä‘em Ä‘i Äông Kinh, bèn há»i:
- Gia gia đâu ? Mà hiá»n tế Ä‘ang là m gì đó ?
KÃnh Tế đáp:
- Gia gia vừa má»›i ở đây, có lẽ má»›i và o nói chuyện vá»›i Äại nương vá» vụ Vương Tứ Phong nhá» chạy chá»t. Còn nhưng lá»… váºt nà y là để Ä‘em tá»›i phá»§ Thái sư ở Äông Kinh.
Kim Liên lại há»i:
- Gia gia sai ai Ä‘i Äông Kinh váºy ?
KÃnh Tế đáp:
- Nghe đâu gia gia sai Lai Vượng đi thì phải.
Kim Liên hÆ¡i yên tâm, trở ra tá»›i hoa viên thì gặp Tây Môn Khánh Ä‘ang ôm mấy gói bạc, bèn gá»i và o phòng mình mà há»i:
- Ngà y mai chà ng sai đứa nà o Ä‘i Äông Kinh váºy ?
Tây Môn Khánh đáp:
- Lai Vượng cùng Ä‘i vá»›i Ngô Chá»§ quản, vì vụ nà y cần Ä‘em theo cả ngà n lạng bạc nên phải sai ngưá»i Ä‘i.
Kim Liên bảo:
- Chà ng tÃnh sao thì tÃnh, nhưng đừng nghe lá»i con nô tà i dâm phụ, nó tÃnh là m lợi cho thằng chồng nó đó. Thằng Lai Vượng rất có thể ôm bạc cá»§a chà ng trốn Ä‘i nÆ¡i xa láºp nghiệp, bá» luôn cả vợ cá»§a nó lại đây cho mà xem. Nó chỉ cần bá» trốn là trở thà nh ngưá»i già u có, trong tay cả ngà n lạng bạc chứ đâu phải Ãt. Tiá»n đó là cá»§a ngưá»i ta nhá» chà ng chạy việc, tiá»n mất thì chà ng không Ä‘á»n ngưá»i ta có được không ? Theo tôi thì đừng nên sai nó là hÆ¡n. Äể nó ở nhà thì không được, vì chà ng còn muốn con vợ nó, mà sai Ä‘i buôn bán thì nó ôm vốn liếng cá»§a chà ng mà đi luôn. Chi bằng Ä‘uổi nó ra khá»i nhà là hÆ¡n. Tôi nói váºy nghe hay không là tùy chà ng. Ngưá»i ta thưá»ng nói nhổ cá» phải nhổ cả rá»…, còn dùng thằng Lai Vượng tức là còn để cho nó bén rá»… tại nhà nà y mà gây khó khăn. Chà ng tÃnh sao thì tÃnh.
Tây Môn Khánh trầm ngâm không nói...
Last edited by phongvan; 12-10-2008 at 11:38 AM.
|

28-09-2008, 06:00 PM
|
|
Bất Diệt Ma Tôn
|
|
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: bình dương
Bà i gởi: 2,242
Thá»i gian online: 2 tuần 0 ngà y 3 giá»
Thanks: 1
Thanked 31 Times in 14 Posts
|
|
Hồi 27
VỢ CHá»’NG TAN TÃC
Hôm sau Lai Vượng chuẩn bỉ hà nh lý từ sáng sá»›m, nhưng chá» tá»›i trưa mà vẫn chẳng thấy động tÄ©nh. Mãi sau Tây Môn Khánh má»›i cho gá»i Lai Vượng lên bảo:
- Äêm qua ta đã nghÄ© lại rồi, ngươi má»›i từ Hà ng Châu vá», chưa nghỉ ngÆ¡i mà đã sai ngươi Ä‘i xa xôi e không tiện, nên ta để Lai Bảo nó Ä‘i thay cÅ©ng được. Ngươi cứ vá» nghỉ ngÆ¡i Ãt bữa cho khá»e, có việc gì ta sẽ sai ngươi là m sau.
Lai Vượng không dám nói gì, chỉ vâng dạ lui ra.
Sau đó Tây Môn Khánh gá»i Lai Bảo lên, giao tiá»n bạc lá»… váºt và thư từ rồi sai cùng Ngô Chá»§ quản Ä‘i Äông Kinh lo việc.
Lai Vượng vá» phòng, buồn giáºn lắm, uống rượu say mèm rồi bắt đầu chá»i bá»›i Huệ Liên, nhục mạ và đòi giết Tây Môn Khánh và Kim Liên. Huệ Liên bảo:
- Nà y vừa vừa cái miệng chứ, uống rượu và o là lại nói báºy bạ, nhà có ngạnh vách có tai, coi chừng mà mang há»a và o thân.
Nói xong dá»n giưá»ng chiếu, bảo chồng nằm ngá»§. Lai Vượng đặt mình ngá»§ như chết.
Hôm sau, Huệ Liên và o phòng Ngá»c Tiêu, nhá» Ngá»c Tiêu má»i Tây Môn Khánh tá»›i nói chuyện. Tây Môn Khánh và o phòng. Ngá»c Tiêu đứng ngoà i lo canh gác. Gặp Tây Môn Khánh, Huệ Liên trách ngay:
- Gia gia đã sai Lai Vượng Ä‘i, sao lại đổi ý váºy ? Gia gia là chá»§ trong nhà mà sao cứ phải nghe lá»i ngưá»i khác, chẳng dám tá»± mình quyết định gì cả. Bây giá» hắn nằm lù lù ở nhà , là m sao tôi gần gÅ©i gia gia được ?
Tây Môn Khánh nói:
- Không phải là ta nghe ai mà đổi ý, nhưng Lai Vượng không quen thuá»™c lắm vá»›i phá»§ Thái sư ở Äông Kinh nên phải cho Lai Bảo Ä‘i thay. Bây giá» cứ để nó ở nhà Ãt ngà y Ä‘i đã, rồi ta sẽ nhá» nó Ä‘i mua bán.
Huệ Liên há»i:
- Gia gia cho tôi biết là sẽ sai hắn buôn bán gì ?
Tây Môn Khánh đáp:
- Ta định sai hắn cùng má»™t ngưá»i chá»§ quản mở tá»u Ä‘iếm. Huệ Liên mừng lắm lát sau vá» phòng nói lại vá»›i chồng. Ngà y giá» qua Ä‘i, má»™t hôm Tây Môn Khánh Ä‘em sáu bao bạc ra phòng khách rồi cho gá»i Lai Vượng lên bảo:
- Vượng nhi à , ngươi má»›i ở Hà ng Châu vá», ta không muốn ngươi phải mệt nhá»c lặn lá»™i lên Äông Kinh, vả lại ngươi cÅ©ng không quen biết nhiá»u vá»›i phá»§ Thái sư cho nên ta má»›i để Lai Bảo Ä‘i thay. Bây giá», sáu bao bạc nà y gồm ba trăm lạng, ngưá»i cùng má»™t chá»§ quản lo mở má»™t ngôi tá»u Ä‘iếm, tiá»n lá»i hà ng tháng, ngươi đưa lên cho ta bao nhiêu cÅ©ng được.
Lai Vượng mừng lắm, lạy tạ rồi lãnh bạc đem vỠphòng, kể lại cho vợ nghe. Huệ Liên bảo:
- Nhá» tôi mà anh má»›i được như váºy đó. Bây giỠđã có tiá»n buôn bán là m ăn thì phải ráng chăm chỉ, rồi cÅ©ng nên an pháºn thá»§ thưá»ng, bá»›t uống rượu Ä‘i thì cÅ©ng bá»›t được cái táºt ăn nói hà m hồ, như thế má»›i khá»i mang vạ và o thân. Lai Vượng đưa bạc cho vợ cất Ä‘i rồi bảo:
.
- Bây giỠtôi phải ra ngoà i phố lo việc.
Nói xong bước ra.
Lai Vượng Ä‘i cả ngà y trá»i mà không nên công chuyện gì, bèn uống rượu say mà vá» nhà . Huệ Liên sợ chồng say rượu nói báºy, bèn săn sóc vá»— vá» rồi dá»n giưá»ng cho chồng Ä‘i ngá»§. Lát sau Ngá»c Tieu đến gá»i Huệ Liên. Huệ Liên theo ra. Lai Vượng ngá»§ được má»™t giấc thì tỉnh dáºy, nhưng hÆ¡i men chưa tan hết. Bá»—ng nghe ngoà i cá»a sổ có tiếng ngưá»i gá»i nhá»:
- Vượng ca, không dáºy mà xem hay sao ? Chuyện nà y hay lắm, vợ cá»§a anh Ä‘ang ở trong hoa viên kia kìa, nước nà y mà anh còn ngá»§ như chết hay sao ?
Lai Vượng nghe xong thì hoà n toà n tỉnh ngá»§, mở mắt nhìn quanh, không thấy vợ đâu. Lại nghe như giá»ng nói Tuyết Nga, thì nghÄ© là Tuyết Nga muốn giúp mình bắt quả tang Huệ Liên, tá»± nhiên bừng bừng lá»a giáºn bảo:
- Ta ở nhà mà nó dám là m yêu là m quỷ như thế hay sao ?
Nói xong vùng dáºy Ä‘áºp cá»a, xăm xăm Ä‘i thẳng vá» phÃa hoa viên, nhưng vừa má»›i và o tá»›i cổng vưá»n thì trong tối, má»™t sợi dây thừng quăng ra. Lai Vượng vấp ngã, bốn năm gia nhân ùa ra trói nghiến Lai Vượng lại rồi tri hô:
- Có trộm, có trộm!
Má»i ngưá»i đổ xô ra túm chặt lấy Lai Vượng. Lai Vượng kinh ngạc, tỉnh hẳn ngá»§, tỉnh hà n rượu, kêu lên:
- Tôi là Lai Vượng đây mà , tôi và o đây tìm vợ tôi sao lại bắt trói tôi là thế nà o ?
Äám gia nhân không cần nghe lá»i phân giải, vừa đánh đấm túi bụi, vừa lôi lên phòng khách. NÆ¡i đây đèn Ä‘uốc sáng choang, Tây Môn Khánh ngồi trên quát bảo dẫn Lai Vượng tá»›i gần. Lai Vượng quỳ dưới đất nói:
- Tôi đang ngủ, chợt thức giấc không thấy vợ tôi đâu, tôi định và o hoa viên tìm vợ, sao lại bắt trói tôi rồi bảo là trộm ?
Äang nói thì Lai Hưng Ä‘em con dao sáng loáng tá»›i, đặt trên bà n. Tây Môn Khánh nhìn qua con dao rồi quát:
- Mà y chẳng những ăn trá»™m mà còn định giết ngưá»i nữa. Tao thấy mà y má»›i ở Hà ng Châu vá» mệt má»i, muốn thưởng công cho mà y bằng cách cho ba trăm lạng bạc để mà y ra ngoà i là m ăn buôn bán, sao Ä‘ang đêm lại lẻn và o đây định giết tao ? Mà y không mưu giết tao thì mang dao nà y và o đây là m gì ?
Äoạn quát gia nhân:
- Và o phòng nó lấy ba trăm lạng bạc ra đây cho tao.
Äám gia nhân vâng dạ Ä‘i ngay. Lúc đó Huệ Liên Ä‘ang trò chuyện vá»›i Ngá»c Tiêu, nghe tin chồng bị bắt trói thì trở vá» phòng lăn khóc. Gia nhân tá»›i bảo Ä‘em trả bạc. Huệ Liên khóc kể:
- Khổ không cÆ¡ chứ, uống rượu và o say sưa, tôi đã dá»n giưá»ng cho ngá»§ rồi, là m sao lại tá»± nhiên thức dáºy tìm tôi, mà tìm tôi là m gì để trúng phải kế cá»§a ngưá»i ta như thế nà y.
Nói xong mở rương Ä‘em sáu bao bạc ra phòng khách. Tây Môn Khánh mở mấy túi bạc ra coi thì chỉ có má»™t túi là bên trong có bạc, còn các túi khác thì toà n sắt gang vụn mà thôi, bèn giáºn dữ Ä‘áºp bà n quát:
- Sao lại đổi bạc bằng những thứ nà y, bạc cá»§a ta trong các túi nà y đâu cả rồi ? Thằng khốn kia, mà y phải nói tháºt ra.
Lai Vượng khóc nói:
- Tiá»n bạc gia gia cho để tôi buôn bán, tôi nà o dám lấy Ä‘i đâu.
Tây Môn Khánh quát:
- Rõ rà ng là mà y Ä‘em dao và o đây định giết tao, con dao còn sá» sỠở đây, ngưá»i chứng cÅ©ng sá» sỠở đây, mà y còn lẻo mép gì nữa.
Nói xong gá»i Lai Hưng ra là m chứng. Lai Hưng bước ra quỳ trước mặt Tây Môn Khánh rồi bảo Lai Vượng:
- Ngà y nà o ngươi cÅ©ng nói vá»›i gia nhân là ngưá»i sẽ giết gia gia, chÃnh tai ta nghe rõ Ä‘iá»u đó có không ?
Lai Vượng không biết ăn nói là m sao, chỉ thở dà i ứa lệ. Tây Môn Khánh bảo:
- Thôi, khá»i phải dông dà i nhiá»u lá»i, bây giá» giam nó lại, khóa kỹ cá»a phòng, rồi mai ta là m đơn đưa cho lên sở Äá» hình, lúc đó sẽ khai vá»›i quan..
Bỗng Huệ Liên quần áo xốc xếch, tóc tai rũ rượi, chạy tới trước mặt Tây Môn Khánh, quỳ xuống khóc nói:
- Gia gia Æ¡i, chuyện nà y quả tôi không hiểu sao, chồng tôi và o vưá»n tìm tôi, sao lại bị bắt trói rồi bảo là ăn trá»™m, là giết ngưá»i ? Sáu bao bạc cá»§a gia gia chÃnh tay tôi cất và o rương, khóa kỹ lại, chưa há» mở ra sao lại bảo là chồng tôi đổi chác ? Như thế nà y thì còn trá»i đất nà o nữa ? Chồng tôi có tá»™i tình gì thì gia gia cứ hạch tôi rồi đánh đòn, chứ bây giỠđịnh đưa chồng tôi Ä‘i đâu ?
Tây Môn Khánh bảo:
- Ngươi không biết đâu, nó giấu dao định giết ta, sự việc rà nh rà nh ra đó. Tuy nhiên chuyện nà y không liên quan gì tới ngươi.
Äoạn quay sang bảo Lai An:
- Ngươi đưa Huệ Liên và o trong. Bảo nó đừng sợ.
Lai An bước tá»›i định xốc Huệ Liên dáºy, nhưng Huệ Liên nhất định cứ quỳ nói:
- Gia gia là m váºy thì còn trá»i đất nà o nữa. Chồng tôi tuy say sưa nói báºy nhưng quyết chắc là không có hà nh động như thế.
Tây Môn Khánh hơi hoảng, vội quát Lai An lôi Huệ Liên và o trong nhà khuyên giải.
Sáng hôm sau Tây Môn Khánh viết má»™t lá đơn, tố cáo là Lai Vượng cầm dao định giết chá»§, lại kể cả chuyện tiá»n bạc, nêu tên ngưá»i là m chứng là Lai Hưng lên sở Äá» hình thì Nguyệt nương bảo chồng:
- Kẻ ăn ngưá»i ở trong nhà có lá»—i thì trong nhà phân xỠđược rồi, việc gì phải dẫn lên quan là m phiá»n nha phá»§.
Tây Môn Khánh trợn mắt bảo:
- Nà ng đà n bà biết gì, nó định giết tôi mà nà ng bảo tha cho nó hay sao?
Nói xong quát gia nhân dẫn Lai Vượng theo. Nguyệt nương buồn rầu và o trong, gặp Ngá»c Lâu bảo:
- Như thế thì có còn ra gì nữa không. Chẳng biết nghe ai mà đối xá» vá»›i gia nhân như váºy. Chuyện gì cÅ©ng phải có sá»± tháºt chứ.
Nguyệt nương đang nói thì Huệ Liên theo và o quỳ lạy khóc lóc Nguyệt nương bảo:
- Äứng dáºy Ä‘i, đừng khóc nữa, chồng ngươi cÅ©ng không đến ná»—i bị ghép và o tá»™i tá» hình đâu mà sợ.
Lão gia nà y tháºt hôn mê lÅ© lẫn quá rồi, ta nói cÅ©ng chẳng chịu nghe nữa.
Ngá»c Lâu cÅ©ng bảo:
- Gia gia Ä‘ang giáºn, để rồi từ từ chúng ta sẽ khuyên giải sau. Ngươi cứ yên tâm vá» phòng nghỉ Ä‘i.
Trong khi đó Tây Môn Khánh sai Äại An Ä‘em má»™t trăm thạch gạo tốt tá»›i biếu Hạ Äá» hình và Hà Thiên há»™. Hai ngưá»i nháºn lá»… váºt rồi đăng đưá»ng. Lai Hưng dẫn Lai Vượng và o rồi ná»™p lá đơn lên Hạ Äá» hình xem đơn, thấy nói là Lai Vượng lãnh tiá»n cá»§a chá»§ Ä‘i buôn bán nhưng tiêu xà i hết, sợ chá»§ phạt bèn Ä‘ang đêm cầm dao đột nháºp nhà chá»§ mưu giết chá»§, thì nổi giáºn, chỉ và o Lai Vượng Ä‘ang quỳ trước án thư mà mắng:
- Tên phản chá»§ kia, mau khai sá»± tháºt ra.
Lai Vượng ráºp đầu thưa:
- Xin đèn trá»i soi xét cho tôi được nhá», nếu đại quan chịu nghe thì tôi xin nói còn không chịu nghe thì quả tôi không dám nói.
Hạ Äá» hình quát:
- Bằng chứng đã rà nh rà nh đây rồi, nhưng ngươi muốn nói thì cứ sá»± tháºt khai ra, đừng để ta phải dụng hình.
Lai Vượng bèn kể hết đầu Ä‘uôi, từ lúc Tây Môn Khánh nhá» Ngá»c Tiêu Ä‘em lụa cho vợ mình, đến những vụ gặp gỡ giữa hai ngưá»i, rồi thưa rằng Tây Môn Khánh vu oan để được tá»± do thông gian vá»›i vợ mình. Hạ Äá» hình nghe xong Ä‘áºp bà n quát mắng rồi sai lÃnh lấy bà n vả, vả và o miệng Lai Vượng rồi mắng:
- Ngươi má»›i là đồ phản chá»§, vợ ngươi cÅ©ng do chá»§ cưới cho, chá»§ lại đưa tiá»n cho ngươi là m vốn kiếm lá»i, ngươi đã chẳng báo đáp được gì, lại mưu giết chá»§, bây giá» cÆ¡ mưu bại lá»™ lại nói oan cho chá»§. Như váºy thì thá» há»i hình phạt nà o má»›i xứng đáng vá»›i ngươi ?
Lai Vượng lại kêu oan. Hạ Äá» hình liá»n sai đánh hai chục trượng máu chảy thịt nát vô cùng Ä‘au đớn, sau đó sai giam và o ngục thất.
Lai Hưng và Äại An trở vá» thưa lại vá»›i chá»§. Tây Môn Khánh mừng lắm, gá»i đám gia nhân lên dặn rằng:
- Không đứa nà o được Ä‘em tiá»n bạc hay đồ ăn gì và o cho nó. Vợ nó có há»i thì các ngươi chỉ nói rằng nó không bị đánh Ä‘áºp gì cả, chỉ tạm giam và i ba ngà y là được thả vá». Chúng bay nghe rõ cả chưa ?
Äám gia nhân vâng dạ lui ra.
Vá» phần Huệ Liên từ lúc chồng bị giải lên quan thì mặt không trang Ä‘iểm, đầu không chải, chỉ đóng chặt cá»a phòng nằm khóc, cÆ¡m nước chẳng chịu ăn uống. Tây Môn Khánh lo lắng, sai Ngá»c Tiêu và vợ Bôn Tứ và o phòng khuyên giải. Ngá»c Tiêu bảo:
- Chị cứ yên tâm, gia gia cũng biết là Lai Vượng rượu say nói nhảm nên chỉ nhỠgiam và i ngà y rồi sẽ thả ra, chị không việc gì phải lo sợ.
Huệ Liên không tin, nhá» Lai An Ä‘em đồ ăn và o ngục cho chồng, nhân tiện há»i tin tức. Lai An trở vá» bảo rằng:
- Tôi đưa đồ ăn cho anh nhà rồi. Trên phá»§ Äá» hình nói là chỉ giam và i ngà y rồi cho vá», không có gì phải lo. Anh nhà không bị đánh Ä‘áºp gì cả, bảo tôi vá» nói rằng chị cứ yên tâm.
Huệ Liên nghe váºy má»›i chịu thôi khóc, vẽ nhạt lại đôi mà y, đánh sÆ¡ má»™t lá»›p phấn má»ng và đi lại là m việc trong nhà . Tây Môn Khánh thấy váºy, chá» lúc vắng ngưá»i tá»›i phòng Huệ Liên gõ cá»a. Huệ Liên nói vá»ng ra:
- Trong phòng chỉ có mình tôi, gia gia và o không tiện đâu.
Tây Môn Khánh đẩy cá»a và o bảo:
- Ngươi cứ yên tâm, vì ngươi mà ta đã viết thiếp tá»›i phá»§ Äá» hình bảo là đừng đánh Ä‘áºp gì cả, giam tạm và i ngà y rồi cho vá», lúc đó nó đã biết tá»™i thì ta lại cho tiá»n buôn bán.
Huệ Liên nói:
- Gia gia Æ¡i, xin vì tôi mà giam hắn và i ngà y cho hắn sợ thôi, rồi thả hắn ra. Lúc đó gia gia cho hắn buôn bán hay là m gì cÅ©ng được, sai hắn việc nặng việc nhẹ, Ä‘i gần Ä‘i xa gì cÅ©ng được. Hắn được thả ra, tôi sẽ khuyên hắn chừa rượu. Nếu có thể, gia gia cưới cho hắn ngưá»i vợ khác cÅ©ng được. Miá»…n là đừng bắt tá»™i thì thôi.
Tây Môn Khánh bảo:
- ÄÆ°á»£c rồi, nà ng cứ yên tâm Ä‘i. Còn chuyện cá»§a ta vá»›i nà ng thì ngà y mai ta mua má»™t căn nhà cá»§a há» Kiá»u, cho nà ng ra ở đó, ta vá»›i nà ng được tá»± do.
Huệ Liên bảo:
- Việc đó thì tùy gia gia tÃnh thế nà o cÅ©ng được.
Nói xong lấy trong ngưá»i ra má»™t cái túi vải hoa có thêu bốn chữ "Kiá»u hương mỹ lệ" ra tặng Tây Môn Khánh. Tây Môn Khánh mừng lắm, nói toà n nhưng lá»i ngon ngá»t thá»§y chung rồi lấy ra hai lạng bạc tặng Huệ Liên nói là để mua quà ăn, sau đó bảo:
- Nà ng cứ yên lòng Ä‘i, đừng lo buồn gì cho hại ngưá»i, ngà y mai ta sẽ viết thiếp xin Hạ đại nhân thả hắn ra.
Nói xong bước ra khá»i phòng vì sợ Ở lâu có ngưá»i trông thấy. Huệ Liên tin lá»i hắn, ra sau nhà kể lại vá»›i Ngá»c Tiêu. Ngá»c Tiêu nói lại vá»›i Ngá»c Lâu. Ngá»c Lâu tìm gặp Kim Liên nói:
- Huệ Liên nó nói là gia gia sẽ thả Lai Vượng ra, cưới vợ khác cho Lai Vượng, rồi sẽ mua nhà riêng cho Huệ Liên ở, mua hai đứa a hoà n để hầu hạ, sống riêng ở ngoà i.
Kim Liên nghe xong bảo:
- Tôi không tin như váºy, con nô tà i dâm phụ đó mà trở thà nh vợ thứ bảy cá»§a Tây Môn Khánh, ngang hà ng vá»›i chúng mình thì còn trá»i đất nà o ná»a...
Ngá»c Lâu bảo:
- Gia gia mà đã quyết thì Äại nương cÅ©ng chẳng là m gì được, nhưng chúng mình cÅ©ng phải cản ngăn má»™t tiếng chứ.
Kim Liên mặt dỠtưng bừng, dựng ngược đôi mà y bảo:
- Tôi thì tôi dám sống chết vì vụ nà y lắm, để con tiện tỳ dâm phụ đó ngang hà ng với mình thì thà chết còn hơn. Nếu tôi nói mà gia gia không nghe thì tôi quyết chết cho mà xem.
Ngá»c Lâu cưá»i:
- Tôi thì nhát, không dám liá»u, nhưng tôi xem thư thư hà nh động như thế nà o.
Tối hôm đó, Tây Môn Khánh ngồi tại thư phòng trong Phỉ Thúy hiên tại hoa viên, Ä‘ang định gá»i Trần KÃnh Tế tá»›i viết thiếp xin Hạ Äá» hình thả Lai Vượng ra thì Kim LIên tá»›i hằn há»c há»i:
- Gia gia định thả thằng khốn đó ra phải không ?
Tây Môn Khánh ngần ngừ đáp:
- Ừ thì đánh cho nó má»™t tráºn thừa sống thiếu chết rồi thả nó ra chứ giam giữ nó là m gì.
Kim Liên ngồi xuống bên cạnh nói:
- Chà ng đưá»ng đưá»ng là ngưá»i như thế nà y mà sao u mê như váºy? Äã bao lần tôi nói vá»›i chà ng rằng con nô tà i dâm phụ Huệ Liên nó chỉ nghÄ© đến thằng chồng cá»§a nó mà thôi, váºy mà chà ng say mê nó, tÃnh chuyện lâu dà i vá»›i nó sao được? Bây giá» chà ng thả nó ra thì khó mà cướp vợ cá»§a nó. Thả nó ra để nó trở vá» nhà nà y thì chà ng lại phải tiếp tục lén lút, mà thả nó ra rồi cho nó ra ngoà i, hay lấy vợ khác cho nó cÅ©ng rất bất tiện. Trong khi vợ nó là thiếp cá»§a chà ng, lỡ sau nà y có chuyện gì nó cần tá»›i gặp chà ng, thì vợ nó phải đứng lên chà o nó hay sao? Như váºy thì gia nhân trong nhà sẽ nghÄ© thế nà o, chà ng còn mặt mÅ©i gì nữa?
Vả lại nó còn sá» sá» ra đấy mà chà ng cướp vợ nó thì hà ng xóm láng giá»ng sẽ xem chà ng là ngưá»i gì? Cho nên muốn tÃnh chuyện lâu dà i thì phải là m sao cho nó đừng loanh quanh luẩn quẩn gì ở nÆ¡i nà y nữa má»›i được.
Tây Môn Khánh trầm ngâm má»™t hồi rồi viết má»™t thiếp cho Hạ đỠhình nhá» tìm cách hãm hại Lai Vượng. Từ đó Lai Vượng hà ng ngà y bị bỠđói, đánh Ä‘áºp tà n nhẫn, chết Ä‘i sống lại. Các quan trên dưới lá»›n nhá» trong phá»§ Äá» hình Ä‘á»u được Tây Môn Khánh đút lót rất háºu. Chỉ riêng có má»™t vị là Khổng Mục âm tiên sinh, tá»± là âm Chất, vốn ngưá»i huyện Hiếu NghÄ©a tỉnh SÆ¡n Tây, rất nhân từ chÃnh trá»±c, là không chịu để cho Lai Vượng bị hãm hại. Hạ Äá» hình không biết tÃnh sao, đà nh phải xá» là tha tá»™i cho Lai Vượng, nhưng trục xuất khá»i huyện Thanh Hà , Ä‘uổi vá» nguyên quán là Từ Châu là m ăn. Xá» xong, má»™t mặt viết thiếp nhá» Lai Hưng vá» báo cho Tây Môn Khánh, má»™t mặt cho là m công văn, giao Lai Vượng cho hai ngưá»i lÃnh giải vá» Từ Châu, giao cho quan địa phương.
Thương cho Lai Vượng, sau cả ná»a tháng trong ngục, bị bỠđói và đánh Ä‘áºp tà n nhẫn, quần áo rách bươm, thân thể Ä‘au đớn suy yếu, không Ä‘i nổi, bèn nói vá»›i hai ngưá»i lÃnh rằng:
- Nhị vị xét tình thương giùm tôi, hiện trong ngưá»i tôi không có lấy má»™t đồng má»™t chữ mà trà nước cho nhị vị, bây giá» tôi nhá» nhị vị đưa tôi vá» nhà chá»§ cÅ© cá»§a tôi, vợ tôi còn ở đó, quần áo đồ đạc tôi cÅ©ng còn Ãt nhiá»u, sẽ bán Ä‘i để nhị vị là m lá»™ phà đưa tôi vá» Từ Châu.
Hai ngưá»i lÃnh nói:
- Anh tháºt lẩn thẩn, chá»§ anh đã bà y kế hãm hại anh như thế nà y, bây giỠđâu chịu để anh và o nhà nói chuyện vá»›i vợ và lấy đồ đạc quần áo. Chúng tôi vẫn thưá»ng noi gương nhân đức cá»§a Khổng tiên sinh chứ không tệ hại như những ngưá»i khác đâu, anh đừng sợ là chúng tôi hạch sách tiá»n bạc.
Lai Vượng nói.
- Xin các anh cứ dẫn tôi tá»›i nhà ngưá»i quen váºy, tôi sẽ nhá» ngưá»i ta, không có nhiá»u thì có Ãt, chÃnh tôi cÅ©ng cần chút đỉnh tiá»n bạc.
Hai ngưá»i lÃnh bảo:
- Thôi được, nếu váºy thì để chúng tôi đưa anh Ä‘i.
Trước tiên, Lai Vượng tá»›i nhà Ứng Bả Tước, nhưng Bá Tước cho ngưá»i ra nói là không có nhà . Lai Vượng phải nhá» tá»›i hai ngưá»i quen là Giả Nhân Thanh và Y Miá»…n Từ tá»›i nhà Tây Môn Khánh báo tin cho vợ mình biết. Nhưng Giả, Y hai ngưá»i tá»›i cổng, nhá» gia nhân và o nói thì Tây Môn Khánh đã sai, năm bảy gia nhân cầm gáºy ra đánh Ä‘uổi. Giả, Y hai ngưá»i tức giáºn trở ra nói lại cho Lai Vượng hay. Trong khi đó Huệ Liên vẫn trông tin chồng, nhưng lại hoà n toà n không hay biết chuyện gì. Tây Môm Khánh cấm gia nhân không được nói cho Huệ Liên biết, lại dặn là có ai tá»›i cổng há»i Huệ Liên thì cứ vác gáºy mà đánh Ä‘uổi.
Lai Vượng không biết tÃnh sao, bèn nhá» hai ngưá»i lÃnh đưa mình vá» nhà cha vợ là Tống Nhân, từ trước tá»›i nay vẫn là m nghá» bán quan tà i. Lai Vượng khóc lóc kể hết má»i chuyện cho cha vợ nghe, Tống Nhân xúc động lấy má»™t lạng bạc đưa cho hai ngưá»i lÃnh, lại cho Lai Vượng Ãt tiá»n bạc quần áo và Ãt gạo để Ä‘i đưá»ng, Lai Vượng cáo từ cha vợ, cùng hai ngưá»i lÃnh lên đưá»ng trá»±c chỉ Từ Châu. Lúc đó là và o thượng tuần tháng Tư.
Trong khi đó ngà y ngà y Huệ Liên vẫn nhỠmột gia nhân đem cơm và o ngục cho chồng. Tên gia nhân nà y đem cơm và đồ ăn cùng chúng bạn ăn rồi trở và o nói:
- Anh ấy ăn rồi, hiện anh ấy vẫn bình an, không có gì đáng lo. Chỉ kẹt là suốt mấy hôm nay quan Äá» hình mắc nhiá»u công vụ, chưa xét được nên anh ấy chưa ra được mà thôi, chắc ngà y má»™t ngà y hai là ra chứ gì.
Trong khi đó, thỉnh thoảngTây Môn Khánh lại nói dối rằng:
- Ta đã sai ngưá»i tá»›i nói rồi, chắc nay mai là nó ra mà thôi.
Huệ Liên tin lắm, cố đợi. Nhưng một hôm có gia nhân nói chuyện với nhau:
- Lai Vượng được ra rồi, có tá»›i cổng nhá» ngưá»i và o lấy quần áo đồ đạc, nhưng không hiểu sao lại bá» Ä‘i.
Huệ Liên vá»™i chạy ra há»i thì gia nhân đó nói là không biết. Há»i các gia nhân khác thì không ai chịu nói. Lát sau gặp Äại An, bèn nắm lại mà há»i:
- Lai Vượng ở trong ngục có khổ lắm không ? Chừng nà o thì ra được ?
Äại An ái ngại:
- Chị Æ i để tôi nói tháºt chị nghe, có lẽ giá» nà y, anh ấy đã tá»›i sông Lưu Sa rồi.
Huệ Liên kinh ngạc há»i nguyên do. Äại An bèn kể hết chuyện rồi nói:
- Thôi bây giá» chị cứ yên tâm ở đây Ä‘i, anh ấy như váºy cÅ©ng yên rồi, mà chị nhá»› không được nói là tôi đã tiết lá»™ cho chị nghe chưa.
Huệ Liên nghe xong choáng váng mặt mà y, trở vá» phòng đóng cá»a lại rồi lăn khóc thảm thiết:
- Trá»i đất Æ¡i, chồng tôi ở nhà nà y có là m nên tá»™i nên tình gì đâu mà ngưá»i ta bà y mưu hãm hại chồng tôi. Chồng tôi chăm chỉ là m việc, má»™t đồng má»™t chữ cá»§a chá»§ cÅ©ng không tÆ¡ hà o, váºy mà bây giá» phải đầy ải Ä‘i xa. ÄÆ°á»ng đất xa xôi nguy hiểm, không biết chồng tôi sống chết thế nà o. Ới anh Æ¡i, anh có hiểu cho lòng tôi khổ thế nà o không ?
Huệ Liên kêu khóe thảm thiết má»™t hồi rồi cởi dây lưng, buá»™c lên xà nhà thắt cổ tá»± tá».
Tại phòng kế bên, vợ cá»§a gia nhân Lai Chiêu má»›i đầu nghe Huệ Liên kêu khóc, sau đó không thấy động tÄ©nh gì, rồi lại nghe có tiếng ằng ặc, bèn chạy sang gá»i cá»a nhưng không thấy Huệ Liên trả lá»i. Vợ Lai Chiêu cuống quá kêu ầm lên, Bình An chạy tá»›i tông cá»a mà và o, cắt dây hạ Huệ Liên xuống. Vợ Lai Chiêu Ä‘un nước gừng mà đổ và o miệng cấp cứu, lát sau thì Huệ Liên khóc lên được. Nguyệt nương và má»i ngưá»i cÅ©ng tá»›i. Nguyệt nương thấy Huệ Liên đã tỉnh thì bảo:
- Ngươi có Ä‘iá»u gì buồn phiá»n uất ức thì cứ nói ra, sao lại nghÄ© quẩn là m báºy như váºy ? Tháºt trẻ con quá. Huệ Liên chỉ váºt vã kêu khóc mà không đáp. Nguyệt nương lại bảo:
- Có Ä‘iá»u gì thì cứ nói, ta sẽ giúp cho.
Äoạn sai Ngá»c Tiêu dìu lên giưá»ng. Huệ Liên khóc lóc lăn từ trên giưá»ng xuống đất. Nguyệt nương cùng má»i ngưá»i khuyên giải má»™t hồi rồi ai vá» phòng nấy. Vợ Bôn Tứ và Ngá»c Tiêu ở lại săn sóc cho Huệ Liên. Lát sau thì Tây Môn Khánh bước và o thấy Huệ Liên Ä‘ang ngồi khóc dưới đất thì bảo Ngá»c Tiêu:
- Ngươi dìu nó lên giưá»ng.
Ngá»c Tiêu đáp:
- Hồi nãy Äại nương cÅ©ng bảo tôi dìu chị ấy lên giưá»ng nhưng chị ấy không chịu.
Tây Môn Khánh nhỠnhẹ:
- Sao lạ váºy ? Ngồi dưới đất lạnh quá mà . Ngươi có Ä‘iá»u gì cần nói thì cứ nói vá»›i ta, sao lại quẫn trà như thế ? Ngươi tháºt trẻ con.
Huệ Liên lắc đầu:
- Gia gia à , gia gia đánh lừa tôi. Gia gia tá» tế quá mà , xá» sá»± hay quá mà , bây giá» còn bảo tôi là trẻ con hay sao ? Gia gia là ngưá»i nham hiểm, gia gia đánh lừa tôi, nay nói là chồng tôi được vá», mai nói là chồng tôi được vá», nhưng sá»± tháºt là gia gia đã ngầm đà y chồng tôi Ä‘i xa rồi. Tôi không hiểu tại sao gia gia nghe ai mà hạ độc kế như váºy. Thế mà gia gia còn là m ra vẻ tá» tế vá»›i tôi, đã đến nước nà y thì gia gia còn muốn tôi ở đây nữa là m gì ?
Tây Môn Khánh cưá»i bảo:
- Ngươi không biết gì đâu, thằng đó là m báºy thì phải đà y nó Ä‘i xa. Nhưng ngươi cứ yên tâm Ä‘i, ta sẽ đối xá» tá» tế vá»›i ngươi, bao bá»c cho ngươi.
Äoạn quay lại bảo Ngá»c Tiêu:
- Ngươi và vợ Bôn Tứ cứ ở đây bầu bạn vá»›i nó, để ta bảo gia nhân Ä‘em rượu thịt và o cho các ngươi. Nói xong bước ra. Trong nà y, vợ Bôn Tứ và Ngá»c Tiêu lá»±a lá»i bảo Huệ Liên lên giưá»ng ngồi rồi thá»§ thỉ khuyên giải. Tây Môn Khánh ra ngoà i đưa tiá»n cho Äại An mua rượu thịt mang vá» cho Huệ Liên. Äại An nói:
- Gia gia sai tôi đem rượu thịt tới cho chị đây.
Huệ Liên nhìn qua mâm rượu thịt rồi mắng:
- Thằng khốn kiếp kia, mà y có Ä‘em ra ngay không tao hất cả xuống đất bây giá».
Äại An năn nỉ:
- Chị nháºn giùm cho Ä‘i, tôi mang ra bây giá» gia gia lại đánh chá»i tôi.
Nói xong đặt rượu thịt xuống bà n. Bỗng có con Bôn Tứ và o bảo:
- Cha vỠrồi muốn ăn cơm bây giỠđó.
Vợ Bôn Tứ vá»™i bước ra. Äi được mấy bước thì gặp Tây Môn đại thư Ä‘ang đứng nói chuyện vá»›i vợ Lai Bảo và Huệ Tưá»ng. Tây Môn đại thư há»i:
- Äi đâu váºy ?
Vợ Bôn Tứ đáp- Nhà tôi vá» rồi, cho cháu tá»›i gá»i, tôi phải vá» nhà má»™t chút. Lát nữa tôi sẽ trở lại. Gia gia bảo tôi khuyên bảo Huệ Liên, nhưng Huệ Liên chẳng chịu nghe lá»i khuyên cá»§a tôi.
Huệ Tưá»ng há»i:
- Lúc nãy gia gia và o đó, có nói gì không ?
Vợ Bôn Tứ cưá»i đáp:
- Gia gia thì không nói gì nhưng Huệ Liên thì xỉa xói mà mắng gia gia, ai Ä‘á»i gia nhân đà y tá»› mà dám như váºy không.
Huệ Tưá»ng bảo:
- Chị đó không giống ngưá»i khác đâu, cả nhà nà y còn ai lạ gì nữa, chị ta có coi ai ra gì đâu.
Äang nói chuyện thì đứa con giục:
- VỠnhà mau đi.
Vợ Bôn Tứ nói:
- Thôi để tôi chạy vá» nhà má»™t chút không lại ầm ỹ lên bây giá».
Nói xong dắt con bước ra.
Tối hôm đó Tây Môn Khánh sai Ngá»c Tiêu tá»›i ngá»§ chung vá»›i Huệ Liên để khuyên giải. Ngá»c Tiêu nói:
- Tống đại thư à , chị là ngưá»i thông minh lanh lợi, chị có nhan sắc lại ở trong tuổi son trẻ, gia gia yêu mến chị, Ä‘ang tìm cách bao bá»c cho chị. Chị bây giá» như má»™t đóa hoa má»›i nở, nhưng lại ở và o hoà n cảnh trên không tá»›i thấp không thông, chá»§ không ra chá»§ mà tá»› cÅ©ng không phải tá»›. Chồng chị dù sao cÅ©ng yên bá» rồi, chị có khóc than thì chỉ hại cho sức khá»e mà thôi. Ngưá»i ta thưá»ng nói chấp kinh thì phải tòng quyá»n, gió chiá»u nà o che chiá»u nấy, chị không nghÄ© tá»›i Ä‘iá»u đó mà lo cho thân mình hay sao ?
Nhưng Ngá»c Tiêu khuyên giải thế nà o Huệ Liên cÅ©ng chỉ khóc. Mấy ngà y sau đó thì bá» cả ăn uống.
Ngá»c Tiêu thưa lại vá»›i chá»§. Tây Môn Khánh sai Kim Liên tá»›i khuyên bảo, nhưng Huệ Liên cÅ©ng chẳng thèm nghe. Kim Liên giáºn lắm, trở ra nói vá»›i Tây Môn Khánh:
- Con dâm phụ cứng đầu lắm, nó chỉ nghĩ tới thằng chồng nó mà thôi. Nó khăng khăng một mực nói là một ngà y cũng là nghĩa, bây giỠnó chỉ muốn được theo thằng chồng khốn kiếp của nó mà thôi. Tôi xem ra thì không thể thay đổi được lòng dạ nó đâu.
Tây Môn Khánh cưá»i bảo:
- HÆ¡i đâu mà nà ng nghe lá»i nói hà m hồ cá»§a nó. Nếu nó quả có lòng chung thá»§y thì nó đã thá»§ tiết vá»›i Tương Thông, đâu có là m vợ Lai Vượng. Nếu quả nó chung thá»§y vá»›i Lai Vượng thì đã không tham cá»§a thất thân vá»›i tôi.
Nói xong trở ra phòng khách, gá»i gia nhân lên há»i xem đứa nà o đã tiết lá»™ chuyện Lai Vượng cho Huệ Liên biết, Ä‘oạn nói thêm:
- Chúng bay biết đứa nà o nói thì cứ thưa, ta sẽ không đánh Ä‘áºp gì cả, kể cả đứa đã nói, nhưng nếu chúng bay không chịu thưa, ta mà tìm ra đứa nà o nói thì ta đánh tất cả chúng bay má»—i đứa ba chục trượng và đuổi ra liá»n.
Há»a Äồng bước tá»›i quỳ thưa:
- Hôm ná» sau khi theo gia gia từ ngoà i phố vá», tôi thấy Äại An đã gặp Huệ Liên và nói sá»± tháºt.
Tây Môn Khánh gá»i Äại An, không thấy Äại An đâu thì nổi giáºn bắt gia nhân Ä‘i tìm Äại An. Äại An đã nghe tin tức từ trước nên tá»›i trốn trong phòng Kim Liên. Kim Liên Ä‘ang rá»a mặt, Äại An chạy và o quỳ thưa:
- Xin Ngũ nương cứu tôi.
Nói xong thì sợ quá mà khóc. Kim Liên quay lại bảo:
Thằng khốn, Ä‘i đâu mà xồng xá»™c, là m tao hết cả hồn, có chuyện gì váºy?
Äại An nói:
- Xin Ngũ nương cứu tôi, hôm nỠtôi trót nói cho Huệ Liên biết là Lai Vượng bị đuổi vỠTừ Châu.
Bây giá» gia gia biết, Ä‘ang đòi đánh tôi. Nếu NgÅ© nương không khuyên can giùm cho thì gia gia giáºn đánh tôi chết mất.
Kim Liên mắng:
- Thằng khốn, váºy mà mà y là m tao tưởng là chuyện gì kinh thiên động địa, hóa ra lại vẫn là chuyện cá»§a dâm phụ đó. Thôi được, mà y cứ trốn ở đây đừng ra ngoà i để ta liệu.
Trong khi đó Tây Môn Khánh la hét như Ä‘iên ở phòng khách, sai gia nhân tìm kiếm khắp nÆ¡i, lại sai má»™t đứa tá»›i há»i Kim Liên, nhưng bị Kim Liên mắng cho mấy câu mà đuổi ra. Lát sau, Tây Môn Khánh xách roi da Ä‘i tìm khắp nÆ¡i trong nhà . Tá»›i phòng Kim Liên, Tây Môn Khánh há»i:
- Thằng khốn đó đâu rồi ?
Kim Liên cứ ung dung đánh phấn, không thèm trả lá»i. Tây Môn Khánh xông và o phòng tìm kiếm, Kim Liên ngăn lại không kịp, Äại An bị lôi ra từ sau cá»a. Kim Liên vá»™i chạy tá»›i giáºt cái roi từ tay Tây Môn Khánh ném và o gầm giưá»ng rồi bảo:
- Rõ không biết xấu, là m chá»§ mà tán tỉnh đà y tá»› không được rồi lại kiếm chuyện đánh ngưá»i, thế là thế nà o ?
Tây Môn Khánh giáºn quá, mắt trợn lên không nói được gì. Kim Liên bảo Äại An:
- Mà y cứ ra ngoà i là m việc như thưá»ng không việc gì phải sợ cả, gia gia đánh mà y thì còn có tao đây.
Tây Môn Khánh tức giáºn bá» ra ngoà i.
Kim Liên thấy Tây Môn Khánh vẫn còn tơ tưởng đến Huệ Liên, thì nghĩ ra một kế, bèn tới gặp Tuyết Nga mà bảo:
- Con Huệ Liên nó nói là thù thư định tằng tiu vá»›i chồng nó, nên nó má»›i nói lại vá»›i gia gia. Gia gia tức giáºn, hôm nỠđánh cho má»™t tráºn thừa sống thiếu chết rồi lại Ä‘uổi Lai Vượng Ä‘i. Tất cả má»i chuyện Ä‘á»u do cái miệng cá»§a con Huệ Liên mà ra.
Tuyết Nga tức lắm. Kim Liên lại sang bảo Huệ Liên:
- Tuyết Nga nói vá»›i má»i ngưá»i rằng ngươi là loà i đà y tá»› thay chá»§, là thứ vợ đổi chồng. Ngươi vỠđây quyến rÅ© chá»§ để chồng ngươi phải chịu oan khiên. Thôi thì nói ngươi không thiếu thứ gì.
Huệ Liá»n căm giáºn lắm.
Má»™t hôm, và o ngà y sinh nháºt cá»§a Bình Nhi, Lý bà và Quế Thư tá»›i ăn sinh nháºt Bình Nhi. Hôm đó Tây Môn Khánh Ä‘i ăn uống ở ngoà i, không có nhà . Huệ Liên cứ nằm trong phòng mà ngá»§. Tuyết Nga muốn tìm Huệ Liên để nhá» phụ việc, sai a hoà n tá»›i gá»i mấy lần không được, đà nh phải Ä‘Ãch thân tá»›i bảo:
- Huệ Liên à , ngươi bây giá» là tiên nữ mỹ nhân rồi hay sao mà khó má»i thế ?
Huệ Liên vẫn nằm, mặt quay và o tưá»ng là m như Ä‘ang ngá»§.
Tuyết Nga lại nói:
- Ngươi đang nghĩ tới Lai Vượng phải không ? Nếu ngươi nghĩ sớm một chút thì đã không đến nỗi nà y.
Huệ Liên liá»n nhá»m dáºy mắng Tuyết Nga:
- Thôi Ä‘i, tôi lâm tình cảnh như thế nà y là do ai ? Ai đã nói xấu tôi, ai đã á»n thót để chồng tôi bị Ä‘uổi Ä‘i ? Äừng có già hà m tá»›i đây kiếm chuyện nữa.
Tuyết Nga giáºn quá:
- Con dâm phụ hại chồng kia, sao mà y dám hỗn với tao ?
Huệ Liên đốp chát ngay:
- Phải, tôi là dâm phụ hại chồng, tôi ăn nằm với chủ, nhưng không như chị là chủ mà lại định tán tỉnh gia nhân. Chẳng phải là chị đã muốn tằng tịu với chồng tôi hay sao ?
Tuyết Nga lá»a giáºn bừng bùng, sấn lại đánh Huệ Liên hai tát tai tháºt lá»±c, năm ngón tay in rõ trên má Huệ Liên. Huệ Liên tức quá bảo:
- Sao lại đánh tôi ?
Nói xong cÅ©ng sấn tá»›i túm lấy Tuyết Nga, hai ngưá»i nắm lấy nhau mà loạn đả, tay thì đánh đấm cấu xé, miệng thì chá»i bá»›i không ngừng. Vợ Lai Chiêu hốt hoảng xông và o can hai ngưá»i ra, rồi Tuyết Nga vá» phòng. Tuyết Nga vừa Ä‘i vừa chá»i, Huệ Liên cÅ©ng chá»i theo. Nguyệt nương hay chuyện bèn bước và o mắng Huệ Liên:
- Thế nà y thì không còn ra thể thống gì nữa rồi. Sao mà y dám là m loạn nhà loạn cá»a lên váºy ? Äể rồi chá»§ mà y vá», tao sẽ nói xem chá»§ mà y xá» thế nà o.
Huệ Liên không nói gì, trở ra sau nhà khóc lóc không thôi. Äến gần tối trở vá» phòng, nhân lúc vắng ngưá»i, lấy dây treo lên xà nhà thắt cổ chết. Thương cho Huệ Liên, năm đó má»›i hai mươi lăm tuổi.
Tối hôm đó, sau khi tiá»…n Lý bà và Quế Thư ra vá», Nguyệt nương trở và o, Ä‘i ngang phòng Huệ Liên, thấy cá»a đóng, bên trong hoà n toà n im lặng, trong lòng nghi ngá» lo sợ lắm, bèn gá»i cá»a, nhưng không thấy trả lá»i, vá»™i gá»i gia nhân phá cá»a và o. Gia nhân kêu lên, vá»™i cắt dây hạ xuống, má»i ngưá»i hốt hoảng chạy tá»›i cứu chữa đủ cách nhưng vô hiệu. Huệ Liên đã chết hẳn. Nguyệt nương cÅ©ng hoảng, vá»™i bảo Lai Hưng:
- Mà y có lấy ngá»±a Ä‘i má»i gia gia vá» ngay không ?
Tuyết Nga sợ Tây Môn Khánh vỠsẽ buộc tội mình gây ẩu đả để Huệ Liên phải tự ải, bèn quỳ trước mặt Nguyệt nương, xin đừng nói lại với Tây Môn Khánh vỠvụ xô xát vừa qua với Huệ Liên. Nguyệt nương bảo:
- Bây giỠmới biết sợ, lúc nãy sao không nhịn đi một chút có phải tốt không.
Lát sau Tây Môn Khánh vá», Nguyệt nương nói:
- Huệ Liên cả ngà y chỉ khóc lóc thương nhá»› chồng. Hôm nay nhà có khách, ngưá»i nà o cÅ©ng báºn rá»™n, không dể ý, nà o ngá» nó đã thắt cổ chết trong phòng tá»± bao giá».
Tây Môn Khánh buồn rầu:
- Con đó coi váºy mà bạc pháºn.
Nói xong sai là m má»™t lá đơn báo vá»›i Tri huyện rằng nhân nhà có khách, Huệ Liên có pháºn sá»± dá»n tiệc, sá»a soạn chén bát, rá»§i là m thất lạc má»™t món đồ bằng bạc, quá lo sợ chá»§ trừng phạt nên thắt cổ chết. Lại sai Ä‘em đến cho Tri huyện ba chục lạng bạc. Tri huyện nháºn bạc và bá» qua má»i chuyện. Tây Môn Khánh sai mua quan tà i khâm liệm rồi định bảo Bôn Tứ và Lai Hưng Ä‘em ra chùa Äịa Tạng ở ngoại thà nh, nạp tiá»n xin là m lá»… há»a táng. Nhưng cha cá»§a Huệ Liên là Tống Nhân hay tin, bèn tá»›i ngăn cản, nói là con gái mình chết không minh bạch, lại bảo đám gia nhân rằng:
- Con gái tao một lòng chung thủy với chồng, Tây Môn Khánh dụ dỗ không được nên bức tỠnó.
Tao sẽ là m đơn kiện, chúng bay không được thiêu xác nó.
Mấy ngưá»i giữ pháºn sá»± há»a thiêu tại chùa nghe váºy thì lẩn Ä‘i. Bôn Tứ và Lai Hưng đà nh phải tạm cho quà n quan tà i Huệ Liên tại chùa rồi trở vá» thưa vá»›i chá»§...
Last edited by phongvan; 12-10-2008 at 11:36 AM.
|

28-09-2008, 06:01 PM
|
|
Bất Diệt Ma Tôn
|
|
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: bình dương
Bà i gởi: 2,242
Thá»i gian online: 2 tuần 0 ngà y 3 giá»
Thanks: 1
Thanked 31 Times in 14 Posts
|
|
Hồi 28
NGÀY HÈ TRONG HOA VIÊN
Nói vá» Lai Bảo, sau khi từ Äông Kinh vá» thì và o thưa vá»›i Tây Môn Khánh rằng:
- Tá»›i nÆ¡i, tôi nhá» Äịch quản gia dẫn và o gặp Thái sư, đưa thư và trình lá»… váºt. Thái sư nháºn lá»… váºt rồi dặn rằng cứ yên tâm, sẽ viết thư sai ngưá»i Ä‘em cho Tuần án SÆ¡n Äông, xin thả ngưá»i thương gia buôn muối ở Thương Châu há» Vương ra. Lúc tôi cáo từ ra vá» thì Äịch quản gia dặn rằng ngà y rằm tháng Sáu tá»›i đây là sinh nháºt cá»§a Thái sư, má»i gia gia lên Äông Kinh chÆ¡i, Äịch quản gia có chuyện muốn nói. Tây Môn Khánh mừng lắm sai Lai Bảo sang ngay báo tin cho Kiá»u Äại há»™ biết. Trong lúc đó Bôn Tứ và Lai Hưng vá» tá»›i thấy Tây Môn Khánh Ä‘ang há»i chuyện Lai Bảo thì đứng má»™t bên mà chá». Lai Bảo ra, Tây Môn Khánh quay sang há»i:
- Các ngươi đã xong việc chưa mà vá» sá»›m váºy ? Bôn Tứ không dám nói. Lai Hưng bước tá»›i gần thưa nhá»:
- Cha Huệ Liên là Tống Nhân tá»›i chùa ngăn cản việc há»a táng, lại nói nhiá»u Ä‘iá»u vô lá»…, tôi không thể nhắc lại được. Tây Môn Khánh giáºn lắm, mắng rằng:
- Lão già khốn kiếp tháºt, để rồi nó biết tay ta.
Nói xong gá»i KÃnh Tế và o, bảo viết má»™t tấm thiếp sai Lai An Ä‘em ngay tá»›i cho Lý Tri huyện. Tri huyện xem thiếp xong. bèn là m ngay má»™t trát đòi, sai lÃnh tá»›i bắt Tống Nhân vá» phá»§, vu là lợi dụng xác con, định là m tiá»n Tây Môn Khánh, Ä‘oạn sai lÃnh đánh hai chục trượng, rồi bắt là m tá» cam kết là không được tá»›i nhà Tây Môn Khánh gây khó dá»…, đồng thá»i sai lÃnh cùng Ä‘i vá»›i gia nhân cá»§a Tây Môn Khánh tá»›i chùa Äịa Tạng, bảo cho há»a thiêu ngay xác cá»§a Huệ Liên. Thương cho Tống Nhân tuổi già sức yếu, bị đánh hai chục trượng thì máu rÆ¡i thịt nát mà ngất Ä‘i vá» tá»›i nhà liá»n ngã bệnh, rồi uất háºn, mà chết.
Vá» phần Tây Môn Khánh, lo xong vụ Huệ Liên thì cho gá»i má»™t toán thợ bạc tá»›i nhà , lấy ra ba trăm lạng kim ngân, sai đúc thà nh bốn hình nhân bằng bạc, má»—i hình nhân cao hÆ¡n má»™t thước, lại là m hai cái bình rượu bằng bạc có chữ Thá» bằng và ng. Lại cho kiếm má»™t cặp cháºu hoa Ngá»c đà o, lấy ra năm xấp lụa đại hồng chế tạo tại Hà ng Châu và nhiá»u đồ quý khác, tất cả là để Ä‘em lên Äông Kinh là m lá»… chúc thá» cho Thái sư. Tây Môn Khánh còn tiếc là không tìm đâu được thứ sa mà u hồng và mà u huyá»n. Bình Nhi bảo:
- Tôi còn má»™t Ãt sa, để tôi vá» phòng coi lại xem sao.
Tây Môn Khánh theo Bình Nhi vá» phòng, chá»n hai xấp sa mà u hồng và hai xấp sa mà u huyá»n, toà n là thứ cá»±c quý, lấy là m hoan hỉ lắm. Má»i việc xong xuôi, Tây Môn Khánh cho đóng thà nh rương, đợi đến ngà y hai mươi tám tháng năm thì giao cho Lai Bảo và Ngô Chá»§ quản Ä‘em lên Äông Kinh chúc thá» Thái sư. Bước sang tháng sáu thì thá»i tiết nóng ná»±c vô cùng. Trá»i không má»™t đám mây, nắng chang chang suốt ngà y, mặt trá»i như muốn thiêu đốt vạn váºt. Tây Môn Khánh Ãt khi ra khá»i nhà , thưá»ng nằrn nghỉ mát tại hiên Phỉ Thúy trong hoa viên, nhìn đám gia nhân gánh nước tưới hoa cá». Tây Môn Khánh thấy trước hiên Phỉ Thúy có má»™t cháºu hoa Thụy Hương Ä‘ang nở đẹp, bèn sai Äại An Ä‘em cho mình má»™t bình nước để tá»± tay tưới cháºu hoa đó. Tây Môn Khánh Ä‘ang lúi húi tưới hoa thì Bình Nhi và Kim Liên ăn mặc hà ng lụa má»ng đắt tiá»n, trang Ä‘iểm đẹp đẽ dắt tay nhau tươi cưá»i Ä‘i tá»›i. Kim Liên cưá»i bảo:
- Chà ng ở đây tưới hoa đấy à ? Sao không chải đầu, để tóc tai rũ rượi thế kia ?
Tây Môn Khánh buông bình nước xuống đáp:
- Trá»i nóng quá, xõa tóc ra cho mát má»™t lúc. Nà ng bảo nó Ä‘em nước rá»a mặt cho ta.
Kim Liên quay lại bảo Lai An:
- Ngươi và o trong bảo a hoà n Ä‘em nước rá»a mặt và gương lược ra đây.
Lai An vâng lá»i Ä‘i ngay. Kim Liên thấy cháºu hoa Thụy Hương thì có ý ngắt mấy bông để cà i đầu, nhưng Tây Môn Khánh ngăn lại mà bảo:
- Ấy đừng có mó máy và o nó, có muốn thì để ta tặng cho hai nà ng, má»—i ngưá»i má»™t bông.
Nguyên là lúc trước Tây Môn Khánh có ngắt hai bông Thụy Hương, cắm và o má»™t bình nước nhá», bây giá» vá»™i quay và o lấy ra đưa cho hai ngưá»i.
Kim Liên bảo:
- Tháºt là quý hoa hÆ¡n ngưá»i, ngắt hoa chÆ¡i thì được, ngưá»i ta cà i đầu lại cấm.
Äang nói thì thấy Xuân Mai mang gương lược bằng bạc tá»›i, Thu Cúc bưng nước rá»a mặt tá»›i. Tây Môn Khánh bảo Xuân Mai:
- Ngươi và o thưa vá»›i Tam nương là má»i Tam nương đánh và i khúc nguyệt cầm cho ta nghe.
Kim Liên bảo:
- Äể tôi và o bảo Tam nương cho, lát nữa tôi cÅ©ng hát cho chà ng nghe chà ng cho tôi thêm má»™t bông Thụy Hương nữa nhé.
Tây Môn Khánh bảo:
- ÄÆ°á»£c rồi, cứ Ä‘i Ä‘i, lát nữa ta sẽ cho.
Kim Liên bảo:
- Tôi không chịu đâu, chà ng đánh lừa tôi thì sao ? Cho tôi trước đi rồi tôi và o bảo Tam nương.
Tây Môn Khánh cưá»i:
- Tháºt con nÃt quá.
Nói xong tá»± tay hái cho Kim Liên thêm má»™t bông nữa, Kim Liên cà i lên tóc rồi bước ra khá»i hoa viên, Xuân Mai Ä‘i theo. Nhưng ra tá»›i cổng vưá»n, không hiểu nghÄ© sao, Kim Liên lại sai Xuân Mai Ä‘i, còn mình thì Ä‘i vòng vá» phÃa sau hiên Phỉ Thúy, lắng tai nghe ngóng. Bên trong tiếng cưá»i cá»§a hai ngưá»i khúc khÃch vang lên, tiếng cưá»i khiến cho Kim Liên đứng ngoà i nghe cÅ©ng Ä‘oán biết được hai ngưá»i Ä‘ang là m gì, bất giác đỠbừng mặt, xấu hổ ghen tức. Lát sau, Kim Liên nghe Tây Môn Khánh nói:
- Vợ yêu cá»§a ta Æ¡i, da nà ng trắng tháºt.
Kim Liên mỉm cưá»i. Lát sau lại nghe Bình Nhi nói:
- Chà ng Æ¡i, mấy hôm trước ngưá»i em không khá»e, cứ thế nà o ấy, hôm nay má»›i thấy đỡ.
Tây Môn Khánh há»i:
- Sao váºy ?
Bình Nhi khẽ đáp:
- Em đã có mang.
Tây Môn Khánh vui mừng khôn xiết, bảo:
- Váºy tại sao không nói sá»›m :
Kim Liên dang chú ý nghe thì Ngá»c Lâu từ trong ra, tá»›i gần Kim Liên há»i:
- Là m gì mà đứng ở đây váºy ?
Kim Liên giáºt mình quay lại xua tay, rồi lại tiếp tục nghe, nhưng không thấy gì nữa, bèn cùng Ngá»c Lâu vòng ra phÃa trước mà và o. Tây Môn Khánh thấy hai ngưá»i thì xốc lại quần áo. Kim Liên há»i:
- Tôi Ä‘i từ nãy đến giá» cÅ©ng lâu rồi, sao chà ng mải là m gì mà không rá»a mặt chải đầu ?
Tây Môn Khánh bảo:
- Ta còn Ä‘ang chá» a hoà n Ä‘em dầu thÆ¡m ra rồi môi rá»a mặt.
Kim Liên bảo:
- Äúng rồi, chở dầu thÆ¡m rồi hãy rá»a mặt, chà ng rá»a mặt cho kỹ thì có thể trắng được như da ngưá»i ta đấy.
Tây Môn Khánh không để ý lá»i Kim Liên, bèn bước ra rá»a mặt. Äoạn há»i Ngá»c Lâu:
- Nà ng ở trong nhà là m gì váºy ? Sao không ra đây cho mát, Ä‘em đà n ra chưa ?
Ngá»c Lâu đáp:
- Tôi Ä‘ang giúp Äại nương xâu mấy chuá»—i hạt trai, còn đà n thì Xuân Mai nó Ä‘em ra bây giá».
Vừa nói xong thì Xuân Mai Ä‘em đà n tá»›i. Tây Môn Khánh bảo Xuân Mai dá»n rượu ra uống. Ngá»c Lâu bảo:
- Bảo Xuân Mai nó má»i Äại nương ra đây cho vui.
Tây Môn Khánh bảo:
- Thôi, Äại nương Ãt uống rượu lắm.
Nói xong bảo ba ngưá»i thiếp ngồi và o bà n. Kim Liên là m như không biết, cứ ngồi ở xa. Ngá»c Lâu gá»i:
- Ngũ thư thư tới đây ngồi cho vui chứ. Ngồi trên đôn sứ đó vừa lạnh mà lại không êm.
Kim Liên bảo:
- Không sao đâu, tôi có thai đâu mà phải giữ gìn quá như váºy.
Bình Nhi hÆ¡i chá»™t dạ nhưng không nói gì. Kim Liên nói váºy, nhưng cÅ©ng tá»›i ngồi vá»›i má»i ngưá»i.
Xuân Mai Ä‘em rượu tá»›i. Má»i ngưá»i cùng rót uống. Rượu được và i tuần, Tây Môn Khánh bảo Xuân Mai Ä‘em đà n tá»›i đưa cho Ngá»c Lâu, lại sai lấy đà n tỳ bà đưa cho Kim Liên rồi bảo:
- Hai nà ng vừa đà n vừa hát khúc "XÃch Äế đương quyá»n diệu Thái hư" cho ta nghe Ä‘i.
Kim Liên bảo:
- Äâu được chúng tôi muốn hát bà i gì thì hát, chứ có phải con hát đâu mà bắt hát bà i nà y bà i nỠđược. Vả lại chúng tôi đà n hát mà Lục thư thư ngồi không nhà n hạ thế kia hay sao ?
Tây Môn Khánh cưá»i:
- Bình Nhi có biết đà n hát gì đâu.
Kim Liên bảo:
- Không biết đà n hát thì ngồi gõ phách là m nhịp không được sao ?
Tây Môn Khánh cưá»i:
- Tháºt cô nà y lắm chuuyên quá.
Nói xong sai Xuân Mai lấy cái phách bằng ngà ra đưa cho Bình Nhi. Ngá»c Lâu và Kim Liên vừa đà n vừa hát khúc "Nhạn quá xa", a hoà n Tú Xuân đứng bên hầu quạt. Khúc hát dứt, Tây Môn Khánh tá»± tay rót rượu thưởng cho má»—i ngưá»i má»™t chung. Kim Liên không uống rượu, chỉ uống nưóoc lạnh và ăn trái cây.
Ngá»c Lâu thấy váºy há»i:
- Hôm nay sao NgÅ© thư thư chỉ ăn đồ sống lạnh váºy ? Kim Liên cưá»i đáp.
- Trong bụng tôi không có thai có nghén thì sợ gì đồ sống lạnh ?
Bình Nhi cúi đầu thẹn thùng, hai má đỠbừng không nói được gì. Tây Môn Khánh lưá»m Kim Liên bảo:
- Chỉ được cái mồm ăn nói báºy bạ là không ai bằng.
Kim Liên cưá»i đáp:
- Tôi nói báºy bạ thì kệ tôi, chà ng để ý là m gì.
Má»i ngưá»i vừa uống rượu vừa trò chuyện. Lat sau thì mây Ä‘en vần vÅ© rồi má»™t tráºn mưa lá»›n tưới xuống, cả má»™t khu vưá»n trở nên xanh tươi mát mẻ. Tráºn mưa rao mùa hạ qua Ä‘i, để lại vòm trá»i trong xanh.
Tiểu Ngoc từ trong chạy ra má»i Ngá»c Lâu và o. Ngá»c Lâu nói:
- Äại nương cho gá»i tôi, chắc là xâu mấy chuá»—i hạt trai, để tôi và o kẻo Äại nương đợi.
Bình Nhi nói:
- Tôi cũng và o xem thư thư xâu hạt trai.
Tây Môn Khánh bảo:
- Äể lát nữa tôi đưa má»i ngưá»i và o luôn.
Nói xong, lại bảo Ngá»c Lâu đà n lên, má»i ngưá»i cùng vá»— tay hát khúc "Lương châu tụ", hát rằng:
Trá»i gần chiá»u.
Mưa đổ xuống.
Nước hồxao động nhiá»u.
Lúc mây tan mưa dứt.
Nghe thoang thoảng mùi hương sen.
Mảnh trăng thượng tuần nhô lên.
Một vùng phong cảnh thần tiên.
Trong phòng khuê.
Mỹ nhân lau mặt phấn.
Nghe đâu đây tiếng đà n sáo vang lừng.
Tưởng như tá»›i vùng băng sÆ¡n chưa ngưá»i biết đến...
Một con ve trong bóng liễu cất tiếng.
Mấy con đom đóm trước sân.
Chiá»u tối thuyá»n vá».
Cảnh hoà ng hôn yên tĩnh.
Mây lÆ¡ lá»ng, trăng chÆ¡i vÆ¡i, ngưá»i chưa ngá»§.
Hát xong, má»i ngưá»i lại hát thêm khúc "Tiết tiết cao". Sau đó Ngá»c Lâu đưa cây đà n cho Xuân Mai rồi cùng Bình Nhi và o nhà . Kim Liên gá»i:
- Hai ngưá»i chá» tôi cùng Ä‘i vá»›i chứ.
Nhưng Tây Môn Khánh đã giữ Kim Liên lại mà bảo:
- Không đi đâu cả, tôi không cho nà ng đi đâu.
Kim Liên bảo:
- Hai ngưá»i kia Ä‘i rồi, giữ tôi ở lại đây là m gì ?
Tây Môn Khánh bảo:
- Chúng mình ra ngá»n giả sÆ¡n kia uống và i chén rượu cho vui.
Kim Liên nói:
- Vừa uống xong còn uống gì nữa, ở ngoà i nà y mãi là m gì. Chà ng thỠsai Xuân Mai đi lấy rượu xem, tôi chắc là nó không đem rượu ra cho chà ng uống nữa đâu.
Tây Môn Khánh cưá»i, bảo Xuân Mai và o lấy rượu. Xuân Mai vâng lá»i Ä‘i ngay. Kim Liá»n cầm cây đà n nguyệt đánh thá» má»™t khúc rồi bảo:
- Tôi cÅ©ng má»›i há»c được Ãt câu đà n nguyệt. Tam nương dạy tôi đấy Tây Môn Khánh bước tá»›i ôm Kim Liên bảo:
- Ta thÃch đôi bà n chân cá»§a nà ng quá.
Kim Liên cưá»i khanh khách kêu lên:
- Äồ quá»· là m gì váºy ? Có để tôi bá» cây đà n xuống không, vỡ bây giá».
Tây Môn Khánh buông tay ra. Kim Liên để cây đà n trên bà n rồi quay lại đùa giỡn vá»›i Tây Môn Khánh. Tây Môn Khánh vô cùng vui thÃch. Äang lúc hai ngưá»i lÆ¡i lả thì Kim Liên há»i:
- Hồi nãy chà ng vá»›i Bình Nhi chưa thá»a thÃch hay sao mà bây giá» còn phải vui vá»›i tôi ?
Tây Môn Khánh bảo:
- Chỉ ăn nói hồ đồ, hồi nãy ta với Bình Nhi có là m gì đâu.
Kim Liên cưá»i:
- Chà ng Æ¡i, tôi là ngưá»i thế nà o chà ng chưa biết hay sao mà lại định giấu tôi, các ngưá»i là m gì tôi biết hết.
Tây Môn Khánh kéo Kim Liên và o lòng bảo:
- Thôi, đừng há»i vá»› vẩn nữa.
Hai ngưá»i đùa giỡn hồi lâu, Kim Liên bảo:
- Mình ra già n bồ đà o ngồi chơi đi.
Hai ngưá»i sánh vai bước trên những lối nhá» trong hoa viên, quanh co má»™t hồi thì tá»›i già n bồ đà o, nÆ¡i đây cảnh trà tháºt đẹp, hoa lá muôn mà u, dưới già n có bốn cái đôn nhá». Hai ngưá»i ngồi xuống, mùi thÆ¡m muôn hoa thoang thoảng, gió mát nhẹ thổi, không khà mát mẻ, khung cảnh dịu dà ng. Lát sau thì Xuân Mai Ä‘em rượu và Thu Cúc Ä‘em má»™t mâm hoa quả tồi. Kim Liên há»i:
- Sao biết mà đem tới đây ?
Xuân Mai đáp:
Chúng tôi trở, ra thì không thấy gia gia và Ngũ nương đâu không ngỠlại ở đây.
Nói xong cùng Thu Cúc bà y rượu và hoa quả ra. Tây Môn Khánh ép Kim Liên uống tháºt say. Lát sau Tây Môn Khánh lại muốn uống rượu NgÅ© Hương, liá»n bảo Xuân Mai và o lấy. Kim Liên dặn thêm:
- Ngươi lấy cho ta cái gối ra đây, ta thấy chóng mặt khó chịu, để ta nằm một lát.
Xuân Mai nói.
- Tôi vừa lấy rượu vừa ôm gối thì còn tay nà o nữa ?
Tây Môn Khánh bảo:
- Ngươi bảo Thu Cúc nó ôm gối, còn ngươi mang rượu ra đây là được rồi.
Xuân Mai ngúng nguẩy mà đi. Mãi sau mới thấy Thu Cúc ôm chiếu và một cặp gối ra cho Kim Liên nằm. Kim Liên dặn:
- Bây giá» ngươi ra coi đóng cổng hoa viên lại rồi ở ngoà i đó, chừng nà o ta gá»i thì má»›i được và o.
Thu Cúc vâng lá»i Ä‘i ra. Tây Môn Khánh đứng dáºy cởi áo ngoà i mắc và o má»™t bụi hoa, quay lại thì thấy chiếu trải thẳng băng dưới già n bồ đà o, hai cái gối đặt song song và Kim Liên Ä‘ang nằm nghỉ, tay cầm quạt phe phẩy đôi bà n chân nhá» mang cặp hà i lụa đại hồng, Tây Môn Khánh nằm xuống ngả nghiêng đùa giỡn má»™t hồi rồi cởi đôi hà i cá»§a Kim Liên ra, đặt chung rượu và o trong, rồi bảo Kim Liên cùng uống. Kim Liên đưa tay đỡ lấy, nhưng vì nằm trên tay cầm không vững, là m rá»›t cả chiếc hà i và chung rượu, rượu đổ ướt hết ngưá»i, vá»™i ngồi nhá»m dáºy, định giỡn đánh Tây Môn Khánh. Äúng lúc đó thì Xuân Mai Ä‘em rượu NgÅ© Hương tá»›i, thấy cảnh đó thì đứng sững mà nhìn. Tây Môn Khánh thấy Xuân Mai tá»›i thình lình thì hổ thẹn, nhân Kim Liên định đánh nên bá» chạy tá»›i bên hòn giả sÆ¡n. Kim Liên nhá»m dáºy Ä‘uổi theo, nhưng Xuân Mai ngăn lại mà há»i:
- Sao xiêm y nương nương ướt hết thế nà y ?
Kim Liên cưá»i chỉ Tây Môn Khánh đứng đà ng xa mà đáp:
- Ngươi há»i chá»§ ngươi ấy.
Tây Môn Khánh chỉ cưá»i. Kim Liên bảo:
- Không vỠđây Ä‘i, còn đứng đó cưá»i hay sao ?
Äoạn quay lại bảo Xuân Mai:
- Ngươi vỠphòng lấy xiêm khác cho ta thay.
Xuân Mai nói:
- Ở đây có chỗ nà o để thay xiêm, chi bằng vỠphòng thay rồi trở lại đây thì hơn.
Kim Liên bảo:
- Muốn thay thì thay chứ sợ gì. Ngươi cứ và o lấy cho ta Ä‘i. Xuân Mai vá» phòng lấy xiêm đưa ra thì thấy Kim Liên Ä‘ang ngồi trên má»™t phiến đá, còn Tây Môn Khánh thì vẫn đứng trên ngá»n giả sÆ¡n, tay cầm bình rượu, vừa uống vừa cưá»i. Kim Liên và o hiên Phỉ Thúy thay xiêm. Tây Môn Khánh bảo Xuân Mai Ä‘em rượu và hoa quả lên ngôi đình Ngá»a Vân trên ngá»n giả sÆ¡n, Xuân Mai không chịu, đáp:
- Việc gì phải lên mãi trên đó, uống rượu với Ngũ nương tại đây là được rồi.
Tây Môn Khánh không nói gì, giả vỠsay chạy tới ôm Xuân Mai. Xuân Mai kêu lên:
- Là m gì váºy ? NgÅ© nương ra kìa. Không sợ NgÅ© nương Ä‘uổi đánh sao ?
Tây Môn Khánh bảo:
- Ra thì ra chứ sao. Ngũ nương là m sao đánh được ta.
Xuân Mai há»i:
- Không sợ bị đánh sao lại phải chạy lên ngá»n giả sÆ¡n ?
Hai ngưá»i Ä‘ang giằng co thì Kim Liên từ hiên Phỉ Thúy bước ra, thấy hai ngưá»i như váºy thì tá»± nhiên nổi cÆ¡n ghen, cúi xuống lượm má»™t hòn đá nhá» ném Tây Môn Khánh. Viên đá ném không trúng, Tây Môn Khánh nghe tiếng động quay lại thấy Kim Liên thì vá»™i chắp tay vái mà nói:
- Thôi thôi, tha cho tôi, mình và o uống rượu Ä‘i. Không hiểu nghÄ© sao, Kim Liên lại mỉm cưá»i bảo:
- Bảo cả Xuân Mai cùng và o uống cho vui.
Tây Môn Khánh cưá»i:
- Cả ba chúng mình cùng uống thì vui quá rồi còn gì.
Kim Liên bước lại gần nói:
- Tôi không uống nữa đâu, uống đến ná»—i cả ngưá»i ướt đẫm những rượu, bây giá» còn uống gì nữa.
Tây Môn Khánh nói đùa:
- Váºy mà tôi thấy ngưá»i nà ng toà n mùi dấm.
Kim Liên dà ngón tay và o trán Tây Môn Khánh mà cưá»i, Xuân Mai thấy hai ngưá»i quá tá»± nhiên thì có ý ngượng ngùng, bèn bá» lên Ngá»a Vân đình trên ngá»n giả sÆ¡n, Tây Môn Khánh gá»i cÅ©ng không chịu xuống. Tây Môn Kkánh bảo:
- Ngươi không xuống thì ta bắt ngươi phải xuống. Nói xong chạy lên ngá»n giá sÆ¡n. Xuân Mai chạy ra sau Ngá»a Vân đình, núp và o má»™t chá»— cà nh lá um tùm, nhưng Tây Môn Kkánh đã kịp nhìn thấy, chạy tá»›i ôm ngang lưng mà bảo:
- Ngươi còn định chạy tới đâu nữa ?
Nói xong dắt Xuân Mai trở xuống già n bồ đà o. Ba ngưá»i cùng ngồi. Kim Liên bảo:
- Xuân Mai uống tà rượu nhé, cho nó trấn tĩnh tinh thần.
Xuân Mai đáp:
- Trá»i nóng tôi không uống được rượu đâu, để tôi uống nước lạnh cho khá»e.
Tây Môn Khánh bảo:
- Sao lại uống nước, phải uống rượu chứ.
Kim Liên nói:
- Nó không mang thai mang nghén thì uống nước lạnh ăn quả sống được chứ sao, đâu phải như ngưá»i khác sợ hại tá»›i cái bà o thai.
Tây Môn Khánh lưá»m Kim Liên:
- Nếu váºy thì ta cÅ©ng không cho nà ng uống nước lạnh.
Nói xong cẩm bình nước lạnh đổ hết ra cá». Xuân Mai ngăn lại không kịp. Ba ngưá»i ngồi trên chiếu rót rượu mà uống. Lát sau nữa Kim Liên có vẻ say, thấy ngưá»i ngây ngất bèn nằm xuống nghỉ. Tây Môn Khánh ép Xuân Mai uống thêm và i chén nữa rồi bảo ngồi quạt cho Kim Liên, còn mình thì tiếp tục uống rượu. Tây Môn Khánh uống tá»›i lúc hai mắt dÃp lại thì nằm ra mà ngá»§. Xuân Mai thấy cả hai ngưá»i Ä‘á»u say thì cứ ngồi yên mà quạt. Lát sau nghe có tiếng ngưá»i gá»i, Xuân Mai chạy ra mở cổng vưá»n, thì ra Bình Nhi.
Tây Môn Khánh đã chợp mắt được má»™t lúc, nghe tiếng gá»i thì thức dáºy, thấy Kim Liên vẫn ngá»§ thì bứt má»™t ngá»n cá» ngoáy và o tai. Kim Liên Ä‘ang ngá»§ thấy ngứa tai, tưởng là con gì bay và o, đưa tay Ä‘uổi rồi lại ngá»§ tiếp. Tây Môn Khánh cưá»i má»™t mình thú vị, rồi bẻ má»™t cá»ng khác, cắm và o tai Kim Liên. Kim Liên choà ng tỉnh, hoảng hốt móc cá»ng cá» vứt Ä‘i rồi kêu ầm lên. Tây Môn Khánh đã kịp chạy, núp và o má»™t bụi cây. Xuân Mai nghe Kim Liên kêu thảng thốt vá»™i chạy lại xem, không thấy Tây Môn Khánh đâu thì biết ngay chÃnh Tây Môn Khánh đã trêu Kim Liên bèn há»i Kim Liên:
- Chuyện gì váºy ?
Kim Liên đáp:
- Äang ngá»§ không biết có váºt gì hay con gì chạy ngay và o tai, ghê quá Ä‘i mất.
Xuân Mai bảo:
- Gia gia đùa đấy, nương nương đừng hoảng.
Nói xong Ä‘i tìm Tây Môn Khánh dẫn lại. Tây Môn Khánh cưá»i bảo Kim Liên:
- Ai bảo nà ng ngá»§ say như chết váºy ? Ta nghÄ© rằng chỉ có cá»ng cỠđó là gá»i nà ng Ä‘áºy được mà thôi.
Kim Liên cưá»i:
- Chỉ được cái tÃnh nghịch là không ai bằng. Là m ngưá»i ta hết cả hồn. Bây giá» vẫn còn má»™t cá»ng cá» lá»t trong tai ngứa gần chết mà không lấy ra được đây nà y.
Tây Môn Khánh bảo:
- Äể ta lấy cho nà ng khá»i ngứa.
Nói xong tá»›i lấy ngón tay khá»u ra, nhưng không được. Tây Môn Khánh bảo:
- Có lẽ phải lấy kim trong cây trâm mà khá»u má»›i được.
Kim Liên sợ đau, không chịu. Xuân Mai bảo:
- Không sao đâu, phải dùng kim đó má»›i khá»u cá»ng cá» ra được.
Nói xong đưa cây trâm cho Tây Môn Khánh. Tây Môn Khánh khá»u được cá»ng cá» ra ngay, đưa cho Kim Liên coi. Kim Liên cầm ngay cá»ng cá» ném Tây Môn Khánh, nhưng không ngá» trúng mắt. Tây Môn Khánh dụi mắt nổi sùng mắng:
- À, con khốn nà y cả gan nhỉ.
Kim Liên chỉ muốn đùa, không ngá» Tây Môn Khánh mắng tháºt, thì tức quá báºt khóc. Tây Môn Khánh thấy váºy bèn tươi cưá»i rút khăn lau nước mắt cho Kim Liên, rồi bế xốc và o phòng, bảo Xuân Mai dá»n tiệc rượu.
Hai ngưá»i vui say tá»›i khuya má»›i Ä‘i ngá»§...
Last edited by phongvan; 12-10-2008 at 11:35 AM.
|

28-09-2008, 06:01 PM
|
|
Bất Diệt Ma Tôn
|
|
Tham gia: Apr 2008
Äến từ: bình dương
Bà i gởi: 2,242
Thá»i gian online: 2 tuần 0 ngà y 3 giá»
Thanks: 1
Thanked 31 Times in 14 Posts
|
|
Hồi 29
ÄÔI HÀI RẮC Rá»I
Hôm sau, Tây Môn Khánh dáºy trước, lên phòng khách uống trà . Mãi sau Kim Liên má»›i dáºy, quÆ¡ chân tìm hà i không thấy, bèn há»i Xuân Mai. Xuân Mai đáp:
- Tối hôm qua, gia gia bồng nương nương và o thì Thu Cúc có pháºn sá»± thu dá»n các thứ trong vưá»n.
Kim Liên gá»i Thu Cúc ra há»i. Thu Cúc đáp:
- Hôm qua tôi đâu có thấy nương nương mang hà i.
Kim Liên bảo:
- Mà y nói thế mà nghe được, tao không mang hà i thì đi chân không à ?
Thu Cúc nói:
- Nếu váºy thì ở trong nhà nà y chứ sao lại không thấy.
Kim Liên bực mình:
- Không thấy nên ta má»›i phải há»i mà y chứ, mà y có Ä‘i tìm hay không?
Thu Cúc tìm khắp nhà cũng không thấy. Kim Liên bảo:
- Chẳng lẽ nhà nà y có ma, rồi ma nó giấu của ta? Có đôi hà i của ta mà cũng thất lạc thì nuôi chúng bay trong nhà nà y là m gì?
Thu Cúc nói:
- Hay nương nương bỠquên trong hoa viên rồi.
Kim Liên bảo:
- Mà y nói lạ, hà i mang chân tao mà lại ở trong vưá»n là thế nà o?
Tuy nhiên cũng bảo Xuân Mai:
Ngươi cùng con khốn nà y ra hoa viên thá» tìm lại coi. Tìm không thấy thì bắt con Thu Cúc ra quỳ ngoà i thá»m cho ta.
Hai đứa dắt nhau và o vưá»n tìm kiếm khắp nÆ¡i, kể cả dưới già n bồ đà o nhưng cÅ©ng không thấy.
Xuân Mai bảo:
- Mà y tháºt không được cái tÃch sá»± gì, bây giá» biết tÃnh sao hay là chạy qua Vương ma ma mua má»™t đôi thế và o váºy.
Thu Cúc phà n nà n:
- Không hiểu ai đã lấy đôi hà i cá»§a nương nương, quả là tối qua tôi không thấy nương nương mang hà i vá» phòng. Hay là chiá»u qua chị mở cổng vưá»n cho Lục nương và o rồi chị đưa đôi hà i cho Lục nương chăng ?
Xuân Mai nổi giáºn mắng:
- Mà y ăn nói ngu ngốc quá, sao tao lại đưa hà i cá»§a NgÅ© nương cho ngưá»i khác là m gì. Vả lại tối qua Lục nương gá»i cổng nhưng tao có mở đâu. Mà y lo dá»n dẹp chiếu và gối tối qua, chắc mà y sÆ¡ sót nên má»›i mất, bây giá» lại định đổ báºy đổ bạ cho tao hay sao ?
Nói xong dẫn Thu Cúc và o thưa:
- Tìm không thấy.
Kim Liên bắt Thu Cúc ra quỳ ngoà i thá»m. Thu Cúc khóc nói:
- Xin để tôi và o vưá»n tìm lại xem sao đã, rồi xin chịu phạt sau.
Xuân Mai nói:
- Trong vưá»n đã tìm khắp nÆ¡i rồi, đến cả cây kim cÅ©ng tìm thấy được chứ đừng nói.
Thu Cúc bảo:
- Cứ để tôi tìm lại một lần nữa, tôi tìm không thấy thì nương nương đánh tôi chứ việc gì đến chị mà chị phải nói lôi thôi.
Kim Liên bảo:
- ÄÆ°á»£c rồi, ngươi cứ Ä‘i cùng vá»›i nó lần nữa xem nó còn tìm ở đâu cho ra.
Xuân Mai háºm há»±c cùng Thu Cúc trở lại hoa viên. Thu Cúc Ä‘i tìm tháºt kỹ cà ng khắp nÆ¡i nhưng vẫn không thấy. Xuân Mai bèn đánh Thu Cúc hai bạt tai rồi dẫn vá», nhưng Thu Cúc đòi và o má»™t ngôi nhà mát ở cuối hoa viên để tìm, vì nÆ¡i đó chưa tìm. Xuân Mai bảo:
- Nơi đó là phòng nghỉ ngơi riêng của gia gia, hôm qua Ngũ nương có tới đó đâu mà tìm.
Nhưng Thu Cúc không chịu, nhất định tới tìm. Tìm khắp trong phòng cũng không thấy, Thu Cúc mở một cái rương ra, Xuân Mai gắt:
- Rương đó đựng sách vở và các tấm thiếp của gia gia chứ có gì trong đó mà tìm.
Thu Cúc vẫn lúi húi tìm, thấy một gói giấy bèn mở ra, bên trong là một đôi hà i mà u đại hồng xinh xắn, đôi hà i thêu hoa đúng là của Kim Liên, bèn đưa cho Xuân Mai coi mà bảo:
- Không thấy là gì đây, váºy mà vừa rồi chị dám đánh tôi.
Xuân Mai cầm lấy coi lại rồi lẩm bẩm:
- Äúng là hà i cá»§a NgÅ© nương, nhưng là m sao lại lạc và o đây được lạ tháºt.
Hai đứa quay vá» thưa vá»›i Kim Liên, Kim Liên há»i:
- Thấy rồi hả? ở đâu váºy?
XuânMai đáp:
- Trong rương đựng sách và thiếp cá»§a gia gia gia tại căn phòng mát cá»§a hoa viên, lại được gói bằng giấy hoa cẩn tháºn.
Kim Liên cầm đôi hà i lên coi thì thấy đúng là bằng lụa hoa đại hồng tứ quý, thêu kim tuyến trắng, nhất nhất Ä‘á»u giống y như hà i cá»§a mình, nhưng cái dây và khóa cá»™t hà i thì hÆ¡i khác đôi chút, cá»§a mình thì dây cá»™t mà u lục, mà đôi nà y thì dây cá»™t lại mà u thúy lam, bèn xá» thá» thì thấy hÆ¡i cháºt. Kim Liên biết ngay đó là đôi hà i cá»§a Huệ Liên, nhưng không hiểu tại sao lại ở trong rương sách cá»§a Tây Môn Khánh. Ngắm nghÃa má»™t hồi, Kim Liên bảo:
- Thứ nà y không phải cá»§a ta. Con Thu Cúc mau ra quỳ ngoà i thá»m Ä‘i.
Lại bảo Xuân Mai:
- Bưng một khối đá, bảo nó đội lên đầu cho ta.
Thu Cúc khóc lóc:
- Không của nương nương thì của ai ? Ấy là tôi tìm ra mà còn bị phạt, nếu tôi không tìm ra thì còn bị hà nh hạ đến thế nà o nữa.
Kim Liên quát:
- Con khốn câm miệng Ä‘i, đừng có nhiá»u lá»i.
Thu Cúc tức tưởi Ä‘i ra ngoà i thá»m quỳ xuống, Xuân Mai đặt má»™t phiến đá nhá» lên đầu Thu Cúc rồi quay và o hầu hạ Kim Liên.
CÅ©ng sáng hôm đó, KÃnh Tế từ ngoà i tiệm cầm má»™t cái vòng bạc vá» nhà , Ä‘i tá»›i cổng hoa viên thì má»™t tên gia nhân có nhiệm vụ săn sóc hoa viên chặn lại há»i:
- Cáºu có cái gì váºy? Cho tôi được không?
KÃnh Tế đứng lại đáp:
- Cái nà y là cá»§a ngưá»i ta Ä‘em tá»›i cầm lấy tiá»n, cho mà y sao được Tên gia nhân nói:
- Cho tôi đi, tôi đổi cho cái nà y hay lắm.
KÃnh Tế bảo:
- Cái nà y là cá»§a ngưá»i ta, nếu mà y muốn thì để tao cho mà y cái khác, nhưng mà y có cái gì mà bảo là hay lắm? ÄÆ°a tao coi thỠđã.
Tên gia nhân bèn luồn tay và o bụng lấy ra má»™t đôi hà i đại hồng rất xinh đẹp, đưa cho KÃnh Tế coi.
KÃnh Tế cầm coi rồi há»i:
- Ở đâu váºy?
Tên gia nhân cưá»i khì khì đáp:
- Cáºu Æ¡i, để tôi nói cáºu nghe. Chiá»u qua đó, gia gia cùng NgÅ© nương uống rượu vui chÆ¡i dưới già n bồ đà o. Gia gia cởi hà i cá»§a NgÅ© nương ra mà đùa giỡn rồi bá» Ä‘i. Sáng sá»›m hôm nay quét tước trong vưá»n, tôi má»›i nhặt được đó.
KÃnh Tế ngắm kỹ, thấy đôi hà i cong như vừng trăng thượng tuần, hồng như mà u sen, nhá» chừng ba tấc, thì biết đúng là cá»§a Kim Liên, bèn bảo:
- ÄÆ°á»£c rồi, mà y cho tao cái nà y Ä‘i, ngà y mai tao Ä‘em cho mà y má»™t cái vòng bạc.
Tên gia nhân nói:
- Cáºu đừng đánh lừa tôi đấy nhé, ngà y mai gặp cáºu là tôi đòi đó.
KÃnh Tế bảo:
- Tao mà đánh lừa mà y hay sao?
Tên gia nhân cưá»i khì khì bá» Ä‘i. KÃnh Tế ngẫm nghÄ©:
"Mấy lần mình giỡn cợt vá»›i nà ng, nà ng không thuáºn lắm nhưng cÅ©ng không phản đối, nay đôi hà i nà y đã lá»t và o tay mình, thì mình thá» má»™t lần nữa xem sao".
NghÄ© xong, KÃnh Tế bá» dôi hà i và o tay áo rồi tá»›i phòng Kim Liên. Từ xa KÃnh Tế đã thấy Thu Cúc Ä‘ang quỳ ngoà i thá»m, hai tay đỡ phiến đá trên đầu, bèn bước tá»›i cưá»i há»i:
- Sao lạ thế nà y? Bá»™ tÃnh là m bà Nữ Oa đội đá vá trá»i hay sao?
Kim Liên Ä‘ang ở trên lầu, nghe tiếng đà n ông, bèn há»i Xuân Mai:
- Ai nói cái gì dưới đó váºy ?
Xuân Mai ngó đầu nhìn xuống rồi đáp:
- Cáºu Trần Ä‘ang há»i Thu Cúc đó.
Kim Liên ngó đầu ra bảo:
- Cáºu Trần à , trên nà y không có ai, má»i cáºu lên chÆ¡i. KÃnh Tế mừng lắm, bước vá»™i lên, thấy Kim Liên Ä‘ang chải đầu trước gương, bèn kéo ghế ngồi mà ngắm. Cả má»™t suối tóc huyá»n chảy dà i xuống, tá»a mùi thÆ¡m ngát. Những ngón tay ngá»c vuốt theo suối tóc, rồi trầm ngà lược bạc thoăn thoắt chải xuống, những cánh hoa mai côi cà i lên. Chải đầu xong, Kim Liên gá»i:
- Xuân Mai à , đem trà ra chứ.
KÃnh Tế mỉm cưá»i yên lặng. Kim LIên há»i:
- Cáºu cưá»i cái gì váºy?
KÃnh Tế đáp:
- Tôi cưá»i vì NgÅ© nương không nhìn thấy những váºt mà NgÅ© nương muốn tìm kiếm.
Kim Liên cưá»i:
- Lại ăn nói dấm dá»› rồi, tôi không thấy thì kệ tôi, ăn nhằm gì tá»›i cáºu ? Mà tôi tìm kiếm cái gì, là m sao cáºu hiểu được.
KÃnh Tế vá» nói dá»—i:
- Tôi Ä‘em tâm can chân thà nh cá»§a tôi mà nói, nhưng nương nương không muốn nghe thì để tôi Ä‘i váºy.
Nói xong là m bá»™ đứng dáºy định xuống lầu. Kim Liên bước tá»›i giữ lại:
- Äồ quá»·, con vợ Lai Vượng nó chết rồi, không còn ai để tÆ¡ tưởng nên má»›i tá»›i đây trò chuyện chứ gì? Mà nà y, cáºu bảo là tôi không thấy cái gì váºy?
Kinh Tế bèn lấy trong áo ra đôi hà i mà cưá»i há»i:
- Nương nương coi, cái nà y là của ai đây ?
Kim LIên kêu lên:
- Quá»· sứ, hóa ra là cáºu ăn cắp cá»§a tôi, váºy mà tôi chá»i mắng a hoà n từ sáng tá»›i giá», lại Ä‘ang phạt nó nữa.
KÃnh Tế bảo:
- Là m sao tôi ăn cắp được?
Kim Liên nói; - Nhà nà y còn ai được ra và o tá»± nhiên nữa? ChÃnh cáºu đã tá»›i đây án cắp cá»§a tôi.
KÃnh Tế bảo:
- Nương nương nói váºy mà nghe được hay sao? Mấy hôm nay tôi có tá»›i đây đâu mà bảo là tôi ăn cắp ?
Kim Liên nói:
- Äồ quá»·, để rồi tôi nói vá»›i cha vợ cáºu là cáºu ăn cắp hà i cá»§a tôi, xem cáºu trả lá»i ra sao.
KÃnh Tế cưá»i:
- Thì nương nương giá»i cứ nói vá»›i gia gia Ä‘i.
Kim Liên nói?
- Chứ tôi sợ gì cáºu? Cáºu còn nhiá»u tá»™i lắm, nhất là cái tá»™i chá»c ghẹo tán tỉnh con vợ thằng Lai Vượng lúc trước. Bây giá» thì trước hết phải trả lại đôi hà i cho tôi đã, rồi phải nói nguyên do tại sao mà cáºu lại có được. Nói tháºt thì tôi tha cho.
KÃnh Tế bảo:
- Nương nương là ngưá»i biết Ä‘iá»u, tất nhiên cư xá» cÅ©ng biết Ä‘iá»u. Nương nương muốn lấy hà i lại cÅ©ng dá»…, xin đổi má»™t váºt gì cho tôi là xong. Còn không thì thiên lôi có đánh chết, tôi cÅ©ng không chịu trả?
Kim Liên nói:
- à à giá»i tháºt, hà i cá»§a tôi thì phải trả lại cho tôi, còn đòi đổi chác gì bây giá»?
KÃnh Tế bảo:
- Ngũ nương à , xin đổi cho tôi cái khăn tay thơm tho của Ngũ nương là được rồi, tôi sẽ xin trả đôi hà i lại.
Kim Liên nói:
- Nếu váºy thì mai tôi tìm má»™t cái khác cho cáºu, chứ còn cái nà y gia gia nhhìn quen mắt lắm rồi, cho cáºu sợ không tiện.
KÃnh Tế bảo:
- Nương nương có cho tôi cả trăm cái khác tôi cũng không lấy, tôi chỉ xin cái khăn mà nương nương đang dùng đây thôi.
Kim Liên cưá»i:
- Äồ chết dịch, tôi cÅ©ng không đủ hÆ¡i sức giằng co vá»›i cáºu nữa.
Nói xong rút trong tay áo ra cái khăn nhá» bằng lụa bạch thêu hoa đà o mà u hồng, chữ kim tuyến bạc, đưa cho KÃnh Tế. KÃnh Tế mừng lắm vá»™i đưa tay nháºn và nói lá»i cảm tạ. Kim Liên lưá»m KÃnh Tế mà dặn:
- Nhá»› giấu kỹ đấy nhé, đừng để đại thư cá»§a cáºu biết, cô ấy cÅ©ng mồm miệng không vừa đâu.
KÃnh Tế cưá»i:
- Tôi biết rồi, nương nương không cần phải dặn.
Äoạn đưa đôi hà i cho Kim Liên, đồng thá»i kể lại lá»i cá»§a tên gia nhân coi vưá»n vá» trưá»ng hợp nhặt được đôi hà i. Kim Liên nghe xong mặt đỠbừng nói:
- Thằng nô tà i đó láo tháºt, dám Ä‘em hà i cá»§a tôi ra đổi chác vá»›i cáºu, để tôi nói vá»›i gia gia cho nó má»™t tráºn.
KÃnh Tế vá»™i bảo:
- Äâu được, đánh nó thì lòi ra vụ cá»§a tôi hay sao? Xin nương nương chá»› có nói gì vá»›i gia gia là m gì, tha cho nó Ä‘i.
Kim Liên nói:
- Tha là m sao được mà tha? Nhất định tôi không tha nó.
KÃnh Tế hoảng sợ hết lá»i can ngăn. Hai ngưá»i Ä‘ang dùng dằng thì Lai An tá»›i thưa:
- Gia gia Ä‘ang cho tìm cáºu để viết gì kia kìa. Gia gia Ä‘ang đợi ở phòng khách đó.
KÃnh Tế vá»™i đứng dáºy Ä‘i ngay. Kim Liên tiá»…n KÃnh Tế xuống lầu rồi sai Xuân Mai lấy roi để đánh Thu Cúc. Thu Cúc kêu lên:
Tôi đã tìm được hà i rồi, sao nương nương lại đánh tôi ?
Kim Liên bước ra, chìa đôi hà i cá»§a mình do KÃnh Tế Ä‘em lại cho Thu Cúc coi rồi bảo:
- Cái thứ nhÆ¡ bẩn đó mà mà y bảo là cá»§a ta hay sao? Äôi nà y má»›i là cá»§a ta.
Thu Cúc trợn mắt lên mà nhìn rồi nói:
- Sao lại kỳ quái thế nà y? Mà nương nương có nhiá»u hà i chứ có phải chỉ có má»™t đôi đâu.
Kim Liên quát:
- Mà y Ä‘em hà i cá»§a ai vá» rồi bảo là cá»§a tao, bây giá» lại dám nói láo, tao có nhiá»u hà i, nhưng chẳng lẽ hôm qua tao có bốn cái chân để mang hai đôi hà i má»™t lúc hay sao?
Nói xong túm lấy Thu Cúc đánh mưá»i roi Ä‘au Ä‘iếng. Thu Cúc bước ra, khóc bù lu bù loa, bảo Xuân Mai:
- Äây là tại mà y hết, mà y mở cổng hoa viên cho ngưá»i ta và o lấy trá»™m, rồi đổ tá»™i cho tao để nương nương đánh tao. Xuân Mai mắng:
- Mà y có pháºn sá»± Ôm chiếu và gối và o tối qua, mà y bỠđôi hà i cá»§a nương nương lại nên má»›i lá»t và o tay ngưá»i khác. Nương nương đánh mà y là đúng rồi, mà y còn oán tao là là m sao? Nương nương còn thương mà y nên má»›i đánh mà y đó, nếu không nương nương thưa vá»›i gia gia thì thá» há»i mà y có tan xương nát thịt không?
Thu Cúc nghe váºy thì sợ, bèn im lặng bá» Ä‘i.
Trong khi đó Tây Môn Khánh gá»i KÃnh Tế lên để viết thiếp chúc mừng, gá»i Ä‘i theo lá»… váºt. Vì Hạ Thiên há»™ vừa được là m Chưởng hình Chánh Thiên há»™ tại sở Äá» hình Hoà i An. Hôm nay các giá»›i chức trong huyện cùng bạn bè thân thuá»™c là m tiệc tiá»…n đưa Hạ Thiên há»™ Ä‘i nháºm chức má»›i. Xong xuôi, Tây Môn Khánh sai Äại An Ä‘em lá»… váºt Ä‘i, rồi bảo gia nhân dá»n cÆ¡m ra, cùng KÃnh Tế ăn cÆ¡m nói chuyện. CÆ¡m xong Tây Môn Khánh tá»›i phòng Kim Liên. Kim Liên kể lại chuyện tên gia nhân giấu đôi hà i cá»§a mình, Ä‘oạn nói thêm:
- CÅ©ng tại chà ng hết, ban ngà y ban mặt mà tháo cả hà i cá»§a ngưá»i ta để cho thằng khốn đó giấy Ä‘i.
Sáng nà y nó định Ä‘em ra ngoà i chắc là để bán, may mà tôi biết nên gá»i và o lấy lại chứ không thì biết đâu mà tìm. Chà ng phải đánh nó má»™t tráºn má»›i được, để từ nay nó chừa cái thoii đó di.
Tây Môn Khánh không nói gì, chạy ra ngoà i, cho gá»i tên gia nhân coi vưá»n tá»›i, thẳng tay đánh đấm.
Tên gia nhân rống lên Ä‘au đớn. Tây Môn Khánh đánh tá»›i lúc tên gia nhân nằm im dưới đất má»›i thôi. Tên gia nhân ngất Ä‘i, hai vợ chồng Lai Chiêu vá»™i chạy tá»›i cứu, lát sau má»›i tỉnh, nhưng mặt mà y toà n máu. Vợ chồng Lai Chiêu bèn dẫn vá» phòng săn sóc và há»i nguyên do, lúc đó má»›i biết là do chuyện nhặt hà i cá»§a Kim Liên mà ra nông ná»—i. Tên gia nhân nà y lại là con cá»§a vợ chồng Lai Chiêu nên hai ngưá»i giáºn Kim Liên lắm.
Liá»n trong mấy hôm, vợ Lai Chiêu Ä‘i ra Ä‘i và o trong nhà trong bếp Ä‘á»u chá»i đông mắng tây, đá mèo quèo chó rằng:
- Con dâm phụ khốn khiếp, con tao đâu có thù oán gì vá»›i nó, vả lại con tao má»›i mưá»i má»™t mưá»i hai tuổi dã biết gì đâu, váºy mà nỡ á»n thót để cho nó bị đánh sặc máu mồm dồn máu mÅ©i, thừa sống thiếu chết như váºy bao giá» không. Con dâm trá»i đánh thánh váºt diá»u tha quạ mổ đó là ghê lắm.
Tuy nhiên những lá»i đó không tá»›i tai Kim Liên.
Hôm đó sau khi đánh tên gia nhân, Tây Môn Khánh trở và o với Kim Liên, thấy Kim Liên mang đôi hà i xanh thì bảo:
- Sao lại mang hà i mà u nà y, khó coi quá.
Kim Liên đáp:
- Tôi chỉ có một đôi mà u hồng, bị thằng gia nhân đó giấu đi nên phải mang tạm đôi nà y.
Tây Môn Khánh bảo:
- Ngà y mai nà ng bắt đầu là m thêm má»™t đôi má»›i mà u hồng, nà ng không biết là ta chỉ thÃch nà ng mang hà i mà u hồng hay sao?
Kim Liên nói:
- Nhắc tới hà i mà u hồng tôi mới nhớ.
Äoạn quay lại bảo Xuân Mai:
- Ngươi và o lấy đôi hà i lúc nãy ra đây xem gia gia có nháºn ra không?
Xuân Mai đưa đôi hà i của Huệ Liên ra, Tây Môn Khánh nhìn rồi bảo:
- Ta đâu có biết hà i nà y của ai.
Kim Liên cưá»i nhạt:
- Chà ng nhìn mà không nháºn ra hay sao? Thôi đừng vá» vịt nữa, cá»§a con vợ thằng Lai Vượng chứ còn cá»§a ai và o đây. Äôi hà ì nhÆ¡ bẩn đó coi váºy mà quý lắm, nếu không thì sao lại gói kỹ, cất cẩn tháºn chung vá»›i sách vở và các tấm thiếp trong rương. Äôi nà y quý lắm, sao con dâm phụ chết Ä‘i mà không cho nó Ä‘em xuống A tỳ địa ngục luôn, hay còn giữ là m ká»· niệm.
Lại chỉ và o Thu Cúc mà bảo:
- Con khốn nà y nó tìm ra đấy, tôi đã Ä‘áºp cho nó má»™t tráºn rồi.
Lại bảo Xuân Mai:
- Mà y liệng đôi hà i nà y đi cho khuất mắt tao.
Xuân Mai liệng đôi hà i của Huệ Liên ra ngoà i sân rồi bảo Thu Cúc:
Thưởng cho mà y để mà y mang đó.
Thu Cúc chạy ra nhặt đôi hà i bảo:
- Äúng là cá»§a nương nương mà sao lại liệng Ä‘i, vả lại chân tôi là m sao mang vừa.
Kim Liên ngồi trong nghe được bèn quát:
- Con khốn kia, mà y nói cái gì váºy? Mà y gá»i dâm phụ là nương nương phải không ? Con dâm phụ đó là vợ cá»§a chá»§ mà y phải không? Nếu không, sao mà y quý đôi hà i đó thế? Ngưá»i ta đã liệng Ä‘i mà mà y còn nhặt lên? Con khốn nạn, đồ phản chá»§.
Thu Cúc im lặng cầm đôi hà i ra ngoà i, nhưng Kim Liên gá»i giáºt lại mà bảo:
- Äem con dao lên đây, để ta chém tan đôi hà i khốn nạn đó ra, để cho con dâm phụ Huệ Liên muôn kiếp cÅ©ng không được siêu sinh.
Äoạn quay bảo Tây Môn Khánh:
- Chà ng nghe váºy thì Ä‘au lòng lắm phải không?
Tây Môn Khánh cưá»i:
- Nà ng muốn là m gì thì cứ là m, tôi chẳng nghĩ gì cả.
Kim Liên nói:
- Nếu quả chà ng không nghÄ© gì tá»›i con khốn đó thì chà ng thá» Ä‘i, chỉ sợ không dám thá» mà thôi. Tôi biết quá mà , con khốn đó đã chết, váºy mà chà ng còn giữ đôi hà i cá»§a nó để sá»›m tối Ä‘em ra nhìn ngắm mà tưởng nhá»› đến nó, còn chúng tôi đây thì coi như bá». Chà ng đã không nghÄ© đến chúng tôi thì là m sao bảo chúng tôi má»™t lòng chung thá»§y vá»›i chà ng cho được.
Tây Môn Khánh phát và o vai Kim Liên rồi cưá»i bảo:
- Thôi Ä‘i, đừng ghen tuông khó coi, lúc nó còn sống, ta chưa thấy nó thất thố Ä‘iá»u gì vá»›i nà ng cả, nay nó chết, nà ng cÅ©ng không nên nói gì nữa.
Nói xong leo lên giưá»ng mà ngá»§.
Last edited by phongvan; 12-10-2008 at 11:34 AM.
|
 |
|
| |